Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Một Thủa Hẹn Hò
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 7
C
uối năm chúng tôi làm đám hỏi và giữa năm sau thì tổ chức đám cưới. Những ngày trước đó tôi thường bàn với Đoàn:
- Tổ chức sơ sài thôi anh, em ghét phô trương ồn ào lắm.
Đoàn cười vuốt ve tôi:
- Chỉ cần em đừng bắt anh sắm hột xoàn, kim cương thôi, còn thì anh lo được tất cả.
Bố mẹ tôi vẫn tuyên bố với họ hàng:
- Chúng nó yêu nhau thì tôi cho lấy, giàu được hưởng mà nghèo thì chịu. Tôi không đòi hỏi gì cả.
Lời bố mẹ làm tôi và Đoàn cảm động. Thực sự mẹ đã hiểu về Đoàn và những khó khăn của cuộc sống. Đồng lương ít ỏi của 1 quân nhân. Gia đình tôi tương đối khá giả 1 chút. Nhưng tôi thì không muốn phải nhờ vả bên nào. Ngửa tay xin bố mẹ giúp cho 1 món tiền lớn để tổ chức 1 đám cưới rình rang là điều tôi không thích tí nào. Đoàn cũng thế, chúng tôi tự lo liệu cho nhau mọi thứ.
Ngày đám cưới tôi không đeo kim cương, không có hột xoàn. Chỉ 1 chiếc nhẫn nhỏ Đoàn lồng trong ngón tay áp út của tôi và tôi âu yếm tìm tay Đoàn đeo cho chàng 1 chiếc. Thế là tròn 1 nghi lễ. Rồi thì bạn bè Đoàn mỗi người giúp 1 ít, chúng tôi tổ chức linh đình, đám cưới kéo dài 3 đêm. Tất cả đều vui, kể cả tôi, không 1 lời than van, vòng tay tôi trơn tru không 1 thứ trang sức. Chiếc nhẫn xinh nằm ngoan hiền trong ngón tay thon như mang trọn cả ý nghĩa yêu thương nồng ấm. Chỉ cần thế thôi và 2 đứa yêu nhau mặn mà.
Ngày tôi lấy chồng Tâm, Hiền, Thủy, Khánh có đi dự. Tôi mời cả Tuấn, nhưng cuối cùng Tuấn không đến. Khánh trao cho tôi 1 gói giấy nhỏ. Tôi mở ra xem, 1 băng nhạc của Tuấn. Băng nhạc có 1 bài hát độc nhất, bài Nghìn Trùng Xa Cách với lời nói đầm ấm của người con trai đã nhiều lần tỏ tình với tôi. Gửi Hải, người của nghìn trùng xa cách. Tôi bỏ băng nhạc vào máy để nghe Tuấn hát – Như 1 ngày cuối năm nào, giọng hát của Tuấn vẫn thiết tha, vẫn nồng ấm và du hồn tôi vào nỗi chơi vơi thầm lặng. Tôi ngồi im nghe kỷ niệm thôi thúc, những tháng ngày rong chơi, những nụ cười và ánh mắt tha thiết. Thực sự, tôi đã bắt đầu rời xa kỷ niệm mất rồi.
Tôi cất món quà của Tuấn trong 1 ngăn kéo nhỏ riêng biệt, chiếc chìa khóa tôi dấu kín sau tủ áo của thủa làm con gái. Tôi về nhà chồng với 2 bàn tay không. Kỷ niệm để lại nhốt kín trong tận cùng tâm hồn tôi. Không bao giờ cho nó thức tỉnh nữa.
Tôi mất dần bạn bè. Những tháng đầu trong cuộc sống vợ chồng đã bắt đầu cho tôi ý thức được bổn phận. Tôi bơ vơ giữa 1 rừng người xa lạ. Tôi phải tập đủ thứ ngôn ngữ, đủ thứ nghi lễ. Suốt ngày tôi giam tôi trong 1 khuôn phép cứng ngắc. Tôi thèm thở 1 chút không khí tự do của những ngày con gái. Khổ thân tôi, tôi “trốn” về thăm nhà khi Đoàn đi làm. Tôi reo vui như đứa trẻ con, tìm về căn phòng cũ tôi nằm dài lên nệm gối quen thuộc. Ôm ấp các món đồ chơi bé nhỏ của những lần sinh nhật bạn bè tặng. Mở hộp thư cũ đọc lại những lời tình tứ của Đoàn, tìm lại những lần hẹn hò nhau lén lút. Sao vui quá là vui. Tôi ăn uống xô bồ, đùa phá với đám em, nói đùa với mẹ, cãi nhau với các chị, tôi hít thở sự thoải mái hoàn toàn ở gia đình với 1 bầy em lúc nhúc dễ thương. Không sợ 1 ánh mắt nào dòm ngó. Không lo lắng 1 lời bình phẩm nào. Mẹ nhìn tôi trở về lí lắc như 1 con chim nhỏ, mẹ cười hài lòng – con bé này lấy chồng chắc cũng sung sướng.
Có tình yêu của Đoàn thì tôi sung sướng thật. Nhưng mà Đoàn thường hay đi công tác – Nha Trang, Vũng Tàu, Qui Nhơn, Đà Nẵng. Tôi chưa bao giờ được bám Đoàn như rong, như rêu mỗi chuyến công tác của chàng. Vậy đó, những ngày còn là tình nhân chàng ước ao, chàng hứa hẹn, chúng mình sẽ quấn quít bên nhau. Những ngày còn là tình nhân tôi không được tự do thì chàng lại thèm đưa tôi đi theo mỗi chuyến công tác của chàng. “Ở Nha Trang nhìn thiên hạ dập dìu, nhìn thiên hạ nằm phơi nắng giữa sóng biển, anh thèm có em quá. Ước gì chúng mình lấy nhau rồi, anh sẽ đưa em đi ….” Thư Đoàn viết bao giờ cũng thế. Mỗi nơi Đoàn đến, chàng đều ao ước có tôi. Tôi ngây thơ cứ tưởng thật, đàn ông nói 10 thì tin được 5. Tôi cũng chỉ tin Đoàn 5 phần thôi, nhưng trong 5 phần tin đó vẫn có niềm tin được theo chàng đi đây đó khi 2 đứa đã lấy nhau.
Bây giờ có nhau rồi, Đoàn mất hết nét tình tứ. Mỗi chuyến đi Đoàn vẫn âm thầm bỏ tôi ở nhà. Những ngày đầu tôi điên lên được vì buồn, vì ngột ngạt. Với mọi cử chỉ cứng ngắc trong khuôn phép. Tôi đi, tôi đứng như 1 chiếc bóng. Tôi gặm nhấm nỗi đắng cay từ ngày này sang ngày khác. Mất tất cả rồi. Không còn bạn bè, không còn tình nhân. Tôi chỉ còn 1 thân xác buồn khổ. Một đôi mắt lúc nào cũng thâm quầng vì thao thức suy nghĩ. Lấy chồng, tôi mất tất cả. Khánh nói đúng – Hôm nào nhận được tin tôi lấy chồng, Khánh hỏi tôi:
- Thế là hết sao?
Tôi gật đầu, lúc đó niềm tin còn mạnh mẽ lắm. Tôi tưởng tượng ra 1 cuộc sống lứa đôi êm đềm hạnh phúc như trong tiểu thuyết. Không lo nghĩ, không buồn phiền. Chỉ có 2 đứa thôi. Chúng tôi sẽ tự do, thoải mái bên nhau. Vậy đó, Khánh cũng yên tâm cho tôi, nhưng đôi mắt nó vẫn thoáng nét lo âu mơ hồ không thành nghĩa, thành lời.
Sống như thế, tôi bị giằng co và đầu óc tôi trở thành khó khăn, căng cứng. Luôn luôn tôi bị dằn vặt vì những lời hứa hẹn của Đoàn, tôi mang cảm tưởng mình bị lừa, trắng trợn và bạc bẽo. Tôi khổ sở ray rứt – Tôi thay đổi tính tình. Sống với Đoàn lúc thì nhũn như con chi chi, lúc thì tôi hung hăng như con chó dữ. Nhiều lúc buồn lang thang về nhà, nhìn không khí ồn ào quen thuộc của gia đình, tôi bật khóc. Mẹ nhìn tôi lạ lùng, mấy đứa em ríu rít:
- Sao vậy Hải?
- Ai ăn hiếp Hải vậy?
Tôi lắc đầu quầy quậy, không nói được. Mẹ ngồi nhìn tôi lâu lắm, chờ tôi chùi nước mắt, mẹ hỏi:
- Làm sao con, nói cho mẹ nghe xem, con buồn chuyện gì?
Tôi ấm ức:
- Anh Đoàn …anh ấy đi hoài. Con ở nhà 1 mình buồn muốn chết.
Tôi chỉ nói được có thế, rồi thôi. Không nói rõ hơn được những điều mình đã nghĩ. Mẹ nhìn tôi cười âu yếm:
- Nó đi công việc chứ có phải đi chơi đâu mà con trách nó. Vợ chồng ở với nhau cả đời chứ không phải 1 ngày, 1 tháng. Phải chịu đựng cho quen con ạ. Ngày xưa ba mẹ lấy nhau xong, mẹ phải ở nhà ông bà nội, còn ba đi làm xa, mỗi tháng mới về 1 lần thì sao?
Tôi cắn môi, im lặng. Mẹ không hiểu được những cắn rứt gậm nhấm trong đầu óc tôi đâu. Tôi thất vọng vì mới bước chân vào cuộc sống vợ chồng quá. Thủa tình nhân thì cái gì cũng đẹp, cũng thơ mộng cả. Lấy nhau rồi mới thấy thực tế bạc bẽo – Như người đàn ông. Lòng tôi quặn thắt từng cơn - người đàn ông bạc bẽo khi đã lấy được mình. Tôi nhức nhối trong ý nghĩ.
Tôi lấy chồng 1 năm thì có bầu, rồi thì có con, tôi bắt đầu thấy cuộc đời có ý nghĩa. Nhưng sau khi tôi sanh được 1 tháng thì mẹ tôi mất. Trời ơi! Tin này như 1 tai họa khủng khiếp phủ xuống cuộc đời tôi. Một tai nạn tàn nhẫn nhất. Tôi nuôi con buổi sáng héo hon thân xác, ban đêm vừa nằm xuống bên cạnh thì hình ảnh mẹ tôi chập chờn ẩn hiện. Tôi rú lên từng cơn trong giấc mơ hãi hùng, tưởng như mình có thể chết được. Ban ngày tôi cố làm việc quần quật cả buổi, bỏ hẳn giấc ngủ trưa vì tôi sợ suy nghĩ, phút nghỉ ngơi là những phút đau đớn nhất của tôi. Tôi không dám nghĩ đến mẹ, tôi nghỉ ngơi là hình ảnh mẹ ám ảnh từ đêm này qua đêm khác. Thân thể tôi quắt queo như 1 nhánh cây khô. Không còn nước mắt để khóc. Tôi âm thầm nhớ đến cái chết của mẹ. Đời tôi thế là chẳng còn gì - Hằng đêm tôi nằm cầu nguyện xin mẹ cho con quên mẹ để con sống nuôi con, xin mẹ cho con thôi nhớ mẹ để con lo cho cháu bé. Xin mẹ, tôi xin mẹ tất cả. Làm sao tìm được da thịt mẹ, hơi thở mẹ, nụ cười hiền hòa và vòng tay ôm trọn cả chúng tôi. Làm sao? Làm sao bây giờ?
Cứ 1 mình lủi thủi tôi ngơ ngác gọi mẹ, ngày này sang ngày khác, tháng này sang tháng kia. Lúc nào tôi cũng nhìn thấy mẹ như ngày hôm qua – như mới đây. Như mẹ đang hiện diện trước mặt tôi, rồi tôi bỏ tất cả mà khóc. Tôi lạc lõng kiếm tìm trên 2 bàn tay mình, những sợi gân xanh đã nổi đầy che khuất những ngón dài trau chuốt. Tôi mất mẹ rồi! Tôi đã thực sự là người lớn! Lòng tôi chết đi những nao nức tuổi trẻ và mộng ước thủa con gái với những ngày tháng hẹn hò.
Chỉ còn bổn phận và nhớ thương ….
Tiếng khóc của cậu bé đã thức tỉnh lòng tôi. Sờ tay lên má, hình như tôi vừa khóc. Đã bao nhiêu giờ, bao nhiêu phút tôi đứng đây nhìn nắng vàng mà mơ về dĩ vãng con gái rồi nhỉ? Khánh đã đến và kỷ niệm chôn kín từ bao năm nay thức dậy trong tôi. Con bé học trò hôm nào bây giờ đã thay đổi nhiều quá. Không riêng gì tôi, cả Khánh cũng thế. Cả Thủy, Tâm, Hiền đám bạn ngày xưa đã thay đổi như nhau. Tôi bỗng thấy nhớ xót xa 1 bài hát, nghìn trùng xa cách người đã đi rồi, còn gì đâu nữa mà khóc với cười. Mời người lên xe về miền quá khứ ….
Miền quá khứ đã đi theo thời gian mà bỗng chốc như tôi thấy đã trở lại, những bước chân tí tách đuổi nhau trong vườn cây ở Thủ Đức. Khuôn mặt Tuấn sáng rỡ trong ánh nắng non của buổi sáng đẹp trời. Lòng tôi quặn lên.
Bước nhanh vào phòng con, cậu bé đã tụt xuống đất và đang nghịch ngợm xỏ 2 chân nhỏ xíu vào đôi dép dưới giường. Tôi ngồi thụp xuống ôm cậu bé vào lòng, hôn lên trán nó. Cậu bé đẩy tôi ra, vẫn hí hoáy với cái quai dép. Tôi cười âu yếm nói:
- Để mẹ mang vào chân cho con.
Cậu bé nhoẻn miệng cười gật đầu. Hàm răng non nõn nà cho tôi thèm hôn ngấu nghiến lên đó.
Mang dép xong cậu bé nắm tay tôi chạy ra cửa:
- Mẹ, bánh.
Tôi nắm tay con dắt nó đi bộ trong nhà. Thằng bé nghịch ngợm cứ đu tôi ra cửa.
Tôi nói:
- Ra đón bố nhé
Cậu bé cười, bước chân thoăn thoắt như muốn chạy. Tôi vui với sự hồn nhiên của con. Hai mẹ con đứng chờ Đoàn ở cửa. Buổi chiều đã xuống lâu rồi. Nắng tắt từ lúc nãy, tôi thấy se 2 cánh tay trần. Đang định bế con vào nhà thì Đoàn về.
Chàng cười với tôi:
- Khánh về rồi hả em?
Tôi gật đầu:
- Về từ lâu rồi
Đoàn bế cu tí, hôn lên má cậu bé. Tôi theo Đoàn vào nhà. Cu tí vẫn đòi ăn bánh, tôi nói bánh hết rồi. Đoàn dỗ con:
- Tí nữa bố đi mua cho con nhé
Cu tí dậm đôi chân nhỏ. Đoàn thả con ra rửa mặt, tôi ngồi dỗ con trên giường. Đoàn đến cạnh tôi:
- Chiều nay anh không ăn cơm nhà đâu em.
Tôi ngẩng đầu nhìn Đoàn:
- Ăn cơm khách à.
- Ừ, mấy người bạn họ mời đi nhậu
Tôi lặng thinh không nói. Đoàn mở tủ tự tìm quần áo lấy. Chờ Đoàn sửa soạn xong, tôi hỏi Đoàn:
- Chừng nào anh về?
Đoàn cười:
- Chắc là hơi khuya, em ngủ trước bao giờ về anh gọi cửa
Tôi cắn chặt đôi môi, mắt cay xè như muốn khóc. Đoàn vừa huýt sáo vừa trang điểm trước gương. Chiếc áo trắng phẳng phiu và đôi giày bóng. Đi nhậu với bạn bè mà diện như đi dự tiệc. Tôi nhói đau với ý nghĩ vừa đến. Chiều nay cuối tuần, chắc chắn là Đoàn đi chơi với cô ta, lại tiếp tục những buổi hẹn hò lén lút. Tôi ngu quá, đã bao nhiêu năm tôi chôn kín tôi trong nhà, tôi không bao giờ theo dõi Đoàn. Để đến ngày hôm nay …
Đoàn đã ngắm vuốt xong, chàng bảo con:
- Bố đi mua bánh cho con nhé
Thằng bé nghịch chiếc nhẫn trong ngón tay mẹ, quên mất đã đòi bánh ăn. Tôi nhăn mặt với Đoàn:
- Anh đừng nói dối con như thế
Đoàn cười:
- Anh đi nghe cưng.
Tôi đứng dậy bước theo Đoàn ra cửa. Đoàn nhìn tôi 1 thoáng rồi đi thẳng.
Tôi trở vào nhà, mâm cơm lặng lẽ, tôi ăn 1 mình bát cơm đắng ngắt rồi gọi chị người làm dọn dẹp.
Nằm 1 mình trong căn phòng vắng và cái giường quá rộng, lòng tôi nghe cay đắng xót xa. Nửa đêm Đoàn gọi cửa, tôi mở cánh cửa nặng nề cho Đoàn, hơi rượu hắt ra bay đến mặt tôi, vai áo xô lệch. Tôi đẩy Đoàn ngồi xuống ghế dựa, mùi nước hoa lạ từ vai áo Đoàn phảng phất bên tôi. Tôi cúi xuống như thể tìm kiếm. Mùi nước hoa như 1 chứng cớ khiêu khích. Mặt tôi tím lại, bỏ Đoàn ngồi đó tôi bình thản vào nhà, tiếng Đoàn đuổi theo tôi:
- Hải
Tôi không quay lại. Hết rồi, không còn gì nữa mà níu kéo, mà than thở. Tôi lên giường trùm mền ngang người, 1 lát Đoàn vào theo, tôi bỗng thấy sợ hãi và ghê gớm làm sao đó khi bàn tay Đoàn choàng sang người tôi. Tôi nằm sát vào tường. Mùi nước hoa lạ vẫn theo Đoàn phảng phất, khiêu khích đến trơ trẽn. Tôi nhắm mắt cắn chặt 2 hàm răng. Đoàn hỏi nhỏ:
- Con ngủ lâu chưa em?
Tôi nói:
- Lâu rồi
- Xích lại đây anh nói chuyện này cho mà nghe
- Buồn ngủ lắm.
Tôi trả lời Đoàn. Đoàn cười cười:
- 1 tí thôi
Tôi nói như gắt:
- Mệt quá, có chuyện gì để mai nói
Đoàn nằm im, 1 lát sau tôi nghe tiếng Đoàn thở dài và chàng ngồi dậy tìm thuốc hút. Tôi mở bừng mắt ra, trong bóng tối, khuôn mặt Đoàn xa xăm và mơ mộng. Anh đang tính toán gì trong đầu óc thế kia, anh đang nghĩ đến buổi tối đã qua và mơ mộng nhớ lại những giây phút bên người tình nào đó chứ gì. Tôi chớp nhẹ ánh mắt, gọi:
- Anh.
Hình như tiếng gọi của tôi quá nhỏ mà trí óc Đoàn thì đang mộng du. Tôi muốn hét lên, muốn phá vỡ căn nhà này, những vun đắp từ bao năm nay. Tôi muốn trả Đoàn với người tình của chàng. Tôi ôm con tôi về sống côi cút bên những đứa em tôi. Không còn gì nữa cả - Một thủa hẹn hò đã qua đi, những ngày trong tình yêu cũng đã mất. Tôi côi cút tình thương và sống lủi thủi như 1 chiếc bóng.
Đoàn dụi điếu thuốc tàn trên chiếc gạt để ở đầu giường và bất chợt Đoàn quay nhìn tôi. Mắt tôi mở trừng trừng và 4 ánh mắt nhìn nhau. Đoàn có vẻ bối rối và tôi thì lạnh lùng, thách đố.
- Em chưa ngủ à?
Đoàn hỏi. Tôi lắc đầu:
- Chưa
- Em có gì định nói với anh?
- Sao anh biết?
- Ánh mắt em.
Tôi cười nhe, cay đắng:
- Lẽ ra thì em muốn hỏi chứ không phải muốn nói, nhiều lắm, nhưng thôi, em sợ phải đối diện với sự thật. Thà là em im đi, lặng lẽ đi cho em âm thầm 1 mình mà hơn.
Đoàn nằm sát lại bên tôi. Tôi nhích xa Đoàn thêm 1 chút.
- Em nói gì anh không hiểu
Đoàn hỏi, tôi lặng thinh, Đoàn bóp cánh tay tôi:
- Có chuyện gì thế?
- Không có gì ca?
- Tôi giằng tay ra khỏi tay Đoàn:
- Em làm anh điên đầu
Tôi muốn cười rú lên sau câu nói của Đoàn. Đáng lẽ câu nói đó phải do tôi thốt ra mới đúng – Anh làm em điên đầu loạn óc, anh làm em đau xót ngẩn ngơ, anh làm em nhớ lại cả 1 thủa yêu nhau mà tiếc nuối buồn phiền, mà xót xa ray rứt. Bây giờ thì anh quên rồi, kỷ niệm chỉ là những chứng tích dại khờ ngớ ngẩn phải không anh? Bây giờ anh đang chạy đuổi theo 1 tình yêu mới. Rồi thì cũng vẫn hẹn hò lén lút, vẫn nhìn nhau ánh mắt có đuôi.
Tôi căm gan nghĩ đến sự bội bạc của Đoàn. Anh mắt tình có đuôi. Tôi vẫn còn xuân sắc, tôi vẫn còn trẻ đẹp, vậy mà Đoàn không nhìn đến. Cái gì có trong vòng tay mình rồi thì bỗng dưng nhàm chán xấu xa. Ánh mắt dửng dưng không buồn chớp. Đoàn giữ tôi như vật sở hữu của Đoàn – như 1 món đồ chàng đã mua vào thời cũ kỹ, hết còn mới mẻ quyến rũ cho Đoàn nhìn ngắm nữa mặc dù món đồ vẫn đẹp, Đoàn không muốn bỏ đi.
Như thế đó, đàn ông nói 10 chỉ nên tin 1, tôi thì hết cả tin Đoàn rồi. Những ngày làm vợ Đoàn tôi chẳng có phút nào riêng tư gọi là trăng mật, gọi là âu yếm cho đúng nghĩa. Chỉ là những dằn vặt, ấm ức, chỉ là những đau buồn âm thầm mà thôi. Đứa con đầu lòng sanh ra quá mới mẻ, thế nhưng tôi đã vội vàng chấp nhận. Tôi đành lòng sống với niềm vui ở mỗi ánh mắt non dại của con tôi, trong nụ cười và từng bước lớn của cậu bé. Hạnh phúc tôi chỉ tìm thấy trong bổn phận chăm sóc cho con cùng với hình ảnh của mẹ. Cả 1 đời săn sóc cho tôi, bây giờ tôi phải dành cả 1 đời cho con tôi. Để đền ơn mẹ, tôi phải lo cho thật đàng hoàng, thật xứng đáng. Tim tôi nhói lên, hình ảnh mẹ với cái chết ảm đạm vẫn cứ ám ảnh đầu óc tôi, như mới ngày hôm qua. Tôi cắn nhẹ đôi môi gọi mẹ âm thầm – Lòng tôi ray rứt.
Tôi đang ngồi ghi lại 1 đoạn nhật ký thì Đoàn về. Tôi buông bút đứng dậy. Đoàn hỏi tôi:
- Con đâu em?
Tôi nói:
- Chơi với chị Hai ở nhà sau.
Đoàn liếc nhìn lên bàn rồi đi thẳng vào nhà, tôi gom lại tất cả những giấy tờ vương vãi trên bàn cất hết vào ngăn kéo, những tờ giấy chưa kịp đánh số trang và những hàng chữ đầy chi chít chữ. Tôi đang viết 1 hồi ký và lấy tựa đề bài thơ của những ngày còn đi học – “Một Thủa Hẹn Hò”. Ngày còn đi học Khánh vẫn thường khuyên tôi viết truyện:
- Mày làm thơ hay quá. Viết truyện đi. Viết về chúng mình với những đùa phá ồn ào, tao thấy mày dư sức.
Tôi cười cười, chưa bao giờ tôi nghĩ đến 1 ngày mình sẽ viết truyện. Thơ thì làm trong lúc hứng thú. Tôi tưởng viết truyện phải khó khăn lắm. Những buổi tối lười học bài tôi cũng tập viết vớ vẩn những câu văn ngắn rồi thấy kỳ cục trẻ con quá tôi lại xé đi. Bỏ mộng viết văn từ ngày đó.
Cho đến bây giờ, tự nhiên tôi thèm viết quá. Ngày đầu ngồi vào bàn ngồi với xấp giấy trắng trước mặt, tôi lại tưởng tượng đến những sự việc không liên tục. Lúc tôi nhớ Khánh có nụ cười thật xinh và thân hình lồ lộ, rõ ràng. Lúc tôi nhớ đến Thủy với người tình của nàng bên Tây Đức, rồi thì tôi lại nhớ Đoàn của những ngày còn là tình nhân. Xa nhau 1 bước đã thấy nhớ, vắng nhau 1 ngày mà ánh mắt đã xót xa, tôi nhớ những người con trai tôi quen và những người con trai đã theo đuổi tôi. Tuấn với giọng hát buồn như nghìn trùng xa cách - với vườn cây nhà Long 1 ngày nào đi picnic. Đoàn với ngày đám cưới rộn ràng. Hai đứa lồng nhẫn cho nhau với ánh mắt như thầm nói - Từ nay anh là của em - Từ nay em cũng là của anh đời đời, chúng mình bám nhau suốt kiếp nhé. Không bao giờ bỏ nhau. Tôi nhớ bữa tiệc đông người, buổi tối trước khi ra về Khánh ôm chầm lên áo cô dâu mà thủ thỉ:
- Hạnh phúc nhé Hải
Thủy mắt rưng buồn nắm nhẹ bàn tay tôi:
- Bỏ sáng tác thơ đi để sang năm sáng tác 1 cu tí dễ thương cho vui cửa vui nhà.
Tâm thì ồn ào hơn, nó ghé tai tôi thì thầm:
- Nên kéo nhau lên Đà Lạt hưởng tuần trăng mật. Mùa này Đà Lạt thật tuyệt vời, mày sẽ mau có tí nhau.
Và Hiền với đôi kính cận muôn đời tát nhẹ lên má tôi:
- Chúc mày 1 đời bình yên và hạnh phúc.
Cứ như thế, đầu óc tôi quay cuồng hỗn độn, không biết bắt đầu ở đoạn nào và kết thúc ở đâu. Tôi lại quăng bút xuống bàn đi đùa với con, 1 lát trở vào bàn, tôi quyết định cứ viết bất cứ ở đoạn nào, cứ viết rồi viết. Mình cứ nghĩ cái gì viết cái đó, nhớ cái gì viết cái đó. Một thủa hẹn hò là 1 thủa mộng mơ tình tứ nhất. Tại sao không viết? Tại sao không có quyền sống với kỷ niệm khi Đoàn đã bỏ tôi. Một vài người bạn Đoàn đã bóng gió cho tôi biết Đoàn đang say mê người con gái nào đó, nhưng tôi thì chưa biết được sự thật. Chỉ thấy những chứng tích của 1 mùi nước hoa lạ phảng phất quanh Đoàn khi chàng đi chơi về. Tôi đâm khinh bỉ và căm hận cái mùi nước hoa đó. Tôi khinh bỉ đến không thèm hỏi, tôi lạnh lùng đến không thèm ngăn mỗi khi Đoàn ra đi. Tôi chúi đầu với quyển truyện đang viết.
Một đôi lúc bắt gặp tôi cắm cúi ở bàn, Đoàn hỏi tôi:
- Em viết cái gì mà say mê thế?
Tôi nói dối:
- Viết thư thăm bạn bè
Đoàn không hỏi thêm. Tôi nghĩ là Đoàn chẳng còn thời giờ đâu mà nhớ đến gia đình nữa. Tối nào không đi chơi, tôi thấy Đoàn bứt rứt sao đó. Chàng đùa với con bằng khuôn mặt thờ ơ, chàng hỏi tôi những câu hỏi không cần tôi trả lời. Lúc đầu thì tôi khổ thật, nhưng lâu dần tôi cũng thành dửng dưng, không còn xúc cảm nữa.
Đoàn gọi tôi trong phòng:
- Hải ơi
Tôi đứng dậy bước vào, Đoàn nhìn thấy tôi chàng cười:
- Tối nay mình đi chơi nhé
Tôi hừ nhẹ trong cổ họng, lắc đầu:
- Em mệt lắm.
- Lâu quá chúng mình chưa đi chơi với nhau, em không muốn đi với anh à?
Tôi ngồi dựa người trên giường, cố giữ 1 vẻ tự nhiên mà trong lòng đang muốn gào thét đập phá. Em không muốn đi chơi với anh à? Sao mà tình tứ đến thế. Anh “trả ơn” em những ngày em im lặng cho anh tự do với người tình bằng 1 tối đi chơi này đấy hả? Không cần, tôi không cần. Sự gào thét như đang âm ỉ trong đầu tôi. Tôi nói:
- Em ở nhà quen rồi nên ngại đi chơi lắm. Anh rủ bạn bè đi
Đoàn lắc đầu, ánh mắt chàng thoáng nét bối rối:
- Em không đi thì thôi, anh cũng ở nhà
Tôi im lặng không nói thêm. Đoàn khẽ liếc nhìn tôi, tôi lại nhìn Đoàn lạnh lùng. Đoàn bật cười gượng gạo:
- Dạo này Khánh có đến chơi với em không?
Tôi lắc đầu:
- Khánh đi trình diễn ở các tỉnh chưa về
- Cô ấy thay đổi nhanh quá nhỉ
Đoàn nói mà không nhìn tôi, tôi cười nhẹ:
- Tất cả đều thay đổi, không riêng chỉ Khánh đâu anh.
Tôi thấy Đoàn chớp mắt, 1 đường nhăn trên trán đã hằn lên – Chúng mình sắp già rồi, anh đã ngoài 30 tuổi, tôi nghe rưng rưng buồn tiếc cả 1 thời đi học đã qua, mắt tôi cay cay muốn khóc.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Một Thủa Hẹn Hò
Dung Saigon
Một Thủa Hẹn Hò - Dung Saigon
https://isach.info/story.php?story=mot_thua_hen_ho__dung_saigon