Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Hoàng Hậu Gả Cho Vương Gia
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 7: Kế Vị, Phong Hậu.
T
hiên Di mấy ngày không tắm cảm thấy không thoải mái, giờ được ngâm trong nước ấm cảm thấy dễ chịu không thôi, nàng không cần cung nữ hầu hạ để tránh làm họ hoảng sợ liền sinh chuyện, bàn tay trắng nõn vươn ra hai bên vịn lấy thùng tắm gỗ, đầu ngửa ra sau hai mắt lim dim, từ ngoài có tiếng đẩy cửa, có tiếng bước chân đi vào, cung nữ đang ngồi ở hành lang liền đứng dậy ngăn cản:
- Thái tử người không vào được đâu ạ... thái từ...
- Các ngươi làm gì thế, cản đường ta muốn chết phải không?
- Bọn nô tỳ không dám.
Cả đám quỳ rạp xuống run rẩy, muốn cản cũng không được, người kia đã vào bên trong, ánh mắt đưa đi tìm kiếm, miệng gọi liên tục:
- Thiên Di, Thiên Di.
Thiên Ân nghe người nói nàng chịu mở cửa, chịu ăn uống khiến hắn kích động, học song liền chạy tới thăm nàng, nhưng sao trong phòng không có ai, hắn quay sang cáu gắt với cung nữ:
- Nàng đâu... các ngươi hầu hạ nàng kiểu gì vậy hả?
Cung nữ vẻ mặt hoảng sợ cúi đầu liếc qua nhau to nhỏ:
- Vừa nãy còn ở đây mà.
- Làm sao đây... làm sao đây...
Thiên Ân trừng mắt hét lên:
- Các ngươi rủ bỏ trách nhiệm, muốn chết, người đâu mang đám cung nữ này ra ngọ môn chém đầu cho ta.
Cung nữ hoảng sợ gào khóc:
- Xin thái tử tha mạng... hu hu...là thái tử phi đuổi bọn nô tỳ ra ngoài... xin người ta cho... hu hu..
Đám thị vệ đi tới lôi những cung nữ đi ra lại nghe thấy 1 làn nước tràn ra, người kìa tóc xõa che hết tấm lưng, đám thị vệ lập tức bỏ chạy ra ngoài để lại đám cung nữa hai mắt ngập nước ngơ ngác. Thiên Ân quay lại, chỉ thấy người kia toàn thân phủ lấy hoa hồng, đưa hai tay lên vuốt mặt, những giọt nước chảy xuống tinh nghịch trên làn da trắng nõn nà, nàng liếc qua vẻ mặt nhăn nhúm cứng nhắc lạnh lùng nói:
- Huynh nhìn đủ chưa.
Thiên Ân sượng chín cả mặt, lúng túng nhắm 2 mắt xoay ra lời nói nghẹn lại:
- Ta... ta... ta cái gì cũng không thấy.
Hắn nói mà tim đánh trống thình thịch, đỏ cả người, Thiên Di nhìn đám cung nữ rồi nói:
- Người tới giúp ta thay y phục.
Nàng lấy khăn che đi khuôn mặt, đám cung nữ đứng dậy đi nhanh tới chỗ nàng, họ thà nhìn thái tử phi bị hủy dung còn hơn là đầu lìa khỏi cổ, nhanh chóng hầu hạ nàng thay y phục rồi họ xin lui trước.
Thiên Di một thân xiêm y hồng lụa đi ra, tóc cũng được chải gọn gàng, mặt che một tấm lụa màu hồng, nàng nhìn Thiên Ân vẫn đứng đó, đi tới nhìn hắn vẫn nhắm tịt hai mắt, nàng nhẹ giọng:
- Huynh mở mắt được rồi đó.
- Ah.
Thiên Ân mở hai mắt quay qua nhìn nàng, nàng nữ trang quyến rũ, chỉ thấp hơn hắn nữa cái đầu, hắn nhìn nàng đến ngố ra.
- Đêm khuya thế này huynh đến tìm muội có việc gì không.
Hắn hoàng hồn lại thở một hơi nhìn về phía nàng.
- Ta đến thăm nàng, mấy ngày nay ta rất lo cho nàng.
Nàng mỉm cười, cơ mặt dãn ra trong chiếc khăn lụa:
- Không phải muội vẫn khỏe sao, cũng muộn rồi, muội muốn nghỉ ngơi huynh về đi.
Nàng xoay người, hắn lại muốn níu lại nhưng thôi, sâu trong mắt hắn lặng buồn trong cô đơn, hắn nhẹ giọng pha sầu:
- Được rồi, nàng nghỉ ngơi đi, ngày mai ta tới.
Chỉ nghe tiếng khép cửa, nàng nhắm mắt, chỉ vài ngày nữa mình cùng Thiên Ân một chỗ gây tổn thương cho Kiến Văn... mình thật không muốn chút nào. Trời không trăng, bầy sao như lạc lối, màn
đêm tràn hoang vắng trải dài.
Trời sáng, Thiên Di trường bào màu trắng xen hai đường viền tím ở cổ áo và tay áo tiêu sái ngồi ở lan can dựa vào cột, một chân gác co lên chân kia bỏ dưới đất tay cầm sáo đưa lên miệng thổi.
- Đừng có chen, đừng có chen nữa.
- Cho ta nhìn một chút... trời ơi đẹp trai quá đi.
- Ta xem với... công tử nhà ai vậy... đẹp quá đi.
- Các ngươi làm gì ở đây vậy.
- A... chúng nô tỳ tham kiến công chúa.
Uyển Cần 18 tuổi xinh như hoa ngó sang, là cô ta, cô sượng đỏ cả mặt, nữ nhân giả nam trang cư nhiên lại đẹp mê hồn như vậy, thổi sáo còn hay như vậy.
Thiên Di khưng lại liếc qua rồi lặng lẽ rời đi. Uyển Cần cùng đám cung nữ giật nảy người xấu hổ đến đỏ nhừ cả mặt, vài người còn chảy cả máu mũi nhìn theo bóng cô xa khuất.
Thiên Di đi qua vườn thượng uyển thì nhìn thấy hoàng thượng và hoàng hậu đang thưởng nhạc, cô đi đến chấp hai tay quỳ xuống hành lễ:
- Thiên Di thỉnh an hoàng thượng, hoàng thượng vạn phúc kim an, hoàng hậu vạn phúc kim an.
Hoàng thượng vui vẻ nói:
- Mau đứng lên đi, phải gọi trẫm là phụ hoàng.
- Dạ.
Thiên Di đứng lên lại trông thấy hoàng hậu có vẻ không ưa nàng, hoàng hậu sắc mặt nhăn lại nói:
- Thiên Di, con hiện tại là thái tử phi do hoàng thái hậu chỉ định, sao lại ăn mặc như vậy, thật không biết quy cũ a.
Thiên Di thở nhẹ:
- Xin mẫu hậu bớt giận, chín năm qua hoàng gia gia dạy dỗ con thành như vậy, cho nên con nhất thời là do thói quen,
- Ái hậu, Thiên Di thói quen nhất thời khó sửa, cứ từ từ.
- Vâng, thần thiếp hiểu.
Bỗng dưng cung nữ a lên một tiếng, làm cho tiếng đàn kêu tang, cung nữ hoảng sợ cúi xuống bò qua một bên dập đầu lo lắng run rẩy:
- Xin hoàng thượng tha mạng... xin hoàng thượng tha mạng.
Thiên Di lắc đầu nói:
- Ngươi thật biết cách làm mất nhã hứng thưởng nhạc của phụ hoàng và mẫu hậu, lui xuống đi.
- Để Thiên Di tấu một khúc, mong phụ hoàng và mẫu hậu không chê.
Hoàng thượng hất tay bảo nô tỳ đi xuống, vẻ mặt vui vẻ nói:
- Ừhm.
Thiên Di ngồi xuống, lướt nhẹ tay lên dây đàn, ịn một ngón tay xuống một dây rồi nhẹ nhàng gẩy lên giai điệu Say Mê và hát:
- Dịu dàng là nơi ánh mắt chàng, tình tựa hoa rơi nước cuốn trôi, trong mộng nắm tay cũng là chàng, bên nhau trong đời không muốn tỉnh, ân ái kiếp này còn chưa đủ, nguyện có kiếp sau lại cùng chàng, nhạn bay chẳng bóng gió hữu tình, cùng quên sinh tử chốn giang hồ.
- Người xưa cười... nói " Hoa tương phản '', người sau rơi lệ... " đẹp '' ai hay, trời sinh ra là để yêu chàng, chẳng cần biết ai sai ai đúng, kiếp này bên chàng còn chưa đủ, nguyện có kiếp sau lại cùng chàng, gió hữu tình nhạn bay chẳng bóng, cùng quên sinh tử chốn giang hồ, ân ái kiếp này còn chưa đủ, nguyện có kiếp sau lại cùng chàng, chẳng bóng nhạn bay gió hữu tình, chẳng màn sinh tử chốn giang hồ.
Thiên Di dừng lại nhẹ nhàng đứng lên cúi nhẹ đầu, mọi người vỗ tay kinh ngạc, hoàng hậu vui vẻ nhìn Thiên Di nói:
- Thiên Di, bài hát này có tên là gì, thật sự rất hay nha.
- Rất hay, mẫu hậu trẫm chọn cháu dâu thực tốt a.
- Thưa mẫu hậu bài này tên Say Mê, tạ phụ hoàng khen ngợi.
Thiên Ân đi đến thỉnh an, lại thấy mẫu hậu hắn nắm tay hắn đặt lên tay của Thiên Di làm cho hắn lúng túng thốt không nên lời, hắn siết chặt tay nàng vui vẻ cười nói, Thiên Di cũng ngượng ngạo cười, vẻ mặt không được tốt cho lắm.
Cái ngày hoàng thượng thoái vị nhường ngôi cho thái tử cũng tới, hắn long bào đứng trên điện tay nắm tay Thiên Di, nàng một thân xiêm y vàng óng ánh kim tuyến, trang sức từ trên xuống lộng lẫy vô cùng, chúng bá quan quỳ xuống.
- Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế, hoàng hậu nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.
- Chúng ái khanh bình thân.
- Tạ ơn hoàng thượng.
Trời tối hắn đến chỗ Thiên Di, không nhìn thấy nàng, chỉ có một bộ y phục hoàng hậu lúc sáng nàng mặc, một phong thư và một tấm kim bài ở trên giường của nàng, mặt mày hắn tái nhợt đi nhanh tới run run cầm lá thư xé ra.
" Muội đã hoàn thành tâm nguyện của hoàng tỗ mẫu, đồng ý trở thành nương tử của huynh nhưng muội không thể cùng huynh một chỗ. Hậu cung có ba nghìn viện, huynh có ba ngàn phi tử thiếu đi muội cũng sẽ không sao, xin lỗi huynh... tình yêu của muội đã gởi ở nơi khác, không thể cùng huynh chia sẻ vui buồn... tạm biệt... ''.
Tay hắn nắm chặt rách cả lá thư, thân người bủn rủn ngồi thụp xuống hai tay ôm đầu cúi xuống.
- Nhưng ta chỉ yêu mình nàng... Thiên Di... Thiên Di...
Thái thượng hoàng và hoàng thái hậu không thể không tức giận nhưng nàng là kim bài đổi mạng cũng không thể làm gì nàng, bất quá ngôi vị vương hậu kia một năm sau mới có thể tấn phong cho người khác.
Phủ vương gia lúc này, một nô tài chạy vào đi tới trước mặt Kiến Văn cúi đầu chìa hai tay đưa tới một phong thư.
- Bẩm thế tử, có thư.
- Ừ,
Kiến Văn cầm lấy xé ra.
" Kiến Văn, có lẽ lúc huynh nhận được lá thư này thì muội đã rời khỏi đây rồi, cảm ơn huynh từ nhỏ đã yêu thương chăm sóc muội, gặp được huynh là hạnh phúc lớn nhất của đời muội, kiếp này không thế kết tóc se tơ, nguyện kiếp sau cùng huynh một chỗ... tạm biệt ''.
Hắn run rẩy đánh rơi cả lá thư, đầu óc trống rỗng lao đi.
- Thiên Di... Thiên Di... Thiên Di...
Hắn tìm nàng, tìm không thấy, người người bỏ cuộc nhưng hắn thì không, Thiên Di nàng ở đâu ta nhớ nàng lắm, không phải nàng thì không được, nữ nhân bước chân lên giường của ta chỉ có thể là nàng, những người khác thì đừng hòng.
- Vương gia, chúng thần đã hỏi thăm nhưng không ai biết cả.
- Tiếp tục tìm cho ta, lục tung cả đất nước này cũng phải tìm ra nàng cho ta.
- Dạ, vương gia.
Hắn một thân hắc y trên ngựa, tuấn tú lạnh lùng kiêu ngạo, đôi mắt mở to, làn da trắng hồng cướp đi bao trái tim thiếu nữ trên phố. Hắn kéo dây cương thúc ngựa chạy đi, đã 4 năm rồi đấy.
- Thiên Di nàng trốn ở đâu rồi, ta tìm nàng thật khổ nàng biết không.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Hoàng Hậu Gả Cho Vương Gia
KhôngThởĐược
Hoàng Hậu Gả Cho Vương Gia - KhôngThởĐược
https://isach.info/story.php?story=hoang_hau_ga_cho_vuong_gia__khongthoduoc