Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Họa Kiếp Hồng Nhan
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 7
T
ể tướng phủ có một căn khách phòng dựng bằng trúc đơn sơ, từ khi nhị tiểu thư Sở Khinh Vũ rời đi, thì không còn ai bước chân đến đây nữa.
Cửa viện có cái bảng nhỏ nhỏ đề hai chữ Nguyệt viên hơi xiêu vẹo, nhìn ra được là nét bút trẻ con, bụi đã bám làm mờ cả chữ.
Hoa dại đầy sân, cỏ xanh biếc mọc cao nửa người.
Khinh Nguyệt nhẹ chân mở cửa bước vào. Một tầng bụi thật dày bốc lên, cánh cửa “kẽo kẹt” hai tiếng rin rít như tiếng xé vải. Vốn là nơi lớn lên từ bé, cho dù có nhắm mắt lại nàng cũng hình dung được khung cảnh ra sao.
Hai cái bàn con, bên trên hãy còn nghiên mực đã sớm khô cạn. Bình hoa cắm mấy cành xơ xác héo rũ phất phơ, không thể nhận ra ban đầu nó là cành đào rực rỡ.
Bên trong bình phong có cái bàn trang điểm nhỏ, một cái giường cũ kĩ. Khinh Nguyệt bước lại gần giường, với tay kéo cái gối ra, lần tìm một góc gối rồi rút chỉ. Trong gối chỉ có một mảnh giấy mỏng tang hơi nhàu nát cũ kĩ. Nàng cất vào ngực rồi khẽ chân bước ra ngoài.
Nắng nhạt đến mức gần như không thể nhìn rõ. Cây tử đằng trước viện đã nở ra những chùm hoa tím biếc xinh đẹp. Một trận mưa ùa tới, tử đằng mỏng manh run rẩy tơi bời.
Khinh Nguyệt quay đầu lại, nheo mắt nhìn gốc tử đằng. Dường như cố gắng xuyên qua thời gian để mơ một cơn mơ không tỉnh. Dưới gốc cây, một tiểu cô nương xinh đẹp như họa, tiếng nói ríu rít như hoàng oanh, một cậu bé áo xanh mặt mũi nghiêm trang tâm tư giảo hoạt, một tiểu nương ánh mắt bất đắc dĩ an tĩnh ngồi ăn vặt, lại thêm một bóng áo trắng ở xa xa ôn hòa dịu dàng nhìn về phía họ.
Khinh Nguyệt quay đầu đi, mưa lại rơi đầy.
Trong căn phòng đốt than bạc ấm áp, một nữ tử tóc xõa tung ghé người trên nhuyễn tháp. Khinh Vũ quấn chiếc chăn lụa mềm mại, ánh mắt tan rã thẫn thờ. Hương thơm trong phòng tỏa ra, nông đậm, ngọt ngào mà nát rữa.
Lâu lắm rồi giấc mơ kia mới trở về, quấn quanh giấc mộng triền miên.
Bỗng nàng thét chói tai, hất tung chăn chạy ra ngoài. Thị tỳ kinh hồn táng đảm thấy vương phi đầu tóc rối bù, chỉ khoác áo mỏng thét không ngừng.
- Tử đằng, tử đằng,...
Một thị nữ cuống quít khoác chiếc áo lông trắng cho nàng: “ Vương phi, vương phi, tử đằng đằng kia!”
Khinh Vũ ngây dại nhìn khoảng sân trồng đầy những gốc tử đằng cây leo vấn vít trên những giá đỡ, hoa tím, hoa trắng xen nhau rủ xuống, lãng mạn không sao tả xiết.
Hoa vẫn còn đây, người đã đi đâu hết rồi?
A Nguyệt đi rồi.
Hạo Khanh ca ca của nàng... Cũng đi rồi.
Khinh Vũ khóc òa.
Sáng sớm, trong cung phát ra thiệp mời. Tế lễ mùa xuân là tập tục truyền thống của Thương quốc, kéo dài hết hai ngày. Ngày đầu văn võ bá quan, hậu cung đến chân núi Đạm Lĩnh cầu cho mưa thuận gió hòa cả năm. Đến tối và ngày hôm sau mở tiệc xa hoa trong cung đình.
Khinh Nguyệt cầm tấm thiệp màu đỏ thẫm ám văn mây lộng vuốt ve. Ánh mắt thất thần nhìn về phương xa, đây là nơi cao nhất kinh thành, chỉ sau trích tinh lâu ở hoàng cung. Bên dưới từng tiếng lao xao tươi cười dường như ở cách rất xa.
Sở Hàn đứng ngoài cửa, gõ nhẹ hai tiếng.
- Vào đi.
Tiện tay vứt tấm thiệp lên bàn, nàng thản nhiên càm tách trà lên ngửi. Qua Phiến màu xanh trong trẻo thơm ngát, thực dễ chịu.
- Xong hết rồi sao? Có vấn đề gì không?
Sở Hàn cúi đầu, giọng nói trầm trầm hữu lực:
- Công tử, mọi việc đã xong. Bên phía nam đã tra ra rồi, quả đúng như người nghĩ, là tuồn vũ khí ra ngoài.
Bàn tay trắng nõn hơi xiết chặt lại, nàng nhấp một ngụm trà. Độ ấm vừa đủ.
- Được rồi. Tám hôm nữa là tế lễ mùa xuân, chỗ trong cung ngươi chuẩn bị một chút đi.
Hơi ngập ngừng, nàng thở dài:
- Cả chỗ... Nhị vương phi nữa.
Cơ bắp cả người Sở Hàn nháy mắt căng cứng, giọng cũng hơi khàn đi: “Vâng.”
Khinh Nguyệt phất phất tay nhắm mắt lại.
Công việc chuẩn bị cho tế lễ rất phức tạp. Lễ bộ dường như vắt chân lên cổ mà chạy, muốn làm thực rình rang xa hoa. Cả buổi thượng triều đều là tranh cãi xem nên tổ chức thế nào. Mỗi lần tổ chức, lễ bộ lại được một khoản lớn, mấy vị thượng thư kia đâu chịu để yên, nhất thời thượng triều giống như biến thành cái chợ.
Một thân long bào màu đen khí phách cũng không che hết được sự muộn phiền trên khuôn mặt già nua của Cơ Úc Khanh. Một đám lại một đám, càng ngày càng càn rỡ. Hắn bỗng nhớ tới khuôn mặt lạnh như băng sương mỉa mai trào phúng triều đình mục nát, cảm thấy đầu muốn vỡ ra.
- Đủ rồi!
Một tiếng quát trên điện nhất thời làm văn võ bá quan mồ hôi lạnh đầy đầu, đồng loạt quỳ sụp xuống.
Hoàng đế mắt lạnh đảo qua một loạt những chiếc mũ ô sa, lại nhớ đến cảnh con dân biên cương loạn lạc triền miên, tâm tình khó chịu tột đỉnh.
- Tế lễ làm giản lược chừng nào hay chừng ấy. Thượng thư bộ hộ, khanh giám sát việc tổ chức của bộ lễ cho trẫm. Bãi triều!
Chỉ vài câu đã quyết định xong. Thượng thư lễ bộ mồ hôi lạnh ròng ròng cúi thấp đầu xuống, trong điện một mảnh im lặng.
Dường như tất cả mọi người đã quên mất, vị vua ngồi trên long ỷ kia, đã một đường máu tanh bước đến ngai vàng như thế nào.
Đối với các thế gia đại tộc, hậu viện của quý nhân mà nói thì tế lễ thế nào không ảnh hưởng gì đến họ. Ngày ngày những tiệm bố y, tiệm trang sức, tiệm ngọc khí đều nườm nượm người ra vào.
Khinh Nguyệt ngồi trên lầu cao nhất của tử lâu, chống cằm nghe Sở Yến báo cáo. Đôi mắt này ngày càng không dùng được, hiện tai xem sổ sách tuy có thể thấy nhưng rất có hại, mọi người dứt khoát không cho nàng đụng vào nữa.
Giọng đọc êm êm của Sở Yến cũng không làm cho nàng thư giãn, những con số cuồn cuộn chảy vào chỉ càng khiến người ta buồn rầu.
Người phú quý không biết nỗi khổ của dân chúng.
Chỉ một tháng ngắn ngủi, thu nhập của tiệm bố y, tiệm ngọc khí đã có thể nuôi sống cả một cánh quân trong suốt mùa đông.
Sở Yến đưa tay lên mân mê yên chi hồng trên mái tóc, trong lòng lại nhớ đến đám binh lính thô dã mà thật thà từng gặp ở biên cương, cả ngày đều treo mạng nơi đầu đao lưỡi kiếm. Có A Đại kể chuyện rất hay, có Lý Tử chu đáo lại thường xấu hổ, có lão Bát cả ngày chửi tục, hở ra là lén uống rượu,...
Tất cả bọn họ đều không còn nữa. Máu tươi nhiễm trên những cánh hoa mai, máu văng trong tuyết, máu loang lổ trên mặt đất cháy đen.
Phải rồi, họ đều đã chết.
- A Yến, y phục của ta chuẩn bị xong chưa?
Sở Yến giật mình, vội vàng gật đầu:
- Công tử, đã xong cả rồi.
Nàng day thái dương đau nhức, thở dài:
- Được rồi, tối mai chúng ta vào cung. Ngươi xuống chuẩn bị một chút đi. Chỗ A Nhạc... gửi thằng bé ở chỗ Quân Tĩnh. Bây giờ đưa nó đi luôn.
Sở Yến hơi chần chừ:
- Liệu có được không. Công tử, A nhạc còn nhỏ, chỗ Quân Tĩnh đều là một đám nam nhân không hiểu chu đáo.
- Không sao, thằng bé cần thích nghi, sẽ có lợi cho tương lai của nó. Hơn nữa, đó là nơi an toàn nhất. Sau đêm mai, chỗ chúng ta sẽ có không ít khách không mời đâu.
Nghĩ đến tình cảnh ngày mai, nàng nhắm mắt lại. Chuyện xưa như bụi nắng tan đi, đến mai, mọi thứ sẽ lại trở về.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Họa Kiếp Hồng Nhan
Lam Diệp
Họa Kiếp Hồng Nhan - Lam Diệp
https://isach.info/story.php?story=hoa_kiep_hong_nhan__lam_diep