Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Quỷ hô bắt quỷ
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Q.1 - Chương 6: Kết Thúc Và Khởi Đầu
D
ịch và biên tập: No_dance8x
(Nhóm dịch Độc Cô Thôn)
Nguồn: Tàng Thư Viện
Ma quỷ bốn phía chạy tán loạn, hệt như Vương Hủ là một kẻ cực gian cực ác trên thế gian này, tùy lúc có thể khiến bọn chúng hồn phi phách tán.
Linh hồn màu xám hệt như hỗn độn mà cũng giống trái tim của hắn, còn đôi mắt màu đỏ thì dường như có thể nhìn thấy tất cả sinh linh trên cõi đời này. Giờ khắc trước mắt, có lẽ Vương Hủ đã bị linh hồn thời thơ ấu của "mình" chiếm giữ thân thể, riêng hắn chỉ có cảm giác không hề chiến đấu một mình!
Vương Hủ nhìn hàng trăm con quỷ xung quanh bằng ánh mắt lãnh khốc, sau đó chỉ vung tay lên một cái, theo đó một loạt hóa thành tro bụi. Thấy thế, khóe miệng của hắn cười lạnh rồi tiếp tục thu lấy những linh hồn khác và lại khiến chúng hồn phi phách tán. Nhưng chính Vương Hủ cũng không hề hay biết rằng chuyện mình đang làm đáng sợ đến cỡ nào. Dù là Miêu Gia cũng không dám tiêu diệt nhiều linh hồn như vậy trong thời gian ngắn, bởi làm thế sẽ phá hư phần nào đó sự cân đối trong thiên địa, rất có thể sẽ dẫn đến một hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Mà lúc này Vương Hủ phát hiện mình đã có thể hiểu Phục Ma Thiên do Quỷ Cốc Tử để lại, thật ra nói vậy để biết cũng không phải hắn chỉ có thể đọc mà hoàn toàn có thể lý giải ý nghĩa ở bên trong. Lại nói trên đó ghi chép cái gì thì Vương Hủ không muốn biết nữa rồi, bởi hắn đang liều mạng hấp thụ tri thức của Phục Ma Thiên.
Nhưng hắn không hề chú ý tới một chuyện, đó là từ khi Phục Ma Thiên xoay quanh người hắn thì màu đỏ trong mắt của hắn đã dần nhạt bớt và giờ đã hoàn toàn biến mất, để lại nơi đây một trạch nam Vương Hủ...
Đột nhiên hắn cảm thấy thân thể trầm xuống, loại cảm giác này... Lại có một thứ đang đến gần!
Ngay lúc này, một con quái vật to xấp xỉ một chiếc ô tô nhào ra từ một con hẻm rồi lao đến trước mặt nữ quỷ xấu xí. Nữ quỷ nọ thấy vậy liền cả kinh, nhưng muốn chạy cũng không còn kịp. Chợt thấy dị thú tung một trảo đè nữ quỷ dưới lòng bàn tay, cùng lúc đó tạo một hố sâu nửa mét trên mặt đường. Đến đây, nó lại xé nữ quỷ rồi nuốt vào trong miệng, mặc kệ nữ quỷ kia có kêu gào thê thảm đến thế nào, nó cũng không hề tỏ ra thương cảm.
Sơn Hải Kinh ghi lại: Tranh là loài dị thú có hình dáng như xích báo, năm đuôi một góc, âm độc như đá.
Không đợi Vương Hủ phản ứng, nữ quỷ từng khiến hắn chịu nhiều đau khổ đã trở thành thức ăn ở trong bụng Tranh thú, mà xem ra nó vẫn chưa no, hiện đang nuốt từng bầy ma quỷ ở khắp nơi và càng ngày càng đến gần Vương Hủ.
Vương Hủ nhìn Tranh thú bằng một loại ánh mắt rất lạ, bấy giờ chỉ thấy hắn cười lạnh một tiếng rồi thét: "Đây là ngươi tự tìm đường chết!"
Nói xong, tay trái co lại, chiếc dao găm rơi trên mặt đất chợt xuất hiện trên tay hắn, trong khi đó miệng hắn thì thầm: "Thiên Địa Vô Cực! Càn Khôn mượn pháp!"
("Thiên Địa Vô Cực, Càn Khôn Mượn Pháp" là chú ngữ cửa miệng của nhân vật Yến Xích Hà trong bộ phim "Thiện nữ u hồn". Trong lúc hiếu kỳ, ta từng tìm kiếm tư liệu và nhận ra họ Yến không phải là "kỳ nhân" duy nhất dùng chú ngữ này bởi trong cuốn hai truyện Liêu Trai Chí Dị của Bồ Tùng Linh từng dùng câu này)
Rồi đây dao găm đột ngột tỏa ra ánh sáng rực rỡ, tay Vương hủ chợt tạo một pháp quyết, còn dao găm bay thật nhanh về phía Tranh thú, hệt như thần tiên điều khiển phi kiếm tùy tâm sở dục.
Mà chuyện xảy ra tiếp theo lại khiến người xem không thể tin được, bởi chiếc dao găm chỉ bay đến trước mặt Tranh thú... rồi bị nó nuốt gọn...
"Ầy... Ta nói nè đại ca... À ừm, có thể trả lại cho ta không?" Một kích không những không có kết quả gì mà hình tượng cao nhân cũng chẳng còn sót lại một chút, cuốn sách bằng trúc cũng khôi phục vốn hình dạng cũ rồi rơi thẳng xuống đất.
Lần này đổi lại, Tranh thú đã bị Vương Hủ dọa đến phát ngốc rồi. Nhưng nó chỉ nhún một cái đã đến trước mặt Vương Hủ và kèm theo đó là một trảo đập hắn bay hơn mười thước rồi đâm vào chiếc bus ở ven đường khiến kính chắn gió nát bấy. Vương Hủ trực tiếp ngồi ngay vị trí tài xế cùng một đống miểng chai. Giờ đây hắn chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình như bị nhào trộn, xem ra xương cốt đã bị gãy, hơn nữa do đau qua nên hắn không rõ bị gãy mấy khúc mà toàn thân đều cảm thấy như muốn nát ra.
Vương Hủ thầm nghĩ mình đã sắp ngất đi, sau khi tỉnh lại hẳn sẽ phát hiện đây chỉ là một giấc mộng hàm hồ, đáng tiếc là bước chân nặng nề của Tranh thú càng ngày càng gần, mỗi một bước đều như muốn dẫm nát trái tim của hắn. Vương Hủ cố nén đau đớn kịch liệt toàn thân để mở cửa xe, sau đó lết ra ngoài.
Ngay khi vừa ngã lên trên mặt đường, chỗ vị trí hắn từng ngồi lập tức bị một trảo của Tranh thú đập bẹp. Lại nói do trảo này từ trần xe đè xuống nên mặt tiền của xe buýt đã hoàn toàn thay đổi, mà trần xe hiện đang lõm sâu vào trong lòng xe.
Tay chân của Vương Hủ không thể động đậy, hắn chỉ đành phải bò trên mặt đất như loài côn trùng hay loài bò sát gì đấy. Bấy giờ hắn thầm nghĩ: Cho dù là rời khỏi Tranh thú chỉ có một tấc đi chẳng nữa thì khả năng sống sót sẽ càng lớn hơn một chút, dù sao đã đánh đến nước này thì mình phải sống sót đến cùng!
Tranh thú cũng phát hiện vị trí của Vương Hủ và hiện đang nhào tới trước người hắn rồi mở cái miệng đỏ như máu nhằm hưởng dụng bữa ăn ngon trước mặt, nhưng ngay lúc này một giọng nói lại ngăn cản nó: "Tiểu Tranh! Khoan đã!"
Theo giọng nói, một cậu bé đội mũ lưỡi trai bước ra từ trong bóng tối. Sau khi đánh giá kẻ đang nằm trên mặt đất, hắn xoay người rồi nói: "Tiểu Tranh, đi thôi." Bấy giờ Tranh thú nọ rõ ràng cúi xuống một cách ngoan ngoãn và để hắn cưỡi trên thân của mình.
Vương Hủ thấy lửa cháy mà không rõ đầu đuôi nên mới vội hét: "Này, ngươi có lầm không vậy! Ai lại nuôi chó to thể mà không xích cổ lại, khiến nó chạy khắp nơi cắn càn? Ngươi tên gì? Ta muốn gặp cha mẹ của ngươi!"
Đương nhiên những câu nói nhảm của Vương Hủ ngoài việc giảm chỉ số thông minh của mình trong lòng đối phương thì chẳng có tác dụng gì khác.
Chỉ thấy cậu bé kia lại quay đầu nhìn hắn, sau đó thở dài một hơi, hệt như bậc làm cha làm mẹ đang nhìn môt đứa con ngu ngốc: "Thú Quỷ Nhân ở thành phố này thật kỳ quái, chiến lực thì khi có khi không, đã vậy còn dùng linh hồn để công kích Tiểu Tranh của ta. Hơn nữa, toàn thân của ngươi tà khí ngập trời..." Nói đến đây, sát ý dưới vành nón lại nồng nàn như trước.
"Ha ha, cũng không phải người nào cũng tệ lậu như hắn, đây là tình huống đặc biệt à nha." Chẳng biết từ lúc nào, Miêu Gia đã xuất hiện một bên, thân hình của cậu bé chợt cứng đờ.
Hắn không hề phát hiện bất cứ bất cứ người nào tới gần, hiển nhiên thực lực của người trước mắt rất mạnh.
"Ngươi là 'Miêu Gia', kẻ quản lí thành phố này?" Giọng nói của cậu bé chứa đầy thuốc súng, chỉ là Miêu Gia không hề trả lời mà châm một điếu thuốc rồi cõng Vương Hủ lên trên lưng, sau đó chậm rãi biến mất khỏi tầm mắt của hắn.
"Hừ, giả vờ giả vịt... Ầy, nhưng dù sao mình cũng chỉ đi ngang qua, không cần nhiều chuyện làm gì." Cậu bé vỗ đầu Tranh thú, con thú này ấy vậy gầm về phía Miêu Gia bỏ đi rồi mới lao vào trong bóng đêm...
Một ngày dài dòng buồn chán của Vương Hủ đã đến hồi kết, đây là ngày đầu tiên hắn bước vào thế giới của Thú Quỷ Nhân và cũng chính là ngày bắt đầu của một cuộc sống thê thảm hết chỗ nói. Thậm chí nếu hắn biết rõ nếu mình tỉnh lại sẽ phải khổ sở như vậy, đoán chừng sẽ lựa chọn biện pháp an nghỉ ngàn thu.
Chỉ là vận mệnh rất nhiều người sẽ bắt đầu thay đổi trong một ngày, rất nhiều câu chuyện con người không thể biết cũng xuất hiện và cũng rất nhiều câu chuyện đến ngày hôm nay chúng ta mới bắt đầu nói đến...
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Quỷ hô bắt quỷ
Ba ngày ngủ hai
Quỷ hô bắt quỷ - Ba ngày ngủ hai
https://isach.info/story.php?story=quy_ho_bat_quy__ba_ngay_ngu_hai