Chương 6
hánh hẹn tôi:
- Đúng 8 giờ sáng tụi tao tới đón mày, chúng mình tìm 1 khoảng trời nhỏ picnic với nhau rồi chia tay.
Tôi gật đầu:
- Ừ! Đừng để tao chờ lâu sốt ruột lắm.
Tối qua tôi nói với Đoàn:
- Em đi chơi với bạn trọn ngày mai, anh có bằng lòng không?
Đoàn gật đầu:
- Em nên vui chơi cho thoải mái. Tội gì nằm nhà mà rên buồn.
- Anh có muốn đi chung với em không?
Đoàn cười:
- Thôi, để cho các cô tự do, bạn em phá lắm, vả lại anh còn phải đi làm.
Tôi cười hôn bàn tay Đoàn:
- Em thi rớt anh vẫn không bỏ em chứ?
Đoàn tát khẽ lên má tôi:
- Nói bậy bạ hoài
Tôi nói:
- Biết đâu đó
Đoàn nheo mắt:
- Cuối năm chúng mình lấy nhau nghe
Tôi hỏi:
- Anh nói thật hay đùa?
- Thật chứ
- Anh có đủ tiền lo đám cưới không?
Đoàn nghiêm nét mặt:
- Anh có gia đình, có bạn bè. Mọi người đều mong anh lấy vợ.
Tôi áp má lên lòng bàn tay Đoàn:
- Em bằng lòng hết. Cho anh quyết định mọi chuyện.
Đoàn hôn nhanh lên môi tôi:
- Chỉ sợ em hối hận đã lấy anh.
Tôi nói nhỏ:
- Chỉ sợ anh bỏ em, còn thì không bao giờ em hối hận cả.
Đoàn nhăn mặt:
- Em khéo lo, anh bỏ em để yêu ai bây giờ
- Yêu người trẻ hơn em. Tìm lại thủa hẹn hò đã qua đi, vì lúc đó em già rồi, em
phải nuôi con, em vất vả, em không còn đẹp nữa.
Đoàn nhìn tôi âu yếm:
- Chúng mình sẽ có cả 1 đời trăng mật chứ không phải 1 tuần. Em con gái hay em 10 đứa con, anh vẫn thấy em duyên dáng như ngày đầu.
Tôi cúi mặt nhìn bàn tay mình trau chuốt những chiếc móng gọn gàng, bàn tay đẹp khổ 1 đời. Khi nghĩ đến chuyện lập gia đình, tôi lại mong bàn tay mình thật khô, thật xấu xí cho cuộc đời tôi sung sướng, bình yên, cho tôi giữ hoài được hạnh phúc.
Đoàn ra về lúc nửa khuya. Tôi đứng trên ban công nhìn bóng chàng lầm lũi - Một ngày nào đó mình sẽ có nhau. Em theo anh như 1 chiếc bóng – 1 ngày nào đó anh hết còn lầm lũi trên đường về vì anh đã có em bên cạnh. Em lúc nào cũng quấn quít bên anh. Lòng tôi chợt xôn xao, nghĩ đến ngày tôi làm vợ Đoàn, nước mắt bỗng ứa ra. Tôi cảm động quá! Tôi thèm khóc quá!
Khánh đến thật đúng giờ như đã hẹn, tôi cầm chiếc sắc nhỏ tung tăng bước ra. Buổi sáng đã xin phép mẹ, cụ bằng lòng cho đi với bạn bè, lần này không 1 tiếng cằn nhằn như những lần trước, mẹ sợ tôi buồn, đã bao nhiêu ngày tôi buồn rồi.
Theo Khánh ra hết con ngõ, tôi nhìn thấy bóng Thủy, Tâm, Hiền với quần áo ngập màu sắc. Chúng nó reo lên:
- Nàng thơ của chúng ta đến.
Thủy lí lắc:
- Tao mới đọc mấy bài thơ mày trên báo, nghe thấm thía những ngày bỏ trường quá Hải ạ.
Hiền đùa:
- Nhờ cái biệt hiệu Hải Mộng tao đặt mà tiếng tăm nó nổi như cồn.
Tâm lim dim đôi mắt diễn tả:
- Anh dìu em vào môi hôn nhè nhẹ.
Đêm trở thành huyền thoại của xa xưa.
Mày làm tao phải bỏ nghề mô phạm để đi tìm tình yêu quá Hải ạ.
Tôi cười rưng rức. Đám bạn bè này thuộc thơ tôi hơn thuộc bài trong lớp. Câu nào do Thủy ngâm lên thì thật hay mà do Tâm đọc lên là nghe não nuột. Khánh thường gọi thơ tôi là thơ thiu. Con Thủy đọc thì còn mới, còn ngon, mà đến giọng ngâm của con Tâm thì thành thiu chảy ra rồi. Giọng nó chỉ bắt nạt học trò. Hiền nói. Tôi hỏi:
- Chúng mình đi bằng phương tiện gì?
Khánh cười:
- Có ngay, tài xế thả tao xuống đây rồi vừa đi đổ xăng.
Tôi hỏi:
- Tài xế nào vậy?
Thủy nói:
- Tài xế này beau giai lắm.
Tôi nhìn Khánh:
- Long hả?
Khánh lắc đầu. Tâm nói:
- Lão Tuấn chớ ai. Lão ấy nghe nói có mày, thế là năn nỉ đòi đi theo cho được.
Tôi nghe bâng khuâng 1 chút, tưởng đến khuôn mặt Tuấn và nghe thấy tình cảm mình cũng ngọt ngào. Một chút rung động, 1 chút thân mật. Tôi chấp nhận sự có mặt của Tuấn như đám bạn. Tuấn cũng là bạn, cũng đem đến cho tôi những phút giây êm đềm thoải mái như thế.
Năm đứa đứng bao bọc nhau như 1 vòng tròn thân ái. Hiền khoe:
- Tao đem giò lụa và bánh mì
Thủy nháy mắt:
- Tao đem theo thịt quay
Khánh nhìn tôi:
- Tao dám chắc thế nào 2 ông tướng của mua gà, mua vịt.
Tôi hỏi:
- Ai nữa?
- Long
- Long cũng có mặt nữa à?
Khánh cười:
- Dĩ nhiên, đi chơi xa phải mang theo vài tên con trai cho yên bụng.
Khánh cười tủm tỉm:
- Nhưng cấm đứa nào đem theo bồ ruột.
Tôi hỏi:
- Sao vậy?
Khánh nheo mắt trêu tôi:
- Tại bồ ruột anh chị cứ rủ nhau đi tìm bóng tối thủ thỉ mí nhau, bỏ rơi bạn bè chứ sao.
Tôi mắng Khánh:
- Mày chỉ giỏi tưởng tượng.
- Tao dám chắc mày mà rủ lão Đoàn theo là bọn tao mất mày ngay
Tôi nói đùa:
- Có rủ đó chớ
Khánh kêu:
- Úi giời ơi!
- Nhưng mà Đoàn không đi
- Tử tế nhỉ?
- Ông ấy bảo tụi mi phá quá, đi theo mắc cỡ thấy mồ
Khánh vung tay:
- May mắn quá
Tôi cười:
- Ông ấy nói để tao tự do
- Tự do đi tìm tình yêu khác ấy hả?
Tôi đỏ mặt, không nói. Khánh chỉ:
- Tài xế về kìa tụi bây
Tuấn bóp còi xe kêu tin tin kêu chúng tôi. Cả bọn ào ào tìm chỗ lên xe. Long bảo Tuấn:
- Ông lái xe đi, tôi mệt quá rồi
Tuấn gật gù:
- Cũng được.
Long nhảy xuống băng dưới ngồi với bọn con gái, Khánh đẩy tôi lên trên:
- Lên bớt 1 người đi, dưới này chật chội quá
Tôi hét lên:
- Nhỏ này khôn quá. Mày lên ngồi đi
Khánh nói:
- Tao kẹt rồi
- Kẹt gì?
- Kẹt ở giữa ông Long và con Tâm, không nhúc nhích được.
Tâm cũng đẩy tôi:
- Mày với con Hiền lên ngồi với tài xế cho tao thở 1 tí kẻo chết mất, dưới này 6
mạng, ở trên đó có 1 mạng thì thảnh thơi quá.
Tuấn quay xuống gọi tôi:
- Xin mời nữ sĩ và nhà hiền triết nhường không khí cho các bạn tôi. Chúng mình ngồi băng trên tha hồ thoải mái
Tôi kéo Hiền bước ra khỏi xe. Thủy kêu:
- May quá, 2 đứa nó mà ngồi lì đây chắc tao chết ngạt.
Long quay kính gió cho mọi người ngắm cảnh. Tôi ngồi bên cạnh Tuấn. Hiền ngồi cạnh tôi. Khánh ra lệnh:
- Chúng mình đi Thủ Đức.
Thủy la:
- Không, đi Lái Thiêu ăn trái cây
Khánh cãi:
- Lái Thiêu hồi này nguy hiểm lắm. Lên nhà anh Long cũng tha hồ ăn trái cây vậy
Thủy hỏi:
- Nhà anh Long ở đâu?
- Thủ Đức
- Vào xa không?
- Tận trong làng.
Tâm nói:
- Thôi cũng được, miễn sao có chỗ cho chúng mình picnic.
Long cười:
- Nhà tôi thì tha hồ cho các cô picnic. Ngoài lão làm vườn ra, chẳng còn 1 bóng người nào khác.
Tuấn nhìn tôi:
- Hải mà ở đó tha hồ tìm nguồn thơ
Tôi hỏi:
- Chắc anh hay lên đó lắm.
Tuấn lắc đầu:
- Có 1 lần với Long.
Tôi nheo mắt:
- Với 1 mình Long thôi à?
- Ừ!
- Không có bạn gái?
- Ừ!
- Ai mà tin nổi
Tuấn cười:
- Long tin anh. Hôm đó về làng có chuyện cần cho ông cụ hắn, nên anh về theo, 15 phút sau đi ngay.
Tôi quay sang hỏi Hiền:
- Hiền có thấy mấy ông học Văn Khoa ông nào cũng khéo nói không?
Hiền cười nhỏ nhẹ:
- Như anh Tuấn là cùng.
Tuấn kêu nhỏ:
- Tôi hiền lắm, bằng cớ là từng này tuổi vẫn còn mồ côi tình yêu
Hiền nói:
- Không có tình yêu không có nghĩa là hiền mà có nghĩa là chờ đợi
- Tôi không hề chờ đợi
- Anh đang lựa chọn nhưng không tha thiết lắm.
Tuấn nhỏ giọng:
- Với tôi, tình yêu thì thật gần nhưng khi mình tìm đến lại quá xa, không có được trong vòng tay mình.
Hiền chớp nhẹ đôi mắt sau chiếc kính cận. Tôi giả vờ nhìn bơ vơ ra 2 bên đường, nhà cửa và cây cối lùi dần trong chớp mắt. Xe đã đến xa lộ, gió thổi phần phật, bay tung mái tóc ngắn của tôi rối vùi tơi tả. Tóc Hiền dài được cột chặt bằng 1 sợi thun màu đỏ nó vừa tìm trong gói bánh mì. Tôi ghét tai Hiền nói:
- Coi chừng tóc mày thơm mùi giò lụa
Hiền cũng ghé tai tôi nói nhỏ:
- Mày đừng nhắc đến ăn, tao đang đói bụng.
Tôi cấu khẽ vai Hiền:
- Sao mà hư quá thế. Chưa đi đã đói rồi
Hiền cười tủm tỉm, không nói. Phía dưới có tiếng bẻ bánh mì sột soạt, tôi quay lại, Long, Thủy, Khánh, Tâm mỗi người nhai 1 miếng bánh khô. Tôi khều vai Hiền, Hiền la nhỏ:
- Trời ơi! Cái gì mà picnic trên xe thế kia?
Thủy đút vội vào mồm Hiền miếng thịt quay mỡ. Hiền kêu ú ớ trong miệng, Khánh cười đưa cho nó mẩu bánh mì thừa:
- Ăn cho trôi miếng mỡ đi
Khi miếng mỡ trong miệng Hiền đã trôi đi không mùi vị, Hiền mắng Thủy:
- Con mất dạy, con tham lam, đồ đểu cáng …
Thủy cười khúc khích để tay lên miệng:
- Suỵt, ở trong xe còn có quý vị con trai, khéo mà ế chồng vì những câu văng tục của mày
Tôi cười thành tiếng nhỏ. Tuấn nhìn trong kính chiếu hậu bảo tôi:
- Các cô này nhộn quá
Tôi hỏi Tuấn:
- Anh thấy bực không?
- Vui lắm.
- Chúng nó thường đùa nhau kiểu đó
- Thế mới là bạn bè thân.
Tôi nói nhỏ:
- Nghĩ đến lúc mỗi đứa 1 nơi sao buồn ghê. Hải chỉ mong thế này mãi
Hiền chen vào mắng tôi:
- Mày sắp bỏ tụi tao đi lấy chồng rồi còn khéo đẩy đưa mãi
Tôi chớp mắt duyên dáng. Tuấn liếc nhìn tôi rồi lại im lặng.
Xe đến Thủ Đức thì nắng đã gay gắt, Tuấn quẹo xe vào 1 ngôi vườn rộng, chiếc cổng sắt xê dịch như 1 bức tường cao. Bác giữ vườn nhà Long nhìn thấy bọn tôi lúc nhúc trên xe, đôi môi khô nở 1 nụ cười đón chào.
Tuấn khóa xe trước thềm nhà, chúng tôi chen nhau mà xuống. Long gọi bác làm vườn:
- Hôm nay tụi cháu xuống phá bác cả ngày đấy nhé
Hai bàn tay cằn cỗi của bác làm vườn xoắn xít lấy nhau:
- Cô cậu xuống đông vui quá
- Mùa này có gì ăn hở bác Phúc.
Tuấn hỏi. Bác Phúc cười:
- Có ổi, chôm chôm, cam, quít.
Tuấn nheo mắt với tôi:
- Thế thì no cho các cô
Tôi lườm Tuấn thân mật kêu:
- Các ông thì chỉ mong có món nhậu
Tuấn vỗ tay:
- Hải nói đúng đó. Con trai chỉ ưa nhậu. Ở đây có bán la de không bác Phúc nhỉ?
Long khoác vai Tuấn nói thay bác Phúc:
- Thiếu gì trong làng. Lát nữa chúng mình đi kiếm.
Bác Phúc lăng xăng hỏi Long:
- Các cô cậu lên nhà nghỉ hay ra vườn chơi
Long quay nhìn bọn con gái. Thủy nhanh nhẩu:
- Ra vườn, chúng mình phải picnic cho đúng nghĩa
Long cười:
- Các cô ấy đòi ra vườn chơi. Bác cho mượn mấy cái chiếu và 1 bàn thấp.
Bác Phúc gật đầu:
- Được, để tôi lo
Cả bọn đu nhau theo Long chạy ào ào ra vườn. Chọn 1 lùm cây cao, bóng mát phủ xuống như 1 vùng thân ái. Thủy trải chiếu trên cỏ ướt. Chiếc bàn thấp được kê bên gốc vú sữa, những chiếc lá vàng rụng xuống vai áo Thủy thân ái và âu yếm quá. Tôi buông người dựa lưng trên gốc cây, thấy lòng thảnh thơi như sau bao ngày vất vả cực nhọc. Tất cả như vừa qua 1 cơn ngủ mê, Khánh duỗi dài đôi chân trong chiếc quần ống rộng, dựa đầu lên vai tôi:
- Khu vườn nhà tên Long tuyệt quá Hải nhỉ?
Tôi gật đầu mơ màng nhìn những chú chim non tập chuyền cành trên 1 ngọn cam thưa lá. Tâm với Thủy đuổi nhau trong ánh nắng thưa thớt của khu vườn, tiếng cười ngọt như giòng suối mát. Hiền ngồi ở 1 góc cây khác đang chùi kính trong 1 miếng nỉ xám. Mái tóc đã tháo sợi thun ra nên tự do mơn man đôi vai tròn của Hiền.
Tôi hỏi Khánh:
- Hai ông ấy đâu rồi nhỉ?
Khánh bức 1 chiếc lá ổi non cắn nhẹ giữa 2 hàm răng:
- Đi vào làng.
- Chắc là tìm thức uống.
Khánh nói:
- Đàn ông ít chịu ngắm cảnh vật và ngồi 1 chỗ như mình.
Tôi cười nhẹ:
- Đàn ông ít nhậy cảm bằng con gái
Khánh hỏi tôi:
- Mày sẽ làm gì trong những ngày sắp tới
Tôi vẽ ngón tay lên mặt chiếu, buồn buồn:
- Chưa định được mình sẽ làm gì. Có lẽ lấy chồng.
Khánh ngồi nhổm dậy, nhìn tôi chăm chú:
- Lấy chồng là hết sao?
Vẫn không nhìn lên, tôi nói:
- Có lẽ thế
Khánh chớp mắt, nó thở dài thật nhẹ:
- Chỉ mới mấy tháng thôi mà tao tưởng như xa lắm vậy. Anh Tuấn muốn tao học lại để sang năm đi thi, nhưng tao thì chán học quá. Ngày mai không giống như ngày hôm nay nữa, mày có thấy thế không?
Tôi gật đầu nhìn trong mắt Khánh những tia buồn nhức nhối. Khánh nói nhỏ:
- Phải chi tao còn có mẹ như mày
Tôi mím chặt đôi môi. Thương Khánh quá. Nó mất mẹ từ thủa bé. Sống lủi thủi với ông anh trai và 1 người cha chỉ biết làm ra tiền mà không biết săn sóc con cái. Mới đây nghe nói cha Khánh đã ăn ở với 1 người đàn bà còn trẻ. Ông thuê nhà riêng cho bà ta ở, thỉnh thoảng lắm ông mới đảo về nhà thăm con rồi lại đi. Cuộc sống của Khánh lủi thủi cô đơn như thế đó. Khánh thường nói:
- Chỉ có anh Tuấn bên tao, nếu không, tao không biết sẽ sống thế nào nữa.
Tiếng cười của 2 tên con trai vang lên từ 1 lùm cây khuất bóng. Tuấn nói to:
- Các cô ơi ra hộ tôi 1 tay
Hiền đứng vụt dậy, nàng đỡ những chai nước ngọt trên tay Tuấn:
- Anh vất vả quá
Tuấn cười:
- Tôi hoạt động cho quen đi. Sống thế này vui quá
Tiếng Hiền cười đon đả, tôi khều vai Khánh:
- Chúng mình ra giúp họ đi
Khánh quệt 1 ngón tay lên mắt, đứng dậy theo tôi. Hai đứa xếp đồ ăn ra dĩa bác Phúc đem ra. Long mua thêm gà quay và xôi. Tuấn bảo:
- Ở quán có gà quay đấy
Tôi cười:
- Ăn sang quá thế này chắc ngày nào Hải cũng muốn picnic quá
Tuấn nhìn tôi âu yếm:
- Nếu Hải muốn, chúng mình cứ picnic hoài với nhau
Tôi trốn ánh mắt Tuấn dưới những dĩa thức ăn thơm phức.
Hiền thái giò lụa bằng con dao nhỏ. Tôi bảo Hiền:
- Tao thèm ăn vụng quá
Hiền nháy tôi, nhìn xung quanh không thấy 2 tên con trai để ý, nó nhón 1 miếng chả đút vào mồm tôi. Tôi cười, miếng chả lúng búng trong miệng sao mà ngon đến thế.
Thủy đang cắt bánh mì và nói đùa gì với Long, anh chàng cười rúc rích. Tuấn mở từng chai nước ngọt cho mọi người. Hai tên con trai uống bia. Thức ăn được xếp đầy lên mặt bàn. Tâm bảo:
- Xin mời quý vị cứ tự nhiên.
Tôi ngồi bên cạnh Tuấn, cách xa mọi người 1 khoảng ngắn, với bánh mì và giò lụa, Tuấn dựa đầu vào thân cây sát bên cạnh tôi gặm đùi gà và nhâm nhi ly bia. Chai nước ngọt của tôi mở nút để bên cạnh. Tuấn hỏi tôi:
- Hải nghĩ gì về những giây phút thế này?
Tôi nhỏ nhẹ:
- Vui và thoải mái
- Bình yên và êm đềm.
Tuấn nói theo tôi, tôi cười nhẹ nhàng. Tuấn rủ:
- Ở trong làng có nhiều nơi thật đẹp, tí nữa Hải đi với anh nhé.
Tôi hỏi:
- Với 1 mình anh hay tất cả?
- 1 mình anh.
- Chúng nó mắng chết
- Mình trốn đi
- Buổi sáng Thủy nó đã ra điều kiện cấm đứa nào đi chơi riêng.
Tuấn bảo:
- Mặc kệ, chúng mình đi 1 lát rồi về, ai biết mà lo.
Tôi lắc đầu như máy. Tuấn hỏi tôi:
- Hải sợ 1 mình với anh.
Tôi nhìn Tuấn nheo mắt:
- Không sợ nhưng phải tránh.
Tuấn cười:
- Tuổi trẻ phải buông thả, không nên đề phòng quá
Tôi cười lắc lắc mái tóc:
- Hải sắp mất tuổi trẻ rồi
- Hải già bao giờ thế?
- Từ lúc bỏ trường.
Tuấn nhăn mặt:
- Hải phải đi học lại, bỏ học phí phạm cả 1 đời. Anh không muốn nhìn các cô bi quan quá thế. Mới có 1 năm mà sao nản chí thế?
Tôi cúi mặt nghĩ đến Khánh. Tuấn cũng không muốn Khánh bỏ trường, nhưng Khánh vẫn bỏ. Đoàn cũng khuyên tôi đi học lại mà tôi thì chần chờ. Nghĩ đến lớp học mới với những khuôn mặt lạ. Nghĩ đến nỗi buồn nản của mình và niềm vui của những khuôn mặt trẻ hơn, hồn nhiên hơn, lòng tôi bỗng xót xa – Nghe như mình già nua cằn cỗi quá.
Khánh đến, nó mang cho tôi 1 chiếc đùi gà và dĩa xôi trơn bóng:
- Mày ăn uống nhỏ nhẹ như con mèo, đằng kia tụi nó đang làm thịt đến con vịt quay, tao mà không dành phần cho mày thì hết từ khuya.
Tôi kéo tay Khánh ngồi xuống cạnh tôi, Khánh nhìn anh nhăn mặt:
- Mấy ông này đi đâu là nhậu đó. Ông Long ba hoa với mấy đứa đằng kia kìa. Có tí rượu vào, chuyện kín chuyện hở gì là tuôn ra hết.
Tuấn cười vuốt ve Khánh:
- 1 chai bia mà cô la oai oái. Cỡ anh với Long phải uống cả chục chai mới say nổi.
Tôi bảo Tuấn:
- Mặt Tuấn đỏ rồi
Tuấn cười:
- Mặt trời rọi vào đó. Hải uống 1 miếng không?
Tôi lắc đầu:
- Chịu thôi. Hải thường bị chóng mặt.
Khánh nằm dài xuống chiếu, vòng 2 tay lên đầu làm gối, ngửa mặt lên nhìn những trái cam xanh mướt nặng trĩu đong đưa cành non. Tuấn bảo tôi:
- Anh đưa Hải đi rửa tay
Tôi đứng dậy theo Tuấn, bước chân muốn nghiêng nghiêng vì ngồi lâu. Tuấn giữ cánh tay tôi trong đôi tay cứng chắc của Tuấn, chúng tôi đi vào nhà. Bọn Tâm, Hiền cũng lục đục rủ nhau đi trước, cả bọn chờ nhau quanh chiếc lavabo. Thủy vẩy nước vào mặt tôi nói:
- Tao đi tìm chỗ ngủ
- Ở đâu?
Tôi hỏi. Thủy nheo mắt:
- Ở đâu có …. trăng thanh gió mát, có mùi thơm của hoa, có trái chín rụng đầy người.
Tâm cười khúc khích:
- Con Thủy lại tập làm thơ thiu
Thủy hất mặt mắng Tâm:
- Mày là con cà chớn.
Rồi Thủy ôm vai tôi, nói nhỏ:
- Tao tìm 1 nơi yên tĩnh nằm nhớ chàng. Mộng vỡ rồi, bây giờ phải tưởng tượng đến nơi chàng ở. Nhớ hôm tiễn nhau tuyệt vời.
Tôi dí tay lên trán Thủy:
- Mày lãng mạn quá, thế rớt cũng phải
Thủy cười:
- Tháng sau tao đi học lại, mày đi với tao không?
Tôi lắc đầu:
- Chưa biết được. Thôi, đừng bàn chuyện ấy nữa.
Thủy nói:
- Đúng, vui chơi là nhất.
Rồi Thủy bỏ tôi cặp tay Tâm và Hiền đi ra vườn.
Tôi đứng ngẩn ngơ nhìn đám bạn thân – hình như tất cả đã thay đổi, đã vụt lớn.
Tuấn đưa tôi trở ra vườn, tôi có ý định đi thăm 1 vòng quanh vườn. Tuấn nói:
- Anh hướng dẫn.
Xuyên qua những hàng ổi xanh lá, đến vườn mãng cầu trĩu trái, qua vườn trồng dâu đất, những chùm dâu bao kín thân cây. Tôi hái 1 chùm cầm trên tay, 1 con sâu từ trong kẽ cuống chui ra, tôi hét lên, quăng chùm dâu vung vãi. Tuấn cười, nắm chặt 2 tay tôi, tôi nói:
- Thôi, trở ra đi Tuấn.
Tuấn vẫn nắm tay tôi:
- Ở đây với anh 1 lát.
Tôi giật nhẹ tay ra:
- Mọi người tưởng mình mất tích rủ nhau đi tìm bây giờ
Tuấn đứng sững dưới gốc dâu:
- Hải!
Tôi nhìn lên, ánh mắt Tuấn thắm thiết, mê đắm. Tôi ngỡ ngàng 1 phút rồi định vùng bỏ chạy. Bên tai tôi, tiếng Tuấn rức buồn:
- Không có gì đâu Hải. Anh vẫn muốn giữ kỷ niệm đẹp này mãi mãi.
Tôi nhìn xa xăm lên ngọn cây cao nghe lòng mình nhức nhối 1 thứ tình cảm mơ hồ, man mắc, thênh thang. Một thứ tình cảm nhẹ nhàng như cơn gió thoáng qua làm tê 1 bên má, mát cả làn môi.
Buổi chiều cả bọn sửa soạn đi về với những túi trái cây nặng trĩu, ổi, mãng cầu, dâu da đủ thứ. Tuấn trả xe cho Long lái, nằm dựa đầu lên cửa xe lim dim ngủ. Đám con gái tóc tai rối nùi nhưng ánh mắt thì rực rỡ, nụ cười nồng nàn. Khánh than:
- Còn dịp nào cho chúng mình gặp nhau vui chơi như ngày hôm nay nữa không nhỉ?
Thủy chớp nhẹ ánh mắt, làn mi cong sụp xuống. Tôi vòng tay lên ngực ngồi nhìn 2 hàng cây lá đan nhau lùi dần trước mũi xe. Một ngày thôi đã hết …
Một Thủa Hẹn Hò Một Thủa Hẹn Hò - Dung Saigon Một Thủa Hẹn Hò