Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Không Còn Là Ngày Xưa
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 6 -
K
hi Phượng lên đến phòng thì Vân, Nhã đã ngủ say, chỉ còn Uyên thức, ngồi 1 mình ngoài balcon. Phượng thoáng rùng mình – mái tóc dài đã được vén cao lên bằng 1 chiếc cặp đồi mồi. Nàng lại bàn ngồi tìm nhật ký viết - mải mê và say sưa. Phượng viết như người mộng du. Nàng không dám đọc lại xem mình đã viết những gì nữa
Uyên kéo nhẹ đôi dép thấp vào phòng. Phượng nằm gục xuống bàn từ lúc nào. Uyên rón rén đến bên cạnh Phượng, trang nhật ký bỏ ngỏ. Uyên cúi đọc: “Khổ quá, khổ quá, mình có điên không chứ, chàng có đoán ra mình không nhỉ...” Phượng chợt ngẩng đầu lên. 2 giọt nước mắt long lanh rơi trên má gầy của Phượng. Uyên đứng thụt lùi. Phượng gấp quyển nhật ký lại nhìn Uyên đăm đăm, Uyên cười nhỏ:
- Em chưa đọc được chữ nào đâu mà lo
- Mày làm gì mà thức khuya quá vậy?
Uyên nhún vai:
- Buồn, thức chơi cho hết đêm
Phượng tắt ngọn đèn bàn, mắng Uyên:
- Nhỏ xíu mà bày đặt buồn, thôi đi ngủ đi
Uyên vẫn đứng yên trong bóng tối, hỏi Phượng:
- Chị nhớ ai mà khóc?
- Đừng nói bậy
- Bậy là làm sao. Em thấy chị khóc rõ ràng
Phượng cười nhẹ:
- Buồn khóc không được à?
- Chị mà cũng bày đặt buồn
Uyên nói đùa, Phượng cau có:
- Thôi, đi ngủ đi bà cụ non
Và Phượng leo lên giường kéo chăn lên tận ngực. Uyên lầm lủi trở về giường mình. Buồn không nói được, không thở được. Uyên buồn muốn chết ngất, muốn ngạt thở cho rồi. Hồi chiều này anh Hải với Huy đưa Thảo xong 2 người đi chơi đến mờ tối. Chưa kịp ăn cơm, Huy đã lẳng lặng “trốn” đi nữa. Trong bữa cơm chiều, Uyên hỏi Hải:
- Anh Huy đâu?
Hải cười cười:
- Đừng chờ, nó đi nhậu rồi
Uyên thắc mắc:
- Nhậu ở nhà ai vậy?
- Ở ngoài đường
Chị Phượng nhăn mặt:
- Cái gì ở ngoài đường?
Hải nói:
- Thằng ấy bỏ rượu 1 ngày hắn khùng ngay. Thôi đừng thắc mắc đến nó nữa
Uyên bảo:
- Chắc Huy buồn chị gì phải không?
- Ai mà hiểu được nó
Nhã nói:
- Thôi, ăn cơm nhanh nhanh, tôi còn đến nhà Mai
Vân cười:
- Cha! Tối nay cô nương đi 1 mình à?
- Không 1 mình thì mấy mình?
- Tao tưởng lúc nào mày cũng có đôi
- Càng nhiều người theo đuổi càng dẽ bị bỏ rơi. Thà sống như chị Phượng mà
sướng
Phượng hứ trong cổ họng, nhìn Nhã gay gắt:
- Rồi thì mày cũng sẽ già như tao. Thời gian đi nhanh lắm Nhã ạ. Đừng kiêu hãnh.
Hy vọng sẽ chẳng có ma nào cưới sự lẳng lơ của mày đâu
Nhã bỉu môi, cười dài:
- Em lẳng lơ để chận đứng thời gian kẻo uống tuổi trẻ, già như chị lẳng lơ mới là chuyện lố bịch
Hải quát nhỏ khi mặt Phượng đổi qua sắc tím:
- Im mồm, Nhã
Nhã vẫn tỉnh bơ, mặt hất lên:
- Anh không nhận thấy ở nhà này mọi người đều muốn em phải xấu xí, phải cù lần, phải gù lưng sứt miệng à? Ai cũng tỏ vẻ ganh ghét em
- Chẳng có ai thèm ganh ghét với mày, đừng già mồm.
Phượng hét, Nhã xô bát cơm đứng bật dậy. Hải nói:
- Làm gì thế, Nhã?
- Em không ăn cơm
Nhã nói, hậm hực bỏ lên phòng. Uyên và vội miếng cơm chát ngắt trong cổ họng rồi đứng lên, đi bộ ra vườn. Buổi tối xuống thật lặng lẽ. Ngoài đường, bóng tối che khuất ngọn cây cao. Uyên ngồi dưới chiếc ghế xích đu, đong đưa đôi chân - nhớ hôm nào chị Vân bảo:
- Có 1 giống đực lạ mặt hiện diện trong nhà này gây xáo trộn cho 1 bầy giống cái
Có phải vì Huy chăng. 1 giống đực đa tình có 1 sức quyến rũ mãnh liệt làm bừng dậy tuổi xuân của các nàng thiếu nữ quá thì. Chị Phượng từ ngày có Huy, đôi mắt đã có vẻ ướt, môi đã có vẻ tươi, chị làm dáng suốt ngày. Chị Vân cũng kém vẻ cứng cỏi, đùa nghịch. Chị Nhã đã điệu lại càng điệu hơn. Còn Uyên, Uyên đã biết được những dằn vặt thương nhớ. Mắt Uyên nhuốm buồn. Và, Uyên chịu khó bắt chước chị Nhã, điệu 1 tí, lẳng lơ 1 tí. Buổi chiều ngâm mình trong phòng tắm. Nhìn thân thể mình trong tấm kính mờ, Uyên thấy mình đầy tràn sức sống – đôi ngực tròn nẩy nở - da thịt căng đầy. Uyên cũng quyến rũ chả thua gì chị Nhã. Vậy thì, Huy sẽ là của riêng ai? Uyên hay Nhã, hay chị Phượng, chị Vân. Hay Huy của 1 người con gái nào khác. Uyên rùng mình. 1 người con gái khác cướp Huy ra khỏi căn nhà này, liệu nếp sống cũ có trở lại hay làm tan nát cuộc sống mỗi người? Tình yêu nguy hiểm nhỉ?
Nhã bỏ đi lúc chập tối. Uyên trở về phòng và Phượng biến mất. Căn phòng chỉ có Nhã và Vân. Vân đọc tiểu thuyết và dường như Vân chẳng còn để ý đến ai. Gần nửa đêm thì Nhã về, và Uyên ra balcon đứng. Bây giờ thì đã quá giờ giới nghiêm-Uyên lén đọc được 1 đoạn nhỏ trong nhật ký Phượng mà vẫn không hiểu Phượng muốn nói gì – chàng là nhân vật chính cho cuốn nhật ký mỗi khi chi chít hàng chữ nhỏ, khít khao chồng chất lên nhau. Chị đang yêu! Có lẽ thế. Người yêu của Phượng là chàng. Uyên tiếc vì chưa đọc được hết trang để xem chàng là ai! Là người đầu non hay cuối gió – chàng gần gũi hay xa vời, chàng son trẻ hay đã vợ con đùm đề - đàn ông bây giờ cùng loại như nhau cả. Có vợ, có con rồi mà ra đường vẫn làm như vẻ trai tráng. Tháo nhẫn bỏ túi hay đem bán trong tiệm vàng, về nhà vợ hỏi thì nói dối anh đánh rơi. Vợ buồn buồn bảo để em mua cho anh chiếc khác. Chồng làm ra cái vẻ biết hà tiện cho vơ, nói, thôi em mua nữa chi phí tiền, tính anh lơ đãng đeo nhẫn ở tay cứ buồn buồn tháo ra vô lại nữa mất nữa. Vợ mơ hồ thấy chàng có 1 phần có lý, chín phần gian dối nhưng phải lẳng lặng không nóị. Như thế đó, Thảo kể. Như cái ông giáo sư trường Luật mê chị Vân. Đã có vợ ở dưới “xứ” rồi nhưng vẫn làm ra vẻ ta đàng hoàng, chưa biết mùi đàn bà là gì. Ông ta thuê nhà ở gần trường để đi dạy cho tiện, thành ra sinh viên cứ tưởng ông ta chưa có gia đình. Buổi trưa đi ngang nhà thầy chị sến mang “gà mên” đi mua phở hoặc cơm, cô nào cũng chép miệng than tội nghiệp. Nhiều cô còn nói đùa:
- Giá chàng cưới em, em sẵn sàng bỏ học ở nhà nấu cơm nóng, canh ngọt cho chàng xơi, em kho sườn cho chàng ăn 7 ngày chưa hết. Răng chàng lung lay, em sẽ mua nước đá về nhai trước mặt cho chàng thèm.
- Em phải mua thuốc hồi xuân cho chàng uống
Chị Vân hay kể chuyện đám bạn chị, đùa phá thật quái ác. Ông giáo sư thỉnh thoảng cũng ghé nhà chơi, từ ngày chị Vân nghỉ học chính thức chàng tỏ tình. Tỏ tình mà không ngỏ lời cầu hôn. Chị Vân trả lời chị không muốn thành góa phụ sớm. Tướng ông ta là tướng chết trong lúc hồi xuân, chị sợ mang tướng sát chồng. Sau này, nhờ 1 tình cờ, chị Nhã khám phá ra ông ta đã có vợ, chị Vân nói thẳng vào mặt ông, từ đó chàng lỉnh mất.
Còn chị Phượng – cô giáo Phượng quá thì – cô đã yêu ai mà đêm nào cũng viết nhật ký, chiều nào từ trường học trở về cũng ngẩn ngẩn, ngơ ngơ. Phượng chỉ chùi phấn son lúc đi ngủ thôi. Trước đây, chị đâu có thế. Bây giờ có tình yêu rồi chị có vẻ tươi tỉnh hơn - nụ cười nồng nàn hơn và mái tóc thường chải kỹ, chăm sóc cẩn thận. Bây giờ nhật ký của chị có tên chàng – Uyên nghĩ – chàng có thể lại là 1 lão hồi xuân! Cầu cho chị đừng gặp 1 con cáo già đội lốt nữa.
Uyên không ngủ được, trăn trở và khó chịu. Cơn mưa bỗng dưng đổ ập xuống. Uyên se lạnh, chiếc chăn dầy phủ lên thân thể Uyên. Sao lạnh thế! Lạnh từ trong tim, lạnh quắt quay. Lạnh từng thớ thịt căn đầy, lạnh từ làn môi non thèm 1 nụ hôn tình tứ. Uyên vuốt ve môi mình. Môi này chưa hôn ai. Thân thể này chưa gần ai. Uyên còn như tờ giấy trắng. Và ai, ai sẽ là người hôn Uyên đầu tiên. Ai sẽ được Uyên áp môi hồng lên má!
Chị Phượng thở dài. Tiếng thở dài nhẹ và đứt quảng. Uyên vùi mặt xuống gối, mơ mộng.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Không Còn Là Ngày Xưa
Vân Mai
Không Còn Là Ngày Xưa - Vân Mai
https://isach.info/story.php?story=khong_con_la_ngay_xua__dung_saigon