Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Hoàng Hậu Gả Cho Vương Gia
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 6: Cuối Cùng 2 Người Cũng Cùng Một Chỗ.
T
ại một địa cốc hẻo lánh, một nam tử bay lên múa kiếm lả lướt, từ đâu 1 bóng người vọt đến bàn tay 5 đốt cong lại hướng cổ người kia lao tới, nam tử nghiên đầu, bàn tay xoẹt qua cổ, chàng cười lạnh nhún người bay lên, cả hai bất phân thắng bại, một lát sau kiếm chìa đến cổ người kia, lão tử tóc trắng cười ra tiếng:
- Hảo, Thiên Di ta không còn gì để dạy cho con nữa rồi.
Thiên Di thu kiếm chấp tay thi lễ:
- Sư phụ gia gia, người nhường con rồi.
- Đây là thứ con cần, Sở Cung Hữu hỏi con có cần thì lấy thêm.
Lão tóc trắng vứt túi thuốc cho Thiên Di, Thiên Di mỉm cười nói:
- Tạ sư phụ gia gia.
Thiên Di trường bào trắng xen viền đỏ mở túi thuốc ra hài lòng đi vào trong, nhìn mình trong gương cô mỉm cười, mỹ nam đẹp như vậy mỹ nhân nào không muốn đứng cùng. Da trắng mịn như ngọc trai, mặt nhãn bong, đôi mắt long lanh sâu thẳm mũi cao dọc dừa và đôi môi căng mọng quyến rũ, ngoài ra cô còn sở hữu vẻ đẹp tự nhiên với thân hình chuẩn, chân dài miên man, eo phẳng,vòng 1, 3 đầy đặn. Chín năm qua thật nhanh, cô bây giờ là nữ giả nam trang, ai nhìn sơ vào há có thể đóan được cô là nữ với chiều cao 1m76 chứ. Ngoài sân có tiếng vọng vào:
- Thiên Di, ta đi thăm hoàng tỗ mẫu của con đây.
- Vâng.
Thái thượng hoàng nuôi nàng lớn ở bộ dạng nam nhân, ông không cho nàng rời đi khi chưa hết thời hạn, võ công của nàng thuộc hàng cao thủ có 1 không hai a.
Thiên Di lâm vào trầm tư, Kiến Văn ta rất nhớ huynh, còn huynh có nhớ ta không hay là đã quên ta rồi, cô lấy từ trong tay áo ra 1 cái lọ rỗng nhìn rất lâu rồi cất đi.
Cô đợi 3 ngày vẫn không thấy hoàng gia gia trở về, có phải hay không đã phát sinh chuyện gì, cô thân ảnh phi đi. Toàn thành đèn trắng treo khắp nơi khiến tim cô thắt lại nhói đau, mọi người xung quanh như dội thêm nước lạnh lên người cô khiến cô chết lặng.
- Thái hậu và thái thượng hoàng băng hà rồi.
- Thái hậu bệnh nặng qua đời, thái thượng hoàng vì nhớ thương ốm nặng liền đi theo... ôi ôi không cầm được nước mắt a.
Thiên Di lắc đầu, mặt cắt ko còn giọt máu, toàn thân run lên:
- Không thế nào... không thể nào như vậy được... a a a a....
Cô hét lên rồi lao đi trong sự kinh ngạc của mọi người, cô đi vào hoàng cung thị vệ cản, ai tới cản cô liền đánh cho người đó không bò zậy được, thị vệ hô lớn:
- Có thích khách... có thích khách...
- Tránh ra, kẻ nào cản ta... ta liền giết...
Thiên Di không cần biết xung quanh có xảy ra chuyện gì, cô chỉ muốn nhanh chóng nhìn hoàng gia gia và hoàng tỗ mẫu thôi, thị vệ tới càng lúc càng đông, lúc này 1 thân ảnh phi đến đối với Thiên Di động thủ.
- Thích khách to gan, hoàng tộc đang có tang sự lại đến càng quấy, muốn chết.
Thiên Di mắt mũi đều đỏ lên, đối với người này e ngại không ít, thân thủ của hắn thật nhanh nhẹn, cả 2 đánh được 1 lúc thì từ đâu chỗ hành lang có tiếng vọng tới:
- Kiến Văn, người tới bảo hộ thế tử.
- Vâng, thưa thái tử.
Thiên Di ngỡ ngàng nhìn người đang dao thủ với mình, Kiến Văn là huynh sao... thật sự là huynh sao, Kiến Văn lạnh lùng liếc qua ánh mắt kiên định, hướng Thiên Di một chưởng đánh nàng bay ra rơi xuống mặt đất.
- Á... hộc...ư... ư...
Cô phun một ngụm máu ra đất, sau đó đưa tay chùi đi run run đứng zậy, thị vệ chạy tới vây tròn chỉa kiếm về phía Thiên Di, 1 đám khác thì hô hoán:
- Bảo hộ thái tử và thế tử điện hạ.
Thiên Ân đi đến lo lắng nhìn Kiến Văn nói:
- Đệ có sao không.
- Không sao, đệ ổn, người tới bắt thích khách.
Thiên Di tay dính máu thò vào ngực lấy ra 1 thứ khiến tất cả dè chừng cẩn thận lùi 1 bước, cô giơ nó lên thở dốc nói:
- Kim bài ở đây, kẻ nào dám cản đường ta.
Thiên Ân bất ngờ, người này là ai, tại sao lại có kim bài bất phạm, không thể lầm được đó chính là kim bài hoàng tộc, 1 đời vua chỉ có 1 cái, Thiên Ân quỳ xuống, Kiến Văn cũng hết sức kinh ngạc quỳ xuống, đám thị vệ hốt hoảng quỳ theo.
Thiên Ân càng nghĩ càng thấy lạ, nam tử kia không lẽ là một hoàng tử được phụ hoàng yêu thương trao cho 1 cái kim bài, cậu mở miệng cung kính:
- Tham kiến thánh giá.
Chuyện gì cũng để sau hẳn nói, cô chạy vào trong từ đường hoàng thất rồi khưng lại, tại sao lại như vậy, hai hàng nước mắt trào ra, cô phi nhanh tới trong sự kinh ngạc của các phi tần và hoàng hậu, kèm theo đó là tiếng hoảng hốt của các thái phi đời trước và tiếng thút thít của các công chúa hoàng tử.
Hoàng thượng và vương gia bất ngờ quay đầu lại thì người kia đã nhào tới ôm linh đường khóc nức nở hai mắt nhắm tịt lại:
- Hu hu hu hu....
Người này là ai, sao lại có thể vào đây 1 cách thản nhiên như vậy, chỉ nghe thấy 1 giọng nữ yếu ớt nỉ non nức nở:
- Hoàng gia gia, hoàng tỗ mẫu... hu hu hu... ư ư ư... hic hic...ức ức...hu hu hu.
Hoàng thượng kinh ngạc, người thanh niên này có phải là Thiên Di không, Thiên Di khóc rống lên ôm lấy linh đường ghào thét:
- Là Thiên Di không tốt... hu hu hu... Thiên Di đến muộn...hức hức hức...hu hu hu... Thiên Di bất hiếu... hai người tha thứ cho con... hu hu hu...
Mọi người sững trong im lặng, cái nam nhân kia là thái tử phi ư, Thiên Ân Và Kiến Văn trợn tròn hai mắt, cái nam nhân kia là Thiên Di ư, cái người con gái họ nhớ nhung những 9 năm đây ư, Thiên Ân nhanh chóng đi đế ôm lấy Thiên Di cau có an ủi mang theo lo lắng:
- Thiên Di, người đã an nghĩ rồi nàng bớt đau thương.
Thiên Di bấm chặt tay áo của Thiên Ân mắt nhắm tịt lại khóc nức nở, toàn thân run rẩy không có lực.
- Hu hu hu hu...
Kiến Văn chết lặng, nàng thay đỗi nhiều quá khiến hắn không nhận ra, đưa mắt nhìn nàng lại đưa tay lên run run nắm chặt, hắn đã đánh nàng, một chưởng khiến hắn hối hận cắn răng, vẫn là hắn chậm chân hơn Thiên Ân, giờ thì làm sao hắn giành được nàng trờ về, chàng nhắm hai mắt quay đi.
Thiên Di thiếp đi, hoàng thượng bảo Thiên Ân đưa nàng đến Gia lạc viện để nàng nghỉ ngơi, hắn bồng nàng trên tay, đặt nàng lên giường nhìn nàng lúc lâu rồi rời đi, nàng đã về... rốt cuộc thì nàng cũng đã về, lòng hắn vui mừng rạo rực, hắn chờ nàng lâu lắm rồi.
Ba ngày sau tang lễ, nàng thất thần phờ phạt, cơm không ăn nước không uống khiến người người lo lắng gọi cửa, nàng không mở, nàng nắm trong tay kim bài ai dám đối với nàng phi lễ. Hoàng gia gia, hoàng tổ mẫu cuối cùng hai người cũng cùng một chỗ, Thiên Di mừng cho hai người. Có tiếng gõ cửa < Cốc Cốc >, Kiến Văn bên ngoài nhỏ nhẹ gọi:
- Thiên Di, huynh là Kiến Văn, muội mở cửa có được không?
Thiên Di cắn nhẹ môi, liu xiu đi đến cửa, tóc tai rối tung cả lên, mặt mày xanh xao không sức sống, cô mở cửa nhìn người trước mặt sau đó bổ nhào ôm chầm lấy anh nấc lên tiếng to tiếng nhỏ mà khóc. Cung nữ bất ngờ la lên theo bản năng:
- Ah....a....
Kiến Văn trừng mắt khiến họ run rẩy lui lại hai tay ôm miệng, thái tử phi quả nhiên bị hủy dung a.
Kiến Văn ôm lấy Thiên Di bay lên nóc nhà dìu nàng ngồi xuống lau nước mắt cho nàng, đưa nàng một cái bánh bao ấm ấm mà hắn ủ ở trong ngực từ nãy giờ, nhỏ tiếng nói:
- Muội ăn chút gì đi có được không.
Chàng ngắt ra một miếng bánh nhỏ đưa lên miệng Thiên Di, nàng hé miệng ngậm lấy nhai nhai rồi nuốt, thấy nàng vừa nấc vừa ăn khiến hắn nghẹn lời lo lắng, một lát sau hắn rủ mắt xuống vẻ mặt ăn năng nói:
- Xin lỗi muội, lần trước huynh đánh muội là huynh...
Thiên Di lắc đầu lời nói chen ngang:
- Không phải lỗi của huynh, là do chúng ta xa cách lâu quá liền không nhận ra nhau... Kiến Văn muội rất nhớ huynh.
- Huynh cũng vậy, rất nhớ muội.
Hắn ôm lấy nàng siết lại, cọ má vào tóc nàng, hắn dữ rất lâu không muốn rời nàng, có lẽ hắn sẽ không được ôm nàng như thế này nữa, phải nhường cái ôm này cho người khác rồi, nàng giờ là thái tử phi là nương tử của người khác, còn hắn không thể giành lấy nàng.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Hoàng Hậu Gả Cho Vương Gia
KhôngThởĐược
Hoàng Hậu Gả Cho Vương Gia - KhôngThởĐược
https://isach.info/story.php?story=hoang_hau_ga_cho_vuong_gia__khongthoduoc