Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Đồ Lùn Đồ Sấc Sược
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 6
C
hân nó bị thương nên làm nó té từ giường xuống may mà hắn đã quá hiểu cái tính nó nên đã kịp đỡ nó
_Tui đã bảo cô còn yếu lắm, người búng phát là bay mà sao cô cứ hấp tấp k chịu nghe ai vậy? _Hắn mắng nó
"CỐC....CỐC......CỐC......"
_Ai vậy ta? _Hắn nhăn mặt
_Ra mở đi, còn đứng đó _Nó dục hắn (hehe, để hắn mà đứng đấy thì nó còn bị hắn co ăn mắng thêm vài phút, ngu gì)
_Sao phải ra, cửa có khóa đâu mà. MỜI VÀO _Hắn nói
Dường như chỉ đợi có vậy, cánh cửa bị mở bật mạnh vào tường, người con gái chạy vào ôm chầm lấy nó nước mắt dàn dụa, tèm lem trên khuôn mặt sinh đẹp, đáng yêu
_Ly Ly...sao cậu?....._Nó ngạc nhiên
_Đồ ngốc này, cậu bì gì mà đến nông nỗi này chứ? Sao không báo với tui hà? Ngốc....._Ly vừa nói vừa ôm chầm lấy nó khóc nức nở
_Ngốc, tui đã chết đâu mà bà khóc giữa vậy? vẫn còn sống nhăn rang ra đây gì _Nó nhìn nhỏ bạn cười toe toét
_Sao mà k lo được chứ, cả đêm k về làm người ta lo muốn chết ra được luôn ý. Cậu có 1 mình thì làm sao mà xoay sở được chứ _Ly nức nở
_Rùi rùi, tui ổn rùi mà. Đừng khóc nữa,nín đi k người ta lại bảo tui bắt nạt cậu giờ_Nó lấy tay quyệt đi những giọt nước mắt cho Ly
_Um, Ly cười
_ủa, mà ai đưa cậu tới đây vậy? Cậu đâu biết tui ở đây phải k? _Nó hỏi
_A! Ku Bin, tui đi tìm cậu thì gặp nó nên nó đưa tui đến đây _Ly chỉ tay ra ngoài cửa, Bin đang đứng đó nhìn nó và nở 1 nụ cười toe toét
_Rồi, xong chưa? Thế giờ có đi thăm Việt k đây? _Hắn chen vào
_Việt? _Ly nói
_Ừ, Anh Việt ý. Truyện dài lắm, rồi mình xẽ kể cho bạn sau _Nó nhìn nhỏ bạn cười gượng
_Ta đi thui, nhưng tui đi kiểu gì? _Nó nhìn hắn
_Xì, tôi bế _Nói rồi hắn bế phốc nó lên nhẹ nhàng như không ( thế mới biết hắn khỏe ntn và nó nhẹ ntn )
_Oái, làm gì vậy hả? _Nó hét
_Bin đưa Ly đi trước đi, anh đưa nhỏ "lùn"này qua liền _ hắn chẳng thèm quan tâm lời nói của nó
_Um, dạ _Bin nói rồi đưa Ly đi trước
_Bỏ tôi xuống mau lên, coi người ta nhìn kia _Nó chu chéo, hét vang cả hành lang, tay cứ đấm bùm bụp vào lưng hắn
_Cô có ngồi yên k hả? tui mà làm rớt cô xuống đất thì đứng có đánh tui nhá _Hắn gắt
_Bỏ tui xuống mau lên _Nó gào lên
_Thật cô muốn xuống đây hả? _Hắn nhìn nó
_Thật _nó nói dõng dạc
_Thật chứ? _Hắn đưa mắt nhìn nó rồi nhìn xuống cái cầu thang cau hun hút ngay dưới chân hắn
_Oái.....k....k xuống nữa _Nó bất giác ôm trầm lấy cổ hắn (Dạ, tại nó rất sợ độ cao ạ =~=)
_Chậc _Hắn tặc lưỡi
Và thế là nó phải ngồi yên cho hắn bế sang phòng Anh Việt nếu k muốn hắn thả nó xuống cái cầu thang và lăn lông lốc từ tầng 5 xuống tầng 1 như 1 quả bóng
TẠI PHÒNG BÊNH CỦA VIỆT
Việt đang tựa lưng vào tường nhở 1 chiếc gối ngồi nói chuyện với Bin và Hưng. Còn Ly thì chỉ biết đứng đó nhìn sót xa cho những vết thương của Việt thôi chứ Ly đâu có thân quen gì với Việt đâu mà giám hỏi thăm Việt....
1 lúc sao nó cùng hắn tới. Hắn bế nó tới của phòng bệnh của Việt, nó nhìn thất Việt và Việt cũng nhìn thấy nó, 2 ánh mắt chạm nhau, Việt hơi bất ngờ 1 chút nhưng xong cũng khẽ nở 1 nụ cười dịu dàng với nó. Nó trượt xuống khỏi tay hắn, trước ánh mắt ngỡ ngàng của tất cả mọi người, nhất là Việt nó chạy vào ôm chầm lấy Việt quyên luôn cả viếc 2 cái đầu gối mình còn đang đau
_Hai ơi....x....hai ơi!!!!!! _NÓ khóc
_Ùm, anh xin lỗi. Tại anh mà em mới ra nông nỗi này. Anh lại làm em bị đau rồi, anh tệ quá _Việt cúi xuống nhìn nó ánh mắt đầy buồn bã
_Không........Không phải mà. Sao hai lại nói thế? Sao anh cứ lạnh lùng với em vậy?Có thật anh là hai của em k vậy? Em có nghĩ thế đâu..........?! K mà......._Nó nói rồi bật khóc ngon lành như chưa bao giờ được khóc vậy
_Anh...._Nhìn thấy nó khóc Việt lúng túng
_Mẹ bỏ em đi rồi, giờ hai tính bỏ em nốt sao? Hai có biết nghe tin hai phải phẫu thuật em sợ ntn k? Sao hai ác với em thế? _Nó ôm chầm lấy Việt
_Anh.....anh xin lỗi _Việt khẽ ôm nó
_Đừng xin lỗi em, hai có lỗi gì đâu, tại bảo vệ em mà hai suýt chết cơ mà.....Hai....hai đừng bỏ em đi nhé _ Nó mếu máo
_Anh, anh k xứng làm hai của em đâu. Chính....chính anh đã giết chết mẹ của chúng ta đó _ Việt đẩy nó ra
_K..... k phải, hai nói bậy.... _Nó nói nấc lên từng tiếng
_Anh k đùa. Mẹ vì cứu anh mà chết trong vụ tai nạn đó, nếu anh nghe lời mẹ thì đã k có truyện đó, em hiểu k? Đấy là tại anh _Việt nói 1 cách đau đớn
_Không phải mà, tại tên lái xe sau rượu, mẹ bảo vệ anh nên mới vậy mà, k phải tại hai đâu_Nó càng khóc to hơn
_Anh....._Việt k biết nói gì
_Anh đừng nhận lấy tất cả trách nhiệm về mình, ba đã nói cho em nghe tất cả rồi. hai chẳng có lỗi gì cả.Em hiểu mẹ yêu thương 2 anh em ta ntn mà, nên mẹ nhất định sẽ k oán hận gì anh đâu _ Nó lắc đầu
_Em đừng khóc nữa_Việt lau nước mắt cho nó
_Sao mà k khóc được, em cứ nghĩ hai ghét em nên mới vậy thế mà ai ngờ chỉ vì lý do đó mà hai bỏ em suốt bao nhiêu năm quá. Hai ác lắm hai biết k? _Nó mếu máo
_Anh xin lỗi, anh sai rồi, anh khờ quá _Việt ôm lấy cô em gái nhỏ dỗ dành
_Hai, hai hứa với em di, hứa xe k bao giờ được bỏ em nữa nhé_Nó quyệt hai hàng nước mắt dơ ngón tay út ra
_Um, hai hứa _Việt cũng do ngón tay út ra
2 anh em nó móc nghéo tay để cam kết. Còn lúc ấy, mấy người kia đước 2 anh em nó đưa hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác và dần dần dẫn tới sock, chẳng hiểu được là truyện gì dang sảy ra nữa; chỉ có riêng Bin chẳng to vẻ gì bất ngờ hay ngạc nhiên cả chỉ khi nhìn thấy 2 anh em nó móc nghéo tay thì khẽ nở 1 nụ cười mãn nguyện ( hihi đơn giản là Bin đã biết tất cả mọi truyện ngay từ đầu rồi cơ vì Bin là hàng xóm thân thích với nhà nó mà, là bạn nối khố của nó với hai nó đấy. Đấy chính là lý do vì sao là Bin đước anh Việt dao cho nhiệm vụ đặc biệt là bảo vệ em gái iu Việt Anh 24/24 như vậy)
_Chậc, 2 người nói chuyện xong chưa? Xong rồi thì giải thích vụ này giùm cái _Hắn lên tiếng
_Hở? Sao mi lại ở đây? _Nó lau nước mắt nhìn hắn bằng ánh mắt ngạc nhiên
_Thế k ở đây thì ở đâu? Mà có phải chỉ có mình tôi đâu _Hắn nói chỉ xung quanh
_Ơ! Mọi người...._Nò nhìn ấp úng
_Là sao? 2 người giải thích xem nào. Tui chưa bào giờ nghe thấy ông nói là mình có em gái đấy Việt _Hưng nhìn Việt
_Được rồi, để tui giải thích _Việt nói rồi khẽ kéo nó lại ngồi gần mình
_Như mọi người đã thấy đó, tui và Việt là anh em _ Việt cười nhẹ
_HẢ? Nhưng 2 người bằng tuổi cơ mà? _Ly há hốc mồm
_Ừ, nhưng phải tui sinh trước Việt đúng 1 ngày hay sao? Tui sinh vào đêm hôm trước còn Việt sinh vào rạng sáng hôm sau. Tui này là anh em song sinh mà _Việt cười
_HẢ? _Cả lũ đồng thanh
_Bình thường mọi người k thấy Việt nó suốt ngày đội mũ còn tui chẳng mấy khi đi học nên k thấy thôi chứ mọi người nghĩ vì sao Việt nó lại giả trai được? _Hai nó nhìn nó cười
_Thế tại sao....! À, màn nước mắt nhận anh em của 2 người la gì?_ Giờ mới thấy hắn lên tiếng
_Xin lỗi, vụ ấy là do tui luôn ám ảnh về người mẹ đã mất, từ bé lúc sảy ra tai nạn tôi luôn đinh ninh nghĩ rằng mẹ chính là do tôi hại chết nên......_Giọng Việt trầm xuống
_Còn tui cứ tưởng rằng mình làm gì sai khiến 2 ghét nên buồn lắm, hai cứ xa lánh tôi nên tui cũng chẳng giám lại gần làm phiền hai nữa _Nó nói thêm
_A! Vì là song sinh nên giờ mới để ý là tên của 2 người ngước nhau phải k? Anh Việt và Việt Anh ý và lý do vì sao ai chơi thân với Việt Anh đều gọi nó là Việt hả?_Ly giải thích
_Ừ,phải rùi đó _ Nó cười
_Vậy sao giấu tui nè. Phải bạn bè không vậy? _ Ly lườm nó
_Xin lỗi, tui k kể bạn vì tui lúc ấy k muốn mượn cái danh của anh mình để mọi người chú ý ở K.W và làm anh Việt phải khó sử nên.....Tui cũng k có ý định học K.W đâu nhưng tại ba cứ nhất nhất bắt tui vào đây nên......_Nó cúi gằm mặt xuống
_Ly đừng trách Việt nữa, tại tui k tốt nên làm Việt nó phải khổ nhiều _Hai nó xoa đầu nó
_Thui đước rồi, tui hiểu rồi. Giờ 2 người nghỉ đi, mọi người hum nay cũng vất vả nhiều rồi có gì mai tính tính tiếp, về nhà nghỉ ngơi đi _Hắn nói
_Um, chị Ly để em đưa chị về nhà nhé _ Bin nói rồi chào tam biệt mọi người ra về
_Ùh, tui cũng đi đây, vẫn còn có 1 số việc phải lo _Hưng với chiếc áo bước ra cửa
_Nam, tui muốn ở chung với Việt luôn, nhờ cậu đó _ Việt nhìn Nam cười
_Uh, ok _Nói xong Nam cũng đi mất luôn
1 lúc sau thì thấy 1 toán y tá nam khệ nệ bê thêm 1 chiếc giường nữa giáp vào chiếc giường cũ Việt đang nằm cho 2 anh em nó
_Vậy được chưa? Muốn gì thêm k? _Hắn bước vào
_Thui, đủ rồi, thanks nha _Hai nó nói
_Nè! Sao mi bảo họ nghe được, tài vậy?_Nó ló mặt ra từ sau lưng hai nó
_Xì, "lùn" đây là bệnh viện của nhà tui mà, tui nói đứa nào k dám nghe chớ _Hắn cười đắc trí
_Hừ, mà cô cũng tai nhỉ, chân bị như thế, toét cả máu ra mà chẳng thấy kêu đau đớn gì thế? Có cần tui gọi y tá không?_hắn chỉ vào cái đầu gối thấm đẫm máu của nó
Lúc bấy giờ nó mời để ý, nó nhìn xuống và đập ngay vào mắt nó là cái đầu gối thấm máu, nó nhìn cái đầu gối 1 cách chăn trối, và rồi:
_OA........OA........OA........A........A..........A....ĐÂU QUÁ......._ Nó hét muốn nổ nhà luôn
_Trời, em ổn chứ? Bĩnh tĩnh anh xem cho nào _Việt lo lắng
_Ặc, thế mà tưởng k đau _ Hắn nản toàn tập
_Hai ơi, cứu em với em chết mất.... chết bi giờ..... đâu wa hai ơi....... _Nó bù lu bù loa cả lên
_Thui được rồi, để tui đi gọi y ta. À! Việt, xong tui đi có việc chút, có gì cứ gọi điện thoại cho tui nhé _ hắn nói
_Ừ, cứ đi đi tui ổn mà _ Việt cười
Rồi ý tá vào thay băng cho nó và cho hai nó uống thuốc, kiểm tra lại sức khỏe.Nó thay băng ở chân mà cứ la oai oái vì phải rửa bằng cồn làm cái bệnh viện muốn nổ tung cái lỗ tai của mấy cô y tá. Sau 1 hồi vật lộn cùng cái chân của nó cuối cùng thì hơn nửa tiếng đồng hồ cũng xong được. Nó vì ngày hôm nay khóc lắm quá (khóc như mưa luôn) lại thêm lúc nãy hét vang trời luôn làm nó mệt lử người ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Hai nó vừa quay đi quay lại thì thấy nó đã lăn quay ra nằm khò khò ngon lành rùi, hai nó chẳng biết làm thế nào với nó ngoài nở 1 nụ cười dịu dàng cho cô em ngốc của mình và đắp chăn cho nó..........
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Đồ Lùn Đồ Sấc Sược
Zen
Đồ Lùn Đồ Sấc Sược - Zen
https://isach.info/story.php?story=do_lun_do_sac_suoc__zen