Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Vô Tự Thiên Thư
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 3: Tuyệt Thế Hảo Mệnh (vận Tốt Tuyệt Thế) (thượng)
C
ổ Chánh Kinh hung hăng trừng mắt nhìn cái đồng hồ trên đầu, quay đầu lại giáo huấn: " Nếu mỗi nhân viên...Ai nha!" Đang nói đến đó, chợt nghe dưới tay truyền đến một tiếng nứt vỡ lớn, nguyên lai tay hắn chống dưới cái bàn thủy tinh trong suốt, bỗng nhiên trong lúc đó gãy đoạn làm đôi, thân thể Cổ Chánh Kinh nhất thời mất đi thăng bằng, hắn còn đang muốn gắng gượng giữ vững thân hình, lập tức lấy tay bám chặt vào bàn, thân thể liều mạng ngã về phía sau, nhưng một mảnh thủy tinh đã lập tức rơi ra, rốt cuộc hắn hoàn toàn mất đi thăng bằng, thân thể mạnh mẽ té nghiêng ra phía trước, nương theo góc bàn đang rơi, thời điểm rơi cái đầu hắn còn thuận tiện va chạm vào góc bàn một cái thật mạnh.
"Bồng." Một thanh âm vang lên, va chạm này quả thật không nhẹ, Tiểu Khai ở một bên chỉ nhìn, cảm thấy cả trí não cũng đều run lên.
Trên mặt đất rải đầy những mảnh vỡ thủy tinh nát vụn, còn Cổ Chánh Kinh thật không may, loại thủy tinh làm bàn ở văn phòng này có độ cứng cực cao, mặc dù cả thân thể mập mạp của hắn có té xuống cũng không thể làm nứt được, nhưng lại trong tích tắc này lại vỡ nát thành hai, gương mặt Cổ Chánh Kinh đúng lúc lại rơi vào giữa đống thủy tinh, chợt nghe hắn phát ra một tiếng như heo bị giết: " Ai yêu", rồi không còn nghe được thanh âm gì nữa.
"Trời ạ, Cổ quản lý, ngài không có việc gì chứ!" Nhất thời có ba bốn người vọt tới, phi thường nhiệt tâm kéo Cổ Chánh Kinh đứng lên, Tiểu Khai liếc mắt nhìn, nhìn thấy gương mặt hắn bị cắm đầy vô số mảnh vỡ thủy tinh, nhịn không được bật cười ra tiếng. Vừa cười xong hắn liền cảm thấy không đúng, còn chưa kịp phản ứng, chỉ thấy gương mặt đầy máu kia mở ra một cái lỗ nhỏ, từ trong lỗ bay ra tiếng rít gào: " Nghiêm Tiểu Khai, ngươi còn dám cười!"
"Ta...!" Trên trán Tiểu Khai nhất thời toát ra mồ hôi.
"Reng...reng..." Ngay trong lúc này, điện thoại lại vang lên. Tần Trăn vội vàng chạy tới tiếp điện thoại, điện thoại vừa thông, gương mặt cô ta chợt trắng bệch không còn chút máu: " Cổ quản lý..."
"Chuyện gì, cứ nói!" Cổ Chánh Kinh quả nhiên là bị tức giận đến hồ đồ, đã không nhìn thấy được sắc mặt Tần Trăn có vẻ không đúng: " Đừng có ấp a ấp úng nữa."
"Nga, được, là thế này." Tần đại mỹ nữ lập tức nói: " Cấp trên thông báo, tài vụ của chúng ta có điểm không chính xác, hai ngày nữa tổng giám đốc tài vụ sẽ xuống đây thị sát."
"Tổng giám đốc tài..tài vụ.." Gương mặt Cổ Chánh Kinh như không còn chút máu, bất quá bây giờ chỉ có thể nhìn thấy một mảnh màu đỏ đầy mảnh vỡ thủy tinh: " Chuyện này...khi nào đến?"
"Ngày mốt." Tần Trăn nói.
Cổ Chánh Kinh hít sâu một hơi như muốn tiêu hóa tin xấu này, quắt mắt quay đầu trừng Tiểu Khai: " Nghiêm Tiểu Khai, chuyện hôm nay đều là ngươi làm ra hết! Ta sẽ trừ tháng..."
Lần này Cổ quản lý đáng thương còn chưa nói hết lời, chiếc đồng hồ treo trên tường vốn đang bất động bỗng nhiên rớt xuống, không hề có một dự báo, vô thanh vô tức nện xuống ngay giữa đầu hắn, hắn liền ngất đi.
"Oa! Cổ quản lý, ngài làm sao vậy?" Không ít người xông tới, ba chân bốn cẳng dìu hắn lên. Tiểu Khai ngơ ngác đứng ở bên cạnh, chỉ cảm thấy không thể tưởng tượng, hết thảy như đang nằm mơ, rốt cuộc nói không nên lời.
"Chuyển vận rồi, thật sự chuyển vận rồi a!" Trong cõi lòng tiêu sái Tiểu Khai rời khỏi văn phòng, chỉ cảm thấy trong lòng có sự thống khoái nói không nên lời, bước chân so với ngày trước nhanh hơn rất nhiều, còn đang vui vẻ bước đi, bỗng nhiên bên cạnh truyền đến một tràng tiếng chó sủa, nhất thời dọa hắn nhảy dựng, vội vàng quay đầu, chỉ thấy một con chó hoang lông lá bẩn thỉu đang rít gào gầm gừ với hắn.
"Ta kháo! Muốn làm gì?" Tiểu Khai vốn sợ chó, vội vàng dừng bước, khẩn trương run lên, còn chưa kịp phản ứng thì ở bên cạnh xuất hiện một tên ăn mày, tay cầm một sợi dây ôm lấy con chó rồi kéo một vòng dây trên mặt đất tròng vào đầu nó.
"Uông uông..ô ô.." Con chó kia kêu lên một tiếng ăng ẳng, rồi xụi lơ bất động, tên ăn mày ôm lấy nó, nhìn Tiểu Khai cười, nhanh chóng lui lại bên cạnh góc tường.
"Chuyện này cũng thật là quá khoa trương a." Tiểu Khai trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng này.
Trên đường về nhà hết thảy đều thuận lợi, ngay cả người trên xe buýt cũng rất ít, Tiểu Khải tìm được một chỗ ngồi. Sau khi đến nơi, hắn liền vội chạy tới một tiệm xổ số, không thể không nói tới hắn có ý nghĩ thật đáng buồn cười, nếu đã có vận khí tốt, vậy đương nhiên là phải mua xổ số, đối với Tiểu Khai mà nói, đây là do xem tiểu thuyết huyền huyễn nhiều năm hình thành ý nghĩ này. Bất quá hắn lại chạy quá nhanh, ở ven đường có một miếng vỏ trái cây gì đó mà hắn không kịp chú ý, kết quả là đạp trúng một cái, nhất thời trợt nhanh như đằng vân giá vũ hung hăng ngã về phía trước.
"Nhạc cực sinh bi ( vui quá sẽ có chuyện buồn), đã gặp báo ứng rồi." Đây là phản ứng đầu tiên của Tiểu Khai: " Điều này không phải trở thành giống như Cổ quản lý hay sao." Trong đầu hắn vừa xẹt qua ý niệm này thì liền té trên mặt đất, nhưng...
"Di, kỳ quái, không đau nga." Tiểu Khai chú ý nhìn xuống, khi mình té thì cánh tay vừa lúc đặt trên một cái bao da màu đen, cái bao mềm mại, thoạt nhìn chất lượng cũng tốt. Tiểu Khai đứng dậy, mở bao da, bên trong chia thành bốn lớp, không có vật gì, Tiểu Khai không cam lòng tìm tới tìm lui, cuối cùng ở bên trong tìm được một cái khóa kéo, kéo ra thì thấy bên trong có khoảng mười cái thẻ, cơ bản đều là thẻ ngân hàng và hội viên, còn có những thứ Tiểu Khai rất quen thuộc, tỷ như ngân phiếu công thương, ngân phiếu chiêu thương, còn có những thứ hắn chưa từng thấy nhưng cũng đã nghe qua, tỷ như thẻ của câu lạc bộ đánh golf, tư nhân thương vụ hội sở, hắn không hề nghi vấn, biết ngay chủ nhân của túi da này tuyệt đối là kẻ có tiền. Nhưng hắn biết mấy thứ này không có chút giá trị với hắn, bởi vì hắn không biết mật mã của mấy cái thẻ này.
Thu hoạch duy nhất của Tiểu Khai là trong đó có một tấm ảnh chụp của một cô gái, cô gái trong ảnh có tóc dài buộc cao như đuôi ngựa, thoạt nhìn thấy rất tú lệ rạng rỡ, đôi mắt thật đẹp, thật sự là đáng yêu đến nói không nên lời, tràn ngập vẻ thanh xuân sức sống, trông rất vui vẻ.
"Ân, không thể nghi ngờ, đây là bạn gái của kẻ có tiền này." Tiểu Khai ghen ghét nghĩ: " Trong năm nay, tất cả các cô gái tốt đều bị mấy con heo có tiền này này cướp đi hết rồi." Vừa nghĩ hắn vừa tưởng tượng ra một người đàn ông trung niên mập ú như heo đang kéo một cô gái xinh đẹp hoạt bát.
Tiểu Khai lắc đầu, bỏ ý nghĩ miên man linh tinh này đi, miễn cho việc phá hư tâm tình thật tốt hiện thời của hắn, hắn đi đến điểm xổ số, kêu lên thật khỏe khoắn: " Mua xổ số!"
"Mua xổ số mà cũng lớn tiếng như vậy!" Bà cụ bán xổ số cũng đã quen biết Tiểu Khai, vừa lầm bầm vừa đi tới: " Tiểu Khai nha, mua xổ số này cũng là phương pháp đó, mua kiểu như ngươi thì thật là không đúng đâu."
"Tránh ra, tránh ra.." Tiểu Khai vừa cầm lấy xổ số thì đã bị một tên đàn ông to con đẩy sang một bên: " Tên nghèo rớt này cút qua một bên, lão tử phải mua một trăm vé."
"Hừ, đại nhân không chấp nhất thứ tiểu nhân." Tiểu Khai ở sau lưng lén lút giơ lên ngón giữa, thấy bà cụ bật cười, hắn cũng cười, chỉ thấy tên to con kia chụp lấy một cọc xổ số, huơ qua mặt Tiểu Khai, nói với vẻ tự hào: " Tiểu tử nhìn thấy chưa, lão tử sẽ trúng thưởng cho ngươi xem."
Tiểu Khai đang vui chợt thấy hơi buồn bực, người này muốn mua thì cứ mua, cần gì phải khoe khoang trước mặt mình? Thật kỳ quái, chỉ thấy một thiếu phụ ăn mặc nóng bỏng đi tới, lớn tiếng nũng nịu: " Cưng à, có tốt không?" Sau đó tựa thân thể mềm oặt vào bên người tên to con, còn quay đầu nhìn Tiểu Khai với vẻ phong tình, nháy mắt với hắn một cái. Trái tim Tiểu Khai nhất thời nhảy dựng, nghĩ thầm: " Kháo, nguyên lai là như thế."
Tên to con hiển nhiên là loại nam nhân có lòng hư vinh khoe khoang, động tác của bàn tay thật nhanh, đã mở ra năm mươi vé, kêu to lên: " Ha ha, trúng thưởng rồi."
"Nhiều ít?" Thiếu phụ vui vẻ nhìn qua.
"Hai nguyên." Gương mặt của tên to con hơi hồng lên một chút rồi lập tức có vẻ ngang tàng: " Đại gia có cần gì đến tiền kia chứ, đây là đồng tiền mua vui mà, nào, bảo bối, hôn một cái coi."
Nghe vậy thiếu phụ quay mặt qua, hôn gã một cái, Tiểu Khai nhìn thấy chợt nổi da gà.
Tên to con mở ra một trăm vé xổ số nhưng lại chỉ trúng có hai đồng tiền, trong lòng cũng cảm thấy không thoải mái, còn chưa nói được gì thì bên cạnh có một tiếng nói: " Được rồi, ngươi đã mua xong rồi, đến phiên ta."
"Sao, tiểu tử nghèo mạt, ngươi cũng có tiền mua?" Gã nổi giận.
"Ta không mua." Tiểu Khai chỉ vé số của mình: " Ta trúng thưởng."
"A, trúng thưởng?" Gã như nằm mộng: " Nhiều ít?"
"Hắc hắc, cũng không nhiều." Tiểu Khai nhàn nhạt nói; " Một vạn mà thôi."
Mặt trời còn chưa lặn xuống núi, nhưng hào quang chợt chiếu ra trên tờ xổ số ở tay Tiểu Khai, ở giữa trung tâm tấm vé, đang có dòng chữ một vạn nguyên hết sức rõ ràng xộc thẳng vào trong mắt tên to con.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Vô Tự Thiên Thư
Closeads
Vô Tự Thiên Thư - Closeads
https://isach.info/story.php?story=vo_tu_thien_thu__closeads