Tóc Mơ Nghìn Sợi epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6  
Chương 5
uổi sáng tôi dậy sớm rủ Nhã đi giao hàng với tôi. Tối qua hai chị em thức khuya hì hục thêu nốt chiếc áo cuối cùng để hôm nay đi giao rồi nhận hàng mới về làm tiếp. Hai chị em rất thích thú với số tiền tôi lãnh được. Nhã cười, đôi má hồng trong sớm và ánh mắt ướt long lanh sáng. Tôi nhìn Nhã, nôn nao thèm muốn được mua cho Nhã một món quà – như chiếc áo dài hay đôi dép mới chẳng hạn. Tôi rủ Nhã đi phố, vì hôm nay chủ nhật mẹ nghỉ và Nhã không phải đến trường. Nhã thích thú choàng tay ôm eo tôi:
- Ừ! Đi phố chơi, mấy tháng mình không qua phố một lần. Mà chị giữ tiền cho khéo nhé. Coi chừng bị giật.
Tôi cười với Nhã, nghĩ đến mấy ngàn đồng trong chiếc ví nhỏ, mấy ngàn đồng có thấm vào đâu cho trộm nó theo dõi mình mà Nhã lo. Hai chị em đứng đón xe buýt ở trạm. Nhã bảo tôi:
- Có tiền sướng ghê Diễm nhỉ?
Tôi cười:
- Sướng hẳn nhiên đi rồi. Mà, mình đang có tiền đây này.
Nhã chớp mắt:
- Tiền của mình kiếm thật vất vả mà chẳng thấm vào đâu.
Tôi hỏi Nhã:
- Nhã có muốn mua vải may áo dài không?
Mắt Nhã bừng sáng:
- Diễm có tiền hả?
- Tôi chỉ vào ví:
- Tiền đây này.
Nhã sụ mặt:
- Thôi, tiền này để đem về cho mẹ.
Tôi cười, cấu khẽ tay Nhã:
- Cứ mua đi, về tao xin mẹ cho. Mẹ cũng sắp lãnh lương rồi. À, nhớ mua quà cho hai công tử nhà mình nữa nhé.
Nhã tươi cười:
- Mua cho mẹ cái ví Diễm ạ. Mẹ xách cái ví cũ đi làm tội mẹ quá.
Tôi gật đầu. Hai chị em đu nhau lên chiếc xe buýt vừa trờ tới. Lòng tôi ấm lại một niềm vui ngọt ngào tha thiết. Không thèm muốn một điều gì khác hơn nữa. Nỗi buồn tan nhanh trong mắt hai đứa. Hai chị em đi tung tăng khắp phố. Nhã liến thoắng như chim non. Tôi có một niềm tự tin là mình có tiền trong túi nên mặc dù chiếc áo dài của tôi đã cũ tôi cũng không buồn, mặc dù Nhã mặc cái quần tây may từ hai năm trước với chiếc áo chemise ngắn tay tôi may cho Nhã trong dịp sinh nhật thứ mười sáu của nó, Nhã cũng không có vẻ mặc cảm thua sút mọi người. Chúng tôi đi từ đầu phố đến cuối phố. Len vào trong chợ nhìn ngắm những hàng vải mới một cách thích thú. Tôi giục Nhã mua gì mua đi. Nhã nói:
- Từ từ để em nhìn chán mắt đã.
Cuối cùng rồi Nhã cũng chọn được hàng vải. Thứ hàng nội hóa trắng vừa hợp với túi tiền lại vừa tiện cho Nhã mặc đi học. Cầm gói hàng trên tay, má Nhã hồng lên trong niềm vui và nỗi thích như muốn thoát ra trong đôi mắt trong veo của Nhã. Hai đứa rủ nhau đi chọn ví cho mẹ. Những chiếc ví Nhã thích, tôi thích thì đắt quá. Chỉ cần nhìn số tiền dán lên trên thôi, tôi đã phải kéo Nhã đi như chạy:
- Gần một tháng lương của mẹ.
Nhã nói. Tôi cười:
- Nhưng chẳng bằng một bữa đi chơi của dân nhà giầu.
Nhã nheo mắt:
- Nhà giầu mua đồ sướng tay Diễm nhỉ? Thích cái gì là có tiền mua ngay, chẳng cần do dự chọn lựa hàng giờ như tụi mình, chắc mấy người bán hàng họ bực dữ?
Tôi khoát tay Nhã, nói nhỏ:
- Chưa chắc nhà giầu sướng bằng mình đâu Nhã.
Nhã trợn mắt:
- Chị nói lạ.
Tôi gật đầu:
- Thật đấy chứ. Họ mua hàng một cách vung vãi thật, thích cái gì là mua ngay cái đó. Mua về đến nhà thấy chán lại vứt đi mua cái khác, đến nỗi họ mất hết cảm giác thích thú của người cầm món đồ từ tay người bán hàng trao tay mình nữa...
Nhã gật gù có vẻ tán thành lời nói của tôi. Tôi nói tiếp:
- Và họ sẽ không bao giờ được thỏa mãn.
- Vì họ có nhiều quá.
- Ừ!
- Và vì họ có được dễ dàng quá.
- Đúng. Họ không có được niềm vui bừng trong ánh mắt, niềm sung sướng đến nghẹn ngào khi cầm trên tay món đồ mà mình mua về. Phải thế không?
Nhã cười. Bàn tay Nhã tìm lấy bàn tay tôi siết chặt, âu yếm. Gần trưa, hai chị em mới mua được cho mẹ một chiếc ví rẻ tiền, nhưng mà mới và đẹp trong mắt tôi, mắt Nhã. Nhã đề nghị:
- Mua thêm tờ giấy hoa về trưa nay em gói lại thật đẹp rồi biếu mẹ Diễm ạ.
Tôi gật đầu:
- Chắt mẹ ngạc nhiên lắm?
- Mẹ sung sướng nữa.
Tôi nheo mắt:
- Sợ mẹ tiếc tiền mắng tụi mình phí phạm.
Nhã cười:
- Chắc mẹ sẽ mắng thật, nhưng em tin là mẹ sẽ cảm động và vui thích. Diễm có thấy ví của mẹ không, cũ mèm và rách hết.
Tôi ngậm ngùi:
- Tao may lại cho mẹ hai lần rồi đó. Tội mẹ ghê, phải chi mình có tiền nhiều, mua cho mẹ đủ thứ.
Nhã nói:
- Tại mẹ cứ dành khổ cho mẹ. Giá mẹ cho em nghỉ học đi làm cũng đỡ.
Tôi trợn mắt:
- Nhã mà đi làm cái gì. Còn bé tí.
Nhã cãi:
- Em mười sáu tuổi rồi. Làm gì mà chả được.
Tôi thở dài nhìn nắng chói xuống mặt đường.
Làm gì bây giờ. Mình bằng cấp không có. Quen biết cũng không, lại con nhà nghèo, mẹ thì giữ nề nếp không muốn cho mình thôi học đi làm.
Nhã im lặng đi cạnh tôi. Tôi dắt tay Nhã kéo vào hàng bánh mua cho hai cậu nhỏ mấy lạng kẹo rồi kéo Nhã đón xe về. Nắng bừng lên đỏ rực má hai đứa. Mồ hôi đọng giọt nơi chân tóc tôi, tóc tôi, tóc Nhã bay lòa xòa ngang trán. Hai chị em khoác vai nhau đi vào ngõ. Căn nhà mình đã hiện ra, nhỏ bé ngay tầm mắt như một bóng mát tuyệt vời cho hai chị em cùng reo lên một tiếng hồn nhiên thoải mái. Vứt bỏ cơn nắng cháy da ở sau lưng, Nhã ôm gói hàng chạy ào vào trước. Bé Phước đang ngồi trong lòng mẹ cạnh mâm cơm vội vã đón tôi:
- Diễm về!
Tiếng gọi tròn trĩnh đôi má bầu của nó. Tôi choàng tay kéo Phước vào lòng dúi gói kẹo vào tay em.
- Diễm mua quà cho em đó.
Du Hoàng dơ hai tay:
- Của em nữa đâu?
Tôi đưa gói kẹo thứ hai vào tay Hoàng:
- Đây cậu, ăn xong rồi ngủ trưa nhé. Cấm trốn mẹ đi đá banh à.
Hoàng cười cầm gói kẹo trên tay. Mẹ bảo tôi:
- Hai đứa đi phố đấy hả?
Tôi gật đầu:
- Vâng, hôm nay con lãnh tiền mấy lô áo.
Mẹ cười thương yêu:
- Vào nhà thay áo rửa mặt đi rồi ăn cơm. Nhã đâu rồi?
Tiếng Nhã dạ thật to, âm thanh reo vui như tiếng chim ríu rít. Một lát Nhã chạy ra, trên tay cầm xấp vải mới:
- Chị Diễm mua cho con này mẹ.
Tôi lôi hết tiền trong ví ra trước mặt mẹ, nhỏ giọng:
- Con xin mẹ hai ngàn mua cái áo cho Nhã và mấy thứ lặt vặt, còn lại con gửi mẹ.
Mẹ nhìn tôi, ánh mắt mẹ thoáng nét buồn. Mẹ nói:
- Con cần mua một đôi dép mới, sao không mua luôn thể?
Tôi chớp mắt:
- Đôi dép con may lại vẫn còn đi được.
Mẹ cắn môi xót xa nhìn lên thân thể tôi, mẹ gợn buồn:
- Con cũng phải may sắm cho con chút ít. Cái áo dài này sắp rách rồi.
Giữ lại tiền này mà mua con ạ.
Tôi lắc đầu nghẹn giọng:
- Con còn hai cái áo nữa còn mới. May làm gì nhiều cho phí mẹ.
Mẹ thở dài:
- Nhà nghèo, mẹ để các con thiếu thốn tội nghiệp quá.
Tôi ngồi xuống cạnh mẹ, lặng lẽ. Nhã nhìn tôi nháy mắt, ra hiệu cho tôi đưa gói quà cho mẹ. Tôi so vai dồn cho Nhã. Nhã lắc đầu. Mẹ nhìn tôi rồi nhìn Nhã băn khoăn:
- Chuyện gì thế?
Nhã nhìn sấp hàng xổ tung ra giường:
- Mẹ thấy đẹp không?
Mẹ xoa tay lên lớp vải mỏng mỉm cười:
- Đẹp lắm. Nhã may áo dài hả?
Nhã cười:
- Con mặc đi học. Có hai cái áo dài thì một cái hết mặc nổi nữa rồi.
Tôi nháy Nhã đừng nói nữa mẹ buồn. Nhưng Nhã tỉnh bơ làm như không thấy, nó nói:
- Lâu lắm con mới được mặc áo mới.
Mẹ chớp mắt. Nhã bảo tôi:
- Chiều nay chị Diễm may cho em nghe.
Tôi gật đầu:
- Ừ! Đem ngâm nước đi chiều tao may cho.
Nhã đứng dậy theo tôi vào nhà trong. Tôi vừa thay quần áo vừa hỏi gói quà của mẹ đâu. Nhã nói:
- Em để ơ đầu giường mình ấy.
- Đem ra cho mẹ đi.
Nhã so vai.
- Chị đem mới được. Em sợ mẹ mắng lắm.
Tôi cười:
- Tao cũng sợ nữa.
- Nhưng mẹ nể chị hơn.
Tôi cấu tay Nhã rồi múc nước vào thau rửa mặt. Nước mát chảy xuống cổ tôi, tôi cảm thấy một nỗi thích thú bâng khuâng rớt nhẹ vào lòng...
Tóc Mơ Nghìn Sợi Tóc Mơ Nghìn Sợi - Dung Saigon Tóc Mơ Nghìn Sợi