Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Hạnh Phúc Trong Đời
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 5 -
D
iệp Hồng thẩn thờ ngắm nhìn mình trong gương. Một cô gái đẹp với đôi mắt buồn, u uẩn. Cô đưa tay chà nhẹ mi mắt.
Hình ảnh trong gương chợt nhoà đi. Đôi môi đầy đặn hơi mím lại, cô chậm rãi bước ra vườn.
Trăng đẹp quá. Trăng lung linh mười sáu. Tuổi thơ hồn nhiên của cô đã qua rồi. Tất cả bỗng trở thành những ký ức màu xám. Gió không thổi. Vườn cây bât động ngắm trăng suông.
Thấp thỏm nhìn ra cổng. Diệp Hồng ngóng đợi mãi tiếng chuông, ròi lặng lẽ thở dài.
“Không có gì tệ hại hơn một tình yêu giả dối.” Cô nhớ có ai đó đã nói như vậy. Giả dối. Tất cả là dối trá.
Kim dài của đồng hồ đã đi hết một vòng tròn, ròi thêm một vòng tròn nữa. Cuối cùng, khi sự trờ đợi kiên nhẫn của cô đi đến tận cùng của giới hạn thì có tiếng chuông.
Mở rộng cánh cửa, bồng bềnh trong chiếc áo ngủ may bằng tơ tằm màu trắng, Diệp Hồng nhìn Đức Quang bằng đôi mắt trách móc. Đức Quang im lặng đi bên cạnh cô, không một lời giải thích. Anh dậm mạnh lên gót giày trên tấm thảm chùi chân.
Khuôn mặt đẹp trai đầy lôi cuốn của anh phủ một lớp giá băng lạnh lùng. Không kìm được xúc động, Diệp Hồng nói:
-Hãy tha lỗi cho em. Em không còn cách nào khác nữa.
Thấy Đức Quang vẫn chưa hết giận, Diệp Hồng nhỏ nhẹ nói tiếp:
-Không ai biết là em đã gọi điện đến cho anh cả. Mỗi lần nghe giọng của ai khác là em đều dập máy.
Giọng Đức Quang lạnh lẽo:
-Gọi tôi có việc gì không?
Câu hỏi của Đức Quang làm Diệp Hồng tủi thân cô khịt mũi:
-Trước đây, anh không nói với em như vậy?
-Giờ cô muốn như thế nào?
-Em chỉ muốn biết là tại sao anh lại cố tình trốn tránh em.
Đức Quang bật quẹt mồi thuốc. Ngồi ngửa người trên ghế và xoạc thẳng hai chân, Đức Quang rít từng hơi thuốc. Anh cau mặt lại khi nghe tiếng sụt sịt của Diệp Hồng:
-Làm ơn đừng khóc. Tôi chúa ghét nghe tiếng khóc phụ nữ.
Diệp Hồng đưa tay ôm lấy mặt. Cô nhìn Đức Quang bằng đôi mắt oán giận. Đức Quang vùng đứng dậy, ném mẩu thuốc đang còn cháy đỏ xuống nền nhà, giọng anh khó chịu:
-Tôi bận. Tôi rất bận. Nếu cô biết được mục đích về nước lần này của tôi thì cô có lẽ không mở giọng trách móc và cũng không dùng nước mắt để màu mè với tôi.
Diệp Hồng khàn giọng:
-Anh nghĩ em đóng kịch với anh à? Tại sao anh không giải thích chuyện anh về nước đã gần hai tuần nay mà không hề gọi điện báo cho em biết.
Nghiến răng lại, Đức Quang nhếch môi:
-Thằng Nguyên nó báo cho cô biết à?
Diệp Hồng cười chua xót:
-Không. Cách đây mấy hôm, một người bạn gái của em nhìn thấy anh trong vũ trường Ngàn Sao, vì thế nó đã hỏi thăm bọn vũ nữ và biết anh lui tới chỗ này hơn mười ngày nay.
Đức Quang nheo mắt nhìn Diệp Hồng:
-Giờ cô bắt đền tôi sao?
Đưa tay vuốt ngược những sợi tóc dài mềm mại vừa rũ ra trước trán, Diệp Hồng khổ sở nhìn Đức Quang:
-Em nhớ anh. Em yêu anh. Chúng ta đã từng là của nhau. Anh quên rồi hay sao?
Đức Quang cười gằn:
Đù yêu âm nhạc nhưng tôi lại là người rất ghét điệp khúc. Cô nói những lời ấy đã bao nhiêu lần, cô không phát ngán sao. Không nên quan trọng hoá vấn đề đã xảy ra giữa cô và tôi. Sống ở Pháp vậy mà hay, không bao giờ có chuyện bắt đền nhau giữa các cặp tình nhân.
Diệp Hồng giọng đầy nước mắt:
-Nhưng đây không phải là đất Pháp. Em không thể chịu đựng nổi ý nghĩ anh và em sẽ chia tay nhau. Em không thể thể suy nghĩ và sống hiện đại như anh được.
Đức Quang cao giọng:
-Hãy tập sống như vậy. Đó chính là văn minh.
Diệp Hồng ngồi rũ hai vai xuống, lòng đầy oán hận. Lúc yêu cô, Đức Quang không nói như vậy, khi ấy anh đã khoác bộ mặt lịch sự, tử tế nhất. Cô ngã vào vòng tay anh không một chút đắn đọ Thật nhục nhã.
Đức Quang tiếp tục đốt thuốc.
Qua làn khói mỏng, anh ngắm lại người tình của mình. Nét đẹp của cô giờ đây không còn ngây thơ nữa nhưng bù lại đầy hấp dẫn và lôi cuốn, mời gọi hơn.
Đức Quang cười đểu.
Ngốc thật. Tại sao anh phải trốn chạy cổ Chỉ cần khéo léo một chút, anh có thể làm cho cô tạm quên đi lời van xin đòi cưới.
Dụi thuốc vào gạt tàn, Đức Quang chậm rãi bước đến cạnh Diệp Hồng. Anh ngồi lên thành ghế và choàng tay ôm cô, giọng dối trá:
-Nín đi cưng, đừng buồn nữa. Nghe em khóc, anh xót cả ruột.
Diệp Hồng ngừng khóc. Cô lập tức quên đi những gì Đức Quang vừa hằn học nói cách đây đúng năm phút.
Ngước mắt nhìn anh, Diệp Hồng thắc thỏm:
-Anh còn yêu em chứ?
Đức Quang nựng cằm cô:
-Không còn yêu em, tối nay anh dã không đến đây. Anh hứa sau này, khi đã thu xếp xong mọi chuyện, anh sẽ cưới em.
Diệp Hồng băn khoăn nhìn Đức Quang:
-Anh giữ lời hứa nha.
Vuốt tóc Diệp Hồng, Đức Quang bào chữa cho sự nổi giận lúc nãy của mình:
-Về nước lần này, anh chưa ghé đến chỗ em là vì bộn bề công việc. Nếu anh, sự nghiệp là quan trọng. Nếu hiểu được tâm lý của đàn ông, em sẽ không bao giờ mè nheo để bắt chia sẻ trách nhiệm như vậy với anh.
Diệp Hồng hoang mang suy nghĩ. Cô cho rằng chính từ lời nói Đức Quang vốn đã mang tính chất vô trách nhiệm. Suy cho cùng, cô cũng chẳng có gì để mất.
Khẽ thở dài, cô để mặc Đức Quang vuốt ve với một tâm trạng bất định. Đức Quang thì thầm bên tai cô:
-Anh sẽ cưới em.
Diệp Hồng nhếch môi đầy cay đắng. Cô bỗng thấy mình nhẹ dạ hơn bao giờ hết. Biết Đức Quang phĩnh phờ vậy mà trái tim vẫn cứ mềm đi.
Phủ trên người Diệp Hồng những nụ hôn tham lam, Đức Quang mỉm cười.
~*~*~*
Uyên Trúc mở cửa phòng.
Ông tướng vẫn còn ngủ. Lắc đầu ngán ngẩm, cô đi nhẹ chân và bắt đầu dọn dẹp. Nếu chờ cho đến lúc con sư tử này dậy thì đến trưa chưa chắc cô dọn được phòng.
Người đâu bê bối kinh khủng, Uyên Trúc rủa thầm.
Áo quần dơ của Khải Nguyên ném bừa bãi khắp nơi. Mấy đôi giày hôm qua cô đã xếp vào kệ vậy mà hôm nay mỗi chiếc mỗi đường.
Uyên Trúc dẩu môi. Hắn mang mỗi ngày một đôi giày chứ mấy, vậy mà lại xới tung cả một kệ dép, giày. Ghét.
Rồi nữa, vỏ lon bia quăng lăn lóc, suýt nữa cô té nhào vì mấy lon bia của hắn. Uyên Trúc chống tay lên hông nhìn trộm Khải Nguyên.
Cô suýt phì cười vì chợt so sánh Khải Nguyên với một con sư tử đang nằm ngủ. Sư tử ngủ như thế nào, không nghe nói đến. Chỉ biết Khải Nguyên ngủ rất xấu. Chân tay xoạc ra trên giường hết cỡ. Lại mặc nguyên cả quần jean để ngủ.
Uyên Trúc bỉu nhẹ môi. Khi ngủ, thấy anh ta cũng không kém phần lì lợm, ngang ngược. Có lẽ sư tử cũng ngủ y chang như vậy là cùng.
Cô nhúng giẻ ướt và chùi sàn nhà. Chùi rất nhẹ vì sợ sư tử ngủ dậy bất chợt. Đang lom khom chùi dưới gầm giường, Uyên Trúc thất kinh khi Khải Nguyên đột ngột nằm nghiêng người và gác tay lên lưng của cô.
Như đỉa chạm phải vôi, cô hất cánh tay của anh ra thật mạnh và đứng dậy. Khải Nguyên giật mình tỉnh giấc. Anh hằm hè hỏi cô:
-Cái gì vậy?
Uyên Trúc vẫn chưa hoàn hồn. Rồi cô chợt hiểu là Khải Nguyên ngủ mê, anh không hay biết gì cả.
Cô ấp úng:
-Xin lỗi….
Khải Nguyên vẫn chưa hết bực mình, anh nhướng mày:
-Lúc nãy, cô đá vào tay của tôi, có phải không?
Uyên Trúc đưa tay lên trời:
-Thề không phải vậy.
Khải Nguyên cảm thấy ê ẩm nơi taỵ Anh không hề biết là cánh tay anh va mạnh vào cạnh giường nên bị đau như vậy. Quỷ thật. Rõ ràng anh nằm mơ thấy con nhỏ bò cạp này nhằm vảo tay của anh và….sút.
Vùng đứng dậy, Khải Nguyên cố truy tới cùng:
-Vậy lúc nãy cô làm gì, nói đi!
Uyên Trúc đưa tay gãi đầu. Nếu cô nói thật. Con sư tử này dám bẻ quặt tay của cô ra sau lưng chứ chẳng phải chuyện chơi.
Cô nói vòng vo:
-Tôi chùi nhà.
Khải Nguyên cao giọng:
-Biết rồi…khỏi giới thiệu mất công. Chuyện chùi nhà không liên quan gì tới cánh tay của tôi bị đá cả.
Uyên Trúc tức cành hông. Chẳng biết dựa vào đâu mà anh cứ một, hai khẳng định cô đá vào tay anh.
Cô gân cổ cãi:
-Tôi đâu có đá.
Khải Nguyên trừng mắt nhìn cô:
-Lại còn chối quanh nữa hả.
Anh bỏ mặc cô ở đó và vào toilet rửa mặt. Lúc trở ra, khuôn mặt anh thật lạnh lùng, cau có. Tiện chân anh co chân đá thật mạnh vào thau nước mà Uyên Trúc đem vào để chùi nhà. Nước đổ ra sàn lênh láng.
Hất hàm nhìn Uyên Trúc, Khải Nguyên ra lệnh:
-Chùi đi!
Uyên Trúc ứa nước mắt. Cô biết là Khải Nguyên cố tình làm nhục cô, chưa bao giờ cô căm ghét anh thế này. Vẫn đứng im bất động, Uyên Trúc không biết mình nên làm gì. Chạy ra khỏi phòng và khóc? Không bao giò. Cô nuốt ngược nước mắt vào trong khoanh hai tay trước mặt và nhìn Khải Nguyên đúng bằng một nửa con mắt.
Khải Nguyên mặc áo pull vào. Cũng còn thừa một chút lịch sự khi quay lưng lại với cô để nhét áo vào bên trong quần.
Chợt Khải Nguyên kêu lên:
- Đôi giày Adidas của tôi đâu rồi?
Uyên Trúc không trả lời, cô nhếch môi ngó lơ sang chỗ khác. Khải Nguyên quát lớn:
-Cô có nghe tôi hỏi gì không?
Uyên Trúc khàn giọng:
-Tôi giặt và đem phơi rồi.
Ngồi phịch xuống giường, Khải Nguyên hằm hè:
-Sao cô tài lanh vậy. Lấy giày đâu tôi đi chơi tennis.
Liếc nhìn đòng hồ và cố ý cho Khải Nguyên nhìn thấy cử chỉ của mình, Uyên Trúc mím môi lại. Khải Nguyên trừng mắt nhìn cô cảnh cáo:
-Không ai cấm tôi đi chơi tennis vào mười giờ trưa, nghe rõ chưa.
Uyên Trúc khẽ so vai. Cô ngồi xuống và lấy giẻ thấm nước trên sàn, vắt vào thau. Để xem hắn còn kiếm chuyện gì với cô nữa không.
Nằm dài xuống giưòng, Khải Nguyên quan sát đối thủ của mình. Uyên Trúc im lặng làm việc, khác với khuôn mặt láu lỉnh, háo thắng như những lúc cải vã với anh, giờ đây khuôn mặt cô hoàn toàn vô cảm. Tại sao cô lại không khóc? Khải Nguyên tự hỏi. Anh đã cố ý làm cô khóc. Vậy mà không, cô dửng dưng với một vẻ phớt đời như đá lạnh.
Khải Nguyên với tay lên table de nuit để lấy gói thuốc. Anh chợt nhớ ra hộp quẹt để trong toilet. Hắng giọng, anh bảo Uyên Trúc:
-Vào phòng tắm lấy hộp quẹt cho tôi.
Uyên Trúc lấy hai tay chùi vào tạp dề trước bụng. Cô vào phòng tắm và trở ra, giọng cộc lốc:
-Không có.
Khải Nguyên nói giọng hách dịch:
-Không có cũng phải tìm như thế nào cho có.
Uyên Trúc ngửa mặt hít một hơi thật dài. Phải cố gắng lắm cô mới không cãi lại Khải Nguyên. Vừa mới quay lưng, Uyên Trúc đã bị Khải Nguyên gọi giật lại:
-Tôi nhớ rồi. Ở trong ngăn kéo.
Như một cái máy, cô đem hộp quẹt đến cho anh nhưng anh chợt trở chứng, hất hàm bảo:
-Mồi lửa cho tôi.
Không còn chịu đựng được nữa, Uyên Trúc nheo mắt lại:
-Anh cũng có tay, rất đầy đủ. Hai tay.
Khải Nguyên giọng lạnh lùng:
-Nhưng tôi buôc cô phải làm.
Hất mặt lên Uyên Trúc thản nhiên nói:
-Nếu tôi không làm?
Khải Nguyên cất cao giọng:
-Cô có muốn bị đuổi việc hay không?
Ném mạnh hộp quẹt xuống giường, Uyên Trúc nhếch môi cười chua chát. Giò thì Khải Nguyên có làm áp lực với bà Hằng để đẩy cô ra đường cũng mặc. Cô bất chấp.
Trái với dự đóan của Uyên Trúc, Khải Nguyên không nổi giận lên. Anh nhặt lấy hộp quẹt và tự mồi lửa cho mình.
Ngửa mặt nhìn lên trần nhà, Khải Nguyên nhả từng ngụm khói thuốc và đắm chìm trongnhững suy tư riêng. Anh quên mất Uyên Trúc.
Còn cô, cô đang bò trên sàn nhà để lau sạch chỗ nước anh vừa đá đổ đi.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Hạnh Phúc Trong Đời
Châu Liên
Hạnh Phúc Trong Đời - Châu Liên
https://isach.info/story.php?story=hanh_phuc_trong_doi__chau_lien