Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Tóc Mơ Nghìn Sợi
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 4
N
hã dọn dẹp chén bát cho tôi đi học. Tôi mặc lại chiếc áo dài cũ mầu nâu nhạt với chiếc quần đen, xỏ đôi dép da vào chân, tôi bước đi rón rén và dè dặt như sợ đôi dép sẽ bung quai bất ngờ vào bất cứ lúc nào. Đôi dép duy nhất của tôi, tôi quý nó và thương yêu nó vô cùng, nó đã chịu đựng chân tôi hơn một năm rồi.
Nhã đang lau tay ướt vào chiếc khăn treo trên tường:
- Đi học đó hả Diễm?
Tôi cười:
- Ừ!
- Sớm thế?
- Tao đi bộ đến trường phải đi sớm cho đủ thì giờ vào lớp.
Nhã nhìn xuống chân tôi nheo mắt:
- Đi bộ mà dám mang đôi dép vía, gan quá nhỉ?
Tôi cười không nói. Nhã hất mặt sang nhà bên cạnh, nói với tôi:
- Bên đó bắt đầu lên tiếng.
Tôi nhỏ nhẹ:
- Kệ họ, mình ở đây quen với những tiếng động ấy rồi, Nhã để ý đến làm gì.
Nhã hơi nhăn mặt:
- Chị có biết sắp đến giờ em học bài rồi không?
Tôi không biết nói sao hơn. Nhã nói tiếp:
- Càng ngày họ càng ồn ào. Mầy hôm nay lại có thêm một số con trai lạ hợp nhau ở bên ấy nữa. Người thì đàn, người thì hát, người thì đứng ở cửa chọc gái, ồn không chịu được.
Tôi thở dài nhè nhẹ. Cái gì rồi cũng quen đi, tôi dễ dãi và giỏi chịu đựng. Vậy mà Nhã luôn luôn bất mãn với cái nghèo của gia đình, cái ồn ào của hàng xóm. Không muốn đứng lại để nghe Nhã cằn nhằn, tôi bảo Nhã:
- Thôi tao đi học đây.
Nhã hỏi tôi:
- Diễm có tiền không?
Tôi gật đầu:
- Có mấy chục.
- Đi xe cho khỏi phí đôi dép.
Tôi lắc đầu:
- Tối về tao mới đi xe cho nhanh, bây giờ còn sớm đi bộ cho mát. Muốn ăn gì không tối tao mua cho.
Nhã so vai:
- Gớm! Chị làm như có nhiều tiền lắm ấy. Em muốn ăn nho, ăn táo được không?
Tôi xót xa buồn, nhỏ giọng:
- Ăn ô mai me, hột bí thì mua được.
Nhã cười:
- Mua cho em gói hột bí. Mà tối chị phải nhớ đi xe về cho sớm đấy nghe. Cấm tiếc tiền đi bộ đứt đôi dép uổng lắm.
Tôi quay nhanh ra cửa, vạt áo dài ngắn quấn lấy bước chân tôi nghẹn ngào. Nhà nghèo buồn quá. Con gái nghèo lại tủi thân hơn. Hai chị em có mỗi một đôi dép đẹp. Chân bước thật nhẹ mà vẫn sợ bị dép đứt, đứa này nhường nhịn cho đứa kia. Thỉnh thoảng Nhã mới dám đi dép của tôi, thường thì Nhã đi học mang guốc thấp, nó bảo mang guốc cho rẻ tiền. Tôi biết là Nhã muốn để dành đôi dép lâu lâu đi chơi với bạn, và nó bảo tôi con gái lớn có quyền diện hơn nó. Tôi thì không thèm được diện hơn Nhã. Ước muốn của tôi bao giờ cũng hướng về các em nhiều hơn. Có tiền, tôi sẽ mua nhiều thứ cần thiết cho Nhã trước khi mua cho tôi.
Tôi đi trong ngõ nhỏ, nước mắt muốn ứa ra vì thương cái nghèo túng của gia đình. Lòng tôi trĩu nặng mà bước chân cứ phải nhấc cao, e dè nhìn bùn bám trên quai dép, tôi không dám nhìn lên cứ mãi chăm chú tránh những vũng nước bẩn trong ngõ nhỏ nên tôi không nhìn thấy chiếc Vespa đang đâm sầm vào ngõ. Có tiếng thắng thật vội vàng, nhưng chiếc xe vẫn dội vào người tôi. Tôi chập choạng la lên khi bánh xe vừa sát lại chân tôi, tôi ngã ngồi xuống đất, rát trên bàn chân.
Người con trai dựng xe, vội vàng cúi xuống tôi, lo lắng:
- Cô có sao không?
Tôi không trả lời người con trai, nhìn xuống bàn chân mình rướm máu. Và mắt tôi chợt mờ đi, lòng tôi thắt lại. Chiếc dép của tôi đã đứt quai. Nỗi gì làm tôi muốn bật khóc. Bàn chân xây xát không làm tôi đau, mà chiếc quai dép đứt đã làm tôi nghẹn ngào. Nước mắt ứa ra, tôi không buồn che dấu những giọt nước mắt trước mặt tên con trai lạ. Tên con trai xốc nhẹ cánh tay tôi, dìu tôi đứng dậy:
- Cô đau lắm hả, để tôi đưa cô đi bác sĩ nhé?
Tôi mím môi ngước đôi mắt buồn khổ lên nhìn người con trai, giận dữ:
- Bác sĩ cái gì! Ông vào ngõ mà phóng xe như bay vậy đó hả?
Tên con trai nhìn tôi vẻ ân hận:
- Tôi xin lỗi. Tại cô đi giữa lối mà mải nhìn xuống đất nên tôi tránh không kịp.
Ông phải nhìn thấy tôi.
- Tôi có chối đâu. Tôi thấy cô mà vẫn không tránh kịp cô.
Tôi la lên:
- Ông nói lạ. Đi xe vào ngõ ông phải cẩn thận chứ. Đi như thế có bữa ông cán chết người thì sao?
Giọng tên con trai có vẻ năn nỉ:
- Thì tôi đã xin lỗi cô rồi mà. Chân cô đau tôi đưa cô đi bác sĩ săn sóc nhé?
Tôi tức tê người vì câu nói của tên con trai. Bác sĩ nào mà săn sóc được vết đau trong lòng tôi. Hắn làm như không hiểu tôi tức hắn phát khóc vì đôi dép của tôi đứt, mà hắn tưởng tôi khóc vì đau chân. Một vết bầm nhỏ việc gì phải đi bác sĩ.
Tên con trai dịu dàng nắm nhẹ cánh tay tôi:
- Lên ngồi đây tôi chở cô đi bác sĩ.
Tôi lườm hắn:
- Tôi không đi
- Chân cô chảy máu rồi, khéo nhiễm độc thì chết.
Tôi mím môi:
- Tôi không sợ chết.
Tên con trai vẫn từ tốn:
- Nhà cô ở đâu tôi đưa cô về vậy.
Tôi chùi nước mắt trong chiếc khăn tay nhỏ, nhìn hắn bướng bỉnh:
- Tôi về bộ được rồi.
- Nhưng chân cô đau lắm, đi sao nổi.
Tôi hất mặt nhìn tên con trai lầm lầm nét mặt, hắn cười với tôi dịu dàng:
- Cô khó tính quá, hay tôi kêu xích lô cho cô về vậy?
Tôi quay phắt đi từ chối lời hắn, tên con trai nhìn tôi đăm đăm, đôi mắt hắn dừng lâu ở ống quần tôi rồi, xuống chân. Hắn chợt la lên:
- Chết, dép cô đứt quai nữa. Thôi, chở cô về là đúng quá rồi còn gì. Cô ngại tôi không đàng hoàng hả. Tôi xin thề với cô là tôi đàng hoàng nhất. Nào, mời cô.
Tôi một mực phản đối lời đề nghị của hắn. Tên con trai có vẻ ngẩn ngơ, hết nhìn tôi rồi lại nhìn đôi dép của tôi. Tôi nói:
- Ông đi đi, đừng đứng nhìn tôi kiểu đó.
Hắn hỏi:
- Sao lạ vậy?
- Cái gì lạ!
- Cô.
Tôi tròn mắt:
- Tôi lạ.
- Ừ!
Tôi bĩu môi:
- Ông mới là lạ kìa.
Tên con trai bật cười:
- Cô đấy chứ. Bây giờ nhất định đứng đây sao?
Tôi nhăn mặt:
- Ăn thua gì đến ông đâu.
- Có chứ.
- Sao?
- Tôi đứng đây với cô.
Tôi trợn mắt la lên:
- Đứng đây làm gì, xe ông để ngay giữa đường thế kia hả?
Tên con trai gật đầu:
- Tôi nhất định không đi nếu cô không đi.
Tôi tức hắn quá. Cái khổ của tôi chưa lo nổi, lại đến phiên hắn làm phiền tôi. Nước mắt lại ứa ra, tôi nói như mếu:
- Ông đi đi rồi tôi về, việc gì cứ phải đứng cạnh tôi thế này.
Tên con trai lắc đầu một cách bướng bỉnh:
- Cô sẽ không về nổi một mình với cái chân đau nầy. Ít nhất cũng phải chính tôi đưa cô về tôi mới yên tâm.
Tôi gay gắt hắn:
- Ông nói nghe có lương tâm quá. Phải chi lúc nãy ông đừng đụng tôi thì tôi đâu có khổ thân thế này.
Tên con trai cười cười:
- Không còn phải chi được nữa. Dù sao thì tôi cũng đã đụng cô.
- Vậy thôi, ông đi đi.
- Không thể được.
Tôi nói như hét lên:
- Nhà tôi ở cuối ngõ nầy, có xa xôi gì mà ông phải đưa về.
Tên con trai nhìn theo ánh mắt tôi:
- Nhà đâu.
- Đằng kia.
- Gần không?
- Gần.
Tên con trai ân cần:
- Cô nói thật chứ?
Tôi bĩu môi:
- Dối ông có ích gì cho tôi.
- Cám ơn cô.
Tên con trai nói, ánh mắt đầy vẻ tinh nghịch. Tôi không hiểu nổi hắn đang nghĩ gì sau câu nói cám ơn cô. Hắn mở máy xe và ngồi lên:
- Mong gặp lại cô lần khác vui vẻ hơn.
Tôi mím môi không trả lời hắn. Hắn dặn tôi:
- Nhớ về lấy Alcool rửa sạch vết trầy rồi nói mẹ đưa đi chích nhé.
Tôi nhìn theo hắn, ánh mắt tối lại vì bực tức. Hắn làm như tôi giầu có lắm vậy. Hắn không nghĩ đến đôi dép của tôi mà chỉ nghĩ đến vết trầy sơ sài trên chân mà thôi. Chờ hắn đi khuất tôi mới quay về nhà. Điệu này hết đi học nổi vì trễ giờ rồi. Một tay cầm chiếc dép đứt, tôi đi như chạy trốn ánh mắt mọi người. Bước nhanh vào cửa, tôi dấu nhanh đôi dép xuống gầm tủ vừa lúc Nhã đi ra, nó nhìn tôi ngạc nhiên:
- Sao về sớm vậy?
Tôi nói dối:
- Giáo sư nghỉ.
- Diễm ở nhà hả.
- Ừ!
- Có mua hột bí cho em không?
Tôi lắc đầu:
- Không, quên rồi, lát nữa tao với mày đi mua.
Nhã gật đầu:
- Cũng được. Đi dạo một tí cho mát mẻ.
Nhìn xuống chân tôi. Nhã kêu lên:
- Sao áo dài chị bẩn thế kia, mà dép đâu rồi?
Tôi ngẩn ngơ nhìn Nhã. Kéo vạt áo dài lên, vết bùn bám đầy vạt áo, quần tôi cũng đầy đất. Nhã vẫn tròn mắt kinh ngạc:
- Chị ngã phải không?
Rồi Nhã ngồi thụt xuống chân tôi:
- Chân chẩy máu rồi này. Em gọi mẹ nhé.
Tôi bịt miệng Nhã lại:
- Đừng la um sùm. Có chút xíu gọi mẹ làm gì.
Nhã hỏi:
- Chị ngã sao không nói. Ở đâu vậy?
Tôi ngập ngừng:
- Ở đầu ngõ.
Nhã la tôi:
- Đi từ đây ra ngõ mà ngã. Chắc bị xe đụng chứ gì?
Tôi gật đầu:
- Ừ! Đụng xe.
- Xe gì?
- Vespa.
Nhã trợn mắt:
- Nó đâu rồi?
Tôi hỏi Nhã:
- Nó nào?
- Cái đứa đụng xe chị ấy.
Tôi bật cười:
- Nó đi rồi.
Nhã mím môi có vẻ giận dữ:
- Sao chị để cho nó đi. Mắng cho nó một trận chứ.
Tôi gật đầu:
- Mắng xong rồi.
- Nó có nói gì không?
- Hắn xin lỗi.
- Xin lỗi suông vậy đó hả?
Tôi hỏi Nhã:
- Chứ làm sao bây giờ? Mà hắn có đòi đưa tao đi bác sĩ nữa.
Nhã bĩu dài đôi môi:
- Dấm dớ lắm. Cái thằng cha mất dạy.
Tôi nhìn Nhã lo lắng:
- Sao Nhã chửi nó?
- Tại nó làm phách. Làm như hơi một tí đi bác sĩ là sang dữ vậy.
Tôi cười nhẹ nhàng:
- Tao đâu có thèm trả lời hắn. Thôi, bỏ đi Nhã.
Nhã có vẻ lo lắng cho tôi:
- Chị có đau lắm không? Còn chỗ nào nữa không?
Tôi lắc đầu kéo tay Nhã ngồi xuống giường:
- Ăn nhằm gì mà lo. Nhã này.
Nhã ngước mắt nhìn tôi. Tôi nghĩ đến đôi dép đứt cùng nỗi thất vọng của Nhã mà thấy cay cay ở mắt. Chắc Nhã buồn lắm. Có mỗi một đôi dép đẹp lại đứt thì làm sao không buồn cho được. Tôi hối hận quá thể, tại tôi vô ý không nhìn thẳng mà đi nên mới xẩy ra tai nạn đáng tiếc đó. Ước gì tôi bị đau hơn thế này mà đôi dép không đứt nhỉ. Nhã hỏi:
- Gì thế Diễm?
Tôi nhìn Nhã rưng buồn:
- Đôi dép đứt quai rồi Nhã.
Nhã chớp mắt, khuôn mặt nó thoáng buồn. Tôi nói nhỏ, an ủi:
- Nhưng còn may lại được. Mai tao đem ra đầu ngõ nhờ ông thợ đóng giầy khâu lại, chắc chả sao đâu.
Nhã bảo tôi:
- Nghĩ đến đôi dép làm gì cho mệt. Chị không bị đau đớn gì là mừng rồi.
Tôi cảm động đến nghẹn cả cổ. Nhã cố an ủi tôi như tôi đang an ủi Nhã. Khổ cho hai chị em. Tôi muốn ôm Nhã vào lòng. Nhã nói khi thấy tôi đứng lên:
- Chị đi thay quần áo đi, ra đây em bôi thuốc đỏ cho.
Tôi đứng dậy:
- Xong rồi đi mua hột bí ăn nhé.
Nhã gật đầu. Tôi thay quần áo ở góc giường ngủ của hai chị em. Mẹ nằm ở gian phòng với hai cậu bé út. Lúc trở ra Nhã đang loay hoay với miếng bông gòn trên tay. Tôi thấm Alcool chà xát thật mạnh vết trầy, xuýt xoa vì xót. Nhã bôi lên trên một lớp thuốc đỏ. Hai chị em nhìn nhau, ánh mắt đậm đà thương yêu và thân thiết...
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Tóc Mơ Nghìn Sợi
Dung Saigon
Tóc Mơ Nghìn Sợi - Dung Saigon
https://isach.info/story.php?story=toc_mo_nghin_soi__dung_saigon