Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Thái Tử Vô Sỉ
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 4
B
ạch Mạn Thanh nhẹ buông tay, rèm cửa sổ rơi xuống, xe ngựa khác biệt kia biến mất ở trước mắt. Trầm Lạc ngồi thẳng người, chờ Bạch Mạn Thanh mở miệng. Trầm Lạc biết Bạch Mạn Thanh một khi có uất ức nhất định sẽ tìm người để phát tiết. Quả nhiên một lát sau Bạch Mạn Thanh mở miệng, thậm chí còn gọi Trầm Lạc một tiếng biểu tỷ.
"Biểu tỷ, Hà Oánh là trưởng nữ của Thừa tướng, lớn hơn ta một tuổi. Nàng bằng tuổi ngươi, so với ngươi càng đáng ghét hơn. Cậy vào tài văn chương của mình, khoe khoang khắp nơi, cứ đến tết Nguyên Tiêu, nàng sẽ xuất hiện, mỗi lần đều lấy được một danh hiệu." Bạch Mạn Thanh càng nói trong lòng càng thêm tức giận, Trầm Lạc cũng có thể ngửi thấy cả xe có một mùi dấm chua nồng nặc. Bạch Mạn Thanh đây là ghen tị công khai, chỉ cho ngươi biết võ công không cho người ta biết văn chương.
Trong lòng nghĩ như vậy, nhưng mở miệng lại làm ra bộ dáng khác."Biểu muội, Hà Oánh không biết võ công. Thật đúng là có được tất có mất." Vốn muốn làm cho tâm lí Bạch Mạn Thanh thoải mái một chút, nơi nào biết trực tiếp chọc trúng lửa giận của Bạch Mạn Thanh."Trầm Lạc, là ngươi cố ý chọc giận ta. Chẳng lẽ ngươi không biết Hà Oánh còn có một ca ca văn võ song toàn sao? Nàng biết võ công, cùng với ta không phân cao thấp." Trầm Lạc không biết mở miệng như thế nào, ngay cả Hà Oánh cũng không nhận ra, làm sao biết nàng còn có một ca ca văn võ song toàn. Trầm Lạc dứt khoát không để ý đến Bạch Mạn Thanh nữa, trực tiếp nghiêng đầu nhìn xe ngựa. Nhìn xe ngựa so với nhìn Bạch Mạn Thanh thuận mắt hơn nhiều, không nghe được Trầm Lạc đáp lại Bạch Mạn Thanh càng thêm khó chịu, tung một đấm đánh trên chiếc ghế.
"Hai vị tiểu thư, đã đến nơi rồi. Xe ngựa chỉ có thể đi tới đây, phía trước là nơi tập trung đi theo công công cùng vào cung." Có một số việc phát sinh thật khéo làm sao, lửa giận Bạch Mạn Thanh lập tức biến mất, trở thành một con chim nhỏ nép vào người cô gái xinh đẹp. Trầm Lạc vỗ vỗ bả vai Bạch Mạn Thanh, "Biểu muội a, đừng nóng giận. Chúng ta mau đi đi, công công chờ đấy."
Trầm Lạc cùng Bạch Mạn Thanh đeo tay nải đi tới nơi tập trung trước cửa cung, trước mặt là một công công lớn tuổi, mặc y phục thái giám màu xanh dương đậm, khi thấy gò má của công này nổi lên màu hồng của phấn trang điểm thì trái tim nhỏ của nàng run rẩy. Người như vậy nếu ở huyện Vân Hà, chẳng phải là muốn bị người chụp mũ cho tội già mà không kính sao.
"Các vị tiểu thư, các người sẽ ở trong sương phòng hậu cung, trước tiên đi theo ta vào cung. Tiếp đó sẽ dẫn các ngươi đến nơi đã được an bài sẵn." Giọng lão Công Công già mà không kính lanh lảnh nói ra.
Hiện tại là thời gian đại thần vào lâm triều, trong triều cũng có đại thần tuổi trẻ tài cao thanh niên tài tuấn. Ví dụ như con của Thái Phó Đỗ Phong, hay là Lại Bộ Thị Lang Tần Lâm, dáng người cao lớn bản lĩnh, gương mặt tuấn tú xinh đẹp. Phần lớn những cô gái không bước ra cửa khuê phòng, đối với việc gặp nam tử rất xa lạ, lần này tới nhiều như vậy chỉ cần nam tử có chút tướng mạo lại trẻ tuổi tài cao làm sao có thể không động tâm. Nhìn bên cạnh những cô gái không dám nhìn rồi lại len lén nhìn kia, Trầm Lạc cảm thấy rất thú vị. Bên cạnh Bạch Mạn Thanh nói trúng tim đen."Rõ ràng muốn nhìn, lại giả vờ một bộ dáng thục đức, nhìn ánh mắt kia giống như là mắt sói nhìn thấy con mồi."
Thanh âm Bạch Mạn Thanh không lớn không nhỏ, vừa vặn không để công công dẫn đầu nghe thấy nhưng tất cả những cô gái ở đây đều nghe rất rõ ràng, lúc này sắc mặt đỏ bừng cúi đầu đi tiếp.
Hà Oánh bên cạnh không có lên tiếng, vẻ mặt như thường, chỉ là quay đầu nhìn Trầm Lạc một cái. Sống lưng Trầm Lạc tê rần, cảm giác như bị ai đó nhìn chằm chằm, cả người không thoải mái. Trầm Lạc kéo Bạch Mạn Thanh nhẹ nhàng hỏi: "Hà Oánh là người nào?" Bạch Mạn Thanh đi ở phía trước chép miệng, Trầm Lạc theo ám hiệu của Bạch Mạn Thanh nhìn sang, thì ra đây chính là Hà Oánh, một thân xiêm áo đỏ rực, váy cùng ống tay áo có thêu hoa vàng rực tầng tầng lớp lớp, gió thổi lên giống như vườn hoa nở rộ. Xiêm áo thật chói mắt, thật là đẹp, ngộ nhỡ nàng đem ra so sánh với công chúa thì làm sao bây giờ.
Vào cửa hoàng cung, công công đem các cô gái giao ột vị ma ma, vị ma ma này trang sức thanh lịch, mặt mũi hiền lành."Vị này là nhũ mẫu thái tử điện hạ Lưu ma ma, làm phiền Lưu ma ma chăm sóc các vị tiểu thư."
Lưu ma ma cười nhạt, "Lý công công sao lại nói vậy, ngươi chăm sóc Vạn Tuế Gia rất bận rộn, cứ yên tâm giao chuyện này cho lão thân.” Các cô gái nghe được người này là nhũ mẫu thái tử, lập tức chỉnh lại bộ dáng, thậm chí len lén sửa sang lại xiêm áo. Nếu là ở trước mặt nhũ mẫu thái tử biểu hiện không tệ, ngày nào đó Lưu ma ma ở trước mặt hoàng hậu nói tốt vài câu, thái tử phi nói không chừng chính là nàng.
Trầm Lạc nhìn mấy cô gái bên cạnh, thở dài, nhiều nữ nhân như vậy, đều vì thái tử sao? Nàng rốt cuộc hiểu rõ hôm qua mợ nói với nàng không nên tranh giành với các cô gái khác, tranh gì, tranh nam nhân chứ sao. Phụ thân kiếp này chỉ cưới một người là mẫu thân, đặt mẫu thân ở trong lòng bàn tay mà yêu thương cưng chiều, ở trong lòng Trầm Lạc, cha mẹ như vậy mới là một cặp vợ chồng hạnh phúc bình thường. Trầm Lạc sau này cũng sẽ tìm một nam nhân tốt một đời một kiếp yêu thương mình, thái tử cái gì, cút sang một bên.
"Lưu ma ma, làm phiền ngài dẫn đường cho chúng ta rồi. Chúng ta sẽ ở trong cung quấy rầy một thời gian, Hà Oánh thay mọi người cám ơn ngài." Hà Oánh vừa nói vừa khẽ hạ người xuống làm lễ, tư thái hào phóng lễ độ, không mềm mại làm bộ. Lưu ma ma gật đầu mỉm cười, trong mắt những người khác là một bộ dáng cực kỳ hài lòng. Bạch Mạn Thanh thấy Hà Oánh chớp lấy được cơ hội đầu tiên, cảm giác mình bị bỏ rơi ở phía sau. Hà Oánh vừa mới hành lễ đứng dậy Bạch Mạn Thanh đã hạ người xuống làm lễ, thanh âm nhẹ nhàng, thanh nhã."Lưu ma ma, Hà Oánh tỷ tỷ nói rất đúng, những ngày tiếp theo phải làm phiền Lưu ma ma rồi." Cùng một lời nói, Hà Oánh nói ra là một bộ dáng thư thái, Bạch Mạn Thanh làm lại chính là bắt chước nàng ta.
Quả nhiên, Lưu ma ma khẽ nhíu lại chân may nhưng ngay sau đó biến mất rất nhanh, tự tay đỡ Bạch Mạn Thanh đứng dậy.
"Đừng để lão thân ngượng chết, mọi người đừng đứng ở chỗ này nữa. Mọi người mau cùng lão thân đi vào hậu cung đi không nên đứng ở trước cửa cung như vậy nữa. Đến sương phòng, mọi người đem đồ đạc sắp xếp vào rồi ra ngoài ăn điểm tâm. Rồi sau đó ra ngoài tập hợp, lão thân có mấy lời muốn nói cùng các vị tiểu thư.”
Lưu ma ma nói xong, các vị tiểu thư trăm miệng một lời mà đáp. Trầm Lạc đi ở giữa, đi tới khúc quanh, rõ ràng nàng thấy Lưu ma ma nhìn nàng một cái. Tuy chỉ có một cái, nhưng Trầm Lạc cảm giác trong ánh mắt bà ấy có chút ý tứ. Là có ý gì? Tại sao lại nhìn nàng như vậy?
Mỗi người đều đang theo đuổi tâm tư của mình, thì có một nhóm thanh niên tuấn tú đi qua.
Con của Thái phó Đỗ Phong bước nhanh đi tới bên cạnh, Lại Bộ Thị Lang Tần Lâm "Này, ngươi mới vừa rồi có thấy mấy cô gái kia không?" Tần Lâm gật đầu, vẻ mặt như thường, trong giọng nói không biểu lộ hưng phấn nào, làm cho Đỗ Phong rất là mất hứng."Thấy được thì làm sao?"
Đỗ Phong vỗ bả vai Tần Lâm."Ngươi đúng là đầu gỗ, hai mươi mốt tuổi vẫn chưa lấy vợ, ngay cả thị thiếp cũng không có." Tần Lâm nhìn lướt qua Đỗ Phong, ngữ khí khinh thường "Đại trượng phu sao có thể chui rúc trong khuê phòng, uổng cho ngươi là con trai của Thái phó, trong đầu đầy mưu toan gian xảo" Đỗ Phong bĩu môi, "Thôi đi, ta mưu toan gian xảo lúc nào. Ta hiện đã mười tám tuổi, vừa đúng tuổi có thể lấy vợ. Ngươi không thấy thái tử năm nay mười bảy, Thái hậu cùng hoàng hậu để cho các nữ nhi đại thần vào cung khảo sát một phen xác định thái tử phi sang năm sao? Thái tử năm nay mới mười bảy mà thôi, làm sao ngươi lại lấy ta ra mà nói."
Tần Lâm phất tay, bước ngày càng nhanh."Thái tử khác với ngươi, ta và ngươi cũng khác nhau, ta cùng thái tử lại càng khác nhau." Nói xong không để ý đến Đỗ Phong trực tiếp đi về phía trước. Đỗ Phong bị Tần Lâm làm cho rối tinh rối mù, khác nhau cái gì. Đợi đến ngày nào đó ngươi thật không thể lấy vợ đến đó cũng đừng hối hận không nghe ta nói, thua thiệt là ngươi thôi. Ai, Tần bá mẫu, ta thật thẹn với người, căn bản khuyên Tần Lâm không có chút chuyển biến nào, người muốn bồng cháu cũng phải chờ thôi.
Trầm Lạc đem bọc quần áo mở ra, đem xiêm áo đặt ở trong ngăn kéo đầu để trong sương phòng. Hôm nay người tới quá nhiều, vốn là một người một gian phòng, mỗi thiên kim một gian phòng, nàng là tạm thời vào cung. Cho nên, cùng Bạch Mạn Thanh chung một gian phòng, cũng may Lưu ma ma đã sớm kêu người mang cái giường tới đây.
"Trầm Lạc, nhanh lên một chút, đến giờ ăn điểm tâm rồi. Chớ lâu la, ta thấy tất cả mọi người đều đến đó rồi." Trầm Lạc đem một cái xiêm áo cuối cùng bỏ vào trong ngăn kéo đầu, rồi sau đó đóng cửa tủ."Được rồi được rồi, bây giờ đi."
Trầm Lạc cùng Bạch Mạn Thanh đi theo mọi người tiến vào nơi để dùng bữa, Hà Oánh trùng hợp ngồi ở vị trí đối diện. Hà Oánh mới vừa rồi đã gây được ấn tượng tốt, tầm mắt của mọi người đều rơi trên người nàng. Nàng chậm rãi cầm lên một miếng bánh ngọt há miệng bỏ vào trong miệng, Trầm Lạc cũng không có nhàn hạ thoải mái xem xét Hà Oánh, tầm mắt nhìn trên mấy cái bánh ngọt, khi thấy quế hoa cao quen thuộc, hai mắt Trầm Lạc tỏa sáng. Thứ nhất cha mẹ không cho nàng ăn hoa quế tấm ngó sen, thứ hai không cho nàng ăn quế hoa cao, hiện tại hai thứ đồ này nàng đều có thể ăn rồi.
Trầm Lạc cầm một khối quế hoa cao lên, bánh ngọt trong hoàng cung được làm rất khéo léo tinh xảo, những thiên kim tiểu thư kia phải cắn vài miếng mới ăn xong, Trầm Lạc chỉ cắn một miếng là có thể giải quyết hết rồi. Bạch Mạn Thanh trực tiếp cho nàng một cái nhìn xem thường, các thiên kim khác thì ngồi cười khúc khích, Bạch Mạn Thanh là con nhà võ lại không phạm lỗi, hôm nay lần đầu vào cung còn dẫn theo thân thích không làm được việc. Bạch Mạn Thanh thấy mọi người cùng nhau cười nhạo nàng, nàng cũng không phải là ngồi không, mọi người địa vị ngang hàng, nàng cũng không thể để cho người khác khi dễ mình.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Thái Tử Vô Sỉ
Văn Hương Thính Vũ
Thái Tử Vô Sỉ - Văn Hương Thính Vũ
https://isach.info/story.php?story=thai_tu_vo_si__van_huong_thinh_vu