Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Mưa Nguồn
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 4
M
ai ngồi buồn trong khu vườn yên tịnh. Sau khi Mai khỏi bệnh, luật sư Bình gửi em trọ tạm ở ký túc xá nữ sinh do một nữ tu – Dì Béatrice – coi sóc. Ngoại Mai, vì vết thương nơi chân còn đang bó bột, chưa đi lại được, vẫn còn phải nằm trong bệnh viện. Mai nấn ná ở ký túc xá chờ bà đã trên hai tháng rồi. Trong khoảng thời gian đó, ngoài những hôm được vào bệnh viện thăm ngoại theo giờ giấc đã ấn định, Mai chẳng biết làm gì hơn là lủi thủi ở ngoài vườn. Dì Béatrice thấy Mai ở không nên chọn lớp cho Mai học. Một đứa trẻ quá rảnh rỗi, theo ý Dì, thật là uổng phí thì giờ. Mai đã học tới lớp nhất trường quận, thì bây giờ sẵn dịp được tá túc ở đây, học hỏi thêm được chừng nào hay chừng ấy, đâu phải là điều vô ích.
Những ngày nghỉ, Phúc thường vào thăm Mai hoặc đón Mai về nhà cho cô bé hưởng đôi chút đầm ấm của gia đình. Nhưng dù ở đâu, Mai cũng chỉ nghĩ đến ấp Tân Lập, đến thôn xóm thơ mộng nằm bên dòng suối, và ngôi nhà thân yêu từng lưu lại bao kỷ niệm ấu thơ. Hôm nay Mai cũng lại ngồi buồn trong vườn ký túc xá. Trường sở lúc ấy vắng hoe, vì là ngày nghỉ. Những nữ sinh lưu trú nhiều người đã được đón về nhà từ sáng. Những người còn lại được cô giám thị đưa đi dạo ngoài phố. Mai hơi nhức đầu nên xin ở lại, và được phép ra chơi ngoài vườn. Cô bé chọn một chỗ khuất nẻo nhứt ngồi đọc thử vài trang sách, nhưng những dòng chữ chỉ làm Mai thêm choáng váng. Mai tựa đầu lên thành ghế đá, nhắm mắt lại, thả hồn vào mông lung thì chợt nghe có tiếng huýt sáo, tiếng sáo miệng dọc theo ngoài tường rào làm Mai chột dạ. Cô bé lẩm bẩm:
- Không có lẽ!
Tiếng sáo gọi lại vẳng lên. Mai mừng rỡ thốt kêu:
- Đúng rồi! Anh Thái!
Mai chạy ra cổng, lay mạnh tay cánh cửa sắt đã khóa kỹ:
- Anh Thái phải không? Cổng khóa em không ra được. Anh lại đằng này gặp em đi.
Tiếng Thái đáp:
- Không, anh không muốn ai thấy anh đứng ngoài cổng cả. Anh đã tới đây mấy lần xin vào thăm Mai, mà người ta cứ bảo là em không có nhà.
Mai hơi ngạc nhiên:
- Thế hả? Chắc anh đến nhằm lúc em đi thăm ngoại hay đang mắc giờ học đấy!
- Anh cho là tại người ta thấy anh ăn mặc không được chỉnh tề?
Nghe giọng nói cố làm ra vẻ thản nhiên của Thái, Mai vội cãi:
- Anh nói thế chứ chắc không phải vậy đâu!
Không nghe Thái trả lời. Mai vội tiếp:
- Hôm nay mọi người đi vắng hết anh ạ!
Thái mừng rỡ nói:
- Nếu vậy càng hay!
Mai nghe tiếng trèo sột soạt ngoài tường rào, rồi đầu Thái nhô lên:
- Anh đây, Mai!
Mai chạy lại, Thái vịn tay trên bờ tường ngó xuống khuôn mặt của Mai đang ngước lên rạng rỡ.
- Anh không ngờ Mai ngồi ngoài này và nhận ra tiếng huýt sáo của anh. May mà mọi người đi vắng hết, chứ không thì chẳng biết đến bao giờ anh mới gặp Mai được.
Nhìn kỹ Mai, Thái cau mày tiếp:
- Trông Mai vẫn còn xanh, chưa được khỏe lắm!
- Tại sáng nay em hơi bị nhức đầu. Còn anh, dạo này anh lớn ghê vậy đó.
Thái cười, tự thấy nhận xét của Mai là đúng, vì quần áo của anh mặc đã chật căng. Mai hỏi:
- Ấp mình bây giờ ra sao anh? Đã kiến thiết lại chưa?
Mắt Thái bỗng cau lại. Anh cười như mếu:
- Chưa có gì hết, Mai ạ. Chẳng ai chịu làm gì, ngoài việc bàn tán, chờ đợi. Họ trông chờ ở ông Quận, ông Tỉnh. Có khi nhắc đến cả ông Thủ Tướng nữa. Nhưng các ông trong chính phủ, họ đâu có buồn để ý đến! Cũng tại mình cứ ỷ lại, trông chờ vào cứu trợ, nên chưa ai có sáng kiến gì. Theo anh nghĩ thì mình phải tự lo cho mình cái đã, mới mong các ông trong chính phủ giúp mình.
- Thế đã có ai trở về chưa anh?
Thái lắc đầu:
- Chưa!
Anh buồn bã tiếp:
- Nhiều người xuống tỉnh, xuống quận ở, và hầu như không muốn trở về nữa. Một số đi sang các ấp lân cận, chỉ thỉnh thoảng đảo qua thăm chừng vậy thôi.
Thái thở dài, trầm giọng:
- Mỗi ngày nhà cửa mỗi mục nát, hư hỏng thêm, cây hoang cỏ dại mọc kín cả lối đi. Thôn xóm không người ở thấy tiêu điều quá!
Nghe Thái nói, Mai thở dài, rướm lệ. Thái vội an ủi:
- Nhà của Mai không sao hết, vì ít thiệt hại nhất. Tôi đã cạo hết bùn đất bám quanh vách, cọ rửa sạch sẽ từ trong ra ngoài và đóng cửa ngõ lại cẩn thận……. con mèo Mun đẻ được ba con, gà đẻ trứng, tôi làm ổ cho chúng ấp nở thêm được ba chục con nữa …
- Còn mấy con heo?
- Tôi đưa lên núi nuôi chung với đàn bò.
- Rồi anh làm sao xoay trở? Làm sao cho chúng ăn?
Thái cười, thấy nét mặt Mai đã tươi tỉnh:
- Dễ mà, vườn tược bỏ không, thiếu gì dây khoai rễ sắn. Chỉ chịu khó một chút là chúng dư ăn.
- Chúng mập không, anh?
- Mập ú! Chừng nào bán chắc được khối tiền.
Nụ cười trên Mai nở rộng. Cô bé vui vẻ hỏi tiếp:
- Trên núi ra sao, anh?
“Trên núi” theo nghĩa của Mai là nơi Thái ở, Thái tiếp:
- Vẫn vậy thôi. Cũng may là kỳ mưa lụt này trên ấy không hại gì!
- Thiệt hả?
- Ừ
Mai khẩn khoản:
- Kể rõ em nghe đi, anh!
Thái kể cho Mai nghe - giữa tiếng động ồn ào náo nhiệt của thành phố - cảnh yên tịnh bao la của núi đồi. Anh nói đến khu rừng mà ông Sáu Trực vẫn chặt cây đốt thành than để bán. Những đàn chim sáo và chim cu xanh còn cư ngụ ở đó thật đông. Đàn ong rừng vẫn treo bọng trên mấy trạc cây, và thỉnh thoảng ông Sáu lại kiếm được ít mật về làm thuốc. Phía rừng thông, các chú sóc tinh nghịch bò trên triền cỏ xanh mướt thường thấy chúng nhảy từ cành này sang cành khác.
- Còn dòng suối?
- Nó trở lại hiền hòa như cũ. Hôm nước rút, anh đón bắt được sáu con cá.
- Anh tài quá. Cái gì anh cũng làm được hết. Ông Sáu vẫn mạnh giỏi chứ anh?
- Lúc này ông không được khỏe lắm. Coi bộ ông già hơn trước nhiều! Tính nết ông cũng thay đổi nữa, đôi khi như trẻ con… Tại ông có tâm sự buồn…. nhất là thấy dân ấp chưa chịu trở về.
Mai muốn an ủi Thái nên nói:
- Anh và ông Sáu đừng buồn. Em chắc mọi sự sẽ êm xuôi. Ông Tỉnh trưởng đang lo xin cứu trợ để giúp dân ấp sửa chữa lại nhà cửa. Anh Phúc biết rõ việc này, và anh ấy hứa chắc với em là ….
Thái hỏi:
- Phúc nào?
- Anh quên rồi hả? Anh Phúc là con ông Tỉnh trưởng, cùng đi với ổng hôm lụt đó ….
Thái bật thẳng người lên, giọng nói đột nhiên gay gắt:
- Mai đừng nhắc tới họ nữa. Nhất là cái thằng Phúc phách lối đó.
Đôi mắt Mai mở tròn kinh ngạc. Em buồn rầu nói:
- Anh hiểu nhầm anh Phúc đấy. Anh ấy là người tốt, chứ không phách lối như anh tưởng đâu. Anh Phúc vẫn mong gặp lại anh, muốn cùng anh trở nên đôi bạn thân thiết.
- Cũng như hắn bây giờ là bạn thân với Mai?
- Vâng, anh Phúc tốt với em lắm. Anh ấy thương em như anh Thái đối với em vậy.
Đang hăng hái biện hộ cho Phúc, Mai chợt thấy Thái tuột người xuống bên kia vách tường vội sửng sốt kêu:
- Ủa! Anh Thái! Anh đi rồi à? Sao không ở lại với em chút nữa!
Như không thèm nghe Mai khẩn khoản, Thái buông chân xuống đất nói:
- Tôi cứ tưởng là Mai không thích ở đây, Mai bị người ta bắt ép nên phải ở, chứ Mai vẫn mong trở về. Ngờ đâu …..
Mai bật khóc:
- Không, Mai vẫn muốn về đấy chứ! Anh ở lại đây với Mai chút nữa đi. Anh nói cho em biết về …..
Giọng Thái hằn học thêm:
- Hỏi thằng Phúc - cậu công tử con nhà giàu ấy, nó biết nhiều hơn tôi!
Mai nghe tiếng chân Thái bước xa dần trên đường phố. Cô bé đứng lặng trân trong vườn, thầm mong Thái sẽ hối hận về sự vô lý của anh. Nhưng Thái đi luôn không quay trở lại.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mưa Nguồn
Bích Thủy
Mưa Nguồn - Bích Thủy
https://isach.info/story.php?story=mua_nguon__bich_thuy