Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Đã nhớ một cuộc đời
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Đã Nhớ…Một Cuộc Đời – Chương 4
V
ớ vẩn tao có người yêu rồi đấy nhá, ăn nói linh tinh.
_ Thì ai bảo ông nói trước làm gì.- Nó cự lại ngay.
Cứ thế ông Cương dẫn nó đi trên cái khoảng sân tối tối của cái nhà trọ, thì gặp bác Trung, tuy tối nhưng ít ra cũng đủ để nó nhìn thấy bác:
_ Thằng M dạy rồi hả cháu?.- Bác hỏi nó.
_ Vâng, được một lúc rồi bác ạ!
_ Ùm thôi Cương mày dẫn em nó lên phòng còn ăn cơm, bác về nhà đây ăn với bà ấy và con Tâm.
_ Vâng, chào bác ạ.
_ Cháu chào bác.
Nói xong bác ý đi ra phía cửa của khu, trong khi anh Cương dẫn nó đến một dãy nhà tất cả đều có cửa xanh hết, đều nhau 10 phòng trải dài xuống cuối khu trọ. Dừng lại trước căn phòng thứ 6, anh Cương lúi húi mở cửa nhờ nó cầm cái bọc màu đen đen:
_ Mày cầm hộ anh cái.
_ Gì vậy anh?
_ ak, đồ ăn, biết mày lên, mệt mỏi ngại nấu nướng quá, nên anh lấy ngoài quán về hai anh em mình ăn đỡ ấy mà.
Rồi anh Cương cũng mở cửa xong,căn phòng tối om cho đến khi cái công tắc gần cửa phòng được anh Cương bật lên. Căn phòng này sơn màu trắng cũng nhỏ thôi có 2 cái giường xếp đối diện nhau, một cái bếp ga mini và chạn bác đũa cuối phòng, hai cái bàn học xếp nhỏ dựng lên nhau. Một cái tủ gỗ nữa. Hình như trước đây cũng có ai sống ở đây rồi thì phải:
_Trước anh sống với ai nữa à?
_ Ùm thằng bạn anh, được một thời gian nó chuyển đi rồi còn mỗi anh thôi.
_ Thôi mày bỏ balo ra tắm đi, quần áo xếp vào kia kìa.-Anh Cương chỉ vào cái tủ gỗ to to.
_ Vâng em để luôn balo trong đấy nhé anh?
_Ùm tuỳ mày.
Nó lôi hết mấy bộ quần áo của nó ra, toàn mấy đồ cũ của anh nó thửa lại, nhưng nó hiểu hoàn cảnh gia đình mình lên chưa bao giờ kêu ca. Bố mẹ không để anh em nó đói là tốt rồi, hầu hết mấy cái áo này đều có lỗ chuột đục. Xếp được quần áo vào trong tủ cũng nhanh được cái, tủ rộng có mỗi đồ của anh Cương mà, có ngăn còn để trống ấy chứ, nó để luôn balo vào đó, rút cả lọ vừng mẹ nó làm ra:
_ Anh Cương mẹ em làm cái này, bỏ ra mà ăn này.
_Ùm, vừng thím làm thì ngon nhất rồi, hehe.
Nó lấy ình bộ quần đùi áo cộc mặc át, có 2 anh em thì ngại gì? Cái áo của nó còn có hai cái lỗ kiểu như dí thuốc lá vào ở gần bụng, trông đến là buồn cười:
_ Phòng tắm đâu anh Cương?
_ Ak, kia kìa cái cửa trắng trắng gần bếp đấy.
Nó bước đến gần mở cửa ra,vào trong và bật công tắc lên, phòng tắm này tuy nhỏ nhưng đầy đủ phết, 2 cái chậu trong có quần áo ở trong chắc quần áo bẩn anh Cương chưa kịp giặt. Có cái gương to để soi đính trên tường, dưới thì có cái khay bàn chải với lọ kem đánh răng. Cùng cái vòi nước to và cái gáo. Nó xả ra rồi múc dội liên tiếp lên đầu, mát quá. Vài gáo đầy qua đầu thì, nó lấy cái lọ dầu gội, lấy một ít xoa xoa gãi gãi lên đầu nó nhớ hình như X-men thì phải, thời ý loại này cũng mới nên ột tý đã tóm nức rồi. Ông Cương này cũng có gu thật đấy. Được lúc thì nó xả đi, kì kì cọ trong cái làn nước mát lạnh. Sảng khoái thật đấy, nhất là trong cái thời tiết oi bức này. Xong nó đi ra, vì tắm qua thôi mà:
_ Mát quá anh ạ.
_ Ùm, thôi đi ăn cơm mày.- Anh Cương đã dọn sẵn mâm bát rồi.
_ ăn đi mày.- anh đưa nó bát cơm ấm ấm.
_ Vâng em xin.- Trên mâm bây giờ là cái đĩa vài miếng thịt gà to, thứ mà nó chỉ dầm hay mồng một mới được ăn. Một bát canh và một đĩa rau, thêm bát con vừng của mẹ nó nữa. Thịnh soạn quá, nó đói lên hùng hục ăn, không quên nói:
_ Em mời anh ăn cơm.
_Ùm.- Anh bắt đầu sới cơm ình và bắt đầu ăn. Trong bữa ăn, anh có hỏi thăm về bố mẹ, anh trai nó. Nó cũng chỉ trả lời qua loa vì vẫn chăm chú ăn (tính xấu của nó khi ăn là thế). Sau bữa ăn, nó đòi rửa bát nhưng anh không cho cứ bảo nó ngồi cho xuôi cơm rồi đi ngủ, anh rửa cho. Nó cũng mệt lên chờ đầu khô rồi lên cái giường, đối diện giừơng anh trải chiếu nằm, bật cái quạt máy. Trong đầu nghĩ, ” không biết những ngày sau thế nào đây “. Rồi nó ngủ lúc nào không biết. Kết thúc đêm đầu tiên ở HN, trong quãng đời sinh viên của nó.
” Chào HN bình yên ”
*****
Nó ngủ một cách ngon lành cho đến khi, có cái gì mềm mềm kiểu lông vũ, cứ dí vào mũi nó, làm nó ngứa ngứa buồn buồn:
_ Ơ…ơ..!-Nó cứ kêu mà mắt vẫn nhắm nghiền.
_ hihi.- Cái tiếng cười tinh nghịch, mà quen thật. Bất giác nó một tay đưa lên mũi gãi, một tay còn lại quơ quơ..Bỗng nó chạm vào một vật gì đó mềm mềm tròn tròn..
_ A…a..a.. Dậy mau, cái đồ… Làm cái gì thế, dậy mau!- Kế tiếp đó, nó bị sơi một phát đạp mạnh làm nó lăn luôn vào góc giường. Đau quá, nó tỉnh cả ngủ ngồi dậy, mặt ngu tầm 5 phút thì nó dụi dụi mắt:
_ Ơ Tâm ak? Sao cậu lại ở đây? Mà anh Cương đâu?- Nó nheo mắt hỏi nhỏ bởi bị ánh sáng chiếu vào.
_Cương gì mà Cương? Anh biết anh vừa làm gì ko?- Nhỏ tỏ ra cau có, trông cái mặt nhăn nhăn lại dễ thương thật.
_ Làm gì cơ, mà sao cậu lại đạp mình?- Nó thắc mắc, nhỏ gọi kiểu bạo lực ghê, có ngày nó vẹo xương mất, cái con nhỏ khùng.
_ Thế anh không nhớ thật hả?- Nhỏ hỏi.
_ Không, nhớ gì?- Nó tỏ ra ngơ ngác nhưng thực chất nó biết lúc nãy nó chậm phải ngực nhỏ. Tội lỗi quá nhưng là do nhỏ cả, ai biểu phá nó ngủ làm gì?
_ ak thôi không có gì.- Mặt nhỏ giãn ra, tay nhỏ vòng ra sau lưng lém đi cái gì đó, kiểu như là nhánh cỏ ý. Hóa ra là nhỏ dùng cái này phá nó:
_ Cái gì thế kia?- nó đứng dậy nhặt cái nhành cỏ.
_ Nghịch gì như trẻ con thế?
_ Ai bảo mặt anh ngủ trông ngố quá làm chi,hihi?- lại cái điệu cười má lúm đấy, duyên thế cơ chứ. Mà nhỏ này cũng vô ý thật, ngố kệ nó chứ.
_ Ùm thế anh Cương đâu Tâm?- Nó hỏi lần hai.
_ Dạ anh ý ra ngoài đi làm rồi anh, anh ý nhờ em gọi anh dậy, muộn rồi mà.- Cái ông này thế mà không nói trước với nó.
Nó xem cái đồng hồ của nó, cũng 8 giờ sáng rồi. Nó cũng hơi hơi đói.
_ Ùm, cảm ơn Tâm nha. Tâm ăn sáng chưa?
_ Em ăn rồi, anh Cương dặn anh là đói thì có mì trong cái tủ trạn gần bếp ý, làm mà ăn.
_ Ùm, phiền Tâm quá, cậu cứ ngồi chơi mình vệ sinh cá nhân chút. Nói rồi nó bước vào trong cánh cửa màu trắng của phòng tắm.
_ Dạ, thôi em ra nhà đây!
_ Ùm vậy khép mình cái cửa nha.
_ Vâng ạ.- Nhỏ lễ phép thật.
Làm thủ tục WC xong xuôi nó, ra bếp lục tìm gói mì ăn. May mà còn nước sôi trong phích. Ăn xong nó rửa sạch sẽ rồi mặc quần áo bước ra ngoài với ý định làm quen mấy người cạnh đây mẹ nó dặn với nó như thế trước khi lên, để cho người ta có ấn tượng tốt với mình. Nó cũng chưa phải đến trường, vì trường nó phải mấy tuần nữa mới nhập học cơ mà. Khóa cửa phòng xong, nó rảo bước xung quanh khu trọ, công nhận rộng thật, hầu hết mấy phòng dưới khóa hết chỉ có vài phòng trên mở cửa thôi, chắc mọi người đi làm, sinh viên mà, ai chả phải đi làm thêm. Vì phòng nó ở giữa lên nó cũng thấy được bao quát hết mấy phòng xung quanh. Bước lùi lên phía trên thì thấy phòng số ba mở, trong đó có 2 ông đang ngồi ôm đàn ghitar một ông đeo kính, còn đàn và hát cơ, thú vị thật:
_ Em chào hai anh ạ!
_ Ờ..ờ.. Chào em, em là…?- Hai ông cùng hỏi nó.
_ Dạ em là em anh Cương, mới chuyển lên ạ.
_ Em thằng Cương ak? Vào đây ngồi chơi em.- Ông đeo kính để cây đàn sang một bên, mời nó vào nhà. Ông anh kia đầu tóc cắt cua tròn tròn cũng dẹp sang bên, cho nó vào.
_ Vâng, em sang chào hỏi mấy anh vì em mới đến ạ.
_Ùm, có gì đâu, bọn anh cũng là bạn thằng Cương mà.- Ông đeo kính nói.
_ Vâng.
_ Thế chú quê ở đâu?- Ông húi cua đưa nó cốc nước hỏi nó?
_ Dạ em, HT cùng quê với anh Cương luôn anh ạ.- nó nhấp ngụm nước, trông ông húi cua hơi dữ.
_ Ùm, anh biết rồi, anh tên Sơn còn thằng này tên quốc, chú mới lên có gì không biết thì hỏi bọn anh, em thằng Cương cũng như em bọn anh mà, không phải ngại.- Anh Sơn “húi cua” nói.
_ Đúng đấy, có gì cứ nói bọn anh. – Anh Quốc “cận” nói.
_ Dạ,em cảm ơn hai anh, em xin phép lên chào mấy người nữa ạ.- Nó đặt cốc nước xuống, ông Cương này sao mà được nhiều người quí thế nhỉ?
_ Ừ em.
_Ok em.- Hai ông cùng nói….
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Đã nhớ một cuộc đời
Nguyenquoctaints
Đã nhớ một cuộc đời - Nguyenquoctaints
https://isach.info/story.php?story=da_nho_mot_cuoc_doi__nguyenquoctaints