Tóc Mơ Nghìn Sợi epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6  
Chương 3
ôi lặng thinh nhìn Nhã bước ra cửa. Buổi trưa nắng nghiêng soi lên dáng Nhã buồn rầu trong chiếc áo dài cũ. Lòng tôi xót xa thương Nhã. Nước mắt ứa ra. Nỗi khổ này làm sao bạn bè tôi hiểu được. Chị em tôi tránh tất cả mọi giao thiệp ở nhà. Nhã giấu kín cả con đường vào ngõ. Tôi giấu kín cả tên con đường tôi ở. Những tên con trai theo tôi vẫn không tài nào tìm được nhà tôi. Chúng nó gọi tôi là người đẹp bí mật. Tôi không ý kiến gì về biệt danh của những tên con trai đặt cho tôi. Trái lại Nhã đi học về lần nào cũng kể cho tôi nghe về lớp học của nó, về bạn bè và những mơ ước như bùng lên trong đầu Nhã:
- Đi xe buýt cực quá Diễm ạ. Trưa nào em cũng phải đi bộ ra tận đầu đường bên kia mới đón được xe. Phải chi có được chiếc xe đạp cũng đỡ.
Tôi cười nhẹ:
- Chiếc xe đạp cũ bây giờ cũng phải mười mấy ngàn.
Nhã so vai:
- Mười mấy ngàn... hết mơ ướt.
Tôi nói đùa an ủi Nhã:
- Thôi chịu khó đi nắng đi, mai mốt tao lấy được chồng giầu, mua xe honda chạy cho ngon.
Nhã nhìn tôi thoáng nét cay đắng:
- Con gái nghèo như chị em mình có ma nào thèm lấy mà ham.
Tôi tự tin bảo Nhã:
- Mình nghèo nhưng đàng hoàng tử tế, lại đẹp nữa, lo gì không có người yêu.
Nhã bĩ môi:
- Đẹp mà nghèo cũng bỏ đi. Con gái nhà giầu xấu điên người mà vẫn thối người dòm ngó chị Ơi. Chị đẹp thật đấy, nhưng chị nghèo quá, chắc chỉ có mấy anh chàng sinh viên dở hơi bên cạnh là mê chị mà thôi.
Tôi cười:
- Mày chấm... chồng cho tao rồi hở, tên nào vậy?
Nhã nói:
- Tên gầy đàn làm ồn ào hàng xóm ấy.
- Tiếng nói thế nào?
- Tiếng nói nhỏ nhẹ êm ái nhất trong bốn ông.
Tôi nháy mắt:
- Thế thì tên đó “ao” mất rồi. Con trai mà nhu mì vậy thì làm sao nói nổi tao. Mày không thấy giọng tao à, la hét hai tên nhóc muốn bể cả nhà luôn ấy chứ.
Nhã ra vẻ người lớn khuyên tôi:
- Chị phải giữ ý mới được. Nên phô trương cái nghèo của mình ít đi một chút. Hàng xóm của mình toàn là con trai.
Tôi hất mặt:
- Kệ họ, tao không để ý đứa nào cả.
- Biết đâu họ để ý chị.
- Thì đã sao?
- Họ sợ.
Tôi cười:
- Sợ gì?
- Sợ cái nghèo của mình.
Tôi bảo Nhã:
- Quên cái nghèo của mình đi mình sẽ sống thoải mái hơn Nhã ạ.
Nhã chớp mắt, nó có vẻ chịu đựng nỗi thiếu thốn một cách quá đáng làm tôi mủi lòng. Thương cái tuổi đang lớn của Nhã với những đòi hỏi cần thiết. Một đôi giầy đẹp, một cái áo mới, một vài trăm trong túi để có quyền bao bạn bè những ly nước buổi trưa. Tôi muốn quên tuổi tôi để nghĩ đến tuổi của Nhã. Tôi muốn Nhã được sung sướng với bạn bè, không buồn khổ vì nỗi nghèo của gia đình. Nhưng biết làm sao hơn khi tôi cũng chỉ biết kiếm tiền bằng cách cố thêu thật nhiều quần áo, tiền kiếm được quá nhỏ nhoi cho gia đình tôi lấy gì cho Nhã may sắm với bạn bè được.
Nhã đi học về giúp tôi sửa soạn bữa cơm chiều. Hai đứa em trai còn nhỏ, chưa biết thấm thía nỗi bơ vơ. Chúng nó hồn nhiên đùa phá. Nhã nhìn hai em, nói:
- Như cu Hoàng với bé Phúc thế mà sướng. Đùa như giặc suốt ngày, đến bữa thì đòi ăn loạn cả lên:
Tôi cười, nhìn đứa em út bằng đôi mắt âu yếm:
- Bố mất từ khi nó mới sanh ra, tao thương nó nhất.
Nhã nháy mắt:
- Chị nuôi nó kỹ còn hơn mẹ nuôi.
Mẹ cười buồn nhìn tôi:
- Mẹ đi làm suốt ngày vất vả, Diễm phải nuôi em chứ sao.
Tôi nói:
- Con có tay nuôi trẻ con, mẹ xem, bé Phước mập tròn dễ thương ghê không? Nó bám con suốt ngày thế đó, con chả đi đâu được với thằng chó này.
Nhã đùa đùa:
- Khéo may mốt chị lấy chồng, bé Phước không chịu cứ nắm áo chị Diễm lại thì chết.
Tôi xoa mái tóc ngắn mịn màng của Phước, cười hiền hòa:
- Chừng nào Phước thật lớn chị mới lấy chồng, nhỉ Phước? Lúc đó Phước đâu cần chị nữa, đúng không?
Phước cười, ánh mắt tròn nhìn tôi thật thơ dại, lòng tôi thênh thang một tình thương vô bờ. Tôi muốn cắn nghiến lên đôi má non của Phước, muốn cho Phước được hưởng tất cả sung sướng và đầy đủ như những đứa trẻ đồng tuổi. Và từ những ý nghĩ ấy tôi thèm muốn một thay đổi. Một thay đổi cho riêng tôi mà thôi. Tôi ước lấy được chồng giầu – Phải thật giầu và thật rộng lượng cho tôi đem tiền về may sắm cho các em tôi, chàng phải biết tôi yêu gia đình tôi hơn cả bản thân tôi nữa. Vì tôi sống cho họ, luôn luôn tôi sống cho gia đình, mỗi cái nhăn mặt buồn phiền của các em là mỗi cái đau đớn cho tôi. Mỗi thiếu thốn buồn tủi của Nhã cũng chính là nỗi thiếu thốn của tôi. Nên tôi phải lấy chồng giầu. Đó là cách giải quyết ổn thỏa nhất cho những mong ước của hai chị em. Không còn cách nào khác hơn được nữa.
Tóc Mơ Nghìn Sợi Tóc Mơ Nghìn Sợi - Dung Saigon Tóc Mơ Nghìn Sợi