Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Ngày Xưa Chân Sáo
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 3
T
HỦY LỤC TUNG đống quần áo trong ngăn tủ Uyển tìm tòi, Uyển quay lại bắt gặp một bừa bãi đến phát khiếp. Uyển hét:
- Thủy, tìm gì vậy?
Thủy không nói vẫn mãi miết đảo lộn những bộ đồ Uyển vừa ủi chiều qua không thương tiếc.
- Thủy, bước ra ngay không?
Thủy quay lại vừa nhấn vừa đẩy cho chật ních một ngăn tủ, đóng sầm cánh cửa.
- Tôi có đọc lén "thư tình" của bà đâu mà bà la ầm lên thế?
Mặt Uyển đỏ hồng vì tức, Uyển bảo:
- Làm ơn xếp gọn lại quần áo cho tôi, tôi không dư thì giờ nói nhảm.
Khi đã phải xưng hô bà bà, tôi tôi với nhau là bắt đầu muốn gây gổ nhau rồi. Thủy biết thế và Thủy biết Thủy "có lỗi" nên cười làm lành.
- Chút nữa em xếp cho, tủ Uyển bê bối từ trước rồi chứ bộ.
- Mày định tìm gì vậy?
Uyển vẫn còn hậm hực hỏi Thủy. Thủy nói:
- Tìm một bức thư… tỏ tình để chọc khùng ông Hải chơi.
Thủy nhắc làm Uyển nhớ lại cả một thủa dại khờ ngô nghê ngày xưa, lúc Uyển nhận được bức thư tỏ tình đầu tiên của tên con trai học cùng trường nhét trong cuốn sách mà hắn đã cố dúi vào tay Uyển trong giờ chơi bảo "cho Uyển mượn". Uyển đọc thật nhanh bức thư và ngỡ ngàng lẫn lo sợ. Bức thư với những thương yêu bạo dạn khiến Uyển lo lắng như thế. Uyển không dám nói cho một đứa bạn nào biết và đem về dấu xuống tận cùng mớ quần áo cũ. Vô tình Thủy lục thấy và đọc được. Từ đó con bé thường đem "bức thư tình trong mớ đồ cũ" ra trêu Uyển, chế nhạo sự khờ khạo của Uyển.
- Uyển nhỉ? Ngày xưa con trai "cù lần" không chịu được. Cứ khoái cô nào là lẽo đẽo suốt quãng đường, ngớ nga ngớ ngẩn mà không dám tỏ tình. Đêm về nắn nót viết thư rồi cả tuần sau mới dám lén lút nhét vào sách vở "người yêu" hoặc nhờ người này người nọ đưa giùm, rõ chán!
Biết Thủy lại sắp đem chuyện "ngày xưa" ra tán nhảm, Uyển vội gạt ngang:
- Thôi, thôi, đi xuống nhà chơi cho tao viết thư.
Thủy bướng bỉnh ngồi sát vào Uyển:
- Chủ nhật mà ngồi viết thư quê lắm bồ ơi!
- Chứ làm gì cho hết buổi sáng nhàn rỗi như thế này.
- Đi chơi, tán dóc hoặc xem tiểu thuyết.
Rồi Thủy nheo nheo đôi mắt nghịch ngợm:
- Nhưng, đọc truyện ai thì đọc chứ đừng đọc truyện ông Hải nhà mình đó nghe, em chê văn ông Hải... từ lâu.
Uyển nghĩ đến Hải, cười thầm. Quả... bụt nhà không thiêng là vậy Uyển vẫn thường nói đùa cho Hải tức phát điên lên mỗi khi Hải thủ thỉ khoe:
- Anh vừa xuất bản cuốn truyện mới, em cần bao nhiêu cuốn để tặng bạn bè anh đem đến cho.
Uyển nói đùa:
- Thôi, tụi bạn em... chê văn anh, khoe hoài!
Uyển thường hay đùa ác với Hải như thế. Nhưng rốt cuộc, Hải vẫn phải viết, phải ký đều đều cho bạn Uyển. Lúc đó Hải mới "kê" lại:
- Sách anh viết bằng... mồ hôi để bán lấy tiền chứ không phải viết khơi khơi rồi tặng khơi khơi đâu nghe. Thiên hạ "chê" văn anh mà sao anh cứ phải ký tặng cho... ai đâu, gần hết chồng sách đặc biệt vậy nhỉ?
Uyển ngúng nguẩy, hờn dỗi quay đi:
- Ai bảo anh khoe, anh cứ thích... tặng cho tụi nó làm gì. Làm như mình... nhất không bằng vậy. Sách anh cả năm em không thèm đọc một chữ.
Hải cười cười:
- Em không đọc là em... dại. Biết đâu anh chẳng viết đến một người con gái nào đó. Biết đâu anh chẳng viết để nhớ đến... dĩ vãng.
Uyển kêu:
- Kệ anh.
Uyển tức. Hải dịu dàng ve vuốt, Hải dỗ dành và như thế là quên, là vui vẻ trở lại. Uyển chẳng giận được Hải lâu bao giờ là thế.
Nhìn Uyển lặng thinh, Thủy sợ Uyển lại tiếp tục viết thư, con nhỏ cầm cây bút trên tay Uyển ký, viết vu vơ lên tờ giấy trắng trên bàn:
- Nhà mình bỗng dưng lại có thêm một ông văn sĩ lắm mồm. Văn ông ấy ai mê, ai đọc ở đâu chứ em thì không mê nổi. Thật là văn với người chẳng đi đôi với nhau chút nào.
- Không đi đôi ở điểm nào?
- Đọc văn ông Hải người ta có cảm tưởng anh ấy là một người con trai... lý tưởng nhất, hào hoa nhất... và ít nói. Ai ngờ ở ngoài ông Hải là vua lắm mồm.
Hải... lắm mồm thật, lắm mồm có cơn. Mỗi khi Mẹ mách Hải là con Thủy nó lười biếng ham chơi đàn đúm... hư hỏng quá, Hải lại bắt đầu "lắm mồm" với Thủy. Con nhỏ vẫn thường cằn nhằn với Uyển:
- Em... sợ anh Hải của chị rồi, anh ấy đem cả chuyện Tây lẫn chuyện Tầu để giảng luân lý với em. Anh Hải giảng hăng đến nỗi nghe xong... em ngủ gật tự bao giờ nên những lời khuyên răn vẫn theo gió bay đi.
Quả thật, những lời khuyên của Hải theo gió bay đi với Thủy. Nhưng Thủy bớt đi chơi vào những kỳ nào Hải hay đến nhà. Không phải Thủy đã thấm nhuần "nhị thập tứ hiếu" của Hải mà Thủy thú thật là sợ phải... ngủ gật trong khi ngồi nghe Hải giảng. Đó là một cực hình với Thủy.
Uyển đem những câu Thủy chê kể lại cho Hải nghe. Hải cười hồn nhiên:
- Em phải hãnh diện vì được nhà văn yêu say đắm đấy.
Uyển ứ dài trả đũa Hải:
- Anh tốt phước lắm mới được em yêu đừng vội lên mặt. Không có anh em còn nhiều người khác bao quanh, lúc nào cũng sẵn sàng tự tử vì em, anh biết không?
Hải luôn mồm bảo "anh không ghen". Uyển nghĩ Hải không ghen là may cho Hải bởi không có gì khổ sở bằng ghen. Không có gì đau đớn, buồn bực bằng ghen hết cả. Vì, Uyển đã từng "bị" ghen như thế dù Uyển biết chắc chắn Uyển không bao giờ mất Hải và Hải cũng không bao giờ bỏ nổi Uyển, thế mà vẫn thấy buồn bực khó chịu khi Hải đi mất biệt hai, ba ngày không gặp, khi Hải thoáng nhắc đến tên một người con gái nào đó…
Uyển thường than với Thủy, con nhỏ la Uyển:
- Ích kỷ vừa thôi chứ, chị… quá trời thì sao?
- Tại anh Hải tuyên bố không ghen.
Thủy nhún vai:
- Đừng lầm, những người càng tuyên bố hăng bao nhiêu lại là những người ghen dữ dội bấy nhiêu.
Uyển cãi:
- Ông Hải không ghen thật mà.
- Sao Uyển biết?
- Ông ấy nói, với lại tao chả thấy ông Hải ghen bao giờ.
- Ông ấy ghen ngầm làm sao Uyển biết được.
- Ghen ngầm?
Uyển kêu lên. Thủy gật đầu:
- Chứ sao. Nhìn ông Hải là thấy đầy chất "ghen ngầm" trong con người ông ấy rồi. Chị coi chừng, những ông ghen ngầm là những ông đáng sợ nhất.
Uyển nói thầm "Hải chẳng đáng sợ chút nào hết, vì với Uyển, Hải lúc nào cũng... dễ bảo và... hiền ghê gớm vậy".
Thủy làm như thầy tướng:
- Có phải khi tức giận mặt ông Hải xanh lại không?
Uyển gật đầu:
- Ừ! Hình như thế.
- Con người ghen hạng nhất là anh Hải.
- Sao Thủy biết?
- Sách dạy thế. Kinh nghiệm mà...
- Thủy có "bồ" rồi phải không?
Thủy cười hồn nhiên:
- Chưa đâu, con trai thời buổi này toàn dân gì gì đâu không, mê không nổi.
Uyển nói đùa:
- Ê! Đừng có "vơ đũa cả nắm" nghe, không có tên anh Hải trong đám "con trai gì gì đâu" đó chứ.
Thủy so vai đứng lên:
- Em đâu dám. Anh Hải của chị là nhất nhất trên đời rồi, ai mà bì kịp.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Ngày Xưa Chân Sáo
Võ Hà Anh
Ngày Xưa Chân Sáo - Võ Hà Anh
https://isach.info/story.php?story=ngay_xua_chan_sao__vo_ha_anh