Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Hoa Miêu Miêu
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 3: Cự Tượng Cầu Hôn
T
ình hình hiện nay thế nào?
Những mảnh quần áo rách vương vãi khắp mặt đất và những vết máu lấm tấm trên nền cỏ xanh, tôi ngồi trên mặt đất không một mảnh vải che thân, nhìn hai người đàn ông mới xuất hiện mà cảm thấy không khí bắt đầu đặc quánh đến khó chịu.
Đó phải chăng là sự phẫn nộ hòa quyện với sát khí đằng đằng khiến tôi hơi sợ hãi.
Đang trong tình thế cảnh giác, hai người đàn ông đồng loạt quay đi, người đàn ông cao trên hai mét kia lập tức cởi áo choàng, lưng hướng về phía tôi và ném chiếc áo lại, tức tối nói: “Nghĩa muội, em quấn tạm áo choàng lên, rồi chút nữa đi kiếm tên súc sinh đã hãm hại đời muội và băm nó thành nghìn mảnh!”
Tôi bò qua và ngửi ngửi chiếc áo choàng trên mặt đất, chiếc áo có lớp lông trông có vẻ thoải mái này càng gợi lại nỗi đau vì bị mất lông. Tôi nằm đề lên rồi cuộn mình nằm trong chiếc áo, chỉ còn chiếc đuôi đang ngoe nguẩy, tâm trạng rất chán chường.
“Lão đại xong chưa?” Người thiếu niên áo trắng hỏi.
Tôi không hiểu anh ta hỏi gì, mà cuộc tròn trong chiếc áo và lăn hai vòng rồi kêu: “Meo woo…”
Hai người họ lập tức quay người lại và nhìn thấy hình dáng tôi lúc bấy giờ lại vội vã quay đi. Tôi nhìn thấy hành động kì quặc của họ thì rất ngạc nhiên, đúng lúc đó từ đằng xa có mùi hương từ đâu theo gió bay vào mũi tôi, đấy là mùi gà quay, nó làm cái dạ dày của tôi bắt đầu nhảy múa và ước muốn được ăn thịt gà lấp đầy tâm trí tôi.
“Meo woo…” Tôi lại kêu lên và hướng về nơi phát ra hương thơm ngào ngạt đó để tìm kiếm thức ăn.
Mùi thơm đó phát ra từ trên người đàn ông cao lớn, với thân hình cao trên hai mét, cơ bắp cuồn cuộn với bộ áo giáp lấp lánh ánh kim và đôi sừng nhọn, tay cầm một chiếc gậy sắt trông thật hùng dũng vô song.
Là một con mèo được giáo dục tôi không thể cướp đồ trên tay người khác được, thế là tôi dùng đầu cọ cọ vào chân anh ta rồi kêu lên với giọng điệu cầu xin: “Meo woo… Meo woo… Ta muốn ăn thịt gà… Meo woo…!”
Người đàn ông cao lớn bị tiếng kêu ngọt như mật của tôi mê hoặc cúi xuống nhìn, bốn mắt gặp nhau trong giây lát cũng đủ làm tay anh ta run rẩy, đánh rơi cây gậy sắt vào ngón chân và kêu “Coong” một tiếng thật lớn khiến tôi giật mình.
Tôi nghĩ, “bị cái gậy sắt đấy rơi vào chân chắc đau lắm?” Nhưng người đàn ông cao lớn trước mắt chỉ nhíu mày một cái, cái mặt đen của anh ta từ từ biến thành màu đỏ rồi nóng ran quay đầu lại và nói với vẻ rất nghiêm túc: “Nghĩa muội… Muội… Muội đang làm gì thế? Muội mặc áo vào đã!”
“Meo woo… Ta muốn ăn thịt gà…” Tôi đứng dậy bằng chân rồi lục lọi người anh ta để tìm gà quay.
“Ta cho ngươi, ta cho ngươi!” Anh ta ngượng ngùng kêu đồng thời đẩy tôi ra rồi lấy con gà quay từ trong người ra ném xuống đất và cắm đầu chạy xa trên trăm mét mới nói. “Chắc cô ấy bị hoảng loạn quá mức, người giúp cô ấy mặc quần áo đi.”
Tôi chẳng thèm để ý anh ta nói gì mà chỉ lao đến con gà và cắn một miếng thật to. Người thiếu niên mặc áo trắng nhìn tôi ăn lắc lắc đầu rồi nhặt chiếc áo đem tới.
Hỏng rồi, hắn định cướp đồ ăn, tôi lập tức cong người lại phòng thủ và kêu mấy tiếng để cảnh cáo. Anh ta như hiểu ý liền quỳ xuống đắp chiếc áo lên người rồi nhẹ nhàng nói: “Mèo ngoan, chỉ cần ngoan ngoãn mặc áo ta sẽ không những không cướp đồ ăn của ngươi mà còn cho rất nhiều cá.”
Ngươi là người tốt! Tôi cảm động trước ánh mắt của người thiếu niên trước mặt. Nếu có nhiều cá để ăn thì mặc áo cũng không thành vấn đề. Người thiếu niên nở một nụ cười hiền lành và vuốt nhẹ lên đầu tôi an ủi, đồng thời giúp tôi thắt chặt dây áo, sau đó vẫy tay gọi: “Ngưu Ma Vương có thể đến đây được rồi.”
Người đàn ông cao lớn tên là Ngưu Ma Vương kia mon men đến gần, hít một hơi thật sâu rồi lau những giọt mồ hôi trên trán nói: “May mà Ngân Tử tài giỏi, chứ không để vợ ta nhìn thấy cảnh vừa rồi thì mai ta sẽ bị lột da làm đèn lồng mất.”
“Bây giờ làm thế nào đây? Thần Thượng Ma Vương đang đợi cô ấy đồng ý kết hôn, nhưng cô ấy lại bị điên mất rồi.” Ngân Tử buồn bã nói, “Mấy huynh đệ hắn liên kết lại nên rất ghê ghớm, nếu không có chiêu Phá Thiên Trảo của Lão đại thì rất khó khuất phục.”
Họ thương lượng càng lúc càng căng thẳng, tôi hoàn toàn hiểu ngôn ngữ của họ, nhưng vẫn không hiểu ý nghĩa của họ mà chăm chăm vào con gà đến khi chỉ còn trơ xương mới ngẩng đầu kêu một tiếng cảm ơn.
“Nghĩa muội, muội không nhận ra anh thật à?” Ngưu Ma Vương có vẻ đau buồn và rơm rớm nước mắt nói, “Tên khốn nào đã hại muội đến mức này?”
Nhìn vào bộ dạng của anh ta, mùi hương quen thuộc của anh ta lướt qua mũi làm tôi rung động, những kí ức lại ập về khiến tôi ngượng nghịu nói: “Ngưu… Ngưu Ma Vương… Ca ca…”
“Nghĩa muội” Ngưu Ma Vương vui mừng khôn xiết “Muội nhớ ra ta rồi!”
Tôi đứng dậy, nâng cằm anh ta lên rồi nhẹ nhàng lau giọt nước mắt trên mặt anh ta và cố lục tìm những từ ngữ thích hợp để nói: “Ca ca… Ca ca đừng khóc…!”
“Ta đâu có khóc, chỉ tại gió to làm cát bay vào mắt thôi!” Ngưu Ma Vương cảm động ôm tôi vào lòng rồi dụi mắt, Ngân Tư đứng cạnh nhìn bộ dạng của chúng tôi mà trố mắt ngạc nhiên.
“Ngân… Ngân Tư!” Trong ký ức của tôi cũng xuất hiện cái tên này, không hiểu sao ngôn ngữ và tư duy của tôi lại trôi chảy hơn, rồi tò mò hỏi: “Ngươi đang làm gì thế?”
Ngưu Ma Vương cũng cảm thấy có gì bất thường, nhìn sang Ngân Tư hỏi: “Việc gì thế?”
“Đằng… Đằng sau…” Ngân Tư đầm đìa mồ hôi chỉ vào phía sau lưng chúng tôi: “Chị… Chị dâu…”
“Đôi gian phu dâm phụ to gan thật!” Phía sau chúng tôi vang lên đến những âm thanh chói tai, “Các ngươi dám lừa ta để đến với nhau!”
Tôi không hiểu gì, nhưng Ngưu Ma Vương lập tức buông tay rồi luống cuống quay đầu lại, tôi cũng theo hướng đầu của Ngưu Ma Vương mà nhìn theo, một thiếu phụ mặc bộ áo giáp bó sát thân, tay cầm thanh bảo kiếm sắc nhọn đầy vẻ oai phong đang trợn mắt, nghiến răng nhìn chúng tôi như muốn băm vằm thành nghìn mảnh.
“Nghe ta giải thích đã! Không phải thế đâu!” Ngưu Ma Vương nhảy dựng lên xua tay vẻ đầy căng thẳng.
Người phụ nữ đó nhìn đống đổ nát trên mặt đất và chiếc áo choàng trên người tôi rồi vung kiếm về phía Ngưu Ma Vương: “Tên súc sinh vong ân phụ nghĩa! Đến em gái cũng không bỏ qua!”
Ngưu Ma Vương vừa giơ chiếc gậy sắt để đỡ vừa ra sức giải thích: “Em nghe anh nói đã! Đừng kích động như thế!”
“Ta không nghe! Ta sẽ thiến ngươi rồi lột da làm đèn lồng!” Người phụ nữ với sắc mặt khó coi như ma quỷ lại tiếp tục chửi mắng: “Sau đó ta sẽ bắt con dâm phụ đi đốt đèn trời”
“Đừng xúc phạm nghĩa muội!” Cuối cùng Ngưu Ma Vương cũng phẫn nộ. Hai người đánh nhau kịch liệt đến mức đổ cả cây, nứt núi, đất đá bay tung tóe, làm tôi hoa mắt chóng mắt, tôi trốn sau lưng Ngân Tử rồi ngô nghê hỏi: “Gian phu là gì? Dâm phụ là gì? Đèn trời là gì?”
Ngân Tử lắc đầu mạnh khiến tôi chóng mặt rồi hét to như sấm dậy: “Tất cả hãy dừng tay lại!”
Tiếng kêu của Ngân Tử như xoáy thẳng vào tai làm hai người kia cũng dừng tay. Người phụ nữ kia nhìn Ngưu Ma Vương một lúc lâu và từ từ buông kiếm rồi òa khóc: “Tên súc sinh đáng chết, hằng ngày ta phải ở nhà chăm con dọn nhà, còn ngươi ra ngoài làm bậy, có xứng đáng không?”
“Xứng đáng.” Ngưu Ma Vương gật đầu lia lịa, người phụ nữ lập tức ngẩng đầu nói: “Ta nói không phải ý như vậy”.
“Vậy có nghĩa gì?” Tôi tò mò hỏi.
Người phụ nữ lập tức nhìn tôi rồi lấy trong người ra một cái quạt ba tiêu, tôi thấy vẻ đằng đằng sát khí như soi thấu tận xương cốt rồi thu mình nấp sau lưng Ngân Tử.
“La Sát tẩu tẩu! Đừng dùng Quạt Ba Tiêu!” Ngân Tử lại hét lên, “Lão đại nhà tôi bị cưỡng hiếp đến phát điên nên không kiểm soát được hành vi, Ngưu Ma Vương đại ca là người chính nhân quân tử! Chị đừng vội hiểu nhầm!”
Nghe thấy vậy người phụ nữ tên La Sát kia liếc mắt nhìn sang Ngưu Ma Vương, Ngưu Ma Vương liền gật đầu như bổ củi. La Sát lập tức mỉm cười như hoa nở mùa xuân rồi tiến lên kéo tôi đang nấp sau lưng Ngân Tử ra, xấu hổ nói: “Chỉ tại cái tên đáng chết kia không giải thích cẩn thận làm ta suýt nữa thì hiểu nhầm muội muội, muội muội đừng để bụng nhé!”
Tôi nghiêng đầu, dỏng đuôi lên rồi chằm chằm nhìn vào khuôn mặt hoa lệ của La Sát nhưng tuyệt nhiên không hiểu cô ta đang nói gì.La Sát lại nói tiếp: “Muội muội, tên khốn kiếp nào bắt nạt em vậy?”
“Chó!” Tôi thốt ra không ngần ngại, tên chó đen ác độc đê hèn đó đã để lại cho tôi một ấn tượng sâu sắc, nếu có cơ hội tôi sẽ lại cắn nó một trận.
Vẻ mặt La Sát như giãn ra với nụ cười thân mật, Ngưu Ma Vương và Ngân Tử cũng xúm vào và giận dữ hỏi: “Chó nào?Dẫn chúng ta đi giết chết nó để báo thù!”
Hay quá! Từ khi sinh ra đến nay thích nhất là được bắt nạt chó và nhìn người khác bắt nạt chó, mọi người tốt quá! Tôi vô cùng cảm động, nhưng ngay lập tức không thể nhớ được tên con chó xấu xa đó. Tên nó rất dài làm tôi không tài nào nhớ nổi. Sau khi suy nghĩ một lát, tôi khẳng định nói: “Hắn nói hắn là Nhị Lang Thần!”
Tôi vừa nói ra thì ba người họ ngây người ra, tôi đợi một lúc không thấy ba người họ nói gì liền quay ra gặm tiếp đống xương gà bên cạnh.
“Không… Không phải là Thiên Giới Nhị Lang Thần chứ?” Không khí chìm xuống một lúc Ngân Tử mới ấp úng hỏi?
Tôi nghĩ đi nghĩ lại rồi lại gật đầu khẳng định.
“Sao có thể như thế được!” Ngưu Ma Vương gãi đầu nhảy dựng lên, “Nhị Lang Thần không phải là chó!”
Ngân Tử bình tĩnh nói ra suy nghĩ của mình: “Đừng quên hắn biết bảy mươi hai phép biến hóa, mà nếu hắn biến thành chó rồi xuống phàm trần cũng không kì quái thế chứ? Hay là con chó là thuộc hạ của hắn? Con chó đấy không thể nào đánh bại được Lão đại, mà lại càng không thể làm chuyện đê tiện như thế với cô ấy.”
“Như vậy… Thực lực của nghĩa muội có thể tính là bậc nhất trong giới yêu ma, tên chó ngốc đó làm sao địch lại được.”
Ngưu Ma Vương lại từ từ ngồi xuống, “Nhưng… Xử lí Nhị Lang Thần không đơn giản, mọi người nói xem, sao tự nhiên hắn lại thích nghĩa muội nhỉ?”
“Ơ!” La Sát nhìn tôi thăm dò, tiếp tục nói: “Cũng tại nghĩa muội nhà ta xinh đẹp quá, đến nữ nhi nhìn thấy còn mê mẩn huống gì Nhị Lang Thần.”
Ba người họ thương lượng rất lâu vì Nhị Lang Thần là người không dễ đối phó nên quyết định để sự việc của tôi lắng xuống, việc báo thù sẽ giải quyết sau.
Đấy là đáp án Ngân Tử nói với tôi, anh ta giải thích rất lâu sau tôi mới hiểu là tôi không thể dạy cho tên chó đã ăn hiếp tôi một bài học ngay bây giờ được… Kết luận đấy khiến tôi phẫn nộ và nằm ăn vạ trên mặt đất đến khi La Sát hứa nấu cho tôi một con cá chép béo tôi mới miễn cưỡng bỏ qua cho tên chó khốn kiếp đó.
Tiếp đến họ lại thảo luận về việc Thần Thượng Ma Vương đề nghị kết hôn, Ngân Tử nói tốt nhất ta cứ từ chối trước, cố gắng không xảy ra chiến tranh, cuối cùng thì họ kết luận, việc quan trọng nhất là đưa tôi về núi Lạc Anh mặc quần áo rồi đi xem mặt. Tôi nghe đến hai chữ quần áo liền nằm lăn xuống đất phản đối kịch liệt, mặc kệ Ngân Tử thuyết phục. Cuối cùng La Sát đẩy anh ta ra rồi nói: “Nếu muội không mặc quần áo thì bọn quỷ đói dưới địa ngục bắt rồi nướng ăn đấy!”
Chủ nhân đã từng nói có một số tên biến thái thích ăn thịt mèo, cho nên khi mà La Sát mô tả sinh động như vậy đã làm tôi sợ hãi đến nỗi tại cụp xuống, trong lòng vô cùng sợ hãi, để không bị biến thành con mèo quay, tôi đồng ý và lập tức đi thay quần áo. Ma Vương nhìn thấy tôi gật đầu, bất giác thì thầm những lời khen ngợi La Sát: “Nương tử, nàng thật tài giỏi.”
La Sát cười dịu dàng với Ngưu Ma Vương, giúp anh ta vuốt lại cái tay áo bị nhàu nát, “Thường ngày dỗ Hồng Hài Nhi ngủ, muội cũng làm như vậy.”
Tôi đắm mình trong thế giới tưởng tượng về chuyện thịt mèo quay, mất một thời gian dài cũng không thể hồi phục thần trí…
Sau khi quyết định trở về, trên người Ngân Tử lại toát ra làn khói trắng bao quanh, khi làn khói trắng biến mất thì trên mặt đất xuất hiện một con quạ trắng, món ăn của tôi đã quay trở lại rồi, niềm vui lập tức vụt tắt luôn vì con quạ bỗng trở nên to lớn và dang đôi cánh như có thể che cả bầu trời.
Từ trước đến nay tôi chưa bao giờ nhìn thấy con chim nào to như thế, nhất thời cứ há hốc miệng ra, Ngưu Ma Vương nhấc tôi lên, đặt trên lưng con chim. Sau đó Ngưu Ma Vương và La Sát cũng nhảy lên theo. Quạ trắng nhẹ nhàng tung cánh bay lên, nó dang rộng đôi cánh bay lên chín tầng mây, duyên dáng uốn lượn trên bầu trời.
Đôi cánh trắng trên người con chim mềm mại, mây trắng trên trời cứ vờn vào người tôi, mọi vật dưới mặt đất đều bé như con kiến, gió tạt mạnh vào mặt tôi, ngắm phong cảnh lúc này giống như ngắm phong cảnh trong lúc nhảy từ tầng mười của tòa nhà xuống, thậm chí còn đẹp hơn.
Có thể đây là con đường trở về nhà. Tôi có thể được về với mái ấm của mèo, được gặp chủ nhân yêu quí của tôi.
Nghĩ đến đó tôi vui mừng khôn xiết, giữa không trung đã kêu lên một tiếng thật to: “Meo Woo…”
Quạ hình như cũng cảm nhận được sự hưng phấn của tôi, nó tiếp tục đưa tôi bay thẳng lên cao, càng bay càng cao, dường như đang bay đến mặt trời.
Đôi cánh và bộ long màu trắng được ánh sang mặt trời chiếu vào càng đẹp hơn, thật lôi cuốn.
Tôi càng lúc càng trở nên hưng phấn hơn, khi mà sự hưng phấn đạt đến đỉnh điểm, rốt cuộc tôi không thể kiểm soát được cảm xúc của mình, không nhịn được đã có một hành động nhỏ.
“Ah ah ah ah!!!” Tiếng hét của con quạ như long trời nở đất. Chuyến bay đang yên ổn bỗng nhiên chòng chành, nó bắt đầu quay vòng giữa không trung.
Ngưu Ma Vương và La Sát ở đằng sau vội vàng lao lên phía trước, họ nắm lấy cánh tay tôi và hét lên: “Nghĩa muội đừng cắn Ngân Tử nữa! Mau nhả ra!”
Không biết bay qua bao lâu thì chúng tôi hạ cánh xuống một khu rừng rậm có tên là Lạc Anh Sơn, ở đây xung quannh toàn là những cây cổ thụ, đối với loài mèo chuyên sống vào ban đếm như tôi thì đây không phải nơi tốt để sống.
Nhưng đây không phải là nhà của tôi.
Nhảy từ trên cánh quạ xuống, tôi nằm phủ xuống đất, đánh hơi xung quanh, khắp nơi đều không có mùi quen thuộc, bất ngờ quay đầu lại nhìn mọi người và kêu lên mấy tiếng thảm thương.
Ngưu Ma Vương và La Sát đưa mắt nhìn nhau, con quạ giờ đã biến trở lại thành Ngân Tử, anh ta tiến về phía trước cười và nói với tôi: “Đứng dậy nào, chúng ta về đến nhà rồi.”
Không! Đây không phải nhà của tôi, tôi ngồi dưới đất lắc đầu và nhất định không chịu đứng dậy, anh ta tóm chặt tay tôi, cứ thế kéo đứng lên.
“Không được!” Tôi hất mạnh ra, Ngân Tử yếu đuối bắn ra, va vào cái cây to bên cạnh, làm lung lay cả một gốc cây to một người ôm, lá cây rụng ào ào như mưa. Ngân Tử lau vết máu ở khóe miệng, vùng đứng lên, lại đi đến trước mặt tôi, nắm lây hai tay tôi kiên trì nói: “Đứng lên!”
Tôi ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đen láy của Ngân Tử, trong đôi mắt đó chứa đầy những nỗi buồn khó hiểu, cái nỗi buồn đó không hiểu sao cứ chạy xuyên suốt vào bộ nhớ của tôi, dậy lên những đợt sóng khiến cho tôi từ từ bám vào anh ta đứng dậy.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Hoa Miêu Miêu
Quất Hoa Tán Lý
Hoa Miêu Miêu - Quất Hoa Tán Lý
https://isach.info/story.php?story=hoa_mieu_mieu__quat_hoa_tan_ly