Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Diễm Đế Khuynh Nhan
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 3: Hồ Ly Công Phòng Chiến
N
goài cửa điện bỗng nhiên truyền đến thanh âm Hồng Tụ: “Bệ hạ, Vô Mệnh cầu kiến.” Sở Mạc Trưng chợt nhíu mày, nhìn tiểu nhân nhi trong lòng đã bị nam sắc mê hoặc đến đầu óc choáng váng, không khỏi cảm thấy buồn cười. Thế nhưng, Vô Mệnh cầu kiến? Ảnh vệ chính mình an bài bên cạnh Nhược Hi sao ban ngày lại hiện thân? Thật đáng để nghiền ngẫm. Mà thôi, tả hữu hôm nay cũng không có chuyện gì quan trọng, để hắn tiến vào một chút, nhìn xem rốt cuộc muốn chơi cái gì.
“Vô Mệnh gần đây rất lạ.” Thanh âm ngọt mềm vang lên, còn mang theo mấy phần tình dục khàn khàn. Sở Mạc Trưng cúi đầu, đối người trong lòng tà mị cười.”Nga? Phải không? Nhược Hi thật quan tâm ảnh vệ này nha.”
“Hoàng đế ca ca đang ghen sao?” Luận thủ đoạn, luận tâm kế, đồng bào huynh muội cùng một mẹ sinh ra, lại kém ở chỗ nào?
“Ảnh vệ Vô Mệnh không phải hoàng đế ca ca tự mình an bài bên người Nhược Hi sao? Chẳng lẽ hoàng đế ca ca được tả ôi nhuyễn ngọc, hữu ỷ ôn hương, còn Nhược Hi thì không được để mắt đến thị vệ của mình?” Bàn tay nhỏ bé làm như trong lúc lơ đãng chậm rãi đùa nghịch mái tóc đen xõa xuống của nam nhân.
“Nếu Nhược Hi nhìn thuận mắt, vậy lưu hắn lại đi. Bất quá hiện tại Nhược Hi tựa hồ đối với tóc trẫm cảm thấy hứng thú hơn a.”
“Hoàng đế ca ca sao keo kiệt như vậy? Hay là trước giải quyết truyện Vô Mệnh đi.” Nhược Hi đứng dậy ly khai đầu gối Sở Mạc Trưng, nhanh nhẹn ngồi lên trường kỷ gấm bên cạnh, cũng sai Hồng Tụ ở ngoài điện cho Vô Mệnh vào.
Sở Mạc Trưng tiếu tựa phi tiếu liếc mắt nhìn người ngồi trên trường kỷ gấm, trong tay thưởng thức chén ngọc, nhìn thân ảnh một hắc y thị vệ đi vào trong điện.
“Xem ra ảnh vệ đã quên quy củ, quá phận an nhàn rồi. Trẫm giúp ngươi nhớ lại, được không?” Mắt phượng buông xuống, Sở Mạc Trưng thanh âm yên lặng không có chút nào phập phồng, nhưng không khí bên người trong nháy mắt lạnh lên vài phần.
Vô Mệnh có thể cảm giác được, ánh mắt băng lãnh kia cùng nhàn nhạt khát máu sát ý kia đang rơi vào người mình… “Vô Mệnh biết tội, nhưng…”
“Vô Mệnh, ngươi là người của bản cung, không cần để tâm việc nhỏ này, có chuyện gì nói thẳng đi.” Khuynh Nhan công chúa Sở Nhược Hi giơ tay lên che miệng nho nhỏ ngáp một cái, hứng thú rã rời.
“Hoàng muội, tuy nói trẫm đem Vô Mệnh phái tới bên cạnh ngươi. Nhưng nếu như hắn quá an nhàn, an toàn của ngươi sẽ không được đảm bảo. Cho nên, ảnh vệ Vô Mệnh này tội danh cũng không nhẹ. Hoàng muội sao lại nói là chuyện nhỏ?”
Hồng Tụ cùng Oanh Nhiên đứng ở bên cạnh âm thầm đảo bạch nhãn. Từ nhỏ đã hầu hạ hai vị huynh muội này, làm sao không biết hai con hồ ly đệ nhất đang bày trò? Trước mặt người ngoài thì tỏ ra chững chạc đàng hoàng, vân đạm phong khinh. Nhưng sợ rằng khi bệ hạ trở lại Huyền Thiên điện, ban đêm sẽ không được yên bình mà nổi lên một trận phong ba nho nhỏ.
Vô Mệnh nơm nớp lo sợ quỳ một chân trên đất, đầu cũng không dám ngẩng. Dù sao ảnh vệ cũng chỉ có thể ẩn thân nơi chỗ tối, trừ khi chủ tử triệu tới, bằng không không được phép hiện thân. Hôm nay hắn chính mình chủ động cầu kiến, đã là phạm vào tối kỵ, bị trách phạt nhất định chạy không được, da thịt bị đau là chuyện nhỏ, tính mạng bị mất mới là không phải không có khả năng.
“Hoàng huynh hà tất phải chú ý như vậy? Vô Mệnh nếu không có việc gì cũng sẽ không tùy tiện cầu kiến. Huống chi hoàng huynh đang ở Hoa Chiếu điện. Vô Mệnh, bản cung nói có đúng không?”
Sở Mạc Trưng nghe nàng nói, liền biết ngọc nhi này đang nhắc nhở hắn đừng đem đồ chơi phá hoảng. Phất phất sắc bào sam không vướng bụi, nhân tiện nói: “Nếu hoàng muội muốn ngươi sống, trẫm sẽ để ngươi sống. Có chuyện gì thì tấu đi.”
Vô Mệnh thở phào một cái, ngẩng đầu lên nói: “Bệ hạ, điện hạ, Vi Phù điện Trương thục phi, Trường An điện An phi, cùng Hoằng Dung các Triệu mỹ nhân, đang bãi giá Hoa Chiếu điện. Hôm nay không phải ngày yết kiến công chúa, thần cảm thấy có điều bất ổn.”
“Nga? Phải không? Vô Mệnh đúng là trung thành tận tâm, phòng ngừa chu đáo.”
“Người của bản cung tất nhiên sẽ lấy bản cung làm trung tâm. Huống chi Vô Mệnh gần đây vì sinh nhật của bản cung mà vất vả không ít.” Người ngồi trên gấm trường kỷ nửa híp mắt, hơi liếc qua Vô Mệnh. Vô Mệnh bị cái nhìn kia đảo qua, nhất thời gặp ảo giác lúc bệ hạ chưa đăng cơ, trong lòng không khỏi căng thẳng, quả nhiên là huynh muội. “Ôn nhuận như ngọc” Khuynh Nhan công chúa sợ là chỉ cấp cho thiên hạ nhìn. Nếu công chúa thật sự dùng thủ đoạn thì cũng chỉ có Diễm đế bệ hạ mới đấu lại được. “Điện hạ, có cần Vô Mệnh từ chối khéo các nương nương?”
“Nếu đã tới, vậy hoan nghênh đi. Bản cung bệnh nhiều ngày, các nàng mấy lần tới thăm đều bị Oanh Nhiên cản lại. Nếu tiếp tục từ chối khéo thì sợ là không hợp lễ. Hoàng huynh, ngươi nói phải không.” Nhờ Hồng Tụ nâng ngồi dậy, đi xuống trường kỷ gấm, Nhược Hi cầm chén ngọc trên bàn khẽ nhấp một chút mật hoa hồng trà, khóe miệng mỉm cười nhìn về phía Diễm đế.
“Ân, trẫm liền sai người cho các nàng tiến vào. Bất quá, Vô Mệnh, ám sát không được tự ý xuất hiện. Nếu như điểm ấy cũng không nhớ được, thì không cần ở trong cung nữa.” Sở Mạc Trưng khóe môi nhếch lên, nhìn về phía Nhược Hi, tựa như đang nói “Là bị bệnh thật, hay là nguyệt sự tới, lười đứng dậy?” Nhược Hi sắc mặt ửng đỏ, âm thầm trừng liếc huynh trưởng vô lương tâm của mình: “Nếu không phải bị bệnh, bản cung đâu cần mấy ngày liền uống thuốc không ngừng?”
Vô Mệnh vẫn cúi đầu nên không thấy được hai người “Mắt đi mày lại”, chỉ nghe ra Đế vương ý hạ cảnh cáo, liền vội vã đáp ứng, hành lễ lui ra ngoài.
Trong Hoa Chiếu điện, Hồng Tụ cùng Oanh Nhiên giúp Nhược Hi mặc phượng bào công chúa, rồi lui ra một bên. “Xem ra Nhược Hi quả nhiên là trung tâm của mọi người. Làm trẫm ở trong điện không yên lòng a.” Sở Mạc Trưng mị mắt, khơi mào một luồng ô ti của Nhược Hi, ở ngón tay thưởng thức, thập phần hưởng thụ xúc cản mềm nhẵn.
“Đây là tự nhiên. Vô Mệnh theo ta đã hơn hai năm, tính tình đều sẽ có chút thay đổi. Vẫn là hoàng đế ca ca bởi vì mỹ nhân tới mà không yên lòng đi?” Nhược Hi trên mặt mang ý cười, bỗng to gan vén lên ngoại bào Sở Mạc Trưng, hung hăng cắn xuống bả vai hắn một miếng. “Ta sợ hoàng đế ca ca có mỹ nhân, sẽ quên mất muội muội. Cho nên cả gan hạ ký hiệu, mong rằng hoàng đế ca ca thứ tội.”
Sở Mạc Trưng tùy ý liếc nhìn vết cắn đã xuất huyết, tiện tay kéo triều phục, ôm eo nhỏ của Nhược Hi nhíu mày: “Trẫm sao có thể quên Tiểu Nhược Hi đây? Chẳng lẽ chính Nhược Hi mới là người sợ mình sẽ quên mất hoàng đế ca ca?” Một bên tay tham lam đi xuống, xoa nắn, qua lại vuốt ve bộ ngực sữa người trong lòng. “Nếu là như thế, trẫm liền giúp Nhược Hi ghi lại ấn tượng sâu sắc một chút.”
Nhược Hi phản ứng không kịp, môi đã liền bị Sở Mạc Trưng tập kích.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Diễm Đế Khuynh Nhan
Phao Mạt Lê
Diễm Đế Khuynh Nhan - Phao Mạt Lê
https://isach.info/story.php?story=diem_de_khuynh_nhan__phao_ma_t_le