Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Nữ Sinh Thế Kỷ Mới
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 2/13
B
a tháng hè rồi cũng đi qua, mùa hoa phượng và mấy chú ve sầu hát lời buồn não ruột chán rồi cũng nói lời tạm biệt, hẹn sang năm tái trình điệp khúc cũ.
Niên học mới bắt đầu, hình như tất cả đều bận rộn. Nhóm "ngũ long công chúa" không ngoại lệ. Duy chỉ có điều Hạ Quyên và Mai Chi như lột xác, hai cô nữ sinh nhút nhát e dè biến mất sau mấy tháng nghỉ hè. Một mẫu người hoàn toàn thay đổi, mới toanh từ đầu tới chân.
Mai Chi với nét mặt thanh tú nhưng xinh đẹp thêm hơn bởi mái tóc dài giờ được cắt gọn, ôm gọn lấy khuôn mặt tươi trẻ yêu đời.
Hạ Quyên với ánh mắt luôn e dè nhìn xuống, giờ cũng ngời sáng thêm lên. Tự tin, vững chãi! Áo quần thì toàn là hàng hiệu sang trọng đúng mô-đen.
Cả lớp sửng sốt lẫn kinh ngạc, nhất là bọn con trai, nhóm thường xuyên trêu chọc hai nhỏ của Minh Phúc đầu mì tôm và Vĩ Khang cận thị.
"Ngũ long công chúa" ùa vào lớp như mang theo cả điệu nhạc tango. Họ ồn ào huyên náo, cười nói xôn xao như hàng vạn con chim sơn ca hót chào năm học mới.
Hai bàn đầu lớp bị họ chiếm chỗ ngồi, mặc kệ sự phản ứng của lớp trưởng Thế Vinh, một học sinh gương mẫu đạo mạo trong mắt nhóm "ngũ long".
Chuông vào lớp ngân dài, âm vang trong buổi sáng có nhiều tia nắng vàng thật đẹp. Cây phượng hết hoa giờ đã đâm chồi với muôn vạn cành lá xanh non mượt mà.
- Vân Anh ơi... ra xếp hàng vào lớp!
Thế Vinh nhắc khẽ khi thấy nhóm "ngũ long" vẫn ngồi im không có ý định đứng lên rời khỏi chỗ ngồi.
- Ra xếp hàng đi! Các bạn đang chờ kìa. - Vinh nhắc lại.
- Không! - Vân Anh cộc lốc đáp.
- Tại sao vậy? Mới đầu năm học, định bày trò gì nữa đây?
Vân Anh nhún nhẹ vai, nheo một con mắt tinh nghịch quỷ quái nhìn Thế Vinh thoáng qua rồi lại thản nhiên soạn tập như không hề nghe lời lớp trưởng vừa nhắc.
Vinh cau nhẹ mày, rồi lắc đầu ra hiệu cho các bạn vào lớp, cũng không thèm nói thêm câu nào với nhóm "ngũ long".
Minh Phúc chừng ngứa mắt nói to cố ý cho cả lớp cùng nghe, khi đi ngang qua chỗ Hạ Quyên và Mai Chi ngồi:
- Ðịnh nhát thiên hạ à... Hay muốn làm hề? Ở đây là lớp học đó, nhớ kỹ đi, không phải sân khấu đóng hài. Càng không phải nơi phô trương gàiu có và biểu diễn thời trang để ăn mặc toàn quần áo thiết kế thời trang... - Hắn ngừng một lát, nóoi tiếp. - Vĩ Khang! Mày thấy quái không vậy? Chứ tao nhức con mắt quá trời. Áo trắng học trò lại may cách tân, ớn quá! - Phúc hỉnh mũi và dài giọng, khiến cả lớp như đổ dồn mọi con mắt vào Mai Chi cùng Hạ Quyên.
Cả hai đỏ mặt, cúi đầu "con thỏ đế" đột nhiên chường ra, nếu như không có tiếng của Diễm Trinh lảnh lót lấn át sự xầm xì bàn tán.
- Ê, mì tôm nói ít một tiếng không ai nói mình câm đâu mà sợ? Con trai sao mà quá lắm lời, nhiều chuyện. Tụi này mặc thế nào là quyền tự do cá nhân. Nên nhớ, bây giờ là thế kỷ mới, năm hai ngàn rồi, chứ không phải cũ rích, xoáy mòn khuôn phép... đâu nhé. Lải nhải vô ích?
- Tôi đâu nói tới bà. - Phúc trả đũa. - Con gái gì mà dữ như chằn tinh.
- Mới trị được con trai xạo xự như Phúc. - Ngọc Huệ xen vào lườm lườm nhìn cả lớp như muốn sẵn sàng gây chiến. - Năm nay cuối cấp, ngon thì lo thi cho đậu. Ðừng rảnh hơi chỏ mũi vào đời tư người ta.
Cả lớp cười ồ lên, theo câu thách thức khá khôi hài của Huệ. Bởi ai còn lạ gì nề nếp học tập lẫn thành tích của con này.
Ði trễ trốn giờ, không làm bài tập... nói chung và đầy đủ mọi tật xấu của một học sinh lười biếng, vô số khuyết điểm. Huệ ngẩng cao mặt, bỏ ngoài tai trận cười châm biếm, khinh miệt. Nhỏ thản nhiên như không nghe thấy gì, đanh giọng tiếp:
- Soi mói nhau làm gì cách ăn mặc, hơn thua cùng học tập tiến bộ mới hay.
- Ðược thôi. - Vĩ Khang đẩy nhẹ gọng kính, tật cố hữu của những ai từng cận thị. - Tưởng gì khó, chứ việc đó đâu ai ngại. Chỉ e người ta nói được nhưng không làm nên trò trống gì cả đấy.
- Ðừng nên coi thường nhau quá như thế Vĩ Khang. - Vân Anh lên tiếng giọng châm biếm không che giấu. - Giỏi còn có người giỏi hơn đó. Trên đời này không ai học được chữ ngờ đâu.
- Ý muốn nói các bà sẽ làm nên thành tích kinh ngạc cho cả lớp cùng thấy và nể phục chứ gì?
- Phải thì sao? - Vân Anh khẳng định chắc nịch.
- Thời gian sẽ trả lời. Chừng đó oai lắm. - Minh Phúc cười châm chích, giọng cười rất khó ưa.
Cả lớp lại nhao nhao ồn ào. Thế Vinh nhìn đồng hồ đeo tay rồi hắng giọng. Khi biết đã tới lúc mình phải lên tiếng giải hòa cuộc đấu xảy ra thường xuyên này.
- Thôi đủ rồi các bạn! Thầy tới lớp để dạy, trật tự đi. Mọi việc gác qua một bên, đợi thành tích cá nhân cuôi năm. Bây giờ ai ngồi chỗ đó, tôi lập sơ đồ lớp để nộp cho giáo viên. Vị trí sao để vậy, không được đổi đấy!
- Tôi có ý kiến. - Minh Thư nói lớn, giọng bực bội và khó chịu. - Bàn trên là chỗ của tôi hai năm rồi, giờ tự nhiên Mai Chi với Hạ Quyên chiếm lấy không chịu trả lại là sao chứ?
- Ai nói Chi chiếm chỗ nhỏ? Ghế nhà trường, tiền quỹ xây dựng năm nào mình cũng có phần đóng góp. Niên học mới thay đổi một chút, chết gì nào?
- Nhưng có hai người ngồi cả bàn học, coi được không? - Thư giận dữ.
- Tất nhiên không coi được rồi. - Hạ Quyên xen ngang. - Chỗ của Thư vẫn y như cũ, tức ngồi ở giữa. Tại chê bỏ trống, chứ tụi này tranh giành làm gì cho mệt.
- Tại sao Chi và Quyên chơi thân mà không chịu ngồi kề nhau có phải hay hơn không và cũng dễ chịu cho Thư nữa.
- Mình thích ngồi đầu bàn cho thoáng và dễ dàng ra vào, được không? - Mai Chi bình thản nói, khiến Minh Thư tức muốn chết.
Nhỏ ấm ức trong lòng nhưng không tài nào làm được gì Mai Chi cả. Bởi theo lý thì hợp lẽ nhưng về tình... khó vô cùng.
Tuần lễ rồi Minh Thư luôn bị Mai Chi và Hạ Quyên làm phiền toái đến nỗi Lệ Ngân không chịu được, phải bỏ chỗ tìm bàn khác yên thân học và nghe giảng.
Tuy hai đứa ngồi hai đầu bàn nhưng lại thích trò chuyện, bất kể giờ giấc nào. Hết Chi rồi đến Quyên cứ chồm vào nhau to nhỏ, đôi lúc cười khe khẽ.
Tội cho Thư và Ngân ngồi giữa chịu trận, chẳng còn tâm trí đâu để mà học hành. Những chữ số li ti cứ mặc sức bay qua cửa sổ, không mảy may lui lại trong cái đầu luôn bị xáo trộn, quấy rầy.
Minh Thư nhìn Thế Vinh nói tiếp:
- Ðề nghị lớp trưởng cho biết ý kiến đi. Mình thật sự không muốn mích lòng bè bạn. Nhưng để tình trạng này kéo dài, khó lắm!
- Vậy theo Thư thì làm sao? - Vinh hỏi lại.
- Hạ Quyên và Mai Chi thích trò chuyện tào lao trong giờ lên lớp của giáo viên thì hãy ngồi kề cận nhau đi, trả một nửa bàn con lại cho Thư với Lệ Ngân học.
- Ý Chi và Quyên thế nào? - Vinh nhìn hai nhỏ hỏi và chờ đợi câu trả lời, khá lâu mới tiếp. - Nếu không thỏa thuận được, buộc lòng mình xin phép thầy chủ nhiệm cho họp lớp để biểu quyết ý kiến. Mới đầu năm học thì không sao, nhưng tình trạng kéo dài mãi thế này theo phản ánh của Minh Thư là không chấp nhận được. Ảnh hưởng sức học tập cá nhân lẫn cả lớp.
- Thật đúng là quan trọng hóa vấn đề. - Diễm Trinh dài giọng. - Thôi được, coi như bọn này tiếp thu mọi người đóng góp khách quan của các bạn, rút kinh nghiệm sau.
- Vậy có đồng ý đổi chỗ không? - Thư hỏi lại, nói cho biết luôn?
- Ðổi thì đổi có gì quá lớn lắm đâu. - Hạ Quyên lườm Minh Thư thật sắc. - Nhưng nhớ cho rằng biết phê bình người ta, thì bản thân phải gương mẫu đó. Chẳng biết thiệt lòng hay ganh tị nữa.
Tiếng hô nghiêm của Thế Vinh dõng dạc cất lên làm cắt đứt mọi lời bàn cãi của lớp.
Thầy Tuấn, giáo viên môn toán nghiêm trang bước vào. Ðưa cặp mắt đeo kính cận dày cộm nhìn bao quát từng khuôn mặt thân quen rồi khoát tay ra hiệu ngồi xuống.
Sau vài lời mở đầu niên học mới, những con số khô khốc hiện ra in đầy trên nền bảng lẫn trang vở đầu tiên.
Buổi học đầu tiên rồi cũng đi qua, khi tiếng chuông ngân dài báo hiệu kết thúc. Lớp lại ồn ào, huyên náo như vỡ chợ... Những chiếc áo trắng túa ra sân trường như muôn vạn loài bướm chao nghiêng, bay lượn. Vân Anh thở hắt ra một hơi dài, đưa tay vỗ vỗ cái trán bướng bỉnh nhưng thanh tú nói với Ngọc Huệ:
- Lúc nãy không hiểu bài à?
- Ừ. Thầy giảng nhanh quá, không theo kịp bài.
- Vậy tối nay nghỉ đến câu lạc bộ, đi tới nhà Mai Chi học nhóm. Ráng mà theo cho kịp, nếu không ê mặt lắm! Còn nữa, bọn mình đang là đề tài bàn tán và trung tâm thu hút sự chú ý của bọn chúng đó, đừng để sơ suất.
- Diễm Trinh, nó giỏi Anh Văn, kèm cho ta và Hạ Quyên. Lý, Hóa phần này để Vân Anh đảm trách. - Mai Chi lên tiếng rồi nhìn sang Ngọc Huệ. - Bị mất căn bản Toán, học lại hơi mệt nhưng an tâm đi, có Chi hộ sức. Nè! Bây giờ về hay định tới đâu buổi chiều?
- Tới nhà Vân Anh, được không? - Diễm Trinh đề nghị. - Ta gọi điện mượn chị bếp mang một số thức ăn tới mình liên hoan nhẹ.
- Ối lời đề nghị thật hấp dẫn và đáng yêu đến lạ lùng! - Huệ reo lên.
- Con nhỏ này mê ăn quá nên học dốt không chịu được? - Hạ Quyên cằn nhằn. - Hễ nói tới ăn uống là đôi mắt cứ chớp lia, sáng như đèn xe hơi ấy. Tóm lại năm nay phải hết sức cố gắng. Bị điểm liệt coi như tiêu đời đó.
- Biết rồi, mấy chị cứ nói hoài! - Huệ sầm mặt làm cả bọn cười.
Có lẽ nhóm "ngũ long" này là những người ra khỏi lớp cuối cùng. Những tiếng cười vút cao yêu đời, đầy hồn nhiên tinh nghịch... Nhưng vẫn làm khó chịu và gai mắt cho một số học sinh cùng trường cùng lớp. Bởi ở họ có cái gì đó ngang ngạnh, bướng bỉnh, lại lắm kiểu đùa chọc phá quá đáng. Nhất là cách ăn mặc mà trong lứa tuổi này thật khó chấp nhận?
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Nữ Sinh Thế Kỷ Mới
Việt Thi
Nữ Sinh Thế Kỷ Mới - Việt Thi
https://isach.info/story.php?story=nu_sinh_the_ky_moi__viet_thi