Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Hoài Niệm Tuổi Mười Tám
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 2 -
N
hớ lại đêm hôm đó tôi thấy vui hết biết, nhưng cũng không thiếu những cuộc tranh chấp nhỏ nhoi xảy ra, và tôi dần dần cảm nhận được sự quan tâm chăm sóc đặc biệt từ Du, không riêng đơn thuần là tình bạn, mà nó nằm trong một khía cạnh tình cảm khác.
Nhóm chúng tôi gồm ba cặp: Phương, Thanh Thủy, tôi, Du, Khoa, Hoàng Triều. Sáu chiếc xe đạp lon ton trên phố, chạy ra đại lộ lớn, rồi rẽ sang con lộ nhỏ ít có người lai vãng, chỉ độ chừng mười lăm phút chúng tôi đã có mặt trên ngọn đồi "Tím" ( sở dĩ có tên là đồi Tím, vì ở đây có trồng nhiều loại hoa tím, từ hoa Đồng Tiền, Lan, Mười Gìơ, còn có cả Sim...) buổi tối cảnh vật hoang vu, tiếng côn trù rền rĩ trong lùm cây, ngọn cỏ, gió thổi mạnh từng cơn, khi nhẹ nhàng, lúc lay mạnh, đêm trầm tỉnh, cô tịch, sao chi chít le lói trên đầu, cảnh vật trữ tình, đậm đà thi hứng, thích hợp cho những cuộc ngắm trăng, tán dóc.
Gió như vũ bão, càng về đêm hơi sương phủ phất, cái lạnh thấm dần vào da thịt, chúng tôi nối tay siết thành vòng tìm hơi ấm, những chiếc áo khoác hợp thời trang mỏng mảnh, phong phanh không đủ làm mùa đông hạn hẹp băng giá, cứ mặc, chả có sao, tuổi trẻ đã giúp chúng tôi đẩy lùi rét mướt bằng những nụ cười tràn đầy sức sống, tràn đầy niềm tin yêu cuộc đời.
Được một lúc chúng tôi tìm chỗ trải tấm nỉ, tôi ung dung ngồi xuống, Du cũng ở cạnh, Du bất ngờ hỏi tôi:
-Thật khó hiểu mấy công chúa lớp mình sao cô nào cô nấy cũng chuộng màu tím? Như để chứng thực lời nói, chàng đưa tay chỉ về phía Nhã Phương - Cả Phương cũng diện áo màu tím cà, giày cũng màu tím nhạt, băng đô trên tóc cũng tím ngắt...
Du ngây ngô quá, khiến tôi phì cười, đáp qua loa:
-Xuyên chẳng rõ nữa, chắc mỗi người đều mang một sở thích, cả Xuyên, Xuyên cũng đâu ngoại lệ, nhưng có lẽ nó bắt đầu từ lúc Xuyên học cấp 2, Xuyên đã làm một việc chấn động mà chẳng ai ngờ
-Việc gì?
-Lén mẹ xem tiểu thuyết, trong truyện nhân vật nam yêu đắm đuối nhân vật nữ, anh chàng muốn tặng hoa cho nàng, mà chẳng biết nàng thích loài hoa gì? anh vốn giàu có, lại là người cuồng nhiệt, nên đã vào mua hết tất cả hoa trong cửa tiệm, có hơn cả trăm loại, rồi bày đầy khắp nhà nàng, khổ nổi cô gái là người dễ xúc động, trước tình cảm nhiệt thành của chàng, cô vội vã rút ngay một nhành hoa tím, ôm hôn chàng, cô bảo" Hoa này là hiện thân của em". Xuyên thích hoa màu tím bởi vì lẽ ấy!
Du thở phào, nãy giờ anh chàng đang hồi hộp lắng nghe, vì tưởng việc chấn động tôi làm hẳn ghê gớm lắm, nghe xong nhẹ nhõm lắc đầu:
-Mấy cô ai cũng quý sự lãng mạng, theo Du như thế không tốt lắm đâu, cứ đơn giản mà nhìn nhận hoa tím mang ý nghĩa dỡ dang, ly biệt. Tím buồn, tím dại, tím cô đơn...
Tôi bướng, cho lời chàng vẫn chưa hợp lý nên bát bỏ:
-Du sai rồi! hoa ly biệt phải dành cho hoa phượng chứ?
-Hoa phượng là hoa của tuổi học trò, còn hoa tím chỉ dành riêng cuộc tình!
Không thèm bàn cãi thêm, dù sau với Du tôi cũng nên giữ vẻ nhu mì chút chút, nụ cười lơ đãng khiến tôi thêm dễ thương, đột nhiên mắt Du dán chặt vào tôi, làm tôi thẹn phải cúi gằm đầu, đâu ngờ Du phán một câu vô tình khiến tôi la hoảng:
-Xuyên ơi, Du thấy có vật gì trên vai áo Xuyên.
-Hả! tôi ơ thờ đưa tay định phủi, nhưng cái vật ấy sao mềm mềm, trơn trơn, mà còn biết nhút nhích nữa chứ, thất thanh tôi hét: Sâu, sâu! Quên hết mọi thứ xung quanh tôi ôm chặt lấy Du, xiết chắt người chàng run rẫy.
Chàng sau khi phủi cái vật khủng khiếp, loi nhoi khỏi vai tôi quẳng đi, cả bọn được thể cười to, tôi xấu hổ lẫn đỏ mặt, vội buông người Du ra, khẽ liếc Du tôi thấy anh chàng cũng ngượng ngùng mắc cỡ. Phương vừa cười, vừa nói:
-Hai anh chị ôm hôn xong chưa? nếu xong rồi thì lại đốt pháo hoa và nhập tiệc với cả nhóm đi, trễ rồi đấy!
Thanh Thủy chạy đến, kề tai tôi bỏ nhỏ:
-Con sâu coi bộ se chỉ hồng cũng đâu thua gì nguyệt lão, bà tơ (hì hì)
-Nói tầm phào! tôi vờ đánh trống lãng, vỗ vai nàng - Thôi, đốt pháo hoa đi!
Những tia lửa phóa hoa đủ màu sắc được bắn lên không trung, tạo muôn ngàn ánh hào quang rực rỡ. Chúng tôi dàn thành hàng ngang, đan tay vào nhau, cầu nguyện mọi điều mình ao ước. Nhóm chúng tôi hằng tin tưởng nhau rằng, mỗi một vệt sáng của pháo bông là một lời ước, và hàng ngàn tia sáng càng được phát ra nhiều, lời mình ước càng thêm ứng nghiệm, xét ra chừng rất trẻ con, nhưng xem lại rõ là rất nho nhã.
Tôi cũng như mấy nhỏ thành khẩn khấn nguyện. Tôi mong sau tình bạn chúng tôi mãi mãi khắn khít, mãi mãi gắn bó, mãi mãi đậm sâu, trên hết là dài lâu tới suốt đời. Khẽ đưa mắt sang Du, tôi thấy chàng cười tươi rói, sau lời cầu nguyện ( có lẽ chàng cầu nguyện một điều gì thú vị hơn cả tôi nữa!)
Ngọn lửa được Triều và Khoa nhóm lên bằng mấy que củi khô lượm rãi rác bên sườn đồi, ngọn lửa bập bùng, tí tách, cháy to, khói trăng trắng bay tỏa lên khoảng không vướng víu, tạo nên sự mờ mờ, ảo ảo, ánh sáng của lửa làm sắc tím cảnh vật cũng bị nhập nhòe, phía trước tối đen như mực, xa xa nhiều ánh sao chi chít, bầu trời bao la mà chúng tôi thì thật nhỏ bé. Mùi thịt, mùi khô mực sau khi nướng hương thơm lan tỏa, thèm rõ giải, tuổi học trò mà " hết ăn lại ngủ vô tư học hành", cả bọn nhìn nhau, không ai bảo ai, mọi người ăn một cách ngon lành, Thanh Thủy bỗng phá vỡ sự yên lặng:
-Ngon thiệt, phải chi ngày nào cũng như ngày này, được ăn và chỉ ăn thì sướng nhỉ!
Hoàng Triều bĩu môi, chàng vốn là vua châm chích thứ thiệt:
-Làm qua loa, ăn nhiệt tình, bả ăn riết mà phát tướng thấy ớn.
-Cái gì? Thanh Thủy tức anh ách, nàng ngừng việc ăn, lườm Triều, chẳng vừa gì nàng buông thỏng một câu - Đồ vô duyên, chỉ biết nói người ta, sao ông không xét lại mình.
Hoàng Triều lém lĩnh cười:
-Ai nói tôi không có "dziên", cô mới là không có đó, tôi ăn cho lấy lệ đâu việc gì phải xét lại mình.
-Ồ, chỉ là ăn cho lấy lệ bạn khiêm tốn quá! Thủy gật đầu rồi lại lắc đầu - nhưng chắc bạn chưa nghĩ thanh niên mà trắng trẻo quá, sẽ như thế nào ta - nàng cười giễu cợt - sẽ trở thành con gái mất thôi...!
Hoàng Triều bị Thủy làm cho quê xệ, chàng cứng họng im bặt lời nói, chẳng biết nên cãi sao cho hợp tình thế. Vâng, đúng như lời Thủy, anh chàng có nước da trắng hồng, trắng còn hơn da phụ nữ, nên tụi bạn trong lớp đặt cho Triều biệt hiệu " khỉ trắng". Tôi ái ngại nhìn hai người, Thủy cao hứng được dịp trêu thêm:
-Đồ con gái chưa gì mà đỏ mặt.
Hoàng Triều nóng mũi, đỏ bừng mặt, chàng rời khỏi chỗ, hầm hầm bước đến trước mặt Thủy, dựng đứng nàng lên, như người bị kích động, chàng bấu chặt tay vào vai nàng, vừa lay, vừa hét:
-Cô không có quyền xúc phạm tôi như thế! Tôi không phải là trò đùa của cô, cô độc ác, cô hồ đồ...đáng ghét!
Thanh Thủy bị một phen xanh mặt, nàng không ngờ sự việc diễn biến tồi tệ, cả bọn trơ mắt, tôi hoảng cả hồn vía cũng trơ mắt nhìn theo, rồi Du như bừng tỉnh chàng chạy tới kéo Triều ra, trong khi Thủy bắt đầu rơi những giọt lệ, nàng đau, quả thật là rất đau, nàng mếu máo ngồi sụp xuống ôm mặt khóc ngon lành.
Triều như có chút hối hận, chàng nhận thấy mình cũng hơi quá đáng, nhưng bản tính gàn bướng không cho phép chàng hạ mình xin lỗi, thái độ vờ dửng dưng, nhưng thực tâm cuống cuồng, chàng thụt lùi ra sau, cả bọn chưng hửng trước hành động nhảy phóc lên xe đạp và vội vã phóng xuống đồi, mất hút sau màn đêm.
-Để tôi đuổi theo hắn!
Thanh Khoa lên tiếng, Du tặc lưỡi:
-Bạn ấy có vẻ giận lắm!
Nhã Phương cắt lời Du, cong môi nàng bênh vực Thủy:
-Giận gì thì giận, cũng đâu nhất thiết mạnh tay mạnh chân như thế? hắn là đàn ông mà không biết "thương hoa tiếc ngọc" có khác nào con gái đâu chứ!
-Thôi đi! Tôi kéo tay Phương lại gần sát mình hơn - mi còn đổ dầu vào lửa làm chi, chuyện xảy ra cũng đã xảy ra rồi, lo mà đi dỗ nhỏ Thủy, giữa đêm hôm, đồi hoang núi vắng nghe nó hít hà tao cảm thấy nhức đầu quá.
-Không cần ai phải dỗ tôi cả! Thủy tức tưởi nói - Hắn điên thì để cho hắn điên - rồi nàng mắng - đồ bạo lực, du côn, hắn là đồ ma quỷ - quay qua tôi và Du, nàng khẽ khàng bảo - Xuyên, Du hai bạn tốt đẹp rồi thì đừng chúi mũi vào chuyện người khác, tàn cuộc này đừng ai thu dọn hết, bây giờ tôi chỉ muốn về mà thôi.
-Ừ, về thì về! Nhã Phương a dua tán đồng - có ai kêu mi ở đây đâu mà la làng.
Thanh Khoa chàng trai ít nói nhất nhóm, thấy cảnh bạn bè mất hòa khí, chàng buồn rười rượi, nhưng cũng không nói, không rằng chỉ lẳng lặng dập tắt lửa, xếp tấm nỉ cho vào ba lô, tôi cũng tới phụ một tay dọn dẹp, sau đó mạnh xe ai mấy dắt, Du ga lăng dắt xe tôi, chúng tôi đạp xe về, trong mỗi người là mỗi suy nghĩ riêng.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Hoài Niệm Tuổi Mười Tám
Trường Phi Bảo
Hoài Niệm Tuổi Mười Tám - Trường Phi Bảo
https://isach.info/story.php?story=hoai_niem_tuoi_muoi_tam__truong_phi_bao