Chị Em Gái epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6  
Chương 1
hương trình chụp ảnh quảng cáo diễn ra ở Quảng trường Place de la Concorde, Paris, từ tám giờ sáng. Địa điểm là một khu có giếng phun được rào bao quanh để cách ly, người hiến binh mặt có vẻ lo lắng đứng nhìn cảnh đang diễn ra. Người mẫu đứng trong giếng phun suốt hàng giờ, khi thì nhảy nhót, khi thì bắn nước tung tóe, miệng cười tươi, đầu ngửa ra sau với vẻ sung sướng điệu nghệ, và mỗi lần ngửa đầu như thế, cô ta trông rất gợi cảm, hấp dẫn. Cô mặc chiếc áo dài dạ hội kéo cao lên đến đầu gối, khoác chiếc áo choàng lông chồn. Chiếc quạt máy chạy bằng bình ắc quy mở hết tốc lực, thổi tung mái tóc vàng dài và rậm của cô ra phía sau.
Khách qua đường thấy cảnh hấp dẫn bèn đứng lại nhìn, trong khi người phụ trách trang điểm mặc quần soóc và áo hở vai chạy đi chạy lại trang điểm cho người mẫu. Đến trưa, cô ta vẫn tươi cười vui vẻ với người nhiếp ảnh và hai phụ tá của anh ta lúc nghỉ ngơi cũng như khi chụp ảnh. Một chiếc xe hơi chạy qua thấy vậy liền chạy chậm lại, hai cô bé tuổi teen người Mỹ dừng chân nhìn sững cô người mẫu, vì chúng đã nhận ra cô.
Cô bé lớn tuổi ngạc nhiên thốt lên:
- Ôi lạy Chúa, cô Candy!
Hai cô bé ở Chicago đi nghỉ hè ở Paris, nhưng người dân Paris cũng dễ dàng nhận ra Candy. Cô là người mẫu nổi tiếng ở Mỹ, thường xuất hiện tại các danh lam thắng cảnh trên khắp thế giới, và đã nổi tiếng từ khi 17 tuổi. Bây giờ Candy đã 21 tuổi, nhờ làm người mẫu mà có gia tài kếch sù. Cô đã làm người mẫu ở New York, Paris, London, Tokyo, và tại nhiều thành phố lớn khác. Công ty đại diện cho cô không thể giải quyết hết những nơi đăng ký mời cô làm quảng cáo. Hàng năm, ít cô cũng xuất hiện hai lần trên trang bìa tờ Vogue, và họ yêu cầu cô quảng cáo thường xuyên cho họ. Rõ ràng Candy là người mẫu được mọi người mến mộ, ngay cả những người ít quan tâm về thời trang cũng biết đến tên cô.
Tên họ của cô là Candy Adams, nhưng cô không bao giờ dùng họ, mà chỉ dùng tên Candy. Và mọi người chỉ cần nghe tên cô, liền biết ngay cô là người mẫu nổi tiếng. Cô thường làm những việc lạ đời, như chỉ mặc đồ hai mảnh chạy trên tuyết dưới trời băng giá ở Thụy Sĩ, mặc áo dài dạ hội lướt ván vào mùa đông ở Long Island, hay mặc áo lông chồn kín đáo dưới trời nắng chang chang trên đồi Tuscan. Bất cứ Candy làm gì, cũng có mục đích. Bây giờ đứng trong giếng phun ở Quảng trường Place de la Concorde vào tháng bảy có vẻ dễ dàng, thoải mái, mặc dù đây là tháng nóng nhất ở Paris, nhất là dưới ánh mặt trời buổi sáng. Cô chụp hình này để in lên trang bìa tờ Vogue số tháng mười, người chụp ảnh cô là Matt Harding, một trong những nhiếp ảnh gia có tiếng tăm trong nghề. Họ đã làm việc với nhau hàng trăm lần trong bốn năm qua, và anh rất thích chụp ảnh cô.
Không giống những người mẫu nổi tiếng khác, Candy luôn luôn dễ dãi - tính tình tốt, vui vẻ, không câu nệ, dịu dàng, và thơ ngây một cách kỳ lạ trước thành công rực rỡ của mình. Cô rất dễ thương và cực kỳ xinh đẹp. Trước ống kính, gương mặt cô rất hoàn hảo, không có nét nào chê được. Cô như viên đá quý được đẽo gọt công phu, mái tóc vàng dài mềm mại với thân hình kiều diễm, đôi mắt to màu xanh da trời. Matt biết cô thích đi dự tiệc về khuya, nhưng ngày hôm sau gương mặt vẫn không có vẻ gì là mệt mỏi. Cô vẫn tươi trẻ, dịu dàng như lúc mới vào nghề, khi Matt chụp hình cô để đăng lên trang bìa tờ Vogue. Anh yêu cô. Mọi người đều yêu cô. Không có người đàn ông hay đàn bà nào trong nghề mà không yêu Candy.
Cô cao lm85 và khi mập nhất cũng chỉ nặng gần 53kg. Vì nghề nghiệp, cô cần nhẹ ký, nên nhịn ăn là cách tốt nhất. Dù người cao gầy, nhưng khi chụp ảnh, trông cô rất tuyệt vời. Tờ Vogue rất thích Candy làm người mẫu cho họ.
Họ hoàn tất công việc ở đây lúc 12h30. Cô leo ra khỏi giếng phun như thể mới ở trong đó có mười phút, nhưng thực ra cô đã ở lâu đến bốn tiếng rưỡi. Họ sẽ làm xuất thứ hai ở Arc de Triomphe vào chiều hôm đó, và thêm một xuất nữa vào buổi tối tại tháp Eiffel. Ở đây sẽ có pháo hoa đốt ở phía sau họ. Candy không bao giờ kêu ca về điều kiện khó khăn hay thì giờ kéo dài lâu, cho nên đây là lý do khiến các nhiếp ảnh gia thích làm việc với cô, vì cuối cùng họ sẽ có được những bức ảnh đẹp. Lúc nào cô cũng tươi vui, dễ chịu.
- Cô muốn ăn trưa ở đâu? - Matt hỏi. Hai người phụ tá tháo máy ảnh ra khỏi giá ba chân, khóa phim, trong khi Candy cởi áo lông chồn trắng và lấy khăn tắm lau khô hai chân. Cô cười, như thể rất thích thú công việc đang làm.
- Tôi không biết, ở tiệm L’Avenue được không? - Cô đề nghị, miệng mỉm cười thoải mái. Họ có nhiều thời gian để nghỉ ngơi. Các phụ tá cho nhiếp ảnh gia còn hai tiếng nữa để dựng giàn giá chụp ảnh tại Arc de Triomphe. Hôm qua, anh đã bàn với họ về các chi tiết và góc chụp, nên hôm nay anh chỉ cần đến đó khi bắt đầu. Anh và Candy có hai giờ để ăn trưa. Nhiều người mẫu và các nhân vật quan trọng trong giới thời trang thường đến ăn ở tiệm L’Avenue, hay các tiệm Costes, Buddha Bar, Man Ray, và các nơi hấp dẫn khác ở Paris. Anh cũng thích tiệm L’Avenue, vả lại đây là nơi gần với chỗ làm việc chiều nay. Anh biết ăn ở đâu cũng chẳng quan trọng gì, vì Candy chẳng ăn gì mấy, chỉ cần vài lít nước là đủ, như phần lớn các người mẫu cần dùng. Họ uống nước để khỏi lên cân. Candy chỉ cần ăn vài cọng rau diếp thôi là đủ. Cô vẫn có vẻ hấp dẫn, tuy bề ngoài trông cao lêu nghêu và gầy nhom. Gầy đến độ người ta thấy cả xương vai, ngực và xương sườn rất rõ. Trong số các cô làm nghề người mẫu, Candy nổi tiếng là người gầy nhất. Thỉnh thoảng Matt lo cho cô, nhưng mỗi lần anh nói cô phải ăn uống cho điều độ, cô chỉ cười. Candy không bao giờ trả lời những ý kiến về trọng lượng của cô. Hầu hết những người mẫu nổi tiếng đều không thích ăn và thường nhịn ăn. Họ phải nhịn ăn để theo nghề.
Họ đến nhà hàng ở đại lộ Avenue Montaigne, và như thường lệ, hàng năm vào dịp này, người đến đây ăn rất đông. Tuần sau đã đến ngày trình diễn các kiểu áo quần sang trọng, nên những nhà thiết kế, các nhiếp ảnh gia và người mẫu đều đổ xô đến đây. Lại thêm mùa này ở Paris là mùa du lịch. Người Mỹ thích ăn nhà hàng, nhưng người dân Paris sành điệu cũng thích. Cảnh tượng luôn luôn nhộn nhịp. Một trong số chủ nhân nhà hàng thấy cô, bèn đến chào rồi mời họ vào ngồi ở chiếc bàn kê ngoài hàng hiên có kính bao quanh. Cô thích ngồi ngoài hiên như thế này, vì thích hút thuốc trong nhà hàng ở Paris. Cô hút không nhiều, nhưng thỉnh thoảng, thích được tự do hút thuốc, không bị ai bàn tán hay dòm ngó khó chịu. Matt nói rằng cô là một trong số ít người phụ nữ có vẻ hấp dẫn khi hút thuốc. Cái gì Candy làm cũng có duyên, ngay cả khi buộc dây giày cô cũng có vẻ hấp dẫn. Cô có sẵn thiên phú ấy.
Matt gọi rượu vang trắng trước bữa ăn, và Candy gọi nước suối. Cô đã để quên chai nước lớn trong xe. Cô gọi món rau không có dầu giấm để ăn trưa, còn Matt gọi thịt bò bít tết, rồi họ ngồi dựa người ra lưng ghế nghỉ ngơi. Những người ngồi các bàn quanh đấy đều đưa mắt nhìn Candy. Mọi người trong nhà hàng đều nhận ra cô. Cô mặc quần jeans, áo cánh hở vai, chân mang xăng đan đế phẳng màu bạc, cô đã mua nó năm ngoái ở Portoũno. Cô thường mua xăng đan đóng ở đấy hay ở St.Tropez vào mùa hè.
- Cuối tuần này cô đến St.Tropez không? - Matt hỏi, anh nghĩ chắc cô sẽ đến. - Sẽ có tiệc trên du thuyền của Valentino. Anh nghĩ Candy sẽ là người đầu tiên được mời đến dự, và hiếm khi cô từ chối, anh tin chắc lần này cũng vậy. Cô thường ở khách sạn Byblos với bạn, hay ở trên du thuyền của ai đấy. Thường có nhiều nơi mời Candy ở với thái độ rất trân trọng, vì cô là người nổi tiếng và là khách quí. Mọi người muốn thông báo hiện cô đang ở chỗ họ, thế là mọi người sẽ đua nhau đến ở. Người ta dùng cô để quyến rũ khách hàng, để câu khách. Cô biết người ta lợi dụng điều ấy để khai thác cô, nhưng cô có vẻ không quan tâm và đã quen với không khí này rồi. Chỗ nào cô thích và nghĩ sẽ được vui vẻ, thoải mái là cô đến. Nhưng lần này cô làm Matt ngạc nhiên. Mặc dù cô xinh đẹp, quyến rũ, nhưng là người sống tình cảm chứ không hời hợt như người ta nghĩ. Candy không chỉ đẹp rực rỡ mà còn biết các lễ nghi, rất thông minh, mặc dù thành công rực rỡ nhưng cô vẫn khiêm tốn dịu dàng. Matt thích cô vì cô có những đức tính này. Không có gì làm Candy mệt mỏi, cô thích công việc, dù khó nhọc đến đâu.
- Tôi không thể đi St.Tropez được, - cô đáp, xóc một dúm rau diếp.
- Có chương trình khác à?
- Phải, - cô cười đáp. - Tôi phải về nhà. Năm nào bố mẹ tôi cũng ăn mừng ngày lễ 4 tháng 7, nếu tôi không về dự, mẹ tôi sẽ giết tôi. Tôi và các chị gái đều phải về dự.
Matt biết cô rất gần gũi với các chị. Các chị không ai làm người mẫu, và nếu anh nhớ không lầm thì cô là em út. Cô đã nói cho anh nghe về gia đình mình nhiều lần rồi.
- Cô không trình diễn thời trang vào tuần sau à? - Matt hỏi. Cô thường làm mẫu cho hãng thời trang Chanel và đã từng làm mẫu cho hãng Saint Laurent trước khi họ đóng cửa. Cô là người đặc biệt của họ.
- Năm nay thì không. Tôi nghỉ hai tuần. Mọi năm tôi chỉ về nhà dự tiệc mừng lễ thôi, rồi quay lại đúng lúc để trình diễn thời trang. Nhưng năm nay tôi ở nhà hai tuần, không thể trình diễn được. Tôi không gặp các chị từ Giáng sinh đến giờ. Xa nhà lâu, tôi rất nhớ bố mẹ và các chị. Từ tháng ba đến giờ tôi không về New York lần nào, mẹ tôi thường hay phàn nàn, nên tôi sẽ ở nhà hai tuần, sau đó sang Nhật để chụp ảnh đăng lên tờ Vogue của Nhật. - Candy kiếm được rất nhiều tiền ở Nhật vì các tạp chí thời trang ở Nhật rất thích mái tóc vàng và chiều cao của cô.
- Mẹ tôi sẽ rất giận nếu tôi không về nhà, - cô nói thêm, còn Matt cười. - Có gì vui mà anh cười?
- Cười cô. Cô là người mẫu vui tính nhất. Cô sợ mẹ buồn nếu không về nhà ăn tiệc mừng ngày 4 tháng 7. Tôi thích cô ở điểm này. Cô giống như em bé vậy. - Candy nhún vai, miệng cười ngây thơ.
- Tôi yêu mẹ lắm, - cô đáp, - và yêu các chị nữa. Mẹ tôi sẽ rất buồn khi chúng tôi không về nhà vào các dịp lễ 4 tháng 7, Tạ ơn, Giáng sinh. Có một lần tôi không về ăn lễ Tạ ơn, bị mẹ tôi la mắng suốt năm. Theo bà, gia đình là trên hết. Tôi nghĩ bà đúng. Khi tôi có con, tôi cũng muốn thế. Công việc này vui thật, nhưng không bền. Gia đình mới bền vững.
Candy vẫn còn giữ nguyên các giá trị đạo đức mà cô đã được dạy bảo từ khi còn nhỏ. Mặc dù cô thích nghề người mẫu, nhưng vẫn tin tưởng sâu sắc vào các giá trị này. Đối với cô, gia đình rất quan trọng. Quan trọng hơn cả những người đàn ông trong đời cô. Theo Candy thì họ là những người chỉ đến với cô trong một thời gian ngắn rồi rã đi, còn theo nhận xét của Matt họ thường là những kẻ lưu manh. Nếu còn trẻ, họ muốn cặp kè với cô để đánh bóng mình, còn nếu lớn tuổi, họ thường có ý đồ xấu xa tệ hại. Giống như nhiều thiếu nữ trẻ đẹp khác, Candy là thỏi nam châm thu hút đàn ông, nhưng họ là những người chỉ muốn lợi dụng cô, muốn mọi người thấy đi chung với cô, hay thưởng thức sự thành công tuyệt đỉnh của cô. Người mới đây nhất đi với cô là một tay ăn chơi khét tiếng giàu sang người Ý, ông ta nổi tiếng là tay trăng hoa với các người đẹp, nhưng chỉ một thời gian ngắn rồi thôi. Trước đó, cô đi chơi với một nhà quý tộc trẻ người Anh, nhưng ông ta lại muốn độc chiếm cô cho mình. Sau đó, Candy phát hiện ra ông ta là người ái nam ái nữ và nghiện ma túy rất nặng. Candy lo sợ, trốn tránh ông ta, mặc dù đây không phải là lần đầu cô được người ta đề nghị dùng ma túy. Trong bốn năm qua, cô đã nghe nhiều đến vấn đề này. Hầu hết những mối tình của cô đều ngắn ngủi. Cô không có thì giờ để nghĩ đến chuyện yên bề gia thất, cũng không muốn chuyện này, và những người đàn ông cô gặp đều không phải người cô muốn sống chung. Cô thường nói không hề yêu ai, mặc dù cô đi chơi với nhiều người. Từ ngày chia tay với chàng trai cô yêu khi còn học trung học, cô thấy không còn ai đáng cho cô yêu thương. Chàng trai ấy bây giờ đang học đại học, nhưng họ không còn gặp nhau nữa.
Candy không vào đại học. Việc làm người mẫu khiến cô thành công rực rỡ khi đang học lớp 12 và sau đó cô đi theo nghề này, nhưng hứa với mẹ rằng sẽ trở về học tiếp khi nghề chững lại. Cô muốn tận dụng cơ hội đang có. Cô đã dành dụm được một số tiền rất lớn, không kể căn hộ trên sân thượng một cao ốc ở New York, sắm rất nhiều áo quần và vui chơi thỏa thích. Vào đại học chưa chắc đã hái ra nhiều tiền như thế này, nên cô thấy việc đó không phải là điều quan trọng. Ngoài ra, cô thường nói với bố mẹ rằng cô không thông minh như các chị. Bố mẹ và các chị cô đều bác bỏ ý kiến này, nên họ vẫn nghĩ rằng cô nên đi học đại học khi công việc của cô hết ăn khách. Nhưng hiện tại, công việc của cô rất thành công, nên cô vẫn tiếp tục nghề này. Cô đang trên đà danh vọng, đang vui hưởng kết quả do sự nghiệp mang lại.
- Tôi không tin cô sẽ về nhà để dự tiệc mừng ngày 4 tháng 7. Tôi đề nghị cô đừng về, được không? - Matt hỏi, hy vọng cô nghe theo ý kiến của anh. Anh có bạn gái, nhưng cô ta không ở Pháp và anh với Candy là bạn thân của nhau. Anh vui sướng được ở bên cạnh cô và nếu họ cùng đi St. Tropez vui chơi với nhau vào ngày cuối tuần, sẽ vui biết nhường nào.
- Không được, - cô đáp, vẻ dứt khoát. - Mẹ tôi sẽ rất buồn, tôi không thể làm thế. Các chị tôi cũng sẽ giận. Họ sẽ về nhà hết.
- Nhưng trường hợp này khác. Tôi nghĩ họ sẽ vui khi nghe cô đi dự tiệc trên du thuyền.
- Không, họ sẽ nghĩ khác. Dù có tiệc ở đâu vui vẻ, chúng tôi cũng đều về nhà vào ngày lễ 4 tháng 7.
- Yêu nước quá nhỉ! - Anh nói, giọng chua chát. Nhiều người đi qua bàn họ ngồi đều nhìn Candy chằm chằm. Người ta thấy rõ ngực cô qua lớp vải trắng mỏng của chiếc áo cánh hở vai. Áo thuộc loại áo lót của đàn ông, loại áo mà dân trong nghề thường gọi là áo “trời đánh”. Cô mặc áo này nhiều lần và không đeo nịt ngực.
Cô đã làm cho ngực to thêm hơn trước đây ba năm, trông nó rất tương phản với thân hình ốm tong teo của cô. Cặp vú mới không bự lắm nhưng trông rất đẹp và được làm rất khéo. Khi sờ vào nó mềm mại, không như vú nhân tạo, nhất là các loại rẻ tiền. Cô đã phẫu thuật ngực tại một viện thẩm mỹ danh tiếng nhất ở New York, mẹ và chị cô rất kinh hoàng. Nhưng cô nói rằng mình phải làm thế vì nghề nghiệp. Mẹ cô và các chị cô không hề nghĩ đến chuyện làm một việc như vậy, mà họ cũng chẳng cần. Mẹ cô đã 57 tuổi nhưng vẫn còn đẹp, thân hình bà rất tuyệt vời.
Tất cả phụ nữ trong gia đình đều xinh đẹp, mặc dù mỗi người một vẻ khác nhau. Candy không giống những người khác trong nhà. Cô là người cao nhất, có chiều cao và dáng người giống bố. Bố cô rất đẹp, ông chơi bóng đá cho trường Yale, cao 1m90 và khi còn trẻ, tóc ông vàng như cô. Đến tháng chạp này, Jim Adams tròn 60. Bố mẹ cô không ai già như tuổi của mình. Hai ông bà vẫn còn rất trẻ và hấp dẫn. Mẹ cô có mái tóc đỏ như Tammy, chị cô. Tóc Annie có màu nâu hạt dẻ ngã sang màu nâu vàng, còn tóc Sabrina lại có màu đen tuyền. Mỗi người đều có một màu tóc riêng, và bố họ thích đùa về các màu sắc này. Khi còn nhỏ, trông họ như những bức tranh quảng cáo của Breck về giống người quý tộc xưa ở phương Đông, cao quý và xinh đẹp. Hồi còn nhỏ, mỗi khi bốn cô ra ngoài, mọi người đều xì xào khen ngợi, ngay cả khi đi với mẹ, người ta cũng bàn tán, và bây giờ cũng thế. Candy là người được mọi người chú ý đến nhiều nhất, vì cô cao gầy, nghề nghiệp nổi tiếng, nhưng những cô khác cũng rất được yêu mến.
Họ ăn trưa xong ở tiệm L’Avenue. Matt ăn cái bánh Macaron có tẩm nước ép trái mâm xôi ở trên. Candy nhăn mặt, nói rằng bánh quá ngọt, nên cô chỉ uống tách cà phê phin, ăn chút xíu sôcôla. Như vậy là nhiều rồi, ít khi cô ăn như thế. Sau khi ăn xong, người tài xế đưa họ đến Khải Hoàn Môn (Arc de Triomphe). Họ đã có sẵn toa xe moóc cho cô ở đây, toa xe đậu ở Đại lộ Foch, sau Khải Hoàn Môn. Một lát sau, cô xuất hiện trong chiếc áo dài dạ hội màu đỏ cực đẹp, kéo theo chiếc áo khoác bằng lông chồn quý ở phía sau. Trông cô thật tuyệt. Hai cảnh sát giúp cô đi qua dòng xe cộ để đến nơi Matt và các nhân viên phụ tá đứng đợi dưới lá cờ Pháp to tướng bay phất phới từ Khải Hoàn Môn. Thấy cô đến, Matt nhoẻn miệng cười tươi. Chưa bao giờ anh thấy ai đẹp như Candy, có lẽ cả thế giới cũng không có ai đẹp bằng.
- Trời, trông cô đẹp không thể tưởng tượng nổi.
- Cảm ơn Matt, - cô đáp, miệng cười với hai người cảnh sát, họ cũng có vẻ bàng hoàng trước sắc đẹp của cô. Cô cũng làm các tài xế mất tập trung khi hai người cảnh sát dẫn cô qua đường.
Họ đã chụp xong các ảnh cô dưới Khải Hoàn Môn sau năm giờ. Sau đó cô về khách sạn Ritz nghỉ ngơi trong bốn giờ. Cô tắm rồi, gọi cho đại lý ở New York và đến tháp Eiffel để chụp cảnh cuối cùng lúc chín giờ tối. Khi ấy ánh sáng đã dịu lại. Họ chụp xong lúc một giờ sáng, sau đó cô đi dự tiệc như đã hứa. Cô về lại khách sạn Ritz lúc bốn giờ sáng, người vẫn sung sức, không có dấu hiệu gì của sự mệt mỏi. Matt đã bỏ về trước đó hai giờ. Anh nói không có tuổi nào khỏe bằng tuổi 21. Anh đã 27, không theo kịp cô, các chàng theo đuổi cô hầu hết cũng không theo kịp.
Candy cho đồ đạc vào túi, rồi đi tắm, sau đó nằm nghỉ một giờ. Tối hôm đó cô rất vui nhưng thức ăn trong buổi tiệc, không có gì hấp dẫn cả. Cô phải rời khách sạn lúc bảy giờ sáng, có mặt ở phi trường Charles de Gaulle lúc 8h để đáp chuyến bay lúc l0h sáng. Máy bay sẽ hạ cánh ở phi trường Kennedy lúc 12h trưa, giờ địa phương. Mất một giờ để lấy hành lý và qua hải quan, đi xe đến Connecticut mất hai giờ nữa, cô sẽ có mặt ở nhà lúc 3h chiều, còn khối thì giờ để dự tiệc mừng ngày 4 tháng 7 vào hôm sau. Cô mong đợi giây phút gặp bố mẹ và các chị trước khi dự tiệc tưng bừng vào tối hôm sau.
Khi ra khỏi khách sạn Ritz, Candy cười với những người gác cửa và những nhân viên an ninh quen thuộc. Cô mặc quần jeans, áo thun, tóc buộc thành đuôi ngựa. Cô mang cái túi xách nhỏ bằng da cá sấu cũ hiệu Hermès. Cô lên chiếc Limousine đã đợi sẵn ở bên ngoài. Cô biết mình sẽ trở lại Paris trong một thời gian ngắn, vì có nhiều công việc phải làm ở đây. Cô đã có hai buổi chụp hình được dự kiến sẽ thực hiện ở Paris, sau chuyến đi Nhật vào cuối tháng bảy. Cô chưa nghĩ ra kế hoạch cho tháng tám, nhưng hy vọng sẽ nghỉ được vài ngày, hoặc là nghỉ ở Hamptons, hoặc ở Miền Nam nước Pháp. Cô có rất nhiều cơ hội để vui chơi và làm việc. Cuộc sống của cô rất tuyệt vời, cô mong đợi giây phút được nghỉ để vui chơi với gia đình hai tuần. Ở với gia đình lúc nào cô cũng thấy vui, mặc dù các chị thường trêu cô đã là người mẫu. Cô bé có tên là Candace Adams, học lớp nào cũng xếp vào loại cao nhất, vụng về nhất, đã trở thành con thiên nga xinh đẹp, nổi tiếng khắp thế giới với tên gọi Candy. Mặc dù cô yêu công việc đang làm, và đi đến đâu cũng được vui vẻ, sung sướng, nhưng không đâu cô thích bằng ở nhà, và không có ai cô yêu thương bằng mẹ và các chị. Dĩ nhiên cô cũng yêu bố, nhưng tình cảm đó khác hơn.
Candy ngồi dựa lưng vào ghế khi xe chạy trên đường phố Paris, hòa vào dòng xe cộ lúc sáng sớm. Tuy bề ngoài trông cô đẹp rực rỡ, nhưng trong lòng cô vẫn còn non nớt, vẫn là cô gái bé bỏng của mẹ.
Chị Em Gái Chị Em Gái - Danielle Steel Chị Em Gái