Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Chạy Theo Hạnh Phúc
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 2
Ngày 20 tháng 9, bầu trời trong xanh, một làngió nhẹ thổi đi cái nóng mùa hè, trong không khí thoang thoảng chúthương thơm thanh nhã. An Hòa bước xuống xe, nhắm mắt lại hít một hơi,cảm nhận một lần cuối không khí của thành phố A trước khi ra đi.
“Hòa Hòa, đi thôi.” An Vũ xách va ly đầy hànhlí đi theo sau, chuyển đến trước mặt em gái sờ sờ đầu cô dịu dàngnói.
“Vâng!” An Hòa ngoan ngoãn cười cười với anhtrai, ôm lấy cánh tay của mẹ, cả nhà đi vào trong sân bay.
“Hòa Hòa, sau này đến Mĩ nhất định phải chămsóc mình cho tốt! Có chuyện gì nhất định phải tìm anh, nhớ đó haingày phải gọi về cho mẹ một lần, không đủ tiền thì phải nói vớimẹ…” Diệp Hiểu Nhu vẫn còn kinh sợ chuyện năm kia con gái mất tích,nếu như không phải con gái kiên quyết thì bà cũng không muốn để nórời khỏi mình.
“Biết rồi người đẹp! Yên tâm đi mà!” An Hòa ômấy mẹ yêu dấu làm nũng.
Diệp Hiểu Nhu hơi kích động, từ lúc An Hòa trởvề cũng rất ít khi làm nũng với bà. An Cảnh Dương nhìn vợ cùng congái yêu ôm nhau, khuôn mặt hiền lành tràn ngập nụ cười. Ông vỗ vỗ vaicon trai, dặn dò một lần nữa: “Nhất định phải chăm sóc tốt cho emgái con đấy!”
An Vũ gật đầu, “Yên tâm đi ba!”
Ôm lấy ba xong An Hòa mới chầm chậm bước vàocửa kiểm tra. Cảm nhận của ba và mẹ cô đều biết, mỗi khi nhìn thấyánh mắt lo lắng của họ cô đều rất tự trách. Cô không phải đứa congái ngoan, đã làm cho ba và mẹ lo lắng hãi hùng nhiều năm như vậy.
“Bé, uống gì nào?” An Vũ vỗ vỗ em gái đangnằm xem TV, dịu dàng hỏi.
“Chocolate nóng ạ!”
An Vũ gọi tiếp viên hàng không, chỉ chốc látsau một ly chocolate nóng hổi đã đưa đến tay An Hòa.
“Sao sau này lại thích uống thứ này thế? Anhnhớ trước kia em không thích mấy thứ này mà.”
Tay cầm ly của An Hòa cứng đờ, trong đầu hiệnlên rất nhiều hình ảnh, người đàn ông kia đứng trong nhà bếp, nhữngđầu ngón tay thon dài đẹp mắt cầm lấy chiếc ly, phong thái ưu nhã phachocolate cho cô. Trước kia cô cũng không thích loại thức uống nóngngòn ngọt nhơn nhớt này, nhưng mà uống nhiều lại thành thói quen.
“Anh, trường học của chị Lâm Lâm cách trườnghọc của anh xa không?” An Hòa cầm ly uống một ngụm, chuyển đề tài.
An Vũ không kìm được tỏ ra vui vẻ, “Không xa,cùng một thành phố.”
An Hòa cười chế nhạo anh, “Cho nên anh cố gắnghọc tập như vậy thật ra là không thể đợi được muốn đi gặp chị LâmLâm hả?”
An Vũ nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của em gái, xemra cô đã hoạt bát hơn trước kia rất nhiều, cũng rất vui mừng, “Nhóccon hư hỏng!”
***
An Hòa tốt nghiệp trung học chưa kịp điền nguyệnvọng học khoa báo chí thì bị bắt cóc, lúc ấy cả nhà loạn hết lên,cho nên căn bản người nhà cũng không muốn cô học khoa báo chí, vì vậycô đã bỏ lỡ cơ hội học đại học. Vậy nên An Cảnh Dương đã tìm mộttrường đại học tư nổi tiếng ở Mĩ cho cô, học khoa hướng dẫn viên dulịch.
Mà An Vũ lại thi đậu vào một trường đại họcnổi tiếng ở Mĩ thậm chí nổi tiếng toàn thế giới, huống chi anh cònchọn học thạc sĩ khoa Quản trị khó khăn nhất, An Vũ trở thành sinhviên Trung Quốc duy nhất học khoa này.
Đến New York, An Vũ cũng không về trường củamình vội mà lái xe đưa em gái đến kí túc xá trước. Kí túc xá xâytheo hình thức nhà trọ, điều kiện cũng không tệ, phòng lớn màthoáng mát, người ngoại quốc khá chú trọng đến chỗ ở, mỗi ngườidều có phòng riêng của mình.
Lúc An Hòa thu dọn hành lý thì An Vũ xuốnglầu mua rất nhiều thứ mang lên. Đến tối An Vũ xuống bếp nấu vàimón, ăn cơm với em gái xong mới ra về.
Trong đêm, An Hòa nằm một mình trên chiếc giườnglớn, không sao ngủ được, gần đây càng ngày cô càng nhớ anh nhiều hơn.Nhớ tới lúc anh đã từng đối tốt cùng làm tổn thương đến cô, nhớtới nụ cười bất cần cùng giọt nước mắt rơi xuống trong nháy mắtcủa anh, nhớ tới bóng dáng cô đơn khi chia tay của anh… Xa nhau đã lâunhưng chuyện cũ vẫn rõ ràng như vậy.
Thật ra anh chưa từng chính thức làm tổn thươngcô, cô cũng không hề trách anh, tất cả đều là do vận mệnh quái ác,nó luôn thích trêu đùa người ta như vậy.
Lăn qua lộn lại vài vòng, cuối cùng An Hòa bựcmình, dù cho là ga giường mang từ ở nhà đến cô vẫn lạ giường khôngngủ được. Thế là cô xốc tấm chăn mỏng lên đi chân trần bước xuốnggiường, quyết định vào bếp tìm sữa uống.
Vừa mới mở cửa phòng ra thì lỗ tai An Hòadựng lên, não bộ xiết chặt… Bên ngoài có người đang nói chuyện!
Nhìn trộm qua khe cửa, chỉ thấy một đôi giàycao gót màu đỏ vung vãi mất trật tự trên sàn, bên cạnh đôi giày làmột đôi chân ngọc trắng nõn nà đang giẫm lên một đôi giày da màu đen.Ánh mắt An Hòa thuận tiện dời đi theo cặp chân kia, cái miệng nhỏnhắn há thành chữ o, một thân hình khiêu gợi lúc này đang ôm chặtlấy một thân hình cường tráng của người đàn ông tóc vàng, ôm hônnóng bỏng. Người đàn ông kia mò mẫm vào trong quần cô gái, mạnh mẽsờ mó.
An Hòa có hơi xấu hổ, duỗi tay rồi lại rụtvề, chuẩn bị về lại ổ chăn ngủ tiếp. Không ngờ tới tay không cẩnthận nên tiếng đóng cửa có hơi lớn, kinh động đến hai người đangnhiệt tình như lửa kia.
“Ai?” Giọng nói của cô gái kia cũng mị hoặc nhưthân hình của cô ấy.
Biết mình đã bị phát hiện, An Hòa ngại ngùngló đầu ra, “Ơ…Rất vui được gặp bạn! Mình ở cùng phòng với bạn, AnHòa.” Trước kia tiếng Anh của An Hòa không tốt lắm nhưng thời gian ởtrong căn cứ Hạ Viêm luôn nói tiếng Anh, sau đó còn xem thường tiếngAnh của cô không tốt, mỗi ngày đều kiên nhẫn dạy bảo cô, cũng khônglâu sau trình độ tiếng Anh của cô cũng khá lên thấy rõ.
Alice nhìn cô gái rụt rèsợ hãi trốn sau cửa, khẽ cười, “Ra đây đi! Mình là Alice,lúc trước chúng ta đã từng nói chuyện qua điện thoại.”
An Hòa không hiểu nhiều về lễ tiết của ngườiMĩ, sợ mình cứ trốn như vậy cũng không lịch sự nên chỉ có thể cứngngắc bước tới.
“Woa…bảo bối, bạn cùng phòng với em là búp bêphương Đông…Thật đáng yêu…” Người nói chính là người đàn ông đứngcạnh Alice, An Hòa nghe thấy anh ta chủyếu chỉ muôn trêu chọc, không có ác ý gì nên cũng cười thân thiệnvới anh ta.
Alice tiện tay ném túi xách vẫn chưa buông raxuống chân, chẫm rãi đi đến trước mặt An Hòa, cánh tay dài nhỏ ghìchặt bả vai An Hòa, đôi mắt to nháy nháy với An Hòa, “Mình rất thíchbạn, sau này bạn sẽ do mình che chở!”
An Hòa kinh ngạc mở to mắt, nhìn cô gái xinhđẹp tóc vàng cao hơn mình, nửa ngày vẫn không ngậm miệng lại được.Alice cười ha ha, nhéo nhéo má An Hòa, “Đi ngủ đi, hôm nay ngồi máy baylâu rồi nhỉ? Yên tâm, chúng mình sẽ nói nhỏ thôi…Đúng rồi, cậu sẽkhông phiền chứ?”
Biết rõ cô ấy hỏi gì, đầu nhỏ của An Hòa gậtgật như trống bỏi rồi quay đầu lại xông vào phòng ngủ. Ngoại trừngại ngùng, thật ra cô cũng khá yêu mến cô bạn cùng phòng vừa mớiquen này.
***
An Hòa vẫn mất ngủ.
Alice đứng bên cạnh An Hòa,thưởng thức móng tay xinh đẹp mình vừa làm xong, chẫm rãi nói: “Nếukhông thì bạn ở lại ngủ đi? Chuyện điểm danh cứ giao cho mình.”
An Hòa dùng đôi mắt gấu mèo ai oán liếc nhìntên đầu sỏ gây chuyện, tuy cô lạ giường nhưng chưa từng mất ngủ trầmtrọng như vậy, cả đêm cô nghe thấy âm thanh a a từ phòng cách vách,đầu óc càng lúc càng tỉnh. Nhưng mà lúc thức dậy thấy tên đầu sỏgây tội lại chuẩn bị bữa sáng cho cô nên cô cũng không muốn lên án côấy nữa.
“…”
“Thật sự không về sao? Nghe nói chiều nay huấnluyện viên dẫn chúng ta đi sinh hoạt dã ngoại muốn chúng ta đến họp,nói không chừng còn huấn luyện vài thứ nữa đấy, bạn có thể chịuđược không?”
“…”
“Đang hỏibạn đó?” Alice duỗihai ngón tay dí dí vào cái đầu nhỏ của An Hòa, gằn giọng nói.
“Hi hi…” An Hòa lấy lại tinh thần, nịnh nọtnhìn Alicecười, vẻ mặt vô cùng ngốc,thật ra vừa rồi cô mới thất thần nên không biết cô ấy muốn nói gì.
***
Hết tiết ra về thì cũng đã đến giữa trưa, Alice kéotay An Hòa đi về phía cổng trường, cùng với bạn trai Danny củaAlice đi đếnmột nhà hàng tây gần đấy.
Alice và Danny đều là ngườinhiệt tình, An Hòa nói chuyện phiếm cùng bọn họ cảm thấy rất vui,bình thường không thích cơm tây cũng cảm thấy ngon hơn rất nhiều.
Đang ăn thì điện thoại của An Hòa vang lên.
“Mình đi nghe điện thoại.” An Hòa cười có lỗivới hai người đối diện, cầm điện thoại đi ra ngoài cửa.
“Anh”
An Vũ ở đầu bên kia điện thoại hỏi: “Bé, đangở đâu? Sao không có ở kí túc xá?”
“À, em đang đi ăn cơm với bạn cùng phòng…Đúngrồi, anh có muốn đến đây làm quen với bọn họ một chút không?”
“Được, em ở đâu? Anh qua đó.”
Trở về chỗ ngồi xuống, An Hòa nói với Alice:“Anh của mình nói muốn tới đây, không sao chứ?”
Alice cười hào phóng, “Đượcmà, không sao đâu…”
Không lâu sau cửa nhà hàng bị mở ra, trước cửatreo một cái chuông gió, tiếng chuông trong vắt dễ nghe.
An Hòa đứng dậy vẫy tay, An Vũ đi thẳng tới.
“Woa, cực cool…” Alice nhìnthấy người vừa tới đã không kìm được mà tán thưởng.
Hôm nay An Vũ mặc một bộ quần áo màu trắng,mềm mại có cảm giác vô cùng thoải mái, dáng người ngọc thụ lâmphong, vô cùng phóng khoáng, hơn nữa lại mang gương mặt phương đông anhtuấn nên ngay lập tức đã hấp dẫn sự chú ý của hơn phân nửa người ởđây.
An Hoàn bĩu môi, lúc cô bước vào sao không nhậnđược ánh mắt chú ý của nhiều người như vậy chứ. Cô không vui trừngmắt nhìn anh mình rồi mới giới thiệu bọn họ với nhau.
An Vũ rất phong độ nhẹ nhàng cụng ly với Alice vàDanny, mong bọn họ chăm sóc cho An Hòa, bữa cơm trôi qua rất vui vẻ.Trước khi chia tay, An Vũ luôn dặn dò An Hòa phải tự chăm sóc bản thânthật tốt, đến khi em gái không chịu nổi nữa sắp nổi bão mới rời đi.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chạy Theo Hạnh Phúc
ha gia chi bao
Chạy Theo Hạnh Phúc - ha gia chi bao
https://isach.info/story.php?story=chay_theo_hanh_phuc__ha_gia_chi_bao