Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Vô Tự Thiên Thư
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Quyển 1 -- Chương 1: Vô Tự Thiên Thư (thượng)
" T
iểu huynh đệ, xin dừng bước." Một lão nhân quần áo lam lũ rách rưới, toàn thân dơ bẩn ngăn cản ngay trước mặt Tiểu Khai: " Ta xem ngươi hai mắt vô thần, mặt đầy âm khí, ấn đường đen tối, lông mi ẩn sát khí, hiển nhiên sẽ lập tức có tai nạn phát sinh a."
"Thôi ông đi, đã ở thế kỷ hai mươi mốt rồi còn giở trò này." Vẻ mặt Tiểu Khai khinh thường: " Lão nhân, tôi xem khuôn mặt ông dơ bẩn, quần áo lam lũ, tay chân run rẩy, đầu trọc u ám, hiển nhiên là có đại nạn sắp tới rồi a!"
Đôi mắt lão nhân trợn tròn, phảng phất như bị hoảng sợ rất lớn, nửa ngày mới tỉnh lại: " Tiểu tử ngươi quả nhiên lợi hại, cư nhiên có thể tính ra ta có đại nạn sắp tới, xem ra ta quả nhiên không tìm sai người."
"Bỏ đi, bỏ đi." Hai tay Tiểu Khai như đang xua đuổi ruồi bọ: " Đại gia ta còn phải đi làm ngay đây, mặc dù tôn kính người già là mỹ đức truyền thống của dân tộc Trung Hoa ta, nhưng nếu lão cứ giở trò này thì coi chừng ta động tới nắm tay nga."
"Hắc hắc, ta vẫn không tin đâu." Trên mặt lão nhân mặc dù có vẻ u ám, nhưng cặp mắt lại có vẻ sáng rực, đang đánh giá Tiểu Khai từ trên xuống dưới: " Tiểu huynh đệ a, lão nhân ta đã già rồi, không có ý đùa giỡn với ngươi, ngươi gọi là Nghiêm Tiểu Khai phải không? Năm nay ngươi được hai mươi mốt tuổi? Nếu ta tính không sai, hôm nay là ngày sinh nhật của ngươi đúng không?"
"Vậy cũng được sao." Tiểu Khai lắp bắp kinh hãi, hung hăng sấn tới: " Ngươi hay thật, hiển nhiên lại quan sát theo dõi ta thật lâu rồi sao? Vậy mà cũng biết hết? Rốt cuộc ngươi có âm mưu gì?"
"Không có âm mưu, không có âm mưu." Hai tay lão nhân xua loạn: " Tiểu huynh đệ, hôm nay ngươi có tai nạn sắp tới trước mắt, ta có thể giúp ngươi, chỉ nhìn xem ngươi có thành ý hay không thôi."
"Ngươi muốn thế nào?" Tiểu Khai hỏi không chút thành ý.
"Rất đơn giản." Lão nhân thần bí cười, tay phải rút ra vài quyển sách trong ngực, mở ra như mở quạt, Tiểu Khai lập tức nhìn ra trên bìa sách có một dòng chữ phồn thể: Cửu Âm Chân Kinh, Càn Khôn Đại Na Di, Hàng Long Thập Bát Chưởng, Tiểu Lý Phi Đao...
"Ta kháo." Tiểu Khai trợn trắng mắt: " Lão Đại, ta thật là sùng bái ngươi, cái trò này ta từng nhìn thấy qua nhiều lần rồi, làm ơn dùng trò mới hơn có được không?"
"Ta không phải đang đùa giỡn, đây đều là thật cả." Lão nhân nghiêm túc nhìn Tiểu Khai: " Ngươi có ý nghĩ sẽ bảo vệ hòa bình thế giới không? Chỉ cần đưa ta mười đồng tiền, tùy tiện mua một quyển, từ nay về sau bảo vệ hòa bình thế giới sẽ nhờ vào ngươi thôi."
"Không mua, chết cũng không mua." Tiểu Khai nhìn lão nhân, vẻ mặt khinh bỉ: " Một đồng tiền ta cũng không mua!"
"Tốt lắm." Lão nhân đã rõ ràng: " Ngươi không mua thì khẳng định sẽ không có gì tốt, đi đường sẽ đạp phân chó, rình coi người ta sẽ bị phát hiện, ngồi xe buýt cũng sẽ bị người ta vu oan sàm sỡ, như vậy cũng không hết, thời điểm ngươi đi làm..."
"Dừng lại, dừng lại." Tiểu Khai nổi giận: " Lão nhân, ta xem ngươi tuổi lớn không muốn đánh ngươi, ngươi đừng bức ta!"
"Hắc hắc, tốt lắm, tối nay chúng ta gặp lại." Lão nhân đại khái như sợ bị đánh, vội vàng bỏ chạy, tốc độ thật ra lại rất nhanh, phỏng chừng như Tiểu Khai có rượt theo cũng không đuổi kịp, khi chạy đã xa, lão nhân còn không bỏ cuộc, quay đầu hô to một tiếng: " Tiểu Khai, đi đường nhất định phải cẩn thận bị xe đụng a."
"Thật là xui xẻo tám đời, lại gặp phải một tên vô công rỗi nghề làm phiền." Tiểu Khai tức giận mắng to, cúi đầu đi về phía trước.
Tiểu Khai luôn luôn nghĩ mình thật không may mắn, hai mươi mốt tuổi, tốt nghiệp đại học, tìm công việc vô cùng khổ sở, không có tiền, không bạn gái, còn bị cấp trên chèn ép, những lý tưởng năm xưa khi còn đi học chỉ trong nửa năm đã hoàn toàn tiêu biến sạch sẽ. Vốn hôm nay cảm thấy đã đỡ hơn, tâm tình cũng không tệ, nào ngờ bị lão nhân đó hoàn toàn phá vỡ, lại bắt đầu cảm thấy buồn bực như trước.
Còn đang cúi đầu phiền não, chợt thấy dưới chân đột nhiên mềm nhũn " Phốc" không biết đạp trúng cái gì, vừa cúi đầu nhìn thấy thì hắn nhất thời " phi, phi" ói ra vài hơi, đôi giày mới của hắn đang đạp trúng một đống phân chó dưới đất, còn bốc lên một mùi hôi thối nồng nặc.
Tiểu Khai vô cùng buồn bực ngẩng đầu lên, chỉ thấy một cái đuôi chó đang khuất sau một cây tùng.
"Vậy mà cũng bị tên già kia nói đúng sao." Tiểu Khai không biết nên khóc hay nên cười, hắn sờ trên người suốt cả buổi cũng không tìm được cái gì để lau phân chó dưới đôi giày mới, bèn chạy nhanh đến bên gốc cây tùng phía trước.
Cây tùng cũng có rất nhiều lá rụng, ý của Tiểu Khai chỉ là muốn dùng vài chiếc lá lau đôi giày nhưng vừa đi vào thì chợt nghe tiếng rên rỉ rất nhỏ, thanh âm có vẻ nhu mị, Tiểu Khai nhất thời kinh hãi!
Loại thanh âm này bình thường hắn nghe được không ít, chỉ là vẫn còn chưa tiếp xúc thực tế mà thôi, không nghĩ tới hôm nay ở chỗ này lại có thể nghe được thanh âm như thế, hắn căn bản nghĩ cũng không dám nghĩ, chỉ biết ở sau lưng cây tùng đang diễn ra chuyện gì đó.
Đương nhiên đối với một nam nhân còn là xử nam( chưa tiếp xúc phụ nữ), cơ hội khó gặp như thế thì nhất định không thể bỏ qua.
Tiểu Khai đã quên đôi giày còn dính phân chó, vạch vài nhánh cây đưa mắt nhìn qua.
Ở một địa phương gần hai thước, đang có một nam một nữ đang trần truồng dây dưa cùng một chỗ, thân hình của nam nhân kia y như một con heo, đang hì hục trên mình một nữ nhân, trong miệng phát ra tiếng thở dốc trầm trọng. Nữ nhân đang nằm trên mặt đất, dưới thân có trải một tấm vải trắng, eo nhỏ, quả nhiên nhìn rất đã mắt. Giờ phút này cô ta đang híp mắt lại, thỉnh thoảng lại rên lên vài tiếng làm người ta nghe được thì máu huyết cũng sôi lên.
Tiểu Khai dùng sức xoa đôi mắt, đưa đầu đến trước dò xét, gần đến như thế nên cơ hồ nhìn thấy được toàn bộ những bộ vị bí ẩn của nữ nhân, đã thu vào đáy mắt hắn toàn bộ.
Không chút nghi ngờ, hắn đã bị rung động thật lớn, bất tri bất giác hắn cảm thấy chính mình cũng có phản ứng. Đột nhiên trong lúc này nghe được nam nhân kia kêu " a" một tiếng trầm muộn, bỗng nhiên dừng lại, thân thể của nữ nhân đã không còn lắc lư đung đưa, sau đó chợt nghe nam nhân kia nói: " Di, sao lại hôi thối như vậy?"
"Phải a." Nữ nhân cũng nói: " Tôi cũng mới nghe được một mùi hôi thối."
Hai người này vừa nói ra, Tiểu Khai đã cảm thấy không đúng, cẩn thận suy nghĩ, di, thanh âm sao lại quen tai như thế? Hắn nghiêng đầu nhìn kỹ, nhất thời lại càng hoảng sợ!
Nguyên lai người nam kia chính là sếp của hắn tên Cổ Chánh Kinh, mà nữ kia cũng là người quen, tại công ty được gọi là bông hoa quản lý trợ lý Tần Trăn. Sự phong lưu của Tần Trăn đã rất nổi danh, nghe nói hay quan hệ khắp công ty, nhưng bất quá trước mặt một người như Tiểu Khai, không có tương lai lại không có tướng mạo nên cô ta luôn biểu hiện vẻ nghiêm trang, cao ngạo và hình dáng ra vẻ cao quý. Trên thực tế khi bị Tiểu Khai giương mắt nhìn trộm được hết các bộ vị bí ẩn thì người luôn tỏ vẻ trinh khiết liệt nữ đã hoàn toàn lộ ra thần sắc hèn mọn.
Tần Trăn và Cổ Chánh Kinh vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Tiểu Khai đang trợn mắt há hốc mồm nhìn họ cách đó không xa.
"Nghiêm Tiểu Khai!" Cổ Chánh Kinh lập tức rít gào đứng lên: " Ngươi ở chỗ này làm gì?"
"Ta...ta..." Tiểu Khai cả kinh, chuyện này không phải chuyện đùa, chỉ mới nói ra được hai tiếng thì gương mặt đã đỏ bừng, với cục diện trước mắt, căn bản là không còn gì có thể giải thích, hắn quay người lại, giống như một con thỏ nhanh chóng thoát ra khỏi cây tùng chạy trốn.
"Ngươi dừng lại cho ta!" Cổ Chánh Kinh ở phía sau giận dữ. Ngoài thanh âm của hắn, phảng phất còn nghe được Tần Trăn còn vang lên tiếng cười khinh miệt: " Tiểu xử nam.."
"Mẹ nó, tiểu xử nam thì làm sao?" Tiểu Khai vừa chạy vừa nghiến răng nghĩ: " Có là tiểu xử nam thì cũng sẽ làm cho ngươi chết lên chết xuống, không tin ngươi tới thử xem." Trong thân thể hắn có chút xao động, đây là lần đầu tiên từ khi sinh ra hắn gặp phải trường hợp như thế, làm cho hắn vừa chạy vừa hoảng hốt, trong lúc này đột nhiên nghe một thanh âm cả kinh kêu lên: " Nha, mau tránh ra!"
"Chi..." Một tiếng rít thắng xe bén nhọn xuyên sát lỗ tai hắn, ngay sau đó hắn cảm thấy một trận đau nhức, bị một cỗ lực kháng cự đâm thẳng vào làm thân thể hắn liền bay ra ngoài!
"Ba!" Hai giây sau, thân thể Tiểu Khai mới giống như một đống bùn rơi trên mặt đất, hắn chỉ cảm thấy vùng mông đau đớn nóng bỏng, hắn hít sâu một hơi lãnh khí, thiếu chút nữa ứa nước mắt, vô số ý niệm rối loạn từ trong đầu thoát ra: " Nguy rồi...bị xe đụng rồi...xưng sườn gãy rồi...Nội tạng tổn hại...kinh mạch đứt hết...ta phải chết...ô ô ta không cam lòng a..."
"Uy, tiểu tử, còn ngồi trên mặt đất làm gì, còn không mau đứng lên!" Xe ngừng lại, nhưng phản ứng của chủ xe làm cho hắn không thể nghĩ ra: " Mau đứng lên, mau lên, đừng có lãng phí thời gian của lão tử, mẹ nó, lão tử phải đi chém người đây!"
Tiểu Khai trừng mắt nhìn chủ xe, người này đúng là người điển hình của xã hội đen, cách ăn mặc, kính râm, giày da, thân thể cao hơn một mét tám mươi lăm, đứng xa vài thước, Tiểu Khai còn phải ngửa đầu mới có thể nhìn được hắn. Người đàn ông mang kính râm còn rống lên một tiếng: " Còn không đứng lên!"
Đang lúc đó, Tiểu Khai cố gắng đứng lên, vỗ vỗ bụi bặm trên người, lau mồ hôi trên mặt, rờ lên cổ lên người, di, thật sự là kỳ quái, dường như không bị thương!
"Mau tránh ra!" Người đàn ông mang kính râm còn nói: " Lão tử phải đi chém người, còn không tránh ra lão tử chém ngươi bây giờ."
"Ta kháo..còn chưa từng nhìn thấy người kiêu ngạo như vậy." Tiểu Khai vừa tức giận nghĩ, vừa tránh sang một bên. Mắt nhìn tên kiêu ngạo đang ngang tàng mà đi, miệng còn phun ra một luồng khói thuốc, phun thẳng vào trong mặt Tiểu Khai.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Vô Tự Thiên Thư
Closeads
Vô Tự Thiên Thư - Closeads
https://isach.info/story.php?story=vo_tu_thien_thu__closeads