Tóc Mơ Nghìn Sợi epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6  
Chương 1
ôi tiễn Thục ra cửa. Bầu trời bỗng dưng u ám lại. Thục bảo tôi:
- Khéo Thục lại bị mưa.
Nhìn dáng Thục tươi trẻ trong bộ đồ hợp thời trang với khuôn mặt vui tươi, lòng tôi dấy lên một nỗi xót xa ước muốn. Tôi thèm tuổi trẻ và niềm tươi vui của Thục. Tuổi trẻ của tôi mất rồi, không còn lại gì nữa cả. Thục đẩy khẽ cánh tay tôi:
- Vào nhà đi để Thục về.
Tôi hỏi nhỏ:
- Sợ mưa đến nơi rồi Thục. Hay ở lại với mình đi.
Thục mỉm cười:
- Ở lại không được đâu. Hôm nào rảnh Thục đến thăm Diễm.
Tôi chớp nhẹ ánh mắt nhìn mông lung ra ngoài. Gió bắt đầu thổi mạnh làm rụng những chiếc lá vàng trên hàng rào dâm bụt trước cửa nhà. Tôi đi với Thục ra ngõ, Thục nói:
- Mới đây mà đã gần mười năm rồi. Sao nhanh ghê hở Diễm?
Tôi thở dài:
- Thục thì chẳng thay đổi gì cả. Riêng Diễm...
Thục chớp mắt:
- Mỗi người một hoàn cảnh, làm sao mà giống nhau được.
Tôi chép miệng:
- Cuộc sống của Thục bình yên bao nhiêu thì cuộc sống của Diễm sóng gió bấy nhiêu.
Thục khoác tay lên vai tôi, nhỏ nhẹ:
- Có bình an hay không là do chính tâm hồn mình chứ không phải do hoàn cảnh. Diễm cứ yên tâm đi, rồi lòng Diễm sẽ lắng xuống.
- Còn Trường? Liệu Trường có hạnh phúc không Thục.
Thục tròn mắt nhìn tôi, làm như Thục ngạc nhiên khi nghe tôi nhắc tên Trường vậy.
- Diễm vẫn nghĩ đến Trường đấy à.
Tôi cười nhẹ:
- Thỉnh thoảng thôi.
- Còn yêu chứ.
- Không biết được.
Thục cười tinh nghịch:
- Lại dối lòng đấy nhé. Còn yêu thì nói còn yêu. Trả lời không biết được hơi yếu.
Tôi cắn nhẹ đôi môi:
- Quả thật là mình có hơi yếu. Tuy nhiên, còn yêu hay hết yêu thì cũng chả giữ lại được gì.
Thục bảo tôi:
- Còn chứ. Còn lại đứa con của tình yêu.
- Mình gởi nó ở nhà bà ngoại, thỉnh thoảng mới về thăm nên tình mẹ con hình như không thấm thiết mấy. Hải yêu bà ngoại hơn yêu mẹ. Quấn quít mấy cậu mấy dì hơn quấn mẹ, thế đó, Thục nghĩ xem tình yêu có còn hay không?
Thục cười, vẫy một chiếc xe đi trờ tới, Thục bảo tôi trước khi leo lên xe:
- Tình yêu còn có hay không thì tối nay về nhà nằm buông thả lòng mình sẽ biết. Đừng cố gắng che đậy quá lại thêm khổ.
Tôi đứng lặng bên đường nhìn chiếc taxi chở Thục đi khuất. Nỗi buồn nào rụng trong mắt tôi, nước mắt muốn ứa ra. Có thật tôi đã quên Trường rồi không? Có thật không hở trời? Từ bao nhiêu năm nay tôi trốn tránh tôi, trốn tránh con tôi, tôi sống như người mộng du để cố dìm chết dĩ vãng và kỷ niệm. Bất ngờ lại gặp Thục, bất ngờ lại nghe tiếng nói của kỷ niệm thôi thúc tội tên tôi trở về với cái tên Trường thân mật cũ. Thì ra tôi chưa quên được chàng.
Gió thổi tung những hạt cát lên chân tôi. Bụi mờ cả mắt. Cơn mưa sắp đến rồi. Bầu trời đỏ ửng một phía. Tôi đi nhanh về nhà, mở rộng cánh cửa. Tôi nhìn tôi đơn độc quanh căn phòng vắng. Người bạn ở chung vừa đi nghỉ mát với bạn trai, có lẽ ở Nha Trang hay Đà Lạt gì đó. Bích có rũ tôi đi chung với nó nhưng tôi từ chối. Bích la tôi ngu:
- Mày phải sống cho tuổi trẻ của mày nữa chứ.
Tôi cãi Bích:
- Tao đã chẳng sống cho tuổi trẻ của tao là gì. Tao đang lợi dụng nhan sắc của tao để moi tiền thiên hạ đấy thôi.
Bích cười vào mặt tôi:
- Mày sống cho gia đình, các em và con mày nặng quá. Mày có vì mày lúc nào đâu.
Tôi chớp mắt xa xót:
- Gia đình, các em và con tao là niềm sống của tao. Không vì họ tao còn vì ai được nữa.
Bích bĩu môi chê tôi dở hơi:
- Cái hy sinh của mày chẳng được ai chấp nhận cả. Các em mày nó coi thường mày. Chê mày, khinh mày. Việc gì mày phải hy sinh cho họ chứ.
Tôi cười cay đắng:
- Nhưng ít nhứt chúng nó cũng còn được hưởng những tiện nghi vật chất. Có tủ lạnh, có tivi, có quần áo đẹp mặc, có tiền thỉnh thoảng đi xi nê. Không như tao ngày xưa...
Bích đanh đá:
- Đó mới là cái ngu của mày.
Tôi lặng lẽ không cãi Bích. Buổi sáng tôi còn ngủ thì Bích đi. Nó viết giấy để lại cho tôi không định được ngày về, có thể hai ba ngày, cũng có thể vài tuần tùy theo túi tiền của người bao bọc nó. Tôi thấy buồn trong nỗi nhớ xót xa, trở dậy một mình tôi thấy lạc lõng. Muốn về thăm gia đình lại thấy e ngại một điều gì đó. Cô em gái của tôi đang đến tuổi lấy chồng. Có lẽ tôi e ngại cô bé không thích tôi về nhà, luôn chỉ gây buồn phiền cho nó. Sự tủi buồn vì có người chị làm ca sĩ phòng trà. Một thứ ca sĩ hạng ba, không có tiếng tăm gì. Nhưng nghề chính của tôi không phải là nghề đi hát. Tôi có nghề “yêu” mấy ông nhà giầu dư tiền muốn bao một cô gái chịu chơi, trẻ đẹp một thời gian cho quên tuổi già chợt đến. Tôi đã có nhiều người bao, và tôi đã có quá nhiều tiền với cái nghề ấy. Cái nghề không đàng hoàng đã khiến mẹ tôi xấu hổ với hàng xóm. Cái nghề làm buồn tủi cho em tôi vì nó mất đi những con trai tán tỉnh. Thế đó, nhưng tôi đã cho nó rất nhiều tiền. Tôi dúi vào tay mẹ những nắm bạc lớn mà nước mắt cứ chực ứa ra. Mẹ thì đi dấu tiếng thở dài chua xót. Mẹ nuôi cho tôi đứa cháu ngoại của mẹ, đứa con của tôi. Đứa con đúc kết trong ba năm dài tình yêu chân thật của Trường và của tôi. Rồi thì mẹ lại nuôi thêm một đứa nữa. Một đứa con gái do tôi sanh ra, nhưng không phải là đúc kết của tình yêu mà là sự cần thiết của một số tiền. Tôi đã sinh ra một đứa bé mà tất cả những người đàn ông quen tôi đều không nhận làm cha. Tôi đem đứa con hoang về để vào lòng mẹ:
- Nó không có cha.
Mẹ tôi vuốt ve đứa bé mà nước mắt ướt trên mi. Tôi cắn răng không một lời than thở. Các em tôi nhìn tôi bằng ánh mắt nửa xót xa, nửa khinh bỉ. Tôi trở về nhà trong nỗi buồn thênh thang, không muốn nhận một cái nhìn nào trong những cái nhìn buồn phiền của mẹ nữa cả. Chẳng trách được mình mà cũng chả dám trách ai. Tôi chấp nhận tất cả.
Cơn mưa đã không đổ xuống ào ào như tôi và Thục đã tiên đoán. Gió một lúc rồi cũng lần lần lắng xuống nhưng bầu trời thì vẫn âm u. Làm như trời không mưa được trời cũng buồn sao ấy. Tôi bỏ bữa cơm chiều nằm dài lên giường. Tối nay không đi hát, không có Bích để rủ đi lang thang cũng không có một tên đàn ông nào đến thăm nữa cả. Tôi có nguyên một riêng tư dài để nằm vắt tay lên trán như lời Thục khuyên, để buông thả lòng mình trở về với Trường cùng những năm tháng nghèo khổ của tôi và đầy ắp những đam mê ngọt ngào trong tình yêu hai đứa...
Tóc Mơ Nghìn Sợi Tóc Mơ Nghìn Sợi - Dung Saigon Tóc Mơ Nghìn Sợi