Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Những Giọt Long Lanh
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 1
Á
i Vi nhìn đồng hồ, chỉ còn một vài phút nữa là máy bay sẽ ngừng ở phi trường Liên Khương. Thành phố của sương mù và gió rét. Ái Vi chống tay lên cằm nhìn mênh mông ra ngoài, bầu trời trong vắt không để lại cho Ái Vi một cảm tưởng nào cả. Những đám mây lững lờ bay lượn ngay trong tầm mắt nàng. Ái Vi bỗng cảm thấy cô đơn và sợ hãi khi nghĩ đến thành phố mà nàng sắp đặt chân tới, chắc hẳn phải lạnh lùng và cô đơn hơn nơi nàng ở nhiều. Ái Vi chợt rùng mình, so đôi vai lại như một sự chạy trốn.
Tiếng cười của những hành khách trên máy bay bỗng vỡ ra ồn ào. Ái Vi cảm thấy xấu hổ một thoáng vì tưởng họ cười sự nhút nhát của nàng. Nàng nhìn quanh, không một ai để ý đến nàng. Họ cười vì một câu pha trò duyên dáng nào đó của một du khách. Ái Vi bỗng thấy cạnh nàng, một người con trai cao lớn trong bộ đồ du hành của dân miền núi, nãy giờ nhìn mọi người im lặng vừa quay lại nhìn Ái Vi với một thoáng riễu cợt trong đôi mắt đen:
- Chóng mặt phải không cô?
Chàng hỏi, giọng nói trầm bổng hơi lạ.
Ái Vi đỏ mặt, sau một thoáng ngập ngừng nàng nói:
- Tôi hơi bị xúc động vì phong cảnh và khí hậu lạ. Đây là lần đâu tiên tôi lên miền sương mù này.
Người con trai mỉm cười, hàm răng trắng bóng trên khuôn mặt nâu sậm.
Chàng nhỏ nhẹ:
- Tôi là giáo sư dạy về các môn thể thao cho các du khách ở đây. Có lẽ tôi lên hơi trễ, vì sắp vào Noel rồi, phải không cô?
Ái Vi mỉm cười, nàng không trả lời chàng nữa mà hình như chàng cũng đã quên sự có mặt của Ái Vi bên cạnh. Chàng ngồi nghiêm trang, hai tay chàng đan lại trên thành ghế. Những ngón tay dài, yếu ớt nhưng lại mang đầy quyền lực. Một nếp nhăn lo lắng hiện ra trên trán và chàng nói như để tứ lấy thêm can đảm.
- Mong rằng việc đó sẽ tới...
Ái vi không tò mò, nàng nhìn trộm chàng thanh niên và thấy chàng thật đẹp với khuôn mặt nhìn nghiêng mang những nét bướng bỉnh đáng yêu.
Máy bay đã đáp xuống phi trường, hành khách nhốn nháo cả lên. Ái Vi nói với chàng thanh niên, hơi xúc động:
- Mong ông gặp may.
Chàng thanh niên cười với Ái Vi.
- Cảm ơn cô, mong rằng chúng ta sẽ có dịp gặp nhau ở Đà Lạt. Tôi tên là Giang Văn.
Ái Vi mỉm cười duyên dáng. Giang Văn nhanh nhẹn xách giùm nàng chiếc va li và hai người bước xuống máy bay. Ái Vi nói:
- Cảm ơn ông, tôi tên Ái Vi.
- Chào cô Ái Vi.
Giang Văn gật đầu nhẹ chào Ái Vi rồi vội vã bước nhanh khỏi đám người ồn ào bóng chàng biến mất trong đám đông. Ái Vi cảm thấy cô độc như lúc đầu. Đây là lần đầu tiên Ái Vi ra khỏi nhà với một chuyến du ngoạn bất đắc dĩ. Đáng lẽ dì Thanh cùng đi với nàng, nhưng ba bảo để Vi đi một mình, dì Thành già rồi, dì sẽ không chịu được thời tiết lạnh lẽo ở miền núi. Còn vú già Tuyết phải ở nhà săn sóc vườn tược nhà cửa. Và, Ái Vi bị đẩy đi trong nỗi sợ hãi lẫn cô đơn.
- Xin mời du khách đến nhà nghỉ mát "Mùa Đông" lên xe.
Đám người chen nhau, kéo Ái Vi đi theo. Ái Vi thoáng thấy mừng vì biệt thự "Mùa Đông" này cũng là nơi nàng đến. Mình sẽ bớt cô đơn, nàng nghĩ và yên tâm trao vali cho người phụ xe, tìm một chỗ ngồi vững chắc. Nàng thoát khỏi đám đông. Ái Vi nghĩ đến chàng thanh niên vừa gặp gỡ và nỗi cô đơn của mình. Nghĩ đến dì Thanh, đến Ba và Vú Tuyết với căn nhà nhỏ thơ mộng của gia đình Vi. Nghĩ đến Ông bác sĩ Vân Sơn, bạn của Ba mà Ba đã gởi gấm Vi đến nơi này cho Vi nghỉ ngơi dưỡng bệnh, vì một cơn cảm mạo Vi mang trong người, từ mùa Thu đã khiến nàng có những cơn ho khan trong cổ không chịu khỏi. Theo lời đề nghị của Ông Vân Sơn, Bác sĩ gia đình thì Vi phải thay đổi không khí và không còn nơi nào tốt hơn là biệt thự mùa Đông, nơi ông dành riêng cho các du khách nghỉ mát. Ông bảo đảm với Ba Vi là chỉ trong một thời gian ngắn, nàng sẽ khỏe mạnh.
Ái Vi buồn buồn, nhìn đám người chung quanh với sự ngổ ngáo dạn dĩ, nàng thấy mình quê mùa nhút nhát quá. Mười tám năm Vi sống ở tỉnh nhỏ giữa những người thân thuộc bao quanh nàng. Bây giờ phải xa lìa căn nhà nhỏ, Vi sợ hãi và lo lắng. Nàng lại càng lo lắng hơn khi bắt gặp những đôi mắt tò mò của những thiếu nữ đồng tuổi nhìn nàng. Hẳn họ đang thầm thì phê bình chiếc áo lỗi thời của Vi hay họ chế riễu đôi mắt ngẩn ngơ của nàng. Vi thấy như mình muốn khóc, muốn chạy trốn khỏi đám đông sang trọng ồn ào này.
Chiếc xe ngừng trước một biệt thự to lớn. Ái Vi theo mọi người vào một phòng khách sang trọng, nàng bị choá mắt bởi sự sang trọng của căn phòng này. Những người bồi đã mang đến cho mỗi người một ly rượu nhỏ. Họ cười, họ nói, họ phê bình nhau không ngừng. Ái Vi thu tròn trong lòng ghế, nàng cảm thấy sợ hãi đám đông cùng những con mắt tò mò đến khó chịu. Vừa lúc đó cô Kim Anh xuất hiện trong chiếc robe đen hở cổ. Cô tươi cười đến bên Ái Vi:
- A, chào cô Ái Vi, cuộc viễn du của cô tốt chứ? Ông Vân Sơn đã giao cho chúng tôi nhiệm vụ săn sóc cô đặc biệt. Và chúng tôi sẽ làm tất cả những gì để khi cô rời khỏi nơi đây phải khỏe mạnh hoàn toàn và hài lòng với những ngày nghỉ ở đây. Ông Vân Sơn sẽ tới đây vào tháng giêng như thường lệ, phải không cô?
Ái Vi nhỏ nhẹ gật đầu:
- Tôi nghĩ vậy, thưa bà.
Rồi nàng hỏi:
- Tôi có thể lên phòng ngay bây giờ được không ạ. Tôi hơi mệt.
Cô Kim Anh ân cần hỏi Ái Vi:
- Được chứ, cô có muốn mang bữa ăn tối lên phòng riêng không?
- Ồ, Không! Cảm ơn bà.
Ái Vi kêu lên như thế. Cứ tưởng tượng phải ngồi một mình trong căn phòng vắng với mâm cơm cô đơn, Ái Vi đã thấy nghẹn giọng rồi. Nàng nhớ lại những bữa ăn đầm ấm trong gia đình, căn phòng ăn đượm mùi hoa đào với Ba và dì Thanh. Đó là niềm vui và sự thoải mái của Ái Vi.
Cô Kim Anh đưa Ái Vi lên căn phòng rộng sáng sủa. Cô mở cánh cửa phòng rồi quay sang Ái Vi:
- Đây là một trong những căn phòng đẹp nhất biệt Thự này, ở đây cô sẽ không nghe những tiếng động dưới đường phố và cửa sổ mở ra vườn, buổi sáng sương mù phủ đầy dãy núi đằng trước đó. Hy vọng cô sẽ hoàn toàn hài lòng với căn phòng này.
Ái Vi Cười rộn ràng, nàng ngồi xuống chiếc ghế dựa, duỗi đôi chân một cách thoải mái:
- Tuyệt quá. Cảm ơn bà nhiều lắm.
Nàng nói. Cô Kim Anh nhìn Vi bằng đôi mắt thân mật, cô lẳng lặng đi ra sau khi đã khép nhẹ cánh cửa phòng. Ái Vi đứng bật dậy, nàng đến mở cánh cửa sổ, một làn hơi lạnh tràn vào phòng Vi bật ho lên một tiếng, chứng ho nguy hiểm đã làm Cha, di Thanh lo lắng không yên. Và, một người nữa, Ái Vi nghĩ đến Huấn, Huấn cũng đã từng lo lắng cho nàng mỗi khi nàng ho. Tất cả đều yêu thương cô bé Ái Vi bé bỏng trong mắt họ. Ái Vi liền đóng cửa sổ lại. Nàng ngắm căn phòng một cách thích thú, say mê. Nó sẽ là của nàng, của riêng Ái Vi trong một tháng với những tấm thảm êm như nhung dưới chân. Ái Vi nhẩy phóc lên giường nhún nhẩy, như một đứa bé, trên mặt nệm rồi nàng tụt xuống giường chạy ào vào phòng tắm ngắm từng ống nước. Thật khác xa với căn phòng tắm nhỏ bé của nàng ở nhà. Ái Vi vặn nước rửa mặt. Nàng trở ra phòng, lấy trong vali từng tấm hình của những người thương mến. Ái Vi hôn lên những tấm hình rồi đặt lên bàn. Nàng lại chải đầu trước tấm gương lớn. Đôi mắt to trong suốt của Ái Vi nhìn mình phản chiếu trong gương - Khuôn mặt xinh xắn với đôi má phớt hồng. Nàng nói thầm:
- Ông Vân Sơn ưu đãi ta quá. Ông gởi ta ở nơi nầy thật cô đơn nhưng cũng thật tuyệt diệu.
Nàng mỉm cười một mình, màu xanh ở quầng mắt vừa thoáng cho Ái Vi nhận thấy nàng quá gầy yếu và thân thể nàng mảnh mai bé nhỏ quá. Vậy mà Huấn yêu nàng và sẵn sàng chờ đợi nàng đã hơn một năm rồi. Biết Nàng bệnh hoạn, Huấn vẫn không nản lòng. Người đàn ông đó thật tử tế. Ái Vi nghĩ về Huấn như thế, và mặc dù chưa nhận thực tình yêu, Ái Vi vẫn bằng lòng nhận lời cầu hôn của Huấn. Cuộc đời nàng đã có người bao bọc rồi. Ái Vi thoáng thở dài thật nhẹ. Nàng vừa nhớ đến Giang Văn, người con trai đã ngồi cạnh nàng suốt quãng đường dài với khuôn mặt bướng bỉnh và mái tóc dài che chiếc gáy cao. Ái Vi nhắm đôi mắt, thầm thì:
- Đã hết một ngày để bắt đầu sang ngày mới.
Và nàng lên giường nằm với những hình ảnh mơ hồ man mác.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Những Giọt Long Lanh
Dung Saigon
Những Giọt Long Lanh - Dung Saigon
https://isach.info/story.php?story=nhung_giot_long_lanh__dung_saigon