Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Không Sợ Làm Em Hư
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 1
Á
nh mắt ở bên trong phòng từng chút từng chút mở ratia sáng yếu ớt, kèm với mí mắt dùng sức mở ra mà bị nhè nhẹ đau đớn, từng cáiđồ vật bên trong phòng rơi vào tầm mắt, trần nhà trắng như tuyết, tường trắngnhư tuyết, rèm cửa sổ trắng như tuyết...
Cuối cùng ánh mắt cũng dừng ở trên khuôn mặt hoảng hốtlo sợ của một tiểu y tá, một cơn đau nhức giống như xé rách chui vào tủy não củaanh, rốt cuộc ngửi được mùi nước sát trùng ghê tởm này trong không khí.
“A!” Đau đớn kịch liệt làm Doãn Trạch Vũ nằm ở trêngiường, từ trạng thái hỗn độn trước đó lập tức kéo trở lại thực tại.
Từ bài trí cùng hoàn cảnh yên tĩnh bên trong phòng bệnhxem ra, đây là phòng Vip của bệnh viện, từng cơn cảm giác đau đớn khiến Doãn TrạchVũ chuyển sự chú ý qua chân quấn băng gạc treo ở trước mắt mình, anh khẽ cắnmôi, hai tay ôm đầu, ngón tay đụng đến một góc trên trán, anh mới biết được đầucủa mình quấn một băng gạc vải!
Khẽ rên rỉ một tiếng, anh nhắm hai mắt lại, chỉ cósuy tưởng mới có thể để cho anh làm rõ tất cả ý nghĩ.
Trời mưa, tai nạn xe cộ... Cuối cùng anh nghĩ tới,trên đường về nhà, một chiếc ô tô vọt tới xe của anh, cả người anh mang theo xelăn xuống đồi, về phần vì sao anh có thể may mắn được cứu, anh hoàn toàn khôngbiết gì cả.
Nhưng anh nhớ rất rõ, cái khuôn mặt trong chiếc ô tôtăng tốc xông tới phía của anh, là hung hăng dữ tợn muốn đưa anh vào chỗ chết,tuyệt đối là không có ý tốt.
“Đây là nơi nào?”
Doãn Trạch Vũ vùng vẫy ngồi dậy, bởi vì động tác quálớn, vết thương trên người dường như là nứt ra, không thể chịu đựng được loạiđau đớn bứt rứt này, anh vươn tay nhấc lên cốc nước bên cạnh nện vào cửa, ly thủytinh liền vỡ đầy trên đất, tiểu y tá sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, trong khoảngthời gian ngắn không biết phải làm sao, khiến Doãn Trạch Vũ càng tức giận hơn.
“Cút...” Khuôn mặt u ám, anh biết mình giờ phút nàynhếch nhác, nhưng phản ứng của tiểu y tá càng khiến anh bực mình hơn, so với mộtngười chướng mắt tồn tại trước mặt, anh càng muốn một mình mình yên tĩnh hơn.
“Bảo cô cút! Điếc sao?”
“Oa...” Tiểu y tá khóc lóc chạy ra cửa, khi rời khỏivẫn không quên đóng cửa, mà anh thì co ro ở trên giường trầm ngâm suy tư.
Mặc dù là một đầu đeo băng gạc, nhưng không ảnh hưởngchút nào đến diện mạo lạnh lùng của anh, phát họa rõ ràng đường cong lập thểngũ quan, mặc dù bởi vì phẫu thuật khiến cho sắc mặt có vẻ hơi tái nhợt, nhưngkhóe miệng này như ẩn như hiện quét một nụ cười, làm cho người ta vĩnh viễnđoán không ra ý nghĩ thực sự của anh.
Anh thân là tổng giám đốc tập đoàn Vũ Trụ, đích thựclà dựa vào một phong cách hành sự làm cho người ta đoán không ra, dẫn dắt cả tậpđoàn nhảy một cái trở thành ngành nghề đầu rồng, anh chỉ là luôn phát huy lời dạycủa cha đối với anh, nắm giữ cuộc sống của chính mình. Cá lớn nuốt cá bé, đặcbiệt là ở trong cạnh tranh thương nghiệp, ở trong ngành nghề anh là người thủđoạn cay độc, cho nên sau lưng tồn tại không ít kẻ địch.
Mặc dù tình trạng bị người hãm hại thường xuyên xảyra như vậy, nhưng tính cảnh giác của anh rất cao, vẫn là lần đầu để cho ngườita đạt được. Đương nhiên, chẳng qua là lúc này để cho anh chịu chút nổi khổ dathịt, mạng sống không lo, nhưng cũng đủ trở thành một lỗ hỏng trong cuộc đời củaanh, cha quất roi dạy bảo anh, hiện tại tình hình này của anh...
Trước tiên anh phải liên lạc với cha, nhưng ngoại trừthân thể nằm ở trên giường không thể động đậy, anh còn phát hiện trong phòng bệnhkhông có bất kỳ phương tiện truyền tin nào liên lạc với bên ngoài...
“Chết tiệt! Bệnh viện rác rưởi gì đây?” Anh cúi đầuthầm mắng một câu, nhìn xung quanh phòng bệnh vắng lặng, tầm mắt của anh dời đếnrèm cửa sổ tung bay, ánh nắng chiếu vào trái lại khiến người ta cảm thấy có sự ấmáp xa không thể chạm.
Cửa phòng bệnh “xôn xao” một tiếng bị đẩy ra, cùng cửasổ đối lưu gió thổi bay rèm cửa, phát ra tiếng vang vi vu, ánh nắng cũng càngchói mắt hơn.
Một tiểu y tá đang bưng khay thuốc đi tới, đối vớitiểu y tá đã khóc chạy đi, rõ ràng người này bình tĩnh hơn nhiều, cô bước nhẹnhàng bước vòng qua những mảnh vụng, đi đến trước mặt anh.
Anh ngước mắt nhìn cô, rơi vào tầm mắt của anh đầutiên là một đôi mắt sáng trong suốt, làm cho tim anh đập thình thịch, nhưng anhcho rằng đó chỉ là một ảo giác, nhíu mày, liền khôi phục ngạo mạn trước sau nhưmột.
Có lẽ ở trong lòng của cô là rất rõ về nguyên nhânvà hậu quả của đống lộn xộn đầy đất này, cho nên có thể thản nhiên, nhưng rõràng là anh rất khó chịu, bởi vì xâm nhập của cô, quấy nhiễu yên bình của anh.
“Bệnh nhân cần tiêm.” Cô cầm lấy ống kim, trên mặtcười yếu ớt.
Doãn Trạch Vũ nghĩ thầm, chẳng lẽ cô ta không nhậnthấy được người này ở trước mặt của cô lúc này rất tức giận?
“Đợi lát nữa bác sĩ tuần phòng sẽ tới, tình trạngthân thể của anh đã ổn định, nhưng cần ở lại viện theo dõi, không có chuyện gì,sẽ rất nhanh khỏe.” Cô kéo lên tay áo của anh, chuẩn bị giúp anh tiêm.
Từ khi anh hiểu chuyện tới nay, đã không tiếp xúcqua thứ đồ chơi ống kim này, nhìn vài giọt thuốc nước tràn ra từ lỗ kim, anh khinhthường kéo xuống ống tay áo lạnh lùng nói: “Không cần!”
“Không thể không tiêm, đầu anh va chạm bị thương,chân trái gãy xương, nếu như không tiêm sẽ có uốn ván, hậu quả khó lường.” Cô hếtsức chuyên chú nhìn kim tiêm, cái miệng nhỏ không ngừng động khuyên bảo.
“Cô có biết cô rất phiền hay không, loại thủ thuật lừagạt trẻ nhỏ này, đừng dùng ở trên người của tôi!” Doãn Trạch Vũ bực mình muốnxoay người nằm xuống, không ngờ lại liên lụy đến vết thương, đau đến anh khẽnguyền rủa một tiếng, nhíu chặt mày.
“Bệnh nhân xin phối hợp một chút, không nên cử độnglà tốt rồi.” Vừa dứt lời, Doãn Trạch Vũ cảm thấy cái quần bị vén lên, sau đó làmột cảm giác nhoi nhói, đầu ngón tay của tiểu y tá chết tiệt kia, đặt nhẹ ởphía trên vị trí có thể gọi là chỗ tư mật, làm anh giận dễ sợ.
“Không sao.” Cùng với cây kim rút ra, trên mặt củatiểu y tá lại hiện ra nụ cười yếu ớt, hai lúm đồng tiền nhỏ lại càng say lòngngười, nhưng anh không có lòng dạ nào thưởng thức, Doãn Trạch Vũ anh chưa từngcó qua chật vật như vậy, đây hoàn toàn không phải là tác phong của anh!
“Không phải là nên đánh cánh tay sao? Vì sao đánh...Cái mông của tôi!” Rõ ràng là có một cảm giác bị tổn thất, để cho anh lời vừa tớimiệng nhịn không được nói ra.
“Vừa rồi tôi nhớ lầm.” Tiểu y tá le lưỡi, làm cho ngườita cảm thấy cho dù cô đánh sai nơi, cũng là việc rất nhỏ.
“Cô bất cẩn như vậy, bệnh viện này của nhà cô mởsao?” Trên mặt anh đủ lạnh khiến cho chung quanh đóng băng.
“Tôi chỉ là đùa thôi, vốn là...”
“Cô đem tính mệnh của bệnh nhân ra đùa?” Anh ngắt lờicô, giọng điệu trở nên hung hăng.
“Không phải không phải!” Cô vội vàng xua tay, mới biếtđược trò đùa mình bày ra lớn rồi, người ở trước mặt, thực sự quá đáng sợ, quánghiêm túc, quá hà khắc, cô vốn là muốn thay Tiểu Phỉ báo thù bị anh dọa khóc,một cái trò đùa quái đản nho nhỏ, không nghĩ tới anh nghiêm túc, thực sự sẽ làmcho cô đánh mất bát cơm.
“Thật sự xin lỗi.” Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt,cô vội cúi đầu xin lỗi.
“Có di động không?” Giọng nói của anh đều đều truyềntới.
“Hả?” Cô cảm thấy bất ngờ trợn to hai mắt nhìn anh.
“Hỏi cô có di động không? Cho tôi mượn một chút!”Anh ngẩng đầu, lộ ra đôi mắt sắc bén, khiến cô vội vàng dời đi tầm mắt.
Người đàn ông này thực sự là một tảng băng, tay côchậm rãi luồng vào túi...
Ánh mắt lạnh lùng của anh, rất bình tĩnh nhìn chằmchằm nhất cử nhất động của cô, cho dù là một ánh mắt biến hóa, cũng rơi vào tầmmắt của anh.
Cô thực sự là đủ xinh đẹp, cũng đủ đặc biệt, trangphục y tá màu trắng, lại không che giấu được đường cong lung linh hấp dẫn củacô, làn da của cô rất trắng, trên mặt chỉ trang điểm nhàn nhạt, son nước trêncánh môi có lẽ là vì nói quá nhiều lời nói mà phai màu, nhưng lại ửng một chútsáng bóng tự nhiên. Tay cô sờ soạng ở trong túi một hồi, sau đó nhíu mày, lôngmày của cô rất đẹp, dưới đôi mắt trong suốt của cô, còn có cái mũi cao thẳngnhư bạch ngọc.
Mà làm cho anh không thể tưởng tượng nổi chính là,trên thân thể cô lại tản ra một mùi làm cho anh bó tay với cô, không biết vìsao, có một loại xa lạ lại nhè nhẹ rung động không thể giải thích giống như làbò đang...
“Thế nào? Không mang di động?” Anh khơi ày nghihoặc hỏi.
“Chúng tôi không được phép mang di động, tôiquên...” Vẻ mặt cô bất đắc dĩ muốn mà chẳng giúp được.
“Đi lấy cho tôi!” Anh lạnh lùng ra lệnh.
“Oh...” Cô xoay người một cái, định đi.
“Chờ một chút.” Doãn Trạch Vũ nhẹ giọng nói.
“Còn có chuyện gì?” Cô quay người lại.
“Tới đây.” Mặc dù toàn thân bị thương, nhưng vẫnkhông chút nào che đậy luồng khí thế áp người kia của anh, cô chậm rãi bước đithong thả đến trước mặt của anh.
Anh vươn tay tới trước ngực của cô, làm cô giậtmình, đang muốn lùi về phía sau thì anh lại bắt được bảng tên trước ngực cô.
“Đường Gia Nghê.” Anh nhíu nhíu mày, nhớ kỹ tên trênbảng tên, như là làm xong cô muốn chuồn đi thì, cho dù lật cả bệnh cũng phải sẵnsàng bắt được cô.
Cuối cùng cô nhẹ nhàng mà thở phào một cái, phậpphòng trước ngực chạy không khỏi cặp mắt sắc bén của anh.
“Tôi đi đây.” Cô xoay người liền đi, ngoài cửa truyềnđến tiếng bước chân dồn dập.
“Bệnh nhân đã thoát khỏi nguy hiểm, hiện tại, sẽgiúp anh ta kiểm tra một chút, tin rằng dưới sự hết lòng chăm sóc của chúng taanh ta sẽ sớm hồi phục.
Viện trưởng dẫn toàn bộ bác sĩ khoa chỉnh hình củaviện ùa vào trong phòng Vip này, khiến Đường Gia Nghê bên cạnh nhất thời khôngcó chỗ nào tiến lui, đành phải đứng sang một bên, vẻ mặt vô tội nhìn bệnh nhânlai lịch không nhỏ trên giường kia.
Người đàn ông dẫn đầu toàn thân hơi thở lạnh lùng,giày Tây, bình tĩnh và dè dặt, lại lộ ra trận trận lạnh lùng.
“Cha...” Doãn Trạch Vũ nhìn thấy bóng dáng cha mình,cũng không chú ý tình trạng của bản thân muốn chấn chỉnh ngồi dậy.
“Con không nên cử động!” Doãn Chí Hãn ý bảo con trainằm xuống, quay đầu nói chuyện với bác sĩ trưởng bên cạnh: “Có thể tiến hành xuấtviện không?”
Doãn Chí Hãn quá hiểu rõ con trai mình, không gian độclập tương đối phù hợp hơn với nó, bệnh viện người đến người đi không tiện chotĩnh dưỡng của nó.
“Ừm, việc này có lẽ...” Viện trưởng hiểu rõ tình trạngbị thương của Doãn Trạch Vũ, di chuyển trên phạm vi lớn không thích hợp lắm.
“Cha, con không muốn nằm viện.” Từ nhỏ Doãn Trạch Vũđã không thích nơi người đến người đi thế này, mặc dù là ở trong phòng bệnhđơn, nhưng mà thỉnh thoảng những tiểu y tá nhược trí này làm cho anh phiềnlòng.
“Được, cha sẽ sắp xếp.” Doãn Chí Hãn trấn an contrai, sau đó thương lượng biện pháp với viện trưởng.
Đường Gia Nghê bên cạnh nhẹ nhàng mà thở phào mộtcái, nếu như anh ta xuất viện, vậy chị em bọn họ sẽ không cần ngày ngày nơm nớplo sợ làm việc.
“Để cho cậu ấy trở về dưỡng thương là tốt, nhưng màcuộc sống sinh hoạt cá nhân thường ngày của cậu ấy gặp khó khăn, tốt nhất làDoãn tiên sinh mời một y tá riêng cho cậu nhà.” Viện trưởng đề nghị nói.
“Không cần phiền phức như vậy, liền cô ta đi, nhanhlàm xuất viện chút!” Đầu ngón tay thon dài của Doãn Trạch Vũ chỉ về phía ĐườngGia Nghê, đồng loạt ánh mắt ở chung quanh nhìn đi nhìn lại Đường Gia Nghê, trợnto hai mắt nhìn bệnh nhân lai lịch bất minh trước mặt, trên mặt là một vẻ mặtkhóc không ra nước mắt.
Đường Gia Nghê không biết là dưới vẻ mặt người khác làđang hâm mộ đố kị hay là vui sướng khi người gặp họa, đi theo sau lưng người bệnhDoãn Trạch Vũ “Đặc biệt quý trọng” kia, chui vào trong chiếc xe siêu sang trọng.
Chỉ là toàn thân cô mặc quần áo y tá, cùng Doãn TrạchVũ mặc quần áo bệnh nhân nằm ở bên cạnh, cũng có vẻ không ăn khớp với hoàn cảnhchung quanh.
Cô liên tiếp thấp thỏm, mà anh ta, lại an an ổn ổnngủ thiếp đi.
May mà anh ta ngủ, vẻ mặt cũng không có ngông cuồng,lạnh lùng hà khắc như lúc tỉnh, lúc này có tia nhu hòa, làm cho cô nhịn không đượcvừa nhìn lại nhìn.
Trong khoảng thời gian ba ngày anh ta hôn mê ở bệnhviện, các đồng ngiệp thảo luận sôi nổi, nói anh ta là đẹp trai đến lóa mắt, nhưlà mỹ nam từ trong phim thần tượng đi ra, nhưng mà không nghĩ tới sau khi anhta tỉnh lại, toàn thân lại tản ra mùi nguy hiểm, làm cho người ta muốn tới gầnmà không dám tới gần, giống như một ác ma.
Khóe miệng Đường Gia Nghê nở một nụ cười, trái lạicô bất kể anh ta hung ác thế nào, nguy hiểm thế nào, chẳng qua là ba tháng saunày, cô không thể cùng bạn trai Đoạn Minh gặp mặt, quan hệ của bọn họ nhất địnhsẽ càng trở nên bế tắc hơn, lần đầu tiên cô cảm thấy có một số việc thực sự làlực bất tòng tâm, cô không biết nên làm thế nào giải quyết ổn thỏa, chỉ có trướctiên làm tốt công việc trước mắt.
Xe lái vào một khu biệt thự sang trọng, dừng lại ở gầnngưỡng cửa trên bãi đất trống, cô xuống xe, một nhân viên hộ lý trên chiếc xeđi lại nâng Doãn Trạch Vũ từ trên buồng xe xuống, cô đi theo phía sau, đi vàocăn nhà to như thế.
Đợi đến khi nhân viên hộ lý và tài xế của anh đều rờiđi chỗ khác, trong phòng trống rỗng chỉ còn lại có hai người bọn họ.
“Tôi khát nước.” Anh nằm ở trên giường được thiết kếđặc biệt có thể di chuyển, treo một chân bị thương, đang xem thị trường chứngkhoáng.
Không lâu sau, cô cầm một ly nước đưa cho anh ta, “Bệnhnhân cần chú ý nghỉ ngơi nhiều, anh như vậy đối với thân thể không tốt.”
“Tôi mệt, buồn ngủ thì tự nhiên sẽ nghỉ ngơi.” Anhchuyên tâm nhìn những con số chi chít trên màn hình puter.
“Anh căn bản chính là một cỗ máy làm việc.” Cô bỏ lạiDoãn Trạch Vũ không đếm xỉa đến, ngồi trở lại trên sofa bên cạnh.
“Ánh sáng quá mạnh, kéo màn cửa một chút.” Anh lạiquay sang chuyên chú nhìn màn hình puter.
Cô đứng dậy, đi đến trước sửa sổ sát sàn, giơ taylên kéo màn cửa ở trên.
Mà anh, chỉ là lơ đãng nhìn lướt qua, trong lúc đónhìn thấy quang ảnh trùng điệp cân xứng bóng lưng, đường cong cơ thể có loại đẹpmông lung.
“Không phải là cô muốn một ngày hai mươi bốn tiếng đồnghồ mặc bộ quần áo y tá này chứ?” Thấy cô kéo xong màn cửa, không còn ánh nắng mặttrời mãnh liệt chiếu vào, tâm tình của anh tốt hơn rất nhiều.
Cô mê mẩn liếc mắt nhìn toàn thân trên dưới của mìnhmột lượt, trên mặt lộ ra một nụ cười nghịch ngợm, “Buổi tối đi ngủ thì không cầnmặc.”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Không Sợ Làm Em Hư
Thạch Tú
Không Sợ Làm Em Hư - Thạch Tú
https://isach.info/story.php?story=khong_so_lam_em_hu__thach_tu