Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Hoàng Hậu Anh Túc
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 1: Hoạ Lớn Chết Người
“C
hạy nhanh lên…quan binh tới rồi…”
Vùng núi hoang vu, ánh mặt trời chói chang chiếu xuống đầu, ba cô gái quần áo tả tơi chạy bán sống bán chết vào phía rừng cây trước mặt, trốn thật nhanh nhất, nhân vật chính với hình tượng vô cùng thê thảm của chuyện này chính là tôi, bây giờ đang buổi trưa nắng chói chiếu vào cả người tôi làm cho các lỗ chân lông đều nở to, hơn nữa do vận động mạnh nên tất cả quần áo đơn sơ của tôi đều dính đầy mồ hôi, hiện giờ tôi mới biết rõ cái cảnh mồ hôi như nước là thế nào, sao tôi lại khổ sở vậy? Sao tôi lại phải chạy? Nói ra thì rất dài, bây giờ tôi cũng chẳng muốn nghĩ gì cả, mục tiêu là cánh rừng rậm cách trăm mét trước mặt, chạy sau tôi còn tương tự có hai chị em nữa.
“Không chạy nữa, ta chạy không được nữa rồi…ta đau bụng quá..” Tiếng Tiểu Thuý thở phì phò kêu lên đằng sau, mắt cầu xin nhìn tôi, tôi cũng đang thở phì phò như trâu vậy, thở không ra hơi nữa, tôi còn chạy sao được? Nhưng mà cái khổ này so với cái mạng của mình cái nào nặng, cái nào nhẹ tôi lại thấy rõ nhất. Tôi vỗ vỗ ngực, điều chỉnh thở thông một chút, giương mắt nhìn khắp bốn phía, ánh mắt tôi bỗng sáng lên, đúng là ông trời không bỏ tôi, cách mấy chục thước phía trước có một đống cỏ khô hiện ra.
“Nhanh lên đi theo tôi” Tôi chạy tới đám cỏ khô phía trước.
“Nhanh lên…nhanh lên nào…” Miệng tôi kêu, xoay người kéo hai cô gái vọt tới, nếu không phải chúng tôi cùng chung hoạn nạn, chắc chắc tôi sẽ quyết đem vứt hai cô ngay, tự mình khác chạy trối chết. Ba người chúng tôi vừa chui vào đống cỏ khô ôm chặt lấy nhau, cũng chỉ vì hoảng sợ quá nên lúc này mặt mũi chúng tôi mồ hôi rơi xuống như tắm vậy.
Đợi lúc chúng tôi trốn xong xuôi, từ trên đỉnh núi có vài bóng quan binh cao to, trông hung hãn xuất hiện. Họ hết nhìn đông lại nhìn Tây một lúc sau đó đi tới phía chúng tôi, tôi có thể cảm thấy thân hình hai chị em bên người run lẩy bẩy, trong lòng các nàng kinh hoàng như thế nào tôi sao không rõ? Lúc này tôi cũng sợ tới mức nắm chặt tay lại không dám động đậy nhìn chằm chằm đằng trước. Tôi thở nhẹ một hơi bảo các nàng không được động đậy, quan binh này hiện giờ đúng là đang tiến tới gần phía chúng tôi, nhưng ánh mắt họ cứ nhìn ra cánh rừng phía sau chúng tôi cũng không để ý chân hắn suýt nữa dẫm vào chúng tôi.
“Mẹ nó chứ, vài con nhóc này đúng là chạy nhanh thật” Tên quan sai trước mặt tôi đang chửi ác liệt, dẫm mạnh một chân xuống, đạp đống cỏ khô trước mặt tôi làm cho chúng tôi sợ tới mức cũng không dám thở nữa.
“Đại nhân, làm sao bây gìơ?”
“Làm sao bây giờ à, vào tìm trong rừng cho ta, ta không tin mấy nàng mọc cánh bay” Hắn nghiến răng trèo trẹo, hạ lệnh thô bạo với bọn tay chân, sau đó một đám người cầm đuốc vọt vào rừng cây trong nháy mắt biến mất trước mắt chúng tôi.
“Phù..” Ba chúng tôi mềm nhũn ngồi phệt xuống đống cỏ khô, tôi nhìn hai người cùng chung số phận bên cạnh rốt cục thấy tuyệt vọng vô cùng.
Trên thế giới này có ai xuyên qua bất hạnh giống tôi không? Nếu tôi mà xuyên qua đến đây cuộc sống có cực khổ thế nào, mặt mũi xấu xí ra sao đều không sao hết, tôi có thể chấp nhận được, chỉ cần dựa vào trí thông minh của mình, và khả năng khéo léo, tôi chắc chắn có thể xoay chuyển tàn cục, làm cho sự nghiệp rạng rỡ, mà hiện giờ thì, haizz…Đến cả thần tiên cũng không thể xoay chuyện được rồi, tôi đã trở thành một hung thủ giết người tàn ác trong miệng người khác mất rồi, mà người bị tôi giết đúng là người đứng đầu huyện – Huyện lão gia, hiện giờ trong thành dán thông báo truy nã tôi khắp nơi, hơn nữa cả hình tôi cũng bị dán lên đó, mà lại càng làm cho tôi tuyệt vọng hơn nữa là, nghe nói đề đốc Nam Thất Tỉnh đại nhân tự mình hạ lệnh truy bắt tôi, anh nói xem tại thời đại này tôi còn sống yên ổn được nữa không?
Đấy là còn chưa tính chính bản thân tôi thực sự không có giết người mà! Tôi bị vu oan! Tôi oan uổng quá!
Lần trước tôi vừa mới xuyên qua tới vùng sông nước này thì tôi còn vui mừng khôn xiết, đi khắp nơi ngắm cảnh, có thể mấy ngày liên tục cũng không sao, để cho tôi thưởng thức cảnh sinh hoạt của cổ đại thế nào. Thì ra ngày thường không phải anh có bộ mặt đẹp lúc nào cũng sống rất ổn có cơm ăm, trừ phi anh làm kỹ nữ, có thể đó là cách sinh tồn hạ sách nhất, tôi không ngốc tới mức bán thân mình để hưởng thụ qua ngày an nhàn như thế đâu.
Vì thế lúc Huyện Thái gia tuyển nha hoàn, tôi dựa vào ba tấc lưỡi cũng cướp được một vị trí nha hoàn, quản gia xem tôi nhanh nhẹn, bố trí cho tôi tới hầu hạ phu nhân, làm thiếp thân nha hoàn của nàng. Tôi còn tưởng là mình nhân cơ hội nịnh nọt phu nhân, trên TV đều diễn thế mà, người chủ sẽ sinh lòng thương cảm với kẻ hầu, sau đó kết nghĩa chị em gì đó. Nhưng khi tôi nhìn thấy phu nhân lần đầu tiên, mọi suy nghĩ của tôi đều tan biến, phu nhân không phải như tôi nghĩ toàn thân ăn mặc đẹp đẽ, quý giá, hiền lành đáng yêu, nàng còn rất trẻ, rất xinh đẹp, có thể nói không dùng được lời nào để miêu tả hết vẻ ngang ngược của nàng được, nàng tâm cơ âm trầm, cực kỳ keo kiệt, ra vẻ quyến rũ động lòng người, tôi đây chỉ cần liếc cũng nhận ra, không sao, tôi hiểu rõ vị trí của một nha hoàn, ngày đầu tiên vào phủ thì đã được một tỳ nữ già nói rất rõ về chuyện này rồi, tôi coi như không có gì, cùng lắm thì trộm một ít bạc rồi trốn, nhưng chúng tôi không có chuyện sau này rồi, tôi đã đánh giá quá thấp phu nhân cực kỳ hiểm độc giảo hoạt, thì ra là nàng đã lên kế hoạch hết rồi, ngày đó….thì là ngày thứ ba tôi vào phủ, do lão gia vừa thăng đường trở về, quản gia ra lệnh cho tôi và Tiểu Lan, Tiểu Thuý tới hầu hạ lão gia, vừa mới đẩy cửa vào thì đập vào mắt chúng tôi là một cảnh đầy máu, phu nhân tay cầm một dao nhỏ đâm mạnh vào ngực của lão gia, máu chảy tràn trên đất.
Lúc ấy mấy người nha hoàn chúng tôi ai nấy đều hoảng sợ vô cùng, phu nhân mang theo dao tiến gần đến chúng tôi, nàng bảo chúng tôi không được nói ra, sau đó dùng dao uy hiếp chúng tôi trốn ra cửa sau, nói là miễn cho rước hoạ vào thân, tự nhảy vào lửa gì gì đó. Hiện lúc đó tôi cũng nghĩ không ra, sao tôi lại ngu ngốc thế chứ, cứ tin tưởng lời nàng nói? Giết người chính là nàng, có liên quan gì tới chúng tôi đâu, sao tôi lại phải trốn chứ? Đối với loại người đang hoang mang lo sợ tột cùng đó, hồn vía đã bay lên tít chín tầng mây rồi còn đâu mà nghĩ ra được nữa!
“Haizz…” Tôi thở dài, rút một cọng cỏ cho vào miệng nhai, hiện giờ tôi đã rõ, phu nhân bảo chúng tôi chạy trốn chính là muốn đổ hết tội danh lên đầu chúng tôi, Diệp Vũ tôi đây thực là một đời thông mình lại một giây hồ đồ ha! Bây giờ thì tốt rồi, bạc không kiếm được lại còn gánh tội giết người nữa, trở thành tử tù, bị người ta đuổi giết khắp nơi.
“Haizz…” Tôi lại thở dài lần nữa.
“Tiểu Mỹ, chúng ta nên làm gì bây giờ?” Tiểu Thuý nức nở nói, Tiểu Mỹ là tên nha hoàn lúc tôi vào phủ gọi, lúc này nghe vậy tôi bỗng thấy bốc hoả, lập tức gầm lên: “Tiểu Mỹ, Tiểu Mỹ, từ giờ đừng có gọi tôi là Tiểu Mỹ nữa…Tiểu Mỹ đã chết rồi, gọi tôi là Diệp Vũ”
Tiếng gầm của tôi làm cho hai chị em sợ tới mức rụt lại, cả tiếng khóc cũng tắt, mở to hai mắt nhìn tôi.
“Khóc có ích gì? Khóc có cứu được chúng ta không? Đừng có nhìn tôi thế, chúng ta đều là người ngồi chung một thuyền, nếu có thời giờ khóc thì sao không nghĩ xem có cách nào để giải quyết bây giờ?” Nhìn các nàng mềm yếu như vậy tôi chặn không được cơn tức, lâm vào nghịch cảnh, cũng không phải oán trời trách đất cho xong mà hiện giờ phải làm gì đó để rửa sạch tội, cọ sạch oan ức, vì sự trong sạch của chúng tôi chứ không phải cứ sợ ngày đêm, đợi chờ cái chết đến, nhưng chỗ quan trọng để rửa oan…Hy vọng thật xa vời quá, tôi thực sự còn oan hơn so với nàng Đậu Nga nữa.
‘Tiểu Vũ, chúng ta chắc sẽ chết chứ?” Tiểu Lan hỏi khẽ.
“Chết hả?” Lời của nàng chạm tới trong tim tôi một cảm xúc đau đớn không nói nên lời, tôi cảm thấy luồng chết chóc cứ thổi phần phật bên tai mình, lạnh lẽo, lan tràn, giống như ác ma chỉ thẳng vào mũi tôi tuyên bố đến giờ chết của tôi vậy.
Tôi có thể tưởng tượng ra cảnh đứng trên đoạn đầu đài là cảm giác gì rồi, vô thức sờ lên cổ, cái cổ đáng thương trắng trẻo của tôi, ôi ôi ông trời ơi, tôi không muốn chết đâu! Tôi vẫn còn muốn sống, ông hãy giúp tôi một chút đi nào!
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Hoàng Hậu Anh Túc
Ngấn Nhi
Hoàng Hậu Anh Túc - Ngấn Nhi
https://isach.info/story.php?story=hoang_hau_anh_tuc__ngan_nhi