Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Chuyên Sủng
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 1: Lần Đầu Gặp
“N
hìn xem! Nhìn xem!Bây giờ là mấy giờ?Hãy nhìn xem, ăn còn nhiều hơn cả trư lại không chịu làm việc! Còn không mau đứng lên, đồ trư tể! “Trời mới tờ mờ sáng một thanh âm chói tai của một người nam nhân trung niên vang lên.Người nam nhân kia rõ ràng là buồn ngủ, dáng vẻ uể oải nhưng thanh âm lại hết sức to, vừa kêu vừa đá vào người nam tử đang nằm cuộn mình ở sài phòng.Khác với thường lệ,ngoài ý muốn lại nghe được nam tử đang nằm trên sàn thống khổ thấp giọng rên rỉ.Trong lòng thấy kinh ngạc,cũng không cảm thấy mình đá nặng hơn so với bình thường bao nhiêu,mà nam tử đang nằm trên đất lại là cái người thành thật không biết kêu ca hay cầu xin.thế này mới không kiên nhẫn hí đôi mắt đang buồn ngủ nhìn một chút.A!Thì ra là đang bị sốt,đến mặt đều đỏ
Trong lòng khinh thường,lại đánh ngáp vài cái,cau mày,không kiên nhẫn xoay người ra sân lấy một thùng nước lạnh,”Rào”Đổ hết nước lên người nam tử.Đầu mùa xuân nước vẫn còn lạnh,vừa bị sốt lại bị hắt nước lạnh lên người,bị vừa nóng vừa lạnh kích thích khiến cho nam tử đang nằm giật mình nhảy đựng lên,nhưng trái ngược với hành động trong mắt nam tử lại cũng không có quá nhiều kích thích dường như việc bị đối xử như vậy đã trở thành một thói quen
Nam nhân thấy vậy đắc ý kêu lên;”A!Cái tên Tiểu Trư Tể này!Bị bệnh chỉ cần một thùng nước lạnh có thể hết”,thấy nam tử vẫn còn đứng đấy, nam nhân bèn hét lên”Còn đứng thất thần làm gì!Không đi làm việc đi”.”Vâng thưa phụ thân”Nam tử dịu ngoan cúi đầu trả lời,bước đi có chút gian nan,cungc không lau khô nước trên người,bước ra khỏi phòng một cơn gió thổi qua khiến cho nam tử lạnh co rúm người lại,nhưng không dám trì hoãn vội cầm cái quốc bước ra khỏi cửa nhà
“Người bị bệnh cũng không cho tìm thầy thuốc,lại không cho nghỉ ngơi một chút,sáng tinh mơ lại bị hắt nước lạnh lên người,tướng công Lưu gia,ngươi chẳng lẽ không sợ đứa nhỏ xảy ra chuyện gì hay sao?Cách một bức tường,nam nhân Trương gia đang cho lợn ăn,thấy vậy cuối cùng không đành lòng bèn nói một câu.Nhưng Lưu thị cũng khinh thường là khinh thường nói”Hắn!Hắn than mình khỏe mạnh sẽ không chết được!”Trương thị nghe vậy cũng chỉ biết thở dài,thấy nhưng cũng không biết nói gì,tiếp tục trộn thức ăn cho lợn.
Đúng vậy….nơi này là nữ tôn a….
Đúng vậy….Đó là một nam tử không nên sinh ra ở đất nước nữ tôn.
Nam tử kia thân thể khỏe mạnh,hay có thể nói khỏe mạnh quá mức bình thường.Vừa sinh ra đã khắc chết phụ thân cùng với song bào thai tỷ tỷ.Nam nhân hại chết,mặc kệ vì lí do gì,tại nơi thế giới thị phi bất phân này,huống chi sinh ra liền tỷ tỷ đã là tử thai từ trong bụng….Làm mẫu thân lại là người vô cùng coi trọng mặt mũi,không muốn trên lung mang tiếng xấu,còn thì muốn sinh bao nhiêu chẳng được,lại càng không muốn nuôi một đứa “Ôn thần”cừa sinh ra đã hại chết nữ tư ở nhà,đứa nhỏ nuôi ở nhà mấy ngày liền ném vào chuồng lợn,từ đó không người hỏi thăm.Vì thế đứa bé từ nhỏ sống cùng đàn lợn,uống sữa lợn mà lớn,bị người nhà gọi là”Tiểu Trư Tể”
Sống ở chuồng lợn đến khi bảy tuổi,nuôi hắn con lợn đực bỗng nhiên nhiễm bệnh,chưa học nói,lại thấy người nhà xua đuổi chán ghét không thèm để ý tới,”Tiểu Trư Tể”sốt ruột,liền ôm con lợn nặng hai ba trăm cân đứng trước nhà,cho đến khi người nhà hiểu được ý đồ của hắn mang con lợn đi chữa trị thì cũng đã không kịp,cợn lợn đực không cứu songs được.Đồng thời việc “Tiểu Trư Tể có khí lực lớn như vậy cũng làm mọi người sợ hãi.Tuy rằng bị truyền là”Yêu ma”,làm mẫu than Lưu Phú đựa vào việc ra ngoài buôn bán lịch lãm nhiều,kiến thức rộng rãi,không qua tin vào mấy lời đồn đại.Ngược lại đúng lúc nhận ra giá trị,làm cho đứa nhỏ tắm rửa sạch sẽ,dạy cho nó ngôn ngữ,sau này sai khiến làm việc,nếu thấy nhỏ quá có thể để lớn thêm một hai năm.
Chẳng ngờ không tắm thì thôi,vừa tắm rửa sạch sẽ khiến cho người trong nhà ai cũng nhìn ra.Đứa nhỏ này không chỉ riêng khắc chết tỷ tỷ lại cũng là cái người xấu xí vô cùng,không hề vẻ ngoài âm nhu của nam nhi,lại càng lớn càng không theo ý người,không chỉ tay chân thô to hơn so với nữ tử cùng tuổi vài phần,tứ chi cường tráng,đúng là hình thể của một nữ nhân.
Một người nam nhân mà trưởng thành như vậy đúng là khiến cho ai gặp cũng ghét,lượng cơm lại tỷ lệ với khí lực,làm Lưu Phú thập phần thất vọng,liền đơn thuần đem”Tiểu Trư Tể”trở thành công cụ lao động,suốt ngày sai khiến đánh chửi,trở thành công cụ chút giận của Lưu thị và Lưu Quý.
Hàng ngày thật gian nan đi….Bây giờ Tiểu Trư Tể cũng đã qua nhược quán….
Đảo mắt trời đã sáng choang,chân trời vừa hửng đông,chịu đựng trong người không khỏe, Tiểu Trư Tể mang bệnh xuất môn ra ngoài làm việc,cố gắng lắm cũng chỉ làm được hơn phân nửa công việc.Đó là điều hiển nhiên, cả một ngày hôm qua chỉ ăn một cái bánh lượng đồ ăn này ngay cả một người cũng không thể thỏa mãn cùng với trời giá rét lại bị sốt cao chưa khỏi vậy nên tiêu hao rất nhiều thể lực.Biết bản thân dù có té xỉu cũng không ai trị liệu cho cùng lắm là mấy thùng nước lạnh hắt vào người Tiểu Trư Tể không muốn chịu tội lại nghĩ rằng thôn dân xung quanh,mặc dù có người chán ghét,không ở hắn nguy nan hỗ trợ nhưng cũng không có người nói luyên thuyên.Tiểu Trư Tể nghĩ,tựa vào bờ ruộng nghỉ ngơi một chút hẳn là,hẳn là…. có thể đi.Nghĩ vậy hắn an tâm,bước đến bờ ruộng định ngủ trông chốc lát,nhưng lại phát hiện cả cơ thể càng đau nhức hơn,không có biện pháp,chỉ có thể đứng dậy tiếp tục làm việc.
Thình lình nghe được một tiếng nói”Đừng nhúc nhích”
Rất nhiều năm về sau,khi hắn dùng một tay ôm nàng, một tay ôn nhu mát xa da đầu nàng,chải vốt sợi tóc và nói cho nàng,không đâu,một câu”Đừng nhúc nhích” của nàng không hề đường đột chút nào,đó là câu nói đầu tiên trong hai mươi năm qua mà hắn được nghe trong đó không có sự xem thường chỉ có thực lòng quan tâm,tiến sâu vào nội tâm,đó là hai chữ đẹp nhất mà hắn được nghe.
Lúc này Tiểu Trư Tể nghe xong hai chữ này lại sửng sốt,không phải do bản thân nghĩ nhiều,mà là ngữ điệu này,hắn đã từng nghe qua.Đó là khi muội muội sinh bệnh,mẫu thân cùng phụ thân cũng là dùng ngữ điệu như vậy.Ngày ấy,mẫu thân ôm muội tìm thầy thuốc,dùng chân đá văng hắn để tránh bị cản đường,khiến thân thể hắn cọ đến mặt sàn thô ráp,chảy rất nhiều máu.Sau còn bị mắng làm bẩn mặt,bị bắt lau khô sạch sẽ và phạt quỳ một đêm.Đó cũng là lúc khi hắn còn chưa nhận thức cuộc sống bắt đầu nhận ra rằng,chính mình không chỉ không được xem như con người mà cũng không có ai và cũng không có quyền lợi dược nhận sự quan tâm.
Cho nên khi nghe được câu nói có chứa ngữ điệu đó....Điều đầu tiên hắn nghĩ nhất định là....định là....không có liên quan đến hắn đi....
Chịu đựng đau đớn trên người,đặc biệt là cảm giác khó chịu trong lồng ngực,hắn cho là mình do nghỉ ngơi quá nhiều,hoặc là phải làm gì đó khiến cho bản thân không miên man suy nghĩ nữa,giãy giụa muốn đứng dậy làm tiếp công việc đang dang dở,lại nghe giọng nói ban nãy vang lên”Đã nói không cần lộn xộn mà”Rõ ràng là thanh âm của nữ tử,nhưng lại có chút nũng nịu của nam tử.
Hay là....đang gọi hắn?Tiểu Trư Tể ngực chấn động,không rõ vì sao mình lại có suy nghĩ ảo tưởng như vậy,thanh âm của người nói một lát sau đã tiến lại gần,một đôi tay còn trắng nõn nhỏ bé hơn tay nam tử sờ lên cổ tây cả chính mình.
Tiểu Trư Tể đầu tiên là giật mình,sau đó lại ngẩn ra.
Tiểu Trư Tử biết được ý nghĩa của hành động này,thầy thuốc khi đến trong nhà khám bệnh cũng làm như vậy, đây là....hình như là....tên là.....Bắt mạch.
Hắn biết đây là là động tác của thầy thuốc khi khám bệnh,nhưng hắn chưa bao giờ trải qua cả, cũng không biết rõ ràng lắm,sao có thể là thầy thuốc,sẽ vì hắn chẩn bệnh đâu? Một con người dơ bẩn sinh,ra đã hại chết tỷ tỷ,cho dù tùy ý vứt mấy cây thảo dược cũng bị ghét bỏ là xúi quẩy,còn có thể lo lắng vi phạm điều kiêng kị mà bị trời phạt....
Hắn thấy kinh ngạc,đồng thời cũng xác định rõ cảm xúc trong lòng, rất dễ chịu,dường như nó có thể khiến tứ chi cứng nhắc đau đớn trở nên thoải mái. Cảm giác này giống như vào đêm mùa đông,nằm ở sài phòng rất lạnh, liền đi đến cửa nhà chính, vụng trộm mở một khe hở nhỏ, hưởng hé một chút ấm áp tỏa ra từ trong phòng....Hắn nhớ rõ,cái cảm giác này, tên là”Ấm”.
Vì thế,hắn quay đầu lại,muốn nhìn một chút khuôn mặt của người thầy thuốc có tấm lòng nhân hậu ấy....
Và thế là từ lúc này duyên phận bắt đầu gắn kết họ lại với nhau,không thể tách rời....
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chuyên Sủng
Mộng Cầm U
Chuyên Sủng - Mộng Cầm U
https://isach.info/story.php?story=chuyen_sung__mong_cam_u