Bi kịch trong cuộc đời không phải là ở chỗ không đạt được mục tiêu, mà là ở chỗ không có mục tiêu để vươn tới.

Benjamin Mays

 
 
 
 
 
Tác giả: Thánh Yêu
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 288 - chưa đầy đủ
Phí download: 15 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 998 / 10
Cập nhật: 2017-09-25 02:46:29 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 355 - 356
hương 355: Vợ thật và vợ giả
Editor: Dế Mèn
^_^(Truyện được edit bởi NCU Team – Ngự Cảnh Uyển)^_^
.facebook.com/NguCanhUyen
s://.wattpad.com/story/72405813
Không sao chép truyện đăng ở nơi khác. Nghiêm cấm chuyển ver sang bất cứ hình thức nào
Trong văn phòng Tinh Cảng.
Hứa Tình Thâm đi theo Tưởng Viễn Chu ra cửa, Tưởng Viễn Chu mở cửa ra, Hứa Tình Thâm nắm chặt bàn tay anh.
"Em hơi lo."
"Lo gì?"
"Anh làm rõ sự tình ra mặt, như vậy có phải quá nguy hiểm rồi không? Chung quy việc này có khả năng liên quan tới tư pháp, nếu bọn họ muốn nhằm vào anh... Một giây là có thể bắt anh vào."
"Em cũng quá khinh thường anh rồi, em cho rằng ai tùy tùy tiện tiện cũng có thể động vào anh?"
Hứa Tình Thâm hai tay ôm cánh tay Tưởng Viễn Chu. Trong văn phòng này cũng không còn ai khác, cô muốn làm nũng là có thể làm nũng, cô cọ đầu vào vai Tưởng Viễn Chu mấy cái.
"Em lo mà, anh là bầu trời của em, là chỗ dựa của em, nếu anh sụp đổ..."
Tầm mắt Hứa Tình Thâm nhìn về phía trước, đột nhiên thấy bóng dáng một cô gái ngồi ở đàng kia.
Cô sợ tới mức vội buông cánh tay ôm tay Tưởng Viễn Chu ra.
"Cô, sao cô ở đây? Không phải cô bị mang đi rồi sao?"
Cô y tá kia mất tự nhiên, đứng dậy, không ngờ vẻ lén lút của Hứa Tình Thâm là dáng vẻ này mà, cô ấy cười gượng hai tiếng.
"Anh Tưởng bảo tôi ở đây chờ anh ấy ạ."
Bàn tay Hứa Tình Thâm vỗ vỗ mấy cái vào ngực.
"Sao lại thế này hả?"
"Cô ngồi trước đi." Tưởng Viễn Chu nói với cô y tá.
Cô ấy ngồi lại xuống sô pha, Hứa Tình Thâm nhìn cô ấy. Cô y tá khẩn trương nắm hai tay.
"Bác sĩ Hứa, bác sĩ đừng nhìn tôi chằm chằm như vậy mà, sắp làm tôi chột dạ mất thôi."
"Chẳng lẽ cô không nên chột dạ sao?"
Tưởng Viễn Chu rót ly nước, bóng người thon dài đưa lưng về phía hai người.
"Tình Thâm, có phải em đã xem nhẹ một chuyện rồi không?"
"Chuyện gì?"
"Anh trước mặt truyền thông thừa nhận y tá của Tinh Cảng chịu sự sai khiến của người ta, định làm hại Phó Kinh Sênh. Dù phía sau vẫn còn hung thủ đứng sau bức màn có liên quan, nhưng nơi xảy ra chuyện là ở Tinh Cảng, y tá cũng là người của Tinh Cảng, anh đứng ra như vậy, không thể nghi ngờ, là đã đẩy chính bệnh viện của mình đến nơi đầu sóng ngọn gió."
"Đúng." Hứa Tình Thâm đã sớm nghĩ tới điểm này. "Bên ngoài sẽ cắn Tinh Cảng không bỏ rồi."
"Cho nên, em tưởng anh ngu như vậy sao?"
Hứa Tình Thâm nhìn Tưởng Viễn Chu đi tới, đưa ly nước tới tay cô. Hứa Tình Thâm không khỏi nhìn về phía người y tá kia.
"Cô..."
"Bác sĩ Hứa, bọn họ hứa hẹn sẽ cho tôi không ít thứ tốt, quả thật cũng nói nếu tôi không chịu đồng ý, công việc của em trai tôi ở cục thuỷ điện sẽ lập tức rơi vào phiền toái..."
Hứa Tình Thâm ngồi yên xuống, im lặng nghe. Cô y tá ngồi nghiêm túc ở sô pha.
"Chuyện này của bọn họ với tôi chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức gì, hơn nữa sẽ không hại tới tính mạng con người, nhưng tôi là người y tá, từ khi chúng tôi vào Tinh Cảng, trước giờ đều là chỉ lo cứu người, sẽ không làm hại người. Tôi làm y tá là bởi vì mẹ tôi cũng là y tá, tôi quý trọng cái nghề này."
Hứa Tình Thâm đưa ly nước chưa uống ngụm nào cho cô y tá.
"Thực sự xin lỗi, tôi thế mà lại không có một chút tín nhiệm cho cô."
"Không sao ạ, dưới loại tình huống này, đổi lại là tôi, tôi cũng không tin mà."
Tưởng Viễn Chu cầm lấy di động bên cạnh.
"Tạm thời cô đừng đi làm lại, tôi thu xếp cho cô ra ngoài nghỉ phép."
"Như vậy được không?" Khuôn mặt Hứa Tình Thâm lộ vẻ lo lắng. "Cô ấy bị nghi ngờ có liên quan tới việc 'giết người', lỡ sau đó bị bắt được, chuyện này có thể chưa được làm rõ, nếu đối phương nhất định cho rằng là cô ấy muốn hại chết Phó Kinh Sênh thì sao?"
"Cho nên, lúc này, trước khi chuyện còn chưa "nước cạn đá nhô", cô ấy cần phải bí mật rời khỏi đây."
Hứa Tình Thâm thả lỏng trái tim xuống.
"Hẳn trước đó anh đã thu xếp hết rồi?"
"Đúng." Sắc mặt Tưởng Viễn Chu chắc chắn. "Em không cần lo lắng, anh an bài xong cả rồi."
"Bác sĩ Hứa, bác sĩ đã để mấy người chúng tôi đi theo bác sĩ, chuyên phụ trách phòng bệnh của Phó Kinh Sênh; sau khi biết, anh Tưởng đã tìm gặp riêng mấy người chúng tôi. Sau khi mấy người kia tìm được tôi, tôi ngoài mặt đồng ý với bọn họ, nhưng tôi đã gọi cho anh Tưởng trước tiên. Hết thảy những chuyện xảy ra hôm nay đều là anh Tưởng dạy tôi làm."
Hứa tình Thâm khẽ dựa người ra sau.
"Tưởng Viễn Chu, anh lại gạt em!"
Tưởng Viễn Chu bật cười. Ở cửa truyền đến tràng tiếng đập cửa, người đàn ông ra dấu với cô y tá.
"Đi đi."
"Dạ."
Cô y tá đi tới cửa, theo trợ lý của Tưởng Viễn Chu cẩn thận đi khỏi đó.
---
Nguyễn Noãn lái xe ra ngoài. Phó Kinh Sênh đã bị buộc đưa khỏi bệnh viện Tinh Cảng. Có điều qua sự vạch trần của Tưởng Viễn Chu như vậy, sự an toàn của Phó Kinh Sênh đã khiến cho toàn dân chú ý, bên ngục giam lần nữa cam đoan, nhất định sẽ cho hắn không phải lo lắng về tính mạng.
Mà thế cục như bây giờ, Phó Kinh Sênh trái lại lại được an toàn, dù bây giờ muốn lấy mạng hắn thì có ích lợi gì chứ?
Nên với không nên, hắn đã được định đoạt từ sớm rồi.
---
Nguyễn Noãn định tới nhà họ Mục, nhưng nghĩ đến thái độ của Mục Kính Sâm, cô ta lại đánh trống lui.
Mục Kính Sâm đã biết cái chết của Mục Triều Dương không liên quan tới Phó Kinh Sênh, sau đó sẽ làm gì chứ?
Bây giờ chuyện đã lửa sém lông mày, phải đuổi Hứa Lưu Âm đi, tốt nhất là cho cô ta vĩnh viễn đừng xuất hiện trước mặt Mục Kính Sâm.
Nguyễn Noãn lấy di động ra, gửi Wechat cho Hứa Lưu Âm: "Tôi muốn gặp cô."
Hứa Lưu Âm nhắn lại: "Nếu cô không hài lòng với bản thảo thiết kế, còn gặp tôi làm gì?"
"Cô đừng giả ngu, cô thật sự không biết tôi là ai? Tôi lấy thân phận vợ của Mục Kính Sâm hẹn gặp mặt cô, nếu cô không tới, tôi sẽ tới khách sạn tìm cô."
Hứa Lưu Âm không sợ cô ta, cũng đồng ý luôn.
Vừa ra khỏi phòng, di động lần thứ hai truyền đến tiếng rung, cô nhìn, là số Wechat của một người trung gian khác.
"Hôm nay cô lại đây xem. Chi tiết bản thảo thiết kế, tôi muốn gặp mặt thảo luận với cô."
Hứa Lưu Âm dừng chân, mặt lộ vẻ nghi hoặc, xem ra này hai số WeChat này không phải là cùng một người rồi.
Cô hoàn toàn tỉnh ngộ, hai người trung gian này, một cái là Nguyễn Noãn dùng, cái kia hẳn là Mục Kính Sâm? Đôi vợ chồng không bình thường này đây là tính xoay cô chơi, bọn họ cho rằng như vậy chơi vui?
Hứa Lưu Âm dứt khoát gửi lại tin nhắn âm thanh: "Chúng ta hẹn ở cà phêPeninsula nhé? Bây giờ tôi qua đó liền, tôi cũng sẽ mang theo máy tính."
Bên kia nhắn lại chữ "Được".
Hứa Lưu Âm đi nhanh ra ngoài, cô cũng tới quán cà phê trước hai người kia.
Người phục vụ tiến lên hỏi: "Chào chị, có yêu cầu phòng vip không ạ?"
"Không cần."
"Vâng, chị muốn gọi gì ạ?"
"Ba ly mocha, đừng lấy nóng, lấy... đá đi."
"Vâng, xin chờ ạ."
Hứa Lưu Âm không nghĩ Nguyễn Noãn lại tới tâm sự với mình, lỡ kích động một cái, cầm cà phê hắt vào cô, vậy chơi không vui.
Lúc Nguyễn Noãn đi vào tiệm, liếc mắt một cái liền thấy Hứa Lưu Âm, cô ta giẫm giày cao gót bước nhanh tới. Hứa Lưu Âm khẽ ngẩng mắt lên.
"Tới rồi."
Nguyễn Noãn ngồi đối diện với cô.
"Không ngờ cô dám tới."
"Tôi sợ cô làm gì?"
Hai người trong nháy mắt đấu khẩu, Nguyễn Noãn cười lạnh:"Cô chẳng lẽ không biết tôi tìm cô vì chuyện gì sao?"
"Bảo tôi rời Mục Kính Sâm?"
"Cô phá hoại gia đình người khác."
Hứa Lưu Âm nhấp nhẹ ngụm cà phê, "Mục Kính Sâm, hai người cũng chưa nhận giấy kết hôn."
"Đàn ông thiên hạ khi tìm tiểu tam đều như vậy, chẳng lẽ cô tin?"
Hứa Lưu Âm nghe được hai chữ "tiểu tam", lông mày không khỏi nhíu chặt, cái từ này thật sự quá chói tai, quá khó nghe.
"Cô đừng có chụp mũ cho tôi như vậy."
"Lúc tôi và Kính Sâm ở Cục Dân Chính làm giấy, chính cô cũng thấy mà."
Hứa Lưu Âm để cà phê lại xuống bàn.
"Tôi cũng chẳng quấn anh ta không bỏ, cô nói chuyện này với tôi để làm gì?"
"Phó Lưu Âm, cô sống sót sau tai nạn, nên quý trọng sinh mạng mới phải chứ."
"Cô uy hiếp tôi?"
Nguyễn Noãn từ trong túi móc ra một tấm thẻ ngân hàng, đẩy thẻ tới tầm tay Hứa Lưu Âm.
Hứa Lưu Âm buồn cười mà nhìn.
"Loại thủ đoạn này, giống như toàn ở trên phim mới có, hơn nữa người làm chuyện này chỉ có mẹ chồng."
"Phó Lưu Âm, Kính Sâm không yêu cô."
Hứa Lưu Âm nhìn vào tầm mắt Nguyễn Noãn, Nguyễn Noãn nhẹ nhàng vẽ nụ cười nơi khóe miệng.
"Cô thử nghĩ đi, nếu một người đàn ông yêu cô, anh ta sẽ không vào lúc cô thây cốt chưa lạnh đã lên giường với người phụ nữ khác. Bọn tôi đã sớm làm vợ chồng thật, khi đó, anh ấy đúng là tưởng cô chết, nhưng anh ấy đã tiếp nhận thân thể tôi."
Có vài lời nói như nước bẩn hắt lại, Hứa Lưu Âm dù đã chuẩn bị kỹ nhưng vẫn bị hắt đầy mặt. Bàn tay cô đặt trên đùi không khỏi nắm chặt.
Nguyễn Noãn không nhìn được động tác này của cô. Cô vẫn có thể cố hết sức duy trì vẻ bình tĩnh trên mặt, nhưng không giữ tâm như nước lặng được.
Vết thương vốn sắp khép lại bị người ta dùng dao nhọn rạch một vết, tuy không đến mức máu tươi đầm đìa, nhưng mỗi một câu, mỗi một chữ của Nguyễn Noãn đều như một đôi bàn tay vô hình to lớn. Chúng xé rách miệng vết thương kia, sau đó dùng sức xé nó thành một cái lỗ thật thật to.
Cô lên tiếng hỏi lại: "Vậy cô thì sao? Mục Kính Sâm yêu cô sao?"
"Đương nhiên."
"Hóa ra yêu là cái dạng này à, ở Cục Dân Chính, vừa thấy tôi, anh ta liền thất hồn lạc phách mà ôm chặt lấy tôi vào lòng, mấy cái đó cô cũng thấy?"
Nguyễn Noãn không có sức nhẫn nại như vậy như Hứa Lưu Âm, sắc mặt cô ta xanh mét, khóe miệng cắn chặt.
"Dù anh ấy vẫn chưa yêu tôi sâu đậm, nhưng sau này thì sao? Nếu cô không xuất hiện, anh ấy đã hoàn toàn quên mất cô, vây giờ còn nói tình yêu gì chứ? Cô thật là ngây thơ."
Hứa Lưu Âm chậm rãi thở ra, Nguyễn Noãn thanh kiếm bén sắc như vậy mà đâm vào cô, luôn khiến cô có chút khó có thể chống đỡ.
Tầm mắt Nguyễn Noãn hướng sang ly cà phê, lúc này mới phát hiện Hứa Lưu Âm gọi ba ly.
"Còn một ly là của ai?"
"Anh ta tới rồi." Hứa Lưu Âm giương mắt nhìn lên, thấy Mục Kính Sâm đi đến.
Nguyễn Noãn quay đầu lại nhìn, sắc mặt khẽ thay đổi.
"Cô gọi anh ấy tới?"
"Là anh ta hẹn tôi."
Nhìn thấy Hứa Lưu Âm, Mục Kính Sâm bước nhanh tới, ánh mắt xẹt qua bóng người đối diện với cô. Anh đi tới trước bàn, ngồi thẳng xuống cạnh Hứa Lưu Âm.
Hứa Lưu Âm chỉ chỉ ly cà phê kia.
"Gọi cho anh."
Nguyễn Noãn nhìn người đàn ông phía đối diện chằm chằm, thần sắc quả thực khó coi tới cực điểm.
"Vì sao cô ở đây?"
Đối với câu hỏi của Mục Kính Sâm, Nguyễn Noãn không trả lời, lời này nên đổi lại là cô ta hỏi mới đúng?
Hứa Lưu Âm cầm lấy tấm thẻ ngân hàng trong tầm tay. Nguyễn Noãn muốn cướp về, nhưng Hứa Lưu Âm đặt nó vào lòng bàn tay Mục Kính Sâm.
"Cô ta ở đây là tới đưa tiền cho tôi đấy."
"Tiền gì?"
"Sau khi nghe Mục thiếu phu nhân nhắc nhở như vừa rồi, hình như tôi tìm được đường tắt để phát tài rồi." Hứa Lưu Âm cười như không cười mà nhìn Mục Kính Sâm. "Cũng không biết giá trị của anh bao nhiêu tiền, tôi vẫn chưa kịp hỏi cô ta."
"Không, không phải như thế." Nguyễn Noãn dưới tình thế cấp bách tìm cái cớ. "Đây là chi phí em cho cô ta, nhà mới của chúng ta không phải cần trang trí lâm viên sao? Đây là để cô ta mua đá."
"Ai là Mục thiếu phu nhân?" Mục Kính Sâm đột nhiên lên tiếng.
Hứa Lưu Âm không nhìn qua, chỉ chỉ người phụ nữ đối diện.
"Cô ta, là cô ta."
"Nguyễn Noãn, đây là chuyện khi nào? Sao tôi không biết."
Cánh môi Nguyễn Noãn run nhẹ: "Chẳng lẽ em không phải sao?"
"Đương nhiên không phải." Mục Kính Sâm không chút do dự, nói.
Nguyễn Noãn không dám nhắc tới ba chữ "Cục Dân Chính", cô ta có thể lừa mình dối người, nhưng Mục Kính Sâm trong lòng thật sự rất rõ.
Lúc ấy chỉ còn thiếu vài nét bút ký tên cuối cùng, nếu không thì...
Hai tay Hứa Lưu Âm ôm ly cà phê.
"Hóa ra không phải à, vậy cô dựa vào cái gì mà chỉ trích tôi là kẻ thứ ba?"
"Ai là kẻ thứ ba?" Mục Kính Sâm cất giọng.
Hứa Lưu Âm uống ngụm cà phê, nhìn thấy sắc mặt Nguyễn Noãn trắng bệch.
"Chị Mục, à, không, chị Nguyễn, tấm thẻ ngân hàng này trong đó rốt cuộc có bao nhiêu tiền?"
Nguyễn Noãn hung hăng trừng mắt nhìn cô một cái. Hứa Lưu Âm mỉm cười: "Theo tôi được biết, nhà chị cũng chỉ dựa vào ba chị, ông ấy tuy đương nhiệm chức vị quan trọng, nhưng tiền lương cũng có tiêu chuẩn..."
Vẻ mặt Nguyễn Noãn càng thay đổi hơn, hai tay cô ta đan vào nhau.
"Tiền này không liên quan tới ba tôi, là mẹ cho. Kính Sâm, đây vốn là mẹ cho em để em mua đồ đạc, em bảo cô ta đi mua sắm đồ đạc cần dùng trang trí, đâu có sai?"
Hứa Lưu Âm trong lòng không có cảm thụ gì. Mục Kính Sâm quan sát tấm thẻ trong tay, bàn tay nắm lại, bẻ gãy nó.
"Kính Sâm!!!"
"Tiền này là của nhà họ Mục, hiện tại nhà họ Mục không có quan hệ với cô, cô cũng không cần phải vậy."
"Như thế nào không quan hệ?" Nguyễn Noãn không cam lòng. "Có phải thấy Phó Lưu Âm không chết, anh đổi ý?"
Ý ngoài lời của Nguyễn Noãn rất rõ ràng, cũng chính do Phó Lưu Âm mạng lớn còn sống mới có thể thấy bộ dáng đổi ý của Mục Kính Sâm. Bằng không, Nguyễn Noãn và Mục Kính Sâm đã sớm sống những ngày tốt đẹp nhất một cách hợp lẽ.
Hứa Lưu Âm bưng ly cà phê gần tay lên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào một chỗ, bàn tay cô khẽ nắm lại.
"Sao, trên đời này có điều khoản pháp luật nào quy định người ta không được đổi ý?"
Trong mắt Mục Kính Sâm hơi lộ ra vẻ giật mình, tầm mắt hướng sang bên mặt cô.
"Hai người rốt cuộc kết hôn chưa?" Hứa Lưu Âm đón lấy ánh mắt Mục Kính Sâm. "Nếu đã làm giấy thì anh đừng lại đến trêu chọc tôi, anh nên có trách nhiệm với cô ta..."
"Anh không có!" Mục Kính Sâm gấp gáp không chờ nổi, trả lời. "Ở Cục Dân Chính em đã thấy anh, không sai, nhưng anh không ký tên. Nếu em không tin, có thể tới Cục Dân Chính điềutra."
Hứa Lưu Âm gât đầu, rất đồng tình mà nhìn sang phía Nguyễn Noãn.
"Cô xem, anh ta không thừa nhận kìa."
Nguyễn Noãn không nói được lời phản bác, đây dù sao cũng là sự thật. Cô ta chỉ có thể tìm mọi cách làm cho Hứa Lưu Âm trong lòng khó chịu.
"Kính Sâm cũng đã tới Cục Dân Chính với tôi, đây hiểu thế nào, cô hẳn rõ ràng?"
"Làm người vẫn nên hiếm khi hồ đồ một chút mới tốt, tôi chỉ xem kết quả, cô bây giờ nếu có thể đặt giấy hôn thú của cô vào tay tôi, tôi đây đi liền."
Nguyễn Noãn cắn chặt hàm răng. Mục Kính Sâm nghe được Hứa Lưu Âm nói lời như vậy, dĩ nhiên là vui mừng.
"Hai người có thể ở bên nhau sao?" Khóe miệng Nguyễn Noãn dâng lên vẻ trào phúng. "Phó Lưu Âm, cô đừng quên, cô lúc trước đã bị đuổi ra khỏi nhà họ Mục như thế nào."
"Đương nhiên là tôi biết." Hứa Lưu Âm chậm rãi nói. "Việc khi đó xảy ra có nguyên nhân, nhưng hiện tại chân tướng đã bày ở trước mắt, anh tôi không có hại chết bất cứ người nhà họ Mục nào. Cái hố giữa tôi và Mục Kính Sâm kia đã không còn."
"Đã không còn?" Nguyễn Noãn bật cười. "Trái tim cô cũng thật lớn đó, tôi bội phục cô."
Mục Kính Sâm lạnh mặt đi, nhìn chằm chằm người phụ nữ đối diện.
"Nguyễn Noãn, anh vẫn luôn niệm tình em gọi anh một tiếng sư huynh, có một số việc một vừa hai phải."
"Thế nào là một vừa hai phải? Anh không kết hôn là không kết hôn, lúc ấy em ép anh kết hôn sao?"
Xác thật là như thế.
Hứa Lưu Âm không khỏi rũ mắt xuống, người đồng ý kết hôn là Mục Kính Sâm, Nguyễn Noãn muốn anh chịu trách nhiệm cũng chẳng có chỗ nào quá phận.
"Nhưng lòng anh nghĩ thế nào, em đều rõ hơn ai khác. Anh cũng đã nói rõ ràng với em, kết hôn xong, nhà mới cho em ở, anh ở sân huấn luyện, giao ước như vậy, em còn nhớ rõ chứ?"
Khuôn mặt Nguyễn Noãn thoắt thay đổi, càng trắng hơn.
Hứa Lưu Âm tiếp lời: "Hóa ra là có chuyện như vậy, dù thật sự kết hôn cũng chỉ là kết hôn hình thức thôi à?"
"Phó Lưu Âm, đều là vì cô!"
"Nguyễn Noãn, cô vẫn nên biết khó mà lui, đừng giày vò nữa." Hứa Lưu Âm một tay chống cằm nhìn cô ta. "Tôi dạo này cũng nghĩ kỹ rồi, tôi một mình sống ỏ ngoài không dễ dàng, tôi cũng không thể dựa mãi vào anh chị Tưởng, nếu tôi với Kính Sâm còn khả năng, tôi sẽ..."
Mục Kính Sâm nghe thế, không chịu nổi cảm xúc kích động, anh siết bàn tay Hứa Lưu Âm trong lòng bàn tay mình.
Cô cảm giác được lòng bàn tay anh ướt nhầy, muốn rút tay ra, nhưng Mục Kính Sâm đâu chịu buông tay nữa.
"Âm Âm, anh biết mà... Có một số việc không cần anh giải thích nhiều, em sẽ hiểu."
Hiểu cái đầu anh! Hứa Lưu Âm thầm nói trong lòng.
Khóe miệng Nguyễn Noãn dâng lên nụ cười quái dị: "Được, hay lắm, tôi đây thật sự hy vọng các người có thể hạnh phúc."
"Cám ơn nha." Hứa Lưu Âm nói.
Nguyễn Noãn cầm túi xách, đứng dậy rồi nhanh chóng bỏ đi. Hứa Lưu Âm dùng sức rút tay mình ra. Cô rút tờ khăn giấy, lau mồ hôi trên mu bàn tay đi.
"Âm Âm, bây giờ em về với anh, anh đã nói cho mẹ anh biết..."
"Nói gì?" Hứa Lưu Âm lạnh lùng hỏi. "Ba anh chết không liên quan tới anh trai tôi sao?"
Mục Kính Sâm đáp giọng: "Phải."
Hứa Lưu Âm chuyên chú lau tay mình.
"Lúc trước nếu không phải anh tôi bị bắt, kế hoạch anh ấy lập ra nhất định vẫn sẽ được dùng cho ba anh."
"Không có nhiều 'nếu' như vậy, hiện tại anh chỉ nhìn kết quả."
"Anh vẫn chưa gặp Thiệu Vân Cảnh? Làm sao anh xác định ngay như vậy?"
Mục Kính Sâm nghiêng người nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mặt.
"Bên Thiệu Vân Cảnh, anh gặp rồi, nhưng anh hiện tại tin vào trực giác của mình."
Hứa Lưu Âm cười khẽ: "Nếu khi đó anh cũng có thể tin tưởng tôi như vậy, chúng ta làm gì đến nỗi này?"
"Âm Âm."
Hứa Lưu Âm đứng dậy.
"Tôi phải đi rồi."
"Anh đưa em đi."
"Không cần." Hứa Lưu Âm thấy Mục Kính Sâm không có ý muốn đứng dậy, anh lại ngồi bên cạnh cô, cô không ra ngoài được.
"Lời vừa rồi anh sẽ không cho là thật đó chứ? Tôi chỉ là gạt thôi."
Cái gì mà nói là không nên cho là thật? Anh đương nhiên cho là thật!
Chương 356: Ai muốn diễn trò ân ái với anh?
Editor: Dế Mèn - NCUTeam
Mục Kính Sâm chặn trước mặt cô, "Vừa rồi chính miệng em nói, cái hố giữa hai chúng ta đã không còn, ba anh chết không liên quan tới em, nếu có khả năng, em sẽ cùng anh quay về nhà họ Mục."
"Đây cũng chỉ là lừa Nguyễn Noãn thôi, chẳng lẽ anh vẫn tin thật?"
"Đương nhiên tin, bây giờ lời em nói, tất cả anh đều tin!"
Mục Kính Sâm khẽ cất cao giọng nói, Hứa Lưu Âm không khỏi nhìn nhìn bốn phía. Cô đẩy nhẹ bả vai người đàn ông, "Để tôi đi ra."
"Không cho."
"Mục Kính Sâm, tôi để anh tới đây không phải để anh vô cớ gây rối."
Hứa Lưu Âm muốn đứng dậy, lại bị Mục Kính Sâm ấn trở về một cái, "Anh biết, em tới đây chính là để anh xem Nguyễn Noãn mua chuộc em thế nào phải không? Em đã lôi kéo anh, không so đo hiềm khích trước đây mà ân ái..."
"Ai diễn trò ân ái với anh?"
"Nghe anh nói cho hết!" Thái độ Mục Kính Sâm ngang ngược mạnh mẽ, nói. "Ít ra ở trong mắt anh em chính là như vậy. Trước mặt Nguyễn Noãn em bộ dạng này, trước mặt anh lại là bộ dạng khác. Nếu em thật không ngại, em làm loại chuyện này làm gì?"
"Tôi là không muốn cô ta quấn lấy tôi. Tôi không có nhiều thời gian rảnh mà xã giao với cô ta như vậy."
"Cho nên thế nào?" Mục Kính Sâm liên tục ép hỏi. "Lợi dụng anh xong rồi là muốn một chân đá anh ra."
"Anh có cho ra không?"
Mục Kính Sâm quyết tâm, "Không cho."
Hứa Lưu Âm đứng dậy. Bên cạnh là tường ngăn, cô không qua được, vị trí này lại ở phía cuối cùng, đẩy ghế dựa ra, phía sau chính là vách tường bằng kính. Cô nhìn bốn phía, nhấc một chân đè lên mặt bàn, muốn bò ra ngoài.
Mục Kính Sâm thấy thế, tay đè mắt cá chân cô lại, "Nơi này là quán cà phê, không phải nơi để em làm loạn."
"Nếu anh không nói thì chẳng ai thấy!"
Mục Kính Sâm giơ bàn tay kia lên, búng tay một cái, "Phục vụ!"
Hứa Lưu Âm sợ tới mức vội từ trên bàn xuống dưới, ngoan ngoãn ngồi yên trên ghế. Cách đó không xa người phục vụ xoay người đi tới, "Chào anh, xin hỏi cần gì ạ?"
"Cho tôi hai ly Lam Sơn, với hai món tráng miệng nhẹ khác nhau, cậu xem mà kết hợp."
"Vâng ạ."
Thấy người phục vụ đi rồi, Hứa Lưu Âm hung hăng kéo ghế dựa, "Nhưng tôi không có tâm tình ở đây ăn gì với anh."
"Vậy tâm tình nói chuyện."
"Có gì hay mà nói?"
"Âm Âm, em phải chịu trách nhiệm với lời mình nói."
Hứa Lưu Âm cầm ly cà phê bên cạnh uống một ngụm, "Tôi đây nói hết với anh, tôi với anh trước đã không có khả năng, sau này càng không có khả năng."
"Em dám!"
Hứa Lưu Âm nhíu mày, "Anh còn có thể lấy dao kề lên cổ tôi hay sao?"
"Vậy em nói xem, vì sao không có khả năng?"
"Quá đơn giản, tôi không yêu anh."
Mục Kính Sâm tưởng cô sẽ liên tục lên án những chuyện trước kia, không ngờ lại cho đáp án như vậy. Cả trái tim anh đều nhanh chóng bị cô vò nát, "Vậy trước kia thì sao? Chẳng lẽ em muốn phủ nhận hết tình cảm trước kia?
"Trước kia tôi từng yêu anh. Trước khi rời khỏi nhà họ Mục, tôi cũng không hiểu cái gọi là tình yêu kia, chỉ là bị thương quá sâu, giờ hoàn toàn tỉnh ngộ..."
Mục Kính Sâm kích động nhìn Hứa Lưu Âm chăm chú, lại nghe cô nói tiếp: "Đó cũng chỉ là từng yêu thôi, hiện tại, thật sự cảm giác gì cũng không còn."
"Em nói bậy!"
"Anh có thể hiểu tôi hơn chính tôi sao?" Hứa Lưu Âm hỏi lại.
Mục Kính Sâm nhìn chằm chằm khuôn mặt trước mắt này, đưa tay muốn vuốt khẽ. Hứa Lưu Âm đẩy cánh tay anh ra, "Mục Kính Sâm, anh coi như tôi chết rồi không được sao?"
"Không được!"
Cách đó không xa, ở cửa quán cà phê có người nói: "Ai da, trời mưa."
Người phục vụ mang hai ly cà phê và món tráng miệng lên. Hứa Lưu Âm nhìn ra ngoài cửa sổ, "Trời mưa lớn, tôi phải mau về."
"Về đâu, nơi này có nhà của em sao?"
"Tôi vẫn luôn không có nhà." Thấy anh không có ý tránh ra, Hứa Lưu Âm đè khẩu khí xuống, nói: "Hai người chúng ta, không đến mức nông nổi phải ghét nhau đúng không?"
Ngón tay Mục Kính Sâm để sang ly cà phê, "Anh sẽ không ghét bỏ em."
"Nhưng mà tôi sẽ đó! Nếu anh từng bước ép sát như vậy, tôi sẽ ghét bỏ anh."
Động tác của Mục Kính Sâm hơi ngưng lại. Hứa Lưu Âm cầm túi xách của mình, "Tối qua tôi ngủ không ngon, bây giờ mệt mỏi lắm, tôi phải về nghỉ ngơi."
"Anh đưa em về."
"Không cần!"
"Hoặc để anh đưa em về, hoặc em cứ ngồi ở đây với anh."
Hứa Lưu Âm khuôn mặt đầy vẻ giận dữ không giấu được, đành phải mở miệng nói: "Được, đi một chút đi."
Mục Kính Sâm dẫn đầu đứng dậy, tráng miệng và cà phê trên bàn một miếng cũng chưa động. Anh thanh toán xong, đi ra ngoài. Hứa Lưu Âm đang chuẩn bị trốn, có điều bên ngoài nháy mắt lại mưa to, cô để túi xách lên đầu, thử mấy lần cũng không thể chạy ra.
Mục Kính Sâm tiến lên, túm cô ra sau, "Muốn chạy phải không?"
"Tôi sợ anh à? Có gì phải chạy."
Một chiếc taxi vừa lúc dừng ở cửa, cửa sau xe được mở ra, một đôi tình lữ trẻ nhanh chóng đi ra."
Hứa Lưu Âm đột nhiên vứt tay Mục Kính Sâm ra, cô bước nhanh xông lên trước, muốn chui vào xe. Mục Kính Sâm tay mắt lanh lẹ, nói với tài xế: "Chúng tôi không gọi xe, anh đi đi."
Anh đóng cửa xe cái sầm, tài xế taxi liền đạp chân ga chạy đi.
Hứa Lưu Âm bị anh túm về cửa quán cà phê lại, đỉnh đầu cô đội túi xách của mình, "Anh làm gì vậy?"
"Lời này hẳn là tôi hỏi em mới phải."
Hứa Lưu Âm dậm dậm chân, "Anh không thấy mưa lớn vậy rồi sao?"
"Chính vì trời mưa không an toàn, anh mới muốn đưa em về. Em ở đây chờ, anh lái xe tới."
Hứa Lưu Âm thấy anh xông ra ngoài. Giờ cũng sẽ không có taxi đi qua đây. Mục Kính Sâm lái xe đến cửa rất nhanh, nghiêng người mở cửa xe bên ghế lái phụ ra. Hứa Lưu Âm ngồi vào, đã ướt nửa người.
Mục Kính Sâm rút không ít khăn giấy cho cô, "Lau đi."
"Mau lái đi."
Mục Kính Sâm khởi động xe, bánh xe nghiền qua nước mưa chạy đi. Hứa Lưu Âm thắt kỹ dây an toàn. Mưa càng rơi càng lớn, thời tiết Đông Thành luôn là như vậy, khiến người ta khó nắm bắt.
Đuôi mắt người đàn ông liếc nhìn cô. Ở chỗ xe vào giao lộ, anh thả chậm tốc độ. Trên mặt kính chắn gió phía trước đều là vệt nước mưa, hai tay anh không khỏi nắm chặt tay lái, có chút khẩn trương.
Hứa Lưu Âm cảm thấy không khí có chút ngột ngạt, nhưng cũng không tiện mở cửa sổ.
Các ngón tay nắm tay lái của Mục Kính Sâm chợt trắng lên. Hứa Lưu Âm nhìn thấy đèn xanh lóe sáng, xe đột nhiên nhảy về tới trước. Mục Kính Sâm có vẻ cảm giác được tốc độ quá nhanh, vội phanh lại một chút, không ngờ lại đạp chân phanh quá mạnh, xe liền dừng hẳn.
Xe phía sau thiếu chút nữa đụng phải, sợ tới mức tài xế kia không khỏi ấn kèn.
Hứa Lưu Âm cũng bị dọa nhảy, tầm mắt cô rơi xuống trên bên mặt Mục Kính Sâm, thấy sắc mặt anh trắng bệch, môi cũng đang phát run. "Anh sao vậy?"
"Anh làm sao cơ?" Mục Kính Sâm hỏi lại.
Hứa Lưu Âm nhíu mày, "Chẳng lẽ trời mưa anh cũng cảm thấy khó chịu?"
"Nói đùa, anh mà sợ trời mưa hay sao?"
Mục Kính Sâm ép mình khởi động xe. Anh thở sâu, ánh mắt liếc qua Hứa Lưu Âm ngồi cạnh.
Anh trong lòng nhủ thầm lần này tới lần khác: Không được sợ hãi, không được sốt ruột. Phó Lưu Âm không chết, cô ấy vẫn luôn sống yên ổn. Cô ấy không bị dìm thi thể xuống sông. Cô ấy không phải đang ngồi sờ sờ bên người anh sao?
Nhưng dù vậy, loại cảm giác sợ hãi này vẫn không lái đi được như cũ, đó chính là "tâm ma" của anh, dù hiện giờ mọi chuyện đã tốt lành, nhưng anh vẫn không khống chế được chính mình.
Lồng ngực Mục Kính Sâm ngột ngạt khó chịu, anh biết mình không thể cứ tiếp tục như vậy. Phó Lưu Âm còn ở trên xe anh, lỡ xảy ra chút chuyện thì sao bây giờ?
Anh đột nhiên đánh tay lái, dừng xe ở ven đường.
Mục Kính Sâm nửa người trên nằm lên tay lái, không muốn bị Hứa Lưu Âm nhìn thấy bộ dạng này của mình. Cổ họng anh nuốt nuốt mấy cái, "Xuống đi."
Hứa Lưu Âm nhìn nhìn anh, không mở miệng. Cô đưa tay về phía cửa xe. Mục Kính Sâm tựa như lúc này mới phản ứng lại, anh túm chặt cánh tay Hứa Lưu Âm một cái, "Bên ngoài đang mưa."
"Không sao, có thể đón xe ven đường."
Tầm mắt Mục Kính Sâm trông ra, "Đoạn đường này sao có thể gọi được xe taxi? Em lái xe anh về đi."
"Vậy còn anh?"
"Anh... Anh sẽ gọi xe."
"Không cần đâu." Hứa Lưu Âm cởi dây an toàn. "Tôi vào quán nhỏ bên đường tránh."
Mục Kính Sâm lần thứ hai giữ cổ tay cô lại, "Dù sao anh cũng không lái xe được, trời mưa, anh không thích lái xe."
Người đàn ông nói xong lời này, đẩy cửa xe đi xuống. Hứa Lưu Âm nhìn bóng dáng anh đi vào trong màn mưa. Anh kiếm một cây đại thụ xanh cành lá tươi tốt, tránh dưới gốc cây, nhìn như vậy làm người ta khó chịu.
Hứa Lưu Âm tay đặt ở cửa xe, định đi xuống, nhưng dù cửa xe đã bị cô mở ra, cô lại vẫn là không bước ra bước cuối cùng.
Cô nên làm thế nào đây? Muốn bảo anh lên xe sao? Cô ngồi trong xe, vẫn không nhúc nhích.
Ra khỏi không gian chật hẹp kia, Mục Kính Sâm cảm thấy khá hơn nhiều. Anh không muốn gọi xe lúc này, dù ngồi xe người khác, anh vẫn sẽ cảm thấy không thoải mái, anh muốn chờ trận mưa này bớt đi một chút.
Hứa Lưu Âm thu hồi tầm mắt, cô không xuống xe, thẳng thắn ngồi dậy ngồi nhoài vào ghế lái.
Cô đưa tay mở nhạc, sau đó khởi động xe lại.
Mục Kính Sâm ở cách đó không xa, quần áo bị xối đẫm. Hứa Lưu Âm nhìn, xe chạy ngang qua trước mặt Mục Kính Sâm trước, chung quy không dừng lại, cô đạp chân ga. Nhưng trong khoảnh khắc Mục Kính Sâm ngẩng mắt lên, xe đã nghênh ngang mà đi.
Chung quy cô không có nghĩ để anh lại đây, anh sẽ thế nào.
Hứa Lưu Âm nói trước kia cô từng yêu anh, đáng tiếc, lúc ấy, cô không biết cô đã yêu anh, anh có lẽ càng thêm không rõ.
Mục Kính Sâm dựa vào thân cây thô ráp, thất thần. Cả người anh lạnh băng, nhưng cũng chẳng lạnh bằng trái tim cất giấu trong ngực kia.
---
Sau khi rời quán cà phê Nguyễn Noãn vẫn không lập tức về nhà. Cô ta lái xe lang thang về phía trước không có mục tiêu, trong lòng một cơn lửa giận còn chưa áp xuống được.
Tô Thần làm kiểm tra xong, ở trên xe xem báo cáo kiểm tra sức khoẻ.
Càng tới hậu kỳ, kiểm tra thai sản lại càng dày đặc. Ngang qua một tiệm trái cây, cô không khỏi hỏi: "Mẹ, bây giờ có dưa gang rồi nhỉ?"
"Nếu con muốn ăn thì lúc nào lại không có chứ?"
"Con thật sự muốn ăn."
Bà Tô nhìn ra ngoài cửa sổ, "Lúc nãy chạy ngang qua tiệm kia rồi, chờ tới tiệm sau đi, phía trước hẳn là còn."
Bên này trời mưa thật ra lại không to, tài xế thấy một tiệm trái cây thì cho xe ngừng lại. "Tôi đi mua."
"Không cần đâu." Bà Tô vội nói. "Anh ở trên xe với Tô Thần, bên ngoài trời mưa đó. Hai người cũng đừng xuống, tôi đi một chút sẽ về."
"Được."
Tô Thần mang bụng to, đi tới đi lui cũng không tiện. Sau khi bà Tô xuống xe, tài xế bắt chuyện với cô, "Cô Tô, chắc cô sắp sinh rồi phải không?"
"Ừm, còn một tháng thôi."
"Đến lúc đó là được vui vẻ rồi."
Tô Thần không tiếp lời, tầm mắt cô hướng ra ngoài cửa sổ, "Hết mưa rồi."
"Vâng."
Tô Thần đẩy cửa xe ra, tài xế vội muốn ngăn cản, "Cô Tô, cô đừng đi tới đi lui."
"Tôi chỉ xuống xe hít thở không khí mới mẻ thôi.
Tô Thần xuống xe, dựa cửa xe nhìn về phía cảnh phố xá đối diện. Đối diện đường cái có cửa hàng đồ ngọt, trên khung cửa leo đầy tường vi, nở đẹp cực kỳ.
Lúc Nguyễn Noãn lái ngang qua, liếc mắt một cái liền thấy được Tô Thần. Cô ta đánh vô lăng, xe nhanh chóng chạy tới phía Tô Thần.
Người phụ nữ lấy lại tinh thần, hoảng sợ, phía sau không có đường lui, cô định chạy qua bên cạnh, nhưng Nguyễn Noãn rõ ràng tăng tốc. Tô Thần theo bản năng ôm lấy bụng mình. Nguyễn Noãn đạp phanh lại một cái, xe liền dừng phía trước Tô Thần.
Tài xế thiếu chút nữa lăn từ trên xe lăn xuống, ông ta đẩy cửa xe ra, chỉ vào xe Nguyễn Noãn mắng, "Cô lái xe thế nào vậy, cô không sợ đụng tới mạng người sao?"
Nguyễn Noãn xuống xe, tài xế dù sao cũng là nhà họ Mục sai tới, ông ta dĩ nhiên nhận ra Nguyễn Noãn.
Ông ta im bặt, nhưng Tô Thần không nhận ra cô ta, "Cô là ai?"
"Chị dâu, tôi tự giới thiệu trước vậy. Tôi là Nguyễn Noãn, là vợ chưa cưới của Kính Sâm."
Tô Thần dựa vào cửa sau xe, lòng còn sợ hãi. Sắc mặt cô trắng bệch, bàn tay nâng bụng mình, "Tôi thật sự cho rằng vừa rồi cô muốn đụng tôi."
"Tôi nào dám chứ. Tôi chỉ là chợt thấy chị, muốn chào hỏi chị."
Tô Thần không thích người phụ nữ trước mặt này, nếu đây thật sự chỉ là chào hỏi, vậy thì phương thức của cô ta cũng quá độc đáo một chút rồi.
"Tôi không phải chị dâu gì của cô, tôi cũng không quen biết cô."
"Chị xem chị kìa, con cũng có rồi, chị yên tâm, nhà họ Mục sẽ nhận chị, cũng sẽ nhận con của chị."
Tô Thần muốn mở cửa xe ngồi vào xe lại. Nguyễn Noãn thấy thế, nói trước một bước với tài xế, "Tôi nói riêng hai câu với cô ấy."
"Cô Nguyễn, việc này không thể được ạ."
"Cô Nguyễn? Trước kia ông đã gọi tôi là mợ hai nhà họ Mục."
"Cô đừng làm khó dễ tôi, Mục tiên sinh đã căn dặn, tôi phải một tấc cũng không được rời cô Tô."
Nguyễn Noãn đi đến trước mặt Tô Thần, cười cười, "Tôi chỉ nói hai câu thôi mà đã khẩn trương như vậy sao? Không cần ông đi xa gì, ông cứ ngồi ở ghế lái đi, thế vẫn không yên tâm?"
"Cái này..."
"Cô muốn nói gì với tôi?
"Chúng ta về sau chính là người một nhà, tôi muốn xây tốt quan hệ với chị."
Tô Thần từ chối trực tiếp, "Không cần, tôi không phải người nhà họ Mục, cô không cần phải uổng phí tâm tư này."
Nguyễn Noãn nhìn về phía tài xế. Tài xế thấy thế, cũng không muốn đắc tội cô ta, ông ta mở cửa xe ngồi lại vào trong xe.
Nguyễn Noãn đứng bên cạnh Tô Thần, đè thấp giọng, nói: "Anh cả số tuổi cũng không nhỏ, hiện giờ cháu trai đầu tiên của nhà họ Mục sắp sinh ra rồi, chị nhất định phải bắt lấy cơ hội này cho tốt, con quý mẹ nhờ đó!"
"Thật là cám ơn cô nhắc nhở."
"Có điều anh cả của chị, trong lòng anh ta vẫn luôn có người khác."
Tô Thần đối với mấy chuyện này một chút hứng thú cũng không có, nhưng Nguyễn Noãn đè cửa xe lại, xem ý tứ của Nguyễn Noãn, cô ta nếu không bắt chuyện mấy câu với cô, thì cô đừng mơ thoải mái đi khỏi đây. "Cô là nói vợ anh ta sao?"
"Đương nhiên không phải." Nguyễn Noãn nghĩ đến người đàn bà đanh đá Lăng Thời Ngâm kia, mặt đầy khinh thường. "Tôi là nói Phó Lưu Âm."
"Phó Lưu Âm?"
"Cũng chính là vợ trước của Kính Sâm."
"Có ý gì?"
Nguyễn Noãn hai tay khoanh trước ngực, nói: "Trong lòng anh cả có người phụ nữ này, chị nhất định phải để ý cô ta. Cô ta là tình địch của tôi, cô ta cũng là tình địch của chị."
"Còn có loại chuyện này?"
"Đương nhiên."
Nguyễn Noãn dĩ nhiên không có khả năng hiểu tâm tư cửa Mục Thành Quân, chẳng qua chỉ là mở miệng nói bừa. Cô ta cũng không tin Tô Thần hiện giờ mang cái bụng như vậy mà không nghĩ tới chuyện muốn vào cửa nhà họ Mục? Chỉ cần cô ta có ý nghĩ đó thì Phó Lưu Âm chính là chướng ngại vật trước mặt cô ta, cô ta liền không thể không suy nghĩ biện pháp dẹp khối chướng ngại vật Phó Lưu Âm này.
Bà Tô rất nhanh mang đồ tới, "Thần Thần, hôm nay dưa gang tươi lắm. Cô đây chính là..."
"Dì, chào dì, tôi là vợ chưa cưới của Mục Kính Sâm."
Bà Tô trong lúc nhất thời không có phản ứng. Nguyễn Noãn ngồi dậy, nói với Tô Thần: "Tôi chờ mong cô sớm ngày bước vào nhà họ Mục, đến lúc đó, chúng ta nhất định có thể trở thành bạn bè rất tốt."
Cô ta xoay người đi tới xe mình. Bàn tay Tô Thần không khỏi để lên cái bụng nhỏ, bà Tô liên tục hỏi: "Ai vậy?"
"Mợ hai nhà họ Mục."
"A?"
Tô Thần mở cửa ngồi vào trong xe. Tài xế đi xuống, thay bà Tô lấy hoa quả đã mua bỏ vào cốp sau. Sau khi xe khởi động, bà Tô nhịn không được mở miệng: "Cô ta nói gì với con?"
Tô Thần nhìn bụng mình chăm chú, không nói gì.
"Mẹ nghe được, nói là chờ mong con sớm bước vào nhà họ Mục một chút gì đó..."
Nguyễn Noãn này vừa nhìn đã không phải dạng hiền lành gì, cô ta và cô lại không quen biết, cô ta vô duyên vô cớ tới đây châm ngòi, là muốn đem Tô Thần cô thành một vũ khí ư?
"Mẹ, đừng để ý cô ta."
Tiểu thư nhà quan như vậy, nói cho cùng vẫn tự nhận cao hơn người khác một bậc, nếu không, sẽ không trực tiếp đụng vào. Mới vừa rồi chỉ cần Nguyễn Noãn phanh chậm một chút là đầu xe cô ta có thể húc phải bụng Tô Thần.
Bàn tay cô ta nhẹ vỗ về bụng, đứa trẻ trong bụng phảng phất cảm giác được bất an, đang dùng lực mà đá cô.
"Cô Tô, đêm nay Mục tiên sinh sẽ qua ạ."
"Tốt quá!" Bà Tô vui vẻ gật đầu trả lời. "Mua nhiều đồ ăn chút đi, để Thành Quân lại đây ăn cơm chiều."
"Mẹ, anh ta là tới xem báo cáo kiểm tra sức khoẻ, mẹ vui vẻ như vậy làm gì?"
Tô Thần nói xong, vỗ về đứa trẻ trong bụng. Hẳn vừa rồi cô đã quá hồi hộp, đứa trẻ nhất định cũng cảm giác được.
Về đến nhà, Tô Thần lên giường nghỉ ngơi, bà Tô và người làm ở bếp bận rộn.
Khi Mục Thành Quân đến, Tô Thần nghe được động tĩnh. Bà Tô ở ngoài nói chuyện với hắn: "Yên tâm đi, đứa trẻ hết thảy đều tốt. Bác sĩ nói chỉ tiêu bình thường, phát triển đặc biệt tốt!"
Tô Thần dựa vào đầu giường, tầm mắt nhìn cái bụng nhỏ của mình, chuyện hôm nay như vậy, tuyệt không thể lại có lần sau. Cô không quen biết Phó Lưu Âm, cũng không quan tâm cô ấy là người thế nào, chỉ là cô không muốn cùng liên quan chút nào với Nguyễn Noãn. Nếu cô che giấu mà nhường nhịn, nói không chừng Nguyễn Noãn ngày mai ngày mốt còn sẽ tìm đến cô. Đến lúc đó, cô ta nhất định sẽ buộc cô và cô ta ngồi trên một cái thuyền.
Bà Tô đẩy cửa phòng ra đi vào, "Thần Thần, Thành Quân tới."
Tô Thần bất ngờ ngã qua bên cạnh, giọng suy yếu, nói: "Mẹ, con đau bụng."
"Cái gì?" Bà Tô bước tới mấy bước. "Giờ vẫn chưa đến ngày mà, sao lại đau bụng như thế?"
Tô Thần hai tay ôm bụng mình, thần sắc có chút đau đớn, "Con cũng không biết, có thể là hôm nay bị dọa rồi."
"Xảy ra chuyện gì?" Bà Tô vừa thấy bộ dáng cô, sợ hãi mà gọi ra phía ngoài cửa phòng: "Thành Quân, Thành Quân, cậu mau tới đây xem."
Mục Thành Quân đẩy cửa phòng vào, "Làm sao vậy?"
"Thần Thần nói nó đau bụng, tôi thấy sắc mặt nó cũng khó coi."
Mục Thành Quân nghe vậy, thần sắc khẩn trương lên theo, hắn bước nhanh đến trước giường, "Đau bụng? Tại sao lại như vậy?"
"Hẳn là hôm nay bị dọa rồi."
Mục Thành Quân ngồi xuống mép giường, "Hôm nay? Xảy ra chuyện gì?"
"Tôi đi kiểm tra thai sản xong trở về, lúc đứng ở ven đường đụng phải một phụ nữ. Cô ta lái xe đâm tới tôi, tôi trốn cũng trốn không thoát, tuy cô ta đã đúng lúc phanh lại, nhưng tôi bị khiếp sợ. Tôi tưởng không có việc gì, không ngờ sau khi về bụng liền không thoải mái."
Cả khuôn mặt Mục Thành Quân đều thay đổi, "Người phụ nữ nào?"
"Cô ta nói cô ta là Nguyễn Noãn, là vợ chưa cưới của Mục Kính Sâm."
"Cô ta vậy mà muốn đâm vào con? Đây là vì cái gì hả?" Bà Tô gấp đến độ đầu đầy mồ hôi. "Thần Thần, hiện tại con thấy thế nào?"
"Không, không có việc gì, chính là bị dọa sợ hãi." Tô Thần nhẹ xoa hạ chính mình bụng, nghỉ ngơi sẽ hẳn là sẽ không có việc gì.
"Sao có thể không có việc gì?" Mục Thành Quân đứng dậy. "Đi, tôi đưa cô tới bệnh viện."
Tô Thần lại không muốn làm lớn như vậy, cô vội nói: "Không cần, không cần, tôi ở nhà nằm chút là tốt rồi."
"Đừng có vớ vẩn, dậy!"
Tô Thần ôm chặt gối trong lòng, "Thật sự không cần."
Mục Thành Quân một tay giữ chặt cánh tay cô, hắn dứt khoát bế ngang cô lên. Hắn thân người cao lớn, lại thường xuyên tập luyện, bế một Tô Thần dư sức, không chút nào phải cố hết sức. Mặt cô đỏ cả lên, từ nhỏ đến lớn cũng chưa bị ai ôm như vậy, "Thả tôi xuống, tôi không tới bệnh viện."
"Thần Thần, cái này nhất định phải làm kiểm tra mới có thể an tâm!" Bà Tô nôn nóng đi theo sau.
Mục Thành Quân bế Tô Thần cùng đi ra ngoài. Cô ngay cả giày cũng không đi. Tới dưới lầu rồi, tài xế thấy bọn họ đi ra, vội đẩy cửa đi xuống.
"Mục tiên sinh, đây là làm sao vậy ạ?"
"Làm sao vậy? Tôi nuôi ông làm gì không biết?"
Trong lòng Tô Thần cũng không khỏi xấu hổ, "Không liên quan ông ấy."
"Có phải thật sự muốn chờ đến khi cô bị đụng phải mới liên quan tới ông ta?"
Tài xế cũng đã nhận ra là vì chuyện gì, ông ta không thốt một tiếng, thay hai người kéo cửa xe ra. Mục Thành Quân bế Tô Thần ngồi vào. Bà Tô trong tay còn cầm giày của cô.
Đi vào Viện bảo vệ sức khoẻ bà mẹ và trẻ em, Mục Thành Quân cả số cũng không lấy, bế thẳng Tô Thần vào.
Làm kiểm tra xong, may mà không có trở ngại. Bác sĩ kiểm tra đo tim thai, "Bụng có đau rất kinh khủng không?"
"Không phải rất kinh khủng, chỉ cảm thấy không thoải mái, hơn nữa bé hôm nay luôn đá em."
"Cái này hẳn liên quan tới việc em bị kinh sợ, có điều cũng may không có việc gì, sau này vẫn nên ở nhà an tâm dưỡng thai đi."
"Vâng."
Tô Thần cầm báo cáo, sợ bị Mục Thành Quân nhìn ra mình giả bộ. "Tôi đã nói không sao mà, lòng tôi biết rõ."
"Vì sao Nguyễn Noãn tìm được cô?"
"Hẳn là trùng hợp, trên đường gặp được."
Mục Thành Quân nhìn người phụ nữ bên cạnh, "Cô ta nói gì với cô?"
"Cô ta nói với tôi, bảo tôi hợp tác với cô ta, nói anh thích một phụ nữ tên Phó Lưu Âm, nói cô ấy là uy hiếp cho tôi." Tô Thần nói, vội vàng bồi thêm một câu nữa, "Có điều anh có thể yên tâm, tôi chẳng quan tâm những việc này của anh, vả lại tôi cũng không quản được."
Mục Thành Quân gì cũng chưa nói. Tô Thần đứng dậy trước tiên, "Mau về đi, tôi thấy khá hơn nhiều rồi."
Người đàn ông ngẩng tầm mắt lên, ánh mắt chạm phải cái bụng nhô lên của cô. Bụng Tô Thần so với lần trước đã lớn thật nhiều, hắn cảm thấy thật kỳ diệu, con hắn chính là ở trong bụng cô từng chút từng chút thai nghén lên.
Mục Thành Quân đứng dậy, bế cô lên một phát. Tô Thần quả thực muốn chóng mặt, "Anh làm gì? Tôi có thể tự đi."
"Cô có thể đi, nhưng con tôi không thể tự đi, tôi không phải bế cô."
Tô Thần có lửa mà không phát ra được, chỉ có thể nhắm hai mắt, coi như mình không thấy ánh mắt của người khác.
Khi Mục Thành Quân về đến nhà là đã rất muộn, trải qua lăn lộn như vậy, trong lòng hắn luôn có loại cảm giác bất an.
Đi vào phòng khách, bà Mục tắt TV chuẩn bị lên lầu, nhìn thấy người đàn ông đi vào, bà thuận miệng hỏi: "Thành Quân, con đi đâu vậy?"
"Tô Thần hôm nay kiểm tra thai sản, con tới nhà họ Tô."
"Thế nào? Tình trạng đều hảo đitốt chứ?"
"Khá tốt ạ." Mục Thành Quân đi mấy bước về phía bà. "Giờ không còn sớm, mẹ mau đi nghỉ đi."
"Đi liền đây."
Sau khi bà Mục lên lầu, Mục Thành Quân bảo người làm rót cho mình ly nước.
Hắn ngồi trên sô pha uống mấy ngụm, "Kính Sâm đâu?"
"Cậu hai đã về lâu rồi ạ, có điều người xối đầy nước mưa, xe cũng không lái ạ."
Tầm mắt Mục Thành Quân liếc qua điện thoại bàn phía đối diện, hắn đứng dậy.
"Số của Nguyễn Noãn, chị có không?"
"Có, số liên lạc của những người quan trọng, tôi đều ghi vào cuốn sổ nhỏ ạ."
"Chị bảo cô ta ngày mai lại đây, chỉ nói mẹ kêu cô ta tới nhà ăn cơm."
"Vâng ạ."
Mục Thành Quân đứng trước điện thoại bàn, cầm ống nghe lên.
"Chị đọc số của cô ta, tôi bấm."
"Dạ."
Ngón tay thon dài của Mục Thành Quân đang bấm số, nghe bên trong truyền đến tiếng tút tút, hắn giấu kín vẻ hung ác nham hiểm trong đôi mắt, đưa ống nghe cho người làm bên cạnh.
Sắc Đẹp Khó Cưỡng Sắc Đẹp Khó Cưỡng - Thánh Yêu