What's meant to be will always find a way.

Trisha Yearwood

 
 
 
 
 
 
 
 
Chuyện Xưa Giờ Mới Kể
 
 
 
Lần đầu tiên trong đời
ôi sinh ra ở vùng quê nghèo Nho Quan NB thuộc thế hệ 7x. Đến năm lớp 1 thì ba mẹ chuyển ra thị xã Ninh Bình ở (bây giờ là TP). Nhà tôi ở mặt đường (xin phép không nói cụ thể) 2 tầng 1 gác xép (ngày xưa xây nhà hay xây gác xép).
Mọi chuyện hồi nhỏ không có gì đáng kể, ba mẹ tôi chỉ có duy nhất mình tôi nên ngay từ nhỏ tôi đã có phòng riêng để ở và gác xép là nơi tôi dùng để học. Lúc bé cũng chỉ mấy trò trẻ con như rình xem đàn bà phụ nữ tắm, theo các anh lớn đi rình đôi... Câu truyện của tôi bắt đầu từ hè năm lớp 7 lên lớp 8 năm 1991 lúc đó tôi 14 tuổi. Năm đó tôi nhớ đầu hè vừa đi đánh khăng với chúng bạn về nhà tôi thấy nhà ồn ào. Vào trong nhà thì mới biết hai vợ chồng bác Hùng ở quê lên. Vợ bác Hùng và mẹ tôi là 2 chị em con chú con bác.
Đi cùng hai bác là chị Thanh, nhà tôi và nhà bác rất thân nhau do bố tôi và bác học với nhau từ nhỏ hai nhà cùng xóm và cùng sang bên ngoại tôi ở xóm khác lấy vợ lại họ hàng nên càng thân. Về quê, tôi hay ở nhà bác nên tôi và chị Thanh khá thân. Đặc biệt tôi hay gửi truyện về quê cho chị mỗi khi về quê (ngày xưa truyện hơi hiếm nên rất quý chị Thanh thì rất thích đọc truyện). Nói về chị, Chị Thanh vừa tốt nghiệp lớp 12 chị hơn tôi 5 tuổi, chị nhỏ nhắn, trắng, tóc dài nói chung con gái nông thôn thuần khiết.
Nhà bác cũng thuộc diện khá giả bác làm cán bộ huyện, bác gái là chủ nhiệm hợp tác xã nên chị Thanh cũng được ăn, mặc đầy đủ. So với con gái ở quê chị sáng sủa và khá xinh, ăn mặc so thời bấy giờ khá mốt. Do ngày xưa con gái chỉ 17, 18 ở quê là bắt đầu yêu nhau nên chị cũng dính vào việc này (vì thanh niên ở quê tầm tuổi chị hặc hơn tuổi ai cũng muốn tán chị). Vì vậy học xong lớp 12 do học cũng không khá nên chị không thi đại học, chỉ đi thi cao đẳng trung cấp nhưng cũng trượt.
Bác Hùng biết không thể cố gò chị vào việc học và cũng muốn con mình có tý nghề nghiệp chứ làm nông nghiệp thì cực khổ nên đưa chị lên nhà tôi nhờ bố mẹ tôi cho chị đi học may để về nhà làm thợ máy (hồi đó làm thợ may ở quê cũng kiếm được). Bố mẹ tôi đồng ý và xin cho chị học may ở thị xã gần nhà tôi (chú đó nghe nói là thợ may giỏi học từ Sài Gòn ra nên đông người học và có tiếng ở thị xã). Chị Thanh từ nhỏ cũng có khiếu thêu thùa may và đã nhiều lần đi thi tay nghề ở xã nên cả nhà cho là định hướng tốt. Chị ở nhà tôi nửa năm để học việc và do nhà tôi chỉ có 1 phòng cho bố mẹ, 1 phòng cho tôi và gác xép nên chị ở gác xép. Tôi rất vui vì từ đây nhà có thêm người mà tôi và chị vốn thân quen từ nhỏ.
Kể từ ngày có chị Thanh lên ở nhà, tôi vui hơn nhiều vì những lúc ba mẹ không có nhà thì chỉ đi chơi loanh quanh hoặc ngủ. Từ khi có hai chị em nên tôi chịu khó ở nhà hơn, đọc truyện, xem phim cùng nhau vì chị thời gian đầu chỉ phải đi học may vào buổi chiều. Mọi chuyện có lẽ sẽ bình thường nếu không có chuyện bất ngờ xảy ra. Nói thêm về chị, sau thời gian ở nhà tôi từ quê ra thị xã ở ăn uống hợp khẩu vị, tắm giặt nước máy chị ngày càng trắng và xinh ra. Chị đang vào tuổi xuân sắc nhất của con gái nên mọi thứ trên người chị ngày càng nảy nở, vú, mông tròn đẹp, má hồng tóc đen dài, tôi để ý tay chị có khá nhiều lông măng. Sau khi chị đến nhà tôi ở khoảng tháng rưỡi thì bên nội nhà tôi có thím em bố bị ốm nên phải lên thị xã khám chữa bệnh. Bệnh của thím không phải nằm viện nhưng phải khám tiêm vào buổi chiều liên tục 2 tuần nên thím ở nhà tôi. Bố mẹ tôi bố trí thím ngủ trong phòng tôi và tôi thì xuống gác xép ngủ với chị Thanh để tiện việc học luôn tránh ảnh hưởng đến bệnh tất của thím.
Nói qua về tôi, kể từ khi có chị đến ở nói thật cũng có xao xuyến (tuổi đang lớn, tuổi này bố nào chả tò mò) nhưng không giám có bất kỳ hành động lỗ mãng nào cả. Nhà tắm nhà tôi không có cách nào nhòm được vì được xây ngay cạnh bếp trong nhà rất kín đáo nhưng có thể quan sát từ nhiều phía nên tôi hoàn toàn không có ý tưởng nhìn trộm trong hoàn cảnh như vậy. Tuy nhiên không phải không nhìn được những hoàn cảnh nhạy cảm. Sáng ra tôi đi học hay vào lấy sách vở tại gác xép nên nhiều lần thấy chị thay quần áo buổi sáng. Có lần đã được nhìn thấy toàn bộ cơ thể chị từ phía sau.
Không giám miêu tả nhiều tựu chung trong một chữ đẹp rất phụ nữ Việt Nam (dáng, da, tóc đẹp, mặt dễ nhìn). Cái vấn đề nhìn thấy không quan trọng bằng thái độ của chị khi tôi bắt gặp cảnh nóng đó. Chị vẫn thực hiện việc đó bình thường tuy nhiên tốc độ nhanh hơn, ngoài ra sau khi xong chị còn ra bẹo má chí đầu tôi. Còn tôi mặt đỏ ửng. Tôi nhớ năm lớp 9 cả lớp đi chơi rừng Cúc Phương khi tôi đẩy cửa vào phòng các bạn nữ đang thay quần áo kêu ré lên vơ vội quần áo chạy lung tung chắc trong diễn đàn nhiều bạn đã gặp hoàn cảnh đó. So sánh với thái độ này của chị sau này tôi thấy đúng là bất bình thường có lẽ mọi việc cũng theo lẽ tự nhiên thôi.
Quay lại truyện chính, nếu bác nào ở Ninh Bình thì sẽ đều biết việc nhà máy nhiệt điện rú còi xả hơi nước. Chuyện của tôi và chị cũng liên quan đến việc này. Tôi và chị ngủ với nhau ở gác xép. Từ xưa đến nay không ngủ ở gác xép tôi không biết, khi ngủ ở đây mới phát hiện ra ánh sáng đèn đường phía đối diện thông qua các lỗ thông gió của nhà chiếu lên gác xép 6 ô sáng. Nếu ban đầu mới tắt điện thì cũng tối bình thường, nhưng khi mắt đã quen với bóng tối thì mọi thứ nhìn cũng rõ ràng là nhờ ánh đèn đó.
Nói chung chị Thanh khi ngủ rất bình thường, quần áo chị khi ngủ là áo sơ mi cũ và quần dây chun có chấm hoa đỏ hoặc hoa xanh. Không có gì khiêu gợi cả. Vì vậy tắt điện đi ngủ là tôi cũng khò luôn, mấy buổi đầu nói chung không có gì xảy ra, hai chị em nằm ngủ ngon lành cho đến sáng. Vì biết chị hay thay quần áo vào buổi sáng nên thú thất tôi có giả vờ ngủ thêm một chút để xem trộm. Ngày hôm đó tôi nhớ lúc đó phải hơn 11h đêm, còi nhà máy nhiệt điện rú. Cả tôi và chị giật mình tỉnh dậy, hai chị em sau khi tỉnh dậy lại không ngủ được. Ban đầu chỉ lăn lộn sau đó tôi thấy chị cù tôi và hỏi
- Chưa ngủ à.
- Tôi trả lời: Vâng tỉnh dậy khó ngủ quá.
Thế là hai chị em rù rì kể chuyện ngày xưa. Một lúc chị bảo tôi dậy khoá cửa lại không đánh thức thím dậy. Hai chị em nói chuyện một lúc thì tôi nhờ chị gãi hộ lưng, chị gãi hộ vừa gãi chị vừa hỏi.
- Sao Q hay nhìn trộm chị vậy.
- Tôi cãi: Lúc nào
- Chị nói sáng nào mà chả ti hí chị biết thừa.
Tôi không dám nói gì nằm im để chị gãi lưng cho. Được một lúc, chị bảo chị gãi lưng cho tôi thì tôi gãi lại cho chị. Tôi vâng và gãi cho chị nhưng chỉ gãi ở bên ngoài áo. Gãi một lúc chị bảo:
- Em thò hẳn tay vào trong gãi lưng cho chị gãi vậy thì khó chịu lắm.
Tôi thực hiện như cái máy, nói thật anh em lúc này quá hồi hộp một phần vì bà bóc mẽ phần nữa hôm nay bà tắm bằng cái gì mà mình thất thơm thế. Tay tôi sờ vào làn da chị hơi run run, bà này phát hiện ra ngay bà hỏi luôn:
- Sao làm gì tay run thế.
- Tôi nói lần đầu tiên em sờ vào người con gái như thế này không hiểu sao em run thế.
Chị chỉ cười không nói gì mà chỉ bảo tôi gãi lên hay gãi xuống. Tôi làm theo chị một lúc chị lại nhơ tôi:
- Em ngồi lên ấn lưng cho chị luôn nhé.
- Tôi ngồi lên đang không biết ngồi thế nào thì bà bảo ngôi lên mông chị.
Lúc đầu nói thật tà dâm của mình chưa có nên không nghĩ ngọi gì đến khi ngồi lên mông bà thì bỏ mẹ hàng bắt đầu cứng. Tôi thấy mình cứ khó thở làm sao, lực ấn vào lưng chị không được mạnh bà bảo em nhổm hẳn dậy mà ấn cho mạnh. Chắc bác nào thuộc tuổi của tôi mà ở quê làm sao có khái niệm quần sịp. Và thằng em khó bảo bị lộ diện không thương tiếc. Tuy nhiên do chị nằm úp nên không nhìn thấy nhưng cảm nhận được nó thì chắc chắn vì có tình huống oái oăm. Tôi sau khi ấn thắt lưng của chị ngồi xuống và đấm lưng cho chị do phải ngồi dịch lên để đấm sâu lên phía vai thế là thằng em cứ thế thúc thẳng lên khe mông bà chị và bị kẹp ở đấy. Tôi ngồi im không dám nói gì tay vẫn cứ đấm đều. Tôi nói thật với các bác sau này nghĩ lại thì có thể nhận định tình huống này chính là điểm mấu chốt để tôi và chị vượt quá giới hạn. Ở đời để thành được việc gì phải có thiên thời địa lợi nhân hoà. Việc của tôi và chị cũng vậy. Kể từ đầu đến giời chỉ nói đến thiên thời và địa lợi để việc thành mà chưa nói đến yếu tố mấu chốt là nhân hoà. Tiếp tục, tôi thấy chị không kêu nhẹ hay chỉ đạo tôi nữa mà chị thở bắt đầu mạnh hơn. Bản thân tôi lúc đó cũng không biết làm sao cứ ngồi im và đấm lưng nên những rung động đã làm cho thằng em phía dưới day và chuyển động ở khe mông chị.
Các bác biết không được một lúc chị bảo thôi được rồi và bảo tôi nằm xuống. Lúc này hai chị em không nói với nhau điều gì tôi không nhớ thời gian trôi qua bao lâu bất ngờ tôi thấy chị ôm chặt tôi ngay như liền một lúc tôi thấy chị kẹp một chân của tôi vào giữa hai chân chị và chi đì rất mạnh háng của mình vào bắp đùi tôi. Lúc đó còn nhỏ và không có kinh nghiệm gì nên tôi cứ nằm im không biết làm gì cả được gần 5 phút thì chị không ôm tôi nữa mà chị cầm tay tôi chị day vào háng chị. Nói thật các bác lúc đó tôi như con rối bừng tỉnh.
Tôi ôm lại chị tay tôi bắt đầu thám hiểm cơ thể chị. Đầu tiên là ngực, sau đó đến bụng rồi vùng cấm. Mọi thứ như đang trên mây, tôi chỉ làm theo bản năng và tôi cảm nhận được độ sung sướng của chị. Chị nhắm nghiền mắt, một tay ôm tôi một tay cầm chặt gối. Chị không giám kêu thành tiếng mà răng cắn chặt vào môi. Tôi chỉ nghe thấy những tiếng ư ư nhẹ. Một lúc sau tôi như bùng nổ, cởi hết quần áo của tôi, cở quấn áo của chị tôi và chị hoàn toàn nguyên thuỷ.
Và điều gì đến thì cũng đến, lần đầu tiên trong đời trai được nêm trái cấm tôi đã biết. Phải nói ngon, ngon đến đê mê. Đến bây giờ mỗi lần nghĩ lại cảm giác ngày ấy tôi lại bồi hồi xúc động. Tôi không biết mình dập dìu với chị bao lâu tôi chỉ nhớ sau một lúc lâu thì tôi mệt rũ ra và nằm ôm chặt chị.
Tôi thấy sự mãn nguyện trên gương mặt chị, chị ôm ghì lấy tôi như sợ tôi biến mất. Phải rất lâu sau đó khi tôi và chị thấy hơi thở đã đều đặn thì chị mới bắt đầu lên tiếng. Câu đầu tiên của chị là: Q ơi em đừng nói cho ai biết nhé không chị em mình chỉ có đi ra sông Đáy mà tụ tử thôi em. Sau đó chị lại hỏi em có mệt không. Tôi nói em mệt và thích lắm chị ạ. Em sẽ không nói với ai đâu. (Và hôm nay sau 18 năm giữ bí mật tôi mới thổ lộ truyện này cho các bác tuy nhiên cũng may Internet là một thế giới tuyệt vời mình nói ra điều sâu kín bao lâu mình giữa mà vừa vẫn lại giữ được bí mật không có lỗi với chị mà nhẹ cả lòng).
Tôi mở mắt dậy thì đã thấy ánh nắng chan hoà. Một sự khoan khoái xâm chiếm toàn bộ cảm giác của tôi lúc này. Tôi tự hỏi mình đang mơ hay thực. Cả ngôi nhà im ắng, thỉnh thoảng mới thấy tiếng xe đi ngang qua. Tôi tự hỏi không biết chị Thanh đâu rồi. Tối hôm qua mặc dù nói chuyện với chị rồi nhưng sao bây giờ người tôi sợ gặp nhất là chị. Tôi ngồi thần ra ở gác xép một lúc rồi cũng dậy gập chăn màn và đi xuống vệ sinh. Nhìn đồng hồ thấy đã hơn 7h sáng. Sáng nay tôi không phải đi học, sau khi vệ sinh xong ra phòng khách tôi thấy sao nhà im ắng thế. Đi lên phòng thím thấy thím vẫn đang nằm, tôi hỏi thím thì mới biết bố mẹ đã đi làm còn chị Thanh thím nghe nói chị về quê.
Từ phòng thím xuống nhà đầu óc tôi cứ rối tung lên hàng loạt câu hỏi hiện ra. Hay là chị giận tôi chị bỏ về quê, bố mẹ biết chuyện của tôi với chị và đuổi chị về quê, …. hết câu hỏi này đến câu hỏi khác. Cả buổi sáng ở nhà tôi nóng như lửa đốt. Đến 11h kém mẹ tôi về. Bà lẳng lặng vào trong nhà chuẩn bị ăn trưa cho cả nhà. Bình thường mẹ tôi ít nói nhưng sao hôm nay tôi thấy lo quá. Một lúc sau khi cơm chuẩn bị xong, mẹ tôi gọi tôi mang cơm cho thím và khi tôi xuống nhà thì bố tôi đã về. Ông trầm ngâm lặng lẽ hơn bình thường.
Với không khí này tôi hoảng thực sự, chỉ cần một hành động gì của bố và mẹ mạnh phát ra tiếng động là tôi giật mình. Đến 12h tôi vội vã lên nhà chuẩn bị sách vở và dắt xe đạp ra đi học. Cả buổi chiều tôi như người mất hồn, bình thường không trò gì là tôi không tham gia nhưng sao hôm nay không còn hứng thú gì cả. Tụi bạn hỏi thì tôi nói tôi bị ốm. Thời gian cứ chầm chậm trôi qua mà lòng như lửa đốt.
Ngày xưa đọc sách có câu “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” viện vào hoản cảnh tôi lúc này sao đúng thế. Rồi tiếng trống hết giờ cũng vang lên. Như bình thường tôi mải móng về nhà ngay sau đó đi đá bóng. Nhưng hôm nay tôi lại sợ về nhà thế. Tôi nghĩ chắc bố mẹ biết hết truyện rồi đợi tối về xử lý tôi. Tôi sợ quá không về nhà ngay mà đi ra phía đê gần cầu Non Nước ngồi gần 1 tiếng mới về.
Về đến gần nhà mà tim tôi như thắt lại. Vừa đến cửa tôi gặp mẹ đang quét dọn hè phố trước nhà, mẹ hỏi: Đi đâu mà bây giờ mới về. Tôi lí nhí trả lời: Con sang nhà thằng An mượn sách của nó rồi lẳng lặng dắt xe vào nhà. Lên gác xép cất sách vở, tôi nghe thấy tiếng hát nhẹ từ trong gác xép vọng ra. Trong cái đầu đang u tối của tôi như có ánh điện loé lên. Bạn đã bao giờ có cảm giác phòng đang tối bật đèn lên ánh sáng chan hoà giúp ta nhìn thấy mọi thứ chưa. Với tôi cảm giác lúc này là như vậy.
Chị đó là ánh sáng loé lên trong đầu tôi. Tôi như con sóc nhảy vội vàng hai, ba bậc của cầu thang chạy thẳng lên gác xép nới phát ra tiếng hát nhỏ đấy. Vừa vào trong tôi nhìn thấy chị đang ngồi vừa gấp quần áo vừa hát nhẹ. Tôi đánh rơi cặp xuống đứng sững người nhìn chăm chăm vào chị không chớp mắt.
Trong tôi lúc này mọi thứ lẫn lộn không hiểu gì cả. Nếu bố mẹ biết chuyện rồi thì sao chị vui thế, tại sao bố mẹ không nói gì với tôi, tại sao chị lại về quê đột ngột …. Tôi không thể cắt nghĩa được mọi chuyện, mọi thứ cứ vụt qua đầu tôi như tôi đang ngồi trên xe ô tô nhìn những cảnh vật bên ngoài lao ngược chiều vun vút. Các bạn biết không, tại sao tôi lại đi sâu nói về tâm trạng của tôi ngày hôm sau như vậy vì đây đúng là khoảng thời gian mà tôi nhớ đến cả đời lại không giám thổ lộ với ai. Tôi không ngờ sau bao nhiêu năm tôi mới mạnh dạn kể ra được.
Sau này dù có qua nhiều mối tình trong lúc cao hứng hoặc trà dư tửu hậu cũng có nói sơ qua với các chiến hữu. Tuy nhiên truyện với chị và một người con gái nữa tôi sẽ kể trong thời gian tới là tôi luôn giữ bí mật, luôn tâm nguyện sống để dạ chết mang theo. Quay trở lại câu chuyện, chị giật mình nhìn lên một hình ảnh mà in hằn vào bộ nhớ tôi bao nhiêu năm không thể phai mờ. Vì hình ảnh này mà sau này người con gái tôi yêu bao giờ về góc cạnh khác nhau có đôi chút giống với hình ảnh đó của chị.
Chị ngồi đầu ngoảng lại, mắt mở to, má hây hồng, tay vẫn đang gấp dở cái quần âu, chị vừa mới tắm nên tóc vẫn còn ướt và chị vắt lên phía đằng trước. Đặc biệt là nụ cười mà tôi không thể diễn tả được, nó toát lên sự hạnh phúc, tự nhiên pha với ánh mắt có đôi chút ngạc nhiên của chị. Tôi vẫn thầm trách sao mình không có tí năng khiếu vẽ, hoạ sỹ thì có phải đã có một bức tranh tuyệt đẹp ra đời. Tâm trạng tôi lúc này nó cứ làm sao, vừa vui, vừa ấm ức mà lúc đó lại là trẻ con nên mắt đã rưng rưng gần khóc.
Đáp lại là một câu hỏi nhẹ nhàng: Em về rồi à, sao nay về muộn thế. Tôi chưa kịp trả lời như thể phát hiện ra vẻ mặt của tôi lúc bấy giờ chị lại hỏi tiếp: Em làm sao thế. Tôi chạy lại gần chị và hỏi dồn dập: Sao cả ngày nay chị đi đâu mà không nói với em, em sợ quá. Chị hình như cảm nhận được sự quan trọng trong lời nói của tôi chị cười nhẹ và nói: Chị về quê thăm bố mẹ vì hôm nay không phải học chiều mà chị còn phải xin tiền bố mẹ để đi học nữa chứ. Thế làm em sao. Tôi nghe xong câu nói đó cười ngay được, một tảng đá trong lòng rơi mất. Tôi nói để tối em kể cho.
Chị cười đôi mắt có đuôi. Tôi lại nhảy chân sáo cầm quần áo xuống nhà đi tắm. Xuống đến nhà mẹ tôi nói: Thằng này hôm nay làm sao, cả ngày lầm lì mà tối đến thì cười nói nhảy nhót. Tôi không nói gì mà chui tọt vào phòng tắm. Một cảm giác thơi thới nhẹ nhàng lan toả. Có lẽ đó là cảm giác hạnh phúc mà mọi người vẫn cố tìm cố lý giải. Đối với tôi đó chính là hạnh phúc.
Cả nhà vào ăn cơm tôi mới biết lý do tại sao hôm nay bố tôi không nói gì. Chả là vào sáng nay khi chị về quê, ý mẹ tôi có gửi một số quà về cho mọi người nhưng nhiều quá. Sợ chị không mang hết được nên bố tôi gàn thì mẹ tôi cự nự thế là hai ông bà có tý mếch lòng nhau, thế là không nói chuyện với nhau bữa trưa làm cho thằng con vãi hết cả đái. Đúng là trâu bò đánh nhau ruồi muỗn sợ hết hồn. Ăn xong cơm chị rủ đi ăn kem rồi về học vì hôm nay chị có tiền. Tôi chở chị đi ăn kem trên đường tôi kể chuyện hôm nay cho chị, chị lúc cười rũ ra vì sự ngây thơ của tôi, nhưng có những lúc cũng trầm tư. Tôi cảm giác chị hình như cũng sợ rồi. Nhưng trong chị tôi thấy không có cảm giác chị hối hận về việc đã làm tối hôm qua.
Chúng tôi ăn kem xong đi lượn qua bưu điện mua báo và về nhà. Các bạn biết rồi đấy khi đã hiểu nhau, đã đi qua ranh giới rồi thì mọi việc không còn ngại ngùng nữa. Dĩ nhiên để có thể dấu mọi người đến bây giờ khi có nhiều người tôi vẫn là Q ngây thơ bé bỏng bị chị trí đầu hay bẹo má, vỗ mông. Còn chị vẫn tung tăng hồn nhiên vui vẻ hoạt bát. Khi cả nhà đã chìm vào giấc ngủ, tôi nhẹ nhàng khoá cửa rời bàn học, tắt điện chui vào nằm cạnh chị. Chi đang đọc báo, khi bị tôi tắt điện chị bắt bật lên để chị đọc tiếp. Tôi nói:
- Em phải ngủ mà bật điện thì em không ngủ được.
Chị nói:
- Ờ thì đi ngủ đi nhé.
Giọng chị rất mát mẻ. Tôi cười thầm chui vào ôm chị. Chị đẩy ra chị bảo đi ngủ đi. Tôi cứ cố tình ôm chị cười và để yên. Mặc dù hôm qua tôi và chị đã là của nhau nhưng vì mình còn ít tuổi nên vẫn sợ chị một phép. Muốn làm gì đều phải xin phép tôi hỏi thầm:
- Chị ơi cho em sờ ti chị nhé.
Chị không nói gì chỉ híc híc cười rất duyên. Tôi vừa đưa tay vào chị nắm lấy và nói ghê thế. Tôi sợ quá nên nằm im và ôm chặt chị. Tuy nhiên kịch bản đưa đẩy đó chỉ một tí rồi tôi cũng luồn tay vào được trong áo của chị, rồi sau đó là du lịch cả cơ thể chị. Cả tôi và chị đều thiếu kinh nghiệm, nên việc khởi động cũng hoàn toàn bản năng. Chị thấy thích chỗ nào chị bảo tôi sờ, xoa chỗ đó. Còn về phần chị thì luồn tay vào quần tôi nắm chặt lấy thằng em. Nói thật với các bác nhiều khi đau quá do bị nắm chặt mà không giám kêu vì chỉ sợ chị đổi ý không cho thì mình thiệt. Chứ bây giờ con nào nắm chặt mình quá thì phải có yêu cầu mệnh lệnh rõ ràng ngay không mất hứng. Được một lúc tôi mới thủ thỉ:
- Em xem phim xã hội đen thấy mấy diễn viên bú như em bé hay chị để em thử.
Chị không nói gì chỉ vừa nhắm mắt vừa gật đầu. Tôi bò lên bú ti chị. Trời ơi sao cảm giác lại thích thế. Tôi say sưa bú xoa hết trên lại dưới, còn chị nhắm mắt lắc đầu, ưỡn ẹo ngang dọc. Tôi thấy chị hình như rất thoả mãn. Đến bây giờ tôi không còn nhớ tôi làm như vậy bao lâu chỉ nhớ là rất lâu. Sau đó thì tôi và chị lại nhập vào là một, lại đưa đẩy, lại vùng vẫy và lại bùng nổ rồi mệt rũ ra. Tôi nằm im trên người chị một lúc thì nằm sang bên cạnh. Chị nằm ngửa người, mồ hôi trên trán lấm tấm, còn tôi mồ hôi nhễ nhại. Chị nhìn thẳng lên trần nhà hai tay giang thẳng lên trên phía đầu và mặt rất mãn nguyện. Được khoảng một lúc chị nhỏm dậy hôn chụt lên trán tôi và nói thật dịu dàng:
- Em yêu của chị.
Chưa nói dứt câu chị chị nhăn mặt:
- Khiếp mồ hôi gì nhiều thế, mặn chát mồm.
Tôi lúc đó khá mệt nhưng rất thư giãn nên không nói gì. Chị cười:
- Mệt quá à, khiếp khoẻ như trâu.
Tôi thấy chị đang mặc quần áo vào và có ý định đi ra khỏi màn. Tôi hỏi:
- Chị đi đâu đấy.
Chị bảo:
- Chị phải đi tắm chứ không ngủ được. Thôi em mặc quần áo vào đi.
Tôi dạ một tiếng và bảo chị cho xin cốc nước nhé. Chị cười và ra ký hiệu đồng ý sao lúc đó chị đẹp mê hồn. Được một lúc chị mang nước lên cho tôi uống và kèm theo một chiếc khăn tay. Chị lau mặt và người cho tôi và nói cho nó thơm tho để còn ngủ ngon. Sau khi xong chi mang các thứ xuống nhà và khép cửa chui vào ôm tôi ngủ. Tôi và chị chìm sâu vào trong giấc ngủ đến sáng hôm sau.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, đã hơn 8h sáng. Từ xưa đến nay, tôi đều dậy sớm nên khi thấy đã muộn rồi tôi vội vàng gấp chăn màn và xuống nhà. Tôi thấy chị đang dọn dẹp nhà cửa. Tôi ngó nghiêng không thấy ai nên tôi lại gần nhảy lên lưng chị. Chị giật mình đẩy tôi xuống và cốc nhẹ lên đầu tôi. Né rất nhanh tôi chạy ra nhà ngoài rồi lại chạy vào trêu chị. Chị giả vờ giận tôi nên tôi tưởng thật lại gần. Tôi bị chị bắt được và vật xuống sàn nhà. Tôi và chị vật nhau trêu nhau được một lúc như có cảm nhận về việc này không tốt chị dừng lại và bắt tôi đi vệ sinh.
Sau khi ra tôi và chị không trêu nhau nữa. Mọi việc bình thường đến khi tôi đi học. Sau khi đi học về, tôi đi đá bóng ngay với bạn. Tại sao tôi nói về chuyện này vì muốn kể các bạn một khái niệm từ khi tôi ra đời mới biết. Chiều về tôi thấy chị không bình thường. Thực ra hơn 1 tháng trước đây tôi cũng đã thấy nhưng tôi không để ý.
Cuối cùng, thì màn đêm cũng buông xuống, việc học và chuẩn bị bài cho ngày hôm sau cũng đã xong. Cả nhà chìm vào trong bóng đêm và tôi lại vào trong màn nằm cạnh chị. Tôi thấy chị hôm nay rất lạ thỉnh thoảng chị lại kêu đau và khó chịu. Tôi hỏi chị:
- Chị bị bệnh à, hay em gọi mẹ xuống xem sao.
Chị xua tay không cần đâu. Tôi rất lo lắng. Chị chỉ cười và mặt vẫn còn nhăn chị giải thích:
- Chị đến ngày, chị bị hành kinh nên đau bụng. Chị đang phải chườm nóng đây.
- Hành kinh
Tôi rất ngạc nhiên không hiểu gì cả. Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy từ này. Các bạn ạ những năm 90 thì giáo dục giới tính gần như không có. Với một đứa trẻ con như tôi gần như không có bất kỳ khái niệm nào. Tôi hỏi tiếp:
- Hành kinh là gì hở chị.
Chị biết có giải thích tôi cũng không hiểu. Chị chỉ bảo:
- Lớn lên tý nữa rồi em sẽ biết. Con gái ai đến tuổi cũng bị như chị. Thôi hôm nay ngủ đi mai còn phải đi học.
Và như vậy các bạn đã biết hơn 1 tuần sau tôi và chị không làm bất cứ điều gì nữa. Rồi thím cũng về vì không còn phải tiêm nữa chỉ cần uống thuốc và tôi về lại phòng ngủ của mình.
Chuyện của tôi và chị cũng cứ thế lặng lẽ trôi qua. Thỉnh thoảng tôi mò xuống với chị và thỉnh thoảng chị lên với tôi. Chúng tôi cứ thế nhẹ nhàng sau mấy tháng trời với nhau. Bây giờ lớn rồi không hiểu sao hồi đó chị không bị gì. Có lẽ do tôi còn nhỏ. Những ngày bên chị rồi cũng hết. Đó là ngày tôi thấy chị bắt đầu có những thành quả đầu tiên là chiếc quần soóc cho tôi chị may bằng vải thừa.
Chị may rất khéo, phối màu rất khéo và tôi mặc chỉ hơi rộng một chút, rồi lại đến cái quần thứ hai nhưng lần này vừa khít và rất đẹp ai cũng khen. Rồi đến quần cho bố tôi, bộ quần áo cho mẹ tôi. Chú dậy may cho chị rất hài lòng với chị vì chị làm việc gì cũng tỉ mỉ, cẩn thận. Chú vẫn nói với bố tôi chị là học viên tốt nhất của chú từ xưa đến nay. Chú bảo với bố tôi để chị ở tiệm của chú làm việc vài năm chú trả lương. Tôi mừng lắm vì nghĩ chị sẽ ở mãi với mình. Nhưng mong muốn của tôi không đạt được.
Khi bố tôi đem vấn đề này nói với bác Hùng thì bác và bác gái bàn kỹ rồi trả lời với bố tôi không được. Vì ở quê, nhà bác cũng ít người và sợ làm phiền nhà tôi. Mặt khác con gái ở quê nếu không đi học thì điều quan trọng nhất là phải có tấm chồng chứ trên 22 tuổi mà chưa lấy chồng thì coi như thuộc diện ế. Quê là vậy và hai bác cũng không khác được.
Tôi còn một kỷ niệm nữa với chị xin kể với các bác. Lúc đó chị vẫn còn ở nhà tôi và chị đã gần về. Tôi được bố mẹ cho theo gia đình bạn bố tôi lên Hà Nội chơi vì ngày đó tôi được nghỉ 31,1,2 tết Dương lịch. Chú làm ở Ngân Hàng nhà nước gần bờ hồ và nhà cũng ở khu tập thể ngân hàng gần đó (bây giờ là ở ngõ Vọng Hà, phường Chương Dương, quận Hoàn Kiếm). Nhà chú cũng có thằng em trạc tuổi tôi và cũng có cùng sở thích đọc truyện, chơi điện tử cầm tay và bilắc. Nó dẫn tôi đến hiệu sách Tràng Tiền để mua sách báo. Các bác biết không, đúng là nhà quê ra tỉnh.
Vào hiệu sách Tràng Tiền cái gì cũng có, tôi hoa hết cả mắt, truyện tranh, truyện cổ tích truyện Trung Quốc, truyện tây…. Các loại sách báo. Tôi như bị thôi miên đi xem hết bàn này đến bàn khác. Ngày đó hiệu sách không bán như bây giờ mọi người có thể tự đi tìm sách về thanh toán mà người mua chỉ đi xem, ngăn cách giữa người mua và người bán là các dãy tủ kính và mấy cô bán hàng khó tính. Dĩ nhiên những loại truyện sách của tôi thì tôi mua rất nhiều nhưng có mấy cuốn sách mà đến bây giờ khi chị gặp tôi chị vẫn nói về nó là 03 cuốn tạp chí “Thời trang trẻ” số tháng 10, 11, 12 và mấy cuốn “Hướng Dẫn Phương Pháp Kỹ Thuật Cắt May”, Hơn 10 cuốn sách có các mẫu hướng dẫy may đầm, sơ mi, mode thu đông, đông, hè, quần âu nam nữ … bấy giờ rất quý. Có bao nhiêu tôi mua hết cho chị khi thanh toán thiếu tiền tôi còn phải hi sinh mấy cuốn truyện tranh của mình. Khi về chú cho tôi rất nhiều sách báo, truyện đặc biệt báo Thể Thao và Văn hoá (ngày đấy theo phong trào hay cắt tranh ảnh của cầu thủ làm bộ sưu tập). Một chuyến đi chơi thu được rất nhiều lợi ích.
Hôm chiều chủ nhật đúng hẹn chú gửi tôi theo xe đi công tác của Ngân hàng vào miền trung về nhà. Đến nhà bố mẹ tôi về quê chưa lên chỉ có chị ở nhà. Chị như vớ được vàng với những món quà của tôi. Chị ôm chặt tôi, nhấc tôi lên, hạ tôi xuống. Chị lại nhảy cẫng lên chị bảo:
- Đến thầy dậy của chị cũng không nhiều sách như thế này.
Tôi đi lên nhà lấy quần áo để tắm. Xuống đến nhà thì chị đang ngồi xem lật giở từng quyển. Thỉnh thoảng chị thích quá lại ôm cuốn sách vào lòng mặt ngửa lên trời cười rất mãn nguyện, sung xướng. Ánh mắt của chị thể hiện sự mơ mộng hoài bão. Có lẽ đây là việc làm ý nghĩa nhất của tôi với chị. Bởi sau này chị là thợ may có tiếng của vùng và rất đông khách. Tôi đi vào nhà tắm thay quần áo và hoà mình vào làn nước ấm cho bay hết mùi xe, bụi đường. Đang tắm thì tôi thấy chị bảo:
- Q cho chị vào với.
Tôi hé cửa và ngạc nhiên thấy chị cũng có một bộ quần áo trong tay. Chị nháy mắt và nói:
- Để chị tắm cùng em.
Tôi hỏi lại:
- Nhỡ bố mẹ em về thì sao.
- Chị khoá cổng và cửa rồi, bố mẹ em về phải gọi cổng mới vào được đừng lo.
Chị lúc nào cũng cẩn thận như thế. Tôi thấy chị nhẹ nhàng gỡ quần áo trên người ra. Mọi lần việc này đều do tôi làm nên lần này tôi thật sự phấn khích và lạ lùng. Tôi đứng im nhìn chị cởi từng cúc áo, rồi đến áo con, rồi quần dài, quần chíp. Một toà thiên nhiên hiện ra trong mắt tôi. Đây là lần đầu tiên tôi được nhìn chị kỹ càng như vậy. Những lần trước là trong ánh điện mờ hắt ra từ phía bên kia đường nên mọi thứ không rõ ràng như lần này. Những đường cong trên làn da trắng hồng, ẩn sâu dưới mái tóc. Chị không gội đầu nên chị vấn tóc lên.
Nhìn chị lúc này đẹp như một bức tranh. Tôi thưởng thức vẻ đẹp ấy từ phía sau. Tôi ngẩn người nhìn bờ vai nhỏ nhắn cái cổ tuyệt đẹp, một ít tóc tơ ở dưới gáy. Nói thật lúc đó tôi chỉ muốn ngắm nhìn thôi. Chị từ từ quay lại. Đôi má ửng hồng pha chút ngượng của người con gái. Đẹp tuyệt vời. Chị nhìn xéo tôi và nói:
- Nhìn gì mà ghê thế, chị lạ lắm sao
Tôi lắp bắp:
- Chị đẹp quá.
- Khéo nịnh thôi ông tướng đưa tôi kỳ lưng cho.
- Không phải hôm nay chị đẹp quá.
Tôi láy lại lời mình vừa nói. Chị ấn đầu tôi xuống, gội đầu cho tôi, kỳ lưng cho tôi. Do trời lạnh nên hai chị em cùng hoà vào làn nước nóng. Chị nhẹ nhàng kỳ cọ cho tôi, lướt qua các điểm nhạy cảm của tôi. Chị ôm chặt tôi và hôn tôi từ phía sau vào tai, vào gáy. Chị cắn nhẹ vai tôi chị nói với giọng chậm đứt quãng, hồi hộp:
- Q quý chị, quan tâm chị ghê.
- Em chỉ muốn chị vui thôi.
Thế là tôi quay lại và bắt đầu vuốt ve cơ thể chị. Khi đến bầu ngực trắng hồng của chị tôi không chịu nổi úp ngay mặt vào hôn, bú say sưa. Chị thực sự sung sướng và kích thích. Có thể nói đây là sự phá cách của chị, chị vừa nhắm mắt tận hưởng vừa nói:
- Chị hư quá, Q cũng hư quá.
Tôi không còn biết gì nữa chỉ ôm, bú, xoa thưởng thức. Rồi tôi và chị cũng chìm vào nhục dục. Đây là lần đầu tiên chúng tôi ở tư thế đứng. Chắc do quá kích thích và mệt vì đi 100 cây số về nên tôi không bền bỉ như mọi lần. Lần này tôi kết thúc nhanh hơn nhưng mạnh mẽ hơn do cả hai tôi tự do không sợ có người ở nhà. Và mặc dù nhanh hơn nhưng chị thoả mãn hơn. Tôi và chị cứ ôm nhau như thế không rời ra. Một lúc sau thấy lạnh tôi và chị mới rời ra.
- Chị thích quá Q ạ.
- Em cũng thế.
Thế là tôi và chị nhanh chóng tắm rửa xong. Khi ra ngoài chị đi mở cửa và cổng vào trong nhà ghế cơm, chuẩn bị nấu vài món ăn đã chuẩn bị sẵn. Nói về chị, bố mẹ tôi chưa bao giờ than phiền chị một lời. Về nhà là chị lau dọn nhà cửa, thu dọn quần áo, là lượt cẩn thận. Sáng ra chuẩn bị nước nôi ăn sáng đầy đủ cho mọi người. Bố mẹ tôi rất thích chị và luôn đi giới thiệu chị cho nhiều bác có con lớn ở cơ quan. Một số anh có đến nhưng chị không thích và không tiếp riêng bao giờ. Một lúc sau bố mẹ tôi về thấy tôi bố mẹ mừng lắm. Bố lấy ra nửa con gà bác Hùng gửi lên cho chị chặt rồi bố mẹ tôi lên nhà thay quần áo xuống ăn cơm. Cả bữa cơm bố mẹ và chị nghe tôi kể về Hà Nội. Biết chuyện tôi mua sách cho chị bố bảo:
- Con biết nghĩ như thế bố mẹ rất mừng. Chỉ sợ con chỉ mua đồ chơi.
Quay sang chị bố tôi tiếp lời:
- Thanh giữ sách cho cẩn thận rồi còn dùng cho nghề mình. Đừng cho ai mượn họ biết họ lấy mất đấy cháu. Kể cả thầy cũng không cho xem. Sau này về quê làm bảo bối mà kiếm sống.
Chị vâng, rồi cả nhà ăn xong thu dọn ra uống nước xem tivi. Tôi và chị không thích nên lên ngay phòng đọc truyện, chị đọc sách. Tôi lấy ra kính vạn hoa tôi mua trên Hà Nội cho chị xem. Chị rất thích. Tối hôm đó tôi và chị lại ngủ lại gác xép. Chúng tôi lại nhập vào nhau lần nữa rồi mới đi ngủ. Thế rồi ngày chị rời xa tôi cũng đến. Tối hôm đó chị thu dọn gấp quần áo vào va ly. Tôi ngồi học bài mà chẳng nghĩ được gì. Hơn 6 tháng chị ở nhà tôi là khoảng thời gian đầy ắp kỷ niệm. Tối hôm đó tôi xin phép bố mẹ cho tôi ở dưới gác xép ngủ và nói chuyện với chị. Chúng tôi không làm gì cả chỉ tâm sự với nhau. Đến bây giờ tôi không còn nhớ mình và chị nói với nhau những gì nhưng tôi nhớ mãi lời dặn của chị:
- Em cố gắng học hành ăn ngủ điều độ để sau này còn đi đó đi đây. Đừng như chị không học hành gì cả nên không đi đâu được. Em học giỏi sau này còn cho chị đi chơi, biết đây biết đó.
Tôi đã khóc và chị cũng vậy. Tôi hứa với chị là có điều kiện tôi sẽ về quê thăm chị nhiều. Sáng hôm sau vợ chồng bác Hùng lên đón con. Hai bác ăn trưa ở nhà tôi, bác cám ơn nhà tôi và rồi đón chị về. Khi đi học về thì chị đã về quê rồi. Chị gửi lại tặng tôi một cuốn sách và một lời đề tựa “Chúc em thân yêu của chị mạnh khoẻ, cố gắng học hành chị nhớ em rất nhiều” Tôi có cảm giác trống vắng vô cùng. Mẹ tôi còn đưa cho tôi bộ quần áo chị mô phỏng lại mấy bộ quần áo của nhân vật trong phim Hồng Kông chị may cho tôi.
Bộ quần áo rất điệu đà nhưng đẹp tôi sau này chỉ mặc khi lễ tết. Chị về rồi tôi buồn vô hạn. Mấy tuần sau là tết. Tôi về quê có gặp lại chị nhưng chị em không nói chuyện riêng được nhiều. Sau tết thỉnh thoảng chị cũng lên nhà tôi nhưng không ở lại được. Chị lên chợ Rồng để lấy vải rồi vội vàng về vì chị rất đông khách. Mỗi lần lên chị đều cố gắng qua hiệu sách mua cho tôi mấy quyển sách quyển truyện. Nhưng công việc nhiều rồi chị cũng ít đến và cũng nhạt phai dần tôi. Hơn 8 tháng sau chị lấy chồng. Lúc này chị đã là thợ may có tiếng ở vùng.
Anh làm trên huyện ở phòng Tài Chính, anh người Hà Nam nên năm 1996 khi Hà Nam tái lập tỉnh thì anh chuyển cả nhà về Hoà Mạc quê anh và bây giờ chị và anh ở Hoà Mạc. Sau này khi đi công tác qua tôi vẫn ghé vào thăm anh chị và anh chị cũng thỉnh thoảng về thăm nhà tôi. Anh chị có 3 con hai con gái đầu sinh đôi và đứa sau là con trai. Nói chung anh chị rất hạnh phúc và kinh tế cũng khá giả. Nói về tôi sau khi chị về quê tôi buồn mãi. Tôi chuyển hẳn xuống gác xép ngủ với lý do học xong ngủ luôn cho tiện. Bố mẹ không phản đối gì. Có thể nói tôi so với chúng bạn già dặn hơn hẳn.
Tôi ít nói và trầm tư hơn. Tôi vẫn tham gia chơi với bạn bè những trò chơi như đá bóng, điện tử… nhưng hết sức có chừng mực không quá đà. Bạn bè ai cũng bảo tôi như ông cụ non nhưng trong thâm tâm tôi tôi biết tại sao mình biến đổi như thế. Thực tế so với chúng nó tôi đã là một người đàn ông về sinh học
Chuyện của tôi và chị kết thúc như thế. Đến sau này khi lớn lên, ngồi nghĩ lại và ngay thời điểm tâm sự với các bác tôi cũng không biết cắt nghĩa được tình cảm của tôi và chị là thế nào. Tình yêu thì có lẽ không phải, một phần tôi quá bé nhưng nhớ nhung, buồn thì rõ ràng. Tôi buồn mãi. Nhất là những hôm chị lên rồi mải móng ra về tôi buồn lắm và giận chị lắm. Chị biết tối về chị ra bưu điện gọi lại cho tôi và hỏi:
- Chiều nay em giận chị à.
Tôi nói không nhưng em không hiểu sao chị cứ vội vàng thế. Chị thì thầm:
- Chị nghĩ kỹ rồi em ạ, không thể làm khác được đâu em.
Còn tình cảm của chị đối với tôi là gì thì tôi cũng chịu. Tôi là người sống nội tâm. Vì việc này tôi cứ nghĩ mãi. Nó chất chứa trong tôi bao nhiêu năm mà không có câu trả lời. Năm tôi học đại học năm thứ 3, về quê ăn cưới đứa em họ hàng bên ngoại con ông cậu. Chị cũng về. Vì muốn có câu trả lời để mình thanh thản hơn tôi đã hỏi chị khi hai chị em ở riêng với nhau và hàn huyên với nhau:
- Không biết ngày chị ở nhà em có phải chị em mình yêu nhau không.
Chị không nói gì chỉ lắc đầu. Rồi chị bảo:
- Chị cũng không biết nhưng sau khi chị về chị cũng nhớ em lắm. Ban ngày làm việc thì không sao, tối ngủ lại nằm nhớ em. May có anh T (anh T là chồng chị bây giờ) tìm hiểu chị rồi yêu nhau thì chị mới hết nhớ em. Chuyện của chị em mình tốt hết không nên nói ra vì rất nguy hiểm. Em ạ sống để dạ chết mang theo miễn là chị em mình mãi mãi quý mến nhau và tôn trọng những kỷ niệm của nhau là được. Chị khẳng định với em quãng thời gian sống với em và dì chú là quãng thời gian chị rất hạnh phúc. Cám ơn em rất nhiều.
Tôi vẫn chưa có câu trả lời. Có bạn sẽ suy luận đó là tình dục thì tôi cũng đã nghĩ đến khả năng này rồi. Thực ra ba kỷ niệm tình dục với chị mà tôi kể trên theo tôi là ba phần thưởng của những sự kiện khác nhau. Nếu lần đầu thì là phần thưởng của sự tò mò về giới của hai chị em, lần thứ hai là phần thưởng của cả ngày lo sợ, còn lần thứ ba là phần thưởng thể hiện sự quan tâm lẫn nhau cụ thể của hai chị em. Tôi đọc nhiều truyện ở đây các bạn viết thì có một hiện tượng khi đã quan hệ tình dục rồi thì nhân vật nam và nữ của chúng ta quan hệ với tần suất của siêu nhân, sáng, trưa, tối, nửa đêm mọi lúc mọi nơi có thể. Đó mới là tình dục. Thực ra các lần quan hệ khác của tôi và chị rất ít nhiều khi chỉ nằm ôm nhau ngủ là đã mãn nguyện rồi. Vì vậy nên tôi nghĩ tình cảm của chị em tôi tuy cũng có yếu tố tình dục nhưng không phải là mối quan hệ tình dục.
Các bạn trên diễn đàn, nếu đã đọc tâm sự của tôi tôi mong các bạn cho tôi một định nghĩa hoặc cắt nghĩa tình cảm đó của tôi. Thực sự khi tâm sự ra đây với các bác, tôi rất thoải mái, nó không còn kìm nén trong người nữa. Khi tôi đặt tay vào viết thì không nghĩ mình có thể nói dài như thế đâu. Nhưng tâm sự thì nó cứ chảy ra, tôi cứ đánh máy hết những tâm sự của tôi mà không ngừng lại được. Chỉ khi nào có việc dứt ra hoặc mệt tôi mới ngừng nghỉ. Tôi đang có cảm giác rất thanh thản khi dốc bầu tâm sự của mình, cám ơn diễn đàn, cám ơn anh em đã đọc suy nghĩ của tôi.
Chuyện của tôi vẫn tiếp diễn vì đến năm lớp 11 và 12 tôi lại gặp một người con gái nữa và tôi sẽ tiếp tục kể lại cho anh em. Còn việc này là tôi chưa làm được là đưa chị và gia đình đi đâu đó chơi. Thực ra không phải tôi không có điều kiện mà thừa là đằng khác, nhưng không thể xắp xếp được nên vẫn chưa thực hiện được tâm nguyện với chị.