Books are the bees which carry the quickening pollen from one to another mind.

James Russell Lowell

 
 
 
 
 
Tác giả: Hamlet Trương
Biên tập: Đỗ Quốc Dũng
Upload bìa: Đỗ Quốc Dũng
Số chương: 17
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 5876 / 52
Cập nhật: 2017-08-04 14:05:02 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Hàn VI - Giọt Tình Mong Manh
háng Năm, trời mây lặng lẽ, nắng đổ nhẹ trên những con đường. Có khi gió ào ạt kéo về như bão. Gió mang theo hương mát lành của mưa thoáng lơ đãng xuyên qua kẽ tóc. Những buổi chiều, mưa thường xuyên ghé qua, mưa rả rích, tạnh, lại nghe thấy đâu đó tiếng ve râm ran. Tiếng ve gọi hè về, mùa hoa phượng đỏ rực rỡ tuổi ban mai đã xa vời trong miền ký ức. Người bắt buộc phải rời bỏ, còn ai chọn lựa ra đi. Nơi kỷ niệm đã không còn thuộc về bất kỳ ai nữa… mãi mãi không thuộc về ai nữa…
Night, một quán bar mang phong cách trầm, lắng đọng với những bản tình ca bất hủ, pha lẫn sự nóng bỏng của phong cách hiện đại. Điểm nổi bật nhất của nơi này chính là rượu. Hầu như các loại rượu ngoại cao cấp nhất đều có mặt ở đây. Từ Hennessy, Whisky, Brandy, Chopin, Vodka… cho đến các loại vang Pháp, vang Úc, vang Chile v.v… Khách đến đây toàn thuộc vào hạng VIP, họ là những con người thành đạt, những đại gia tiếng tăm ở chốn ăn chơi, những cô cậu chủ nhỏ thích tập tành làm người lớn. Nói chung dù không sôi nổi náo nhiệt như những quán bar khác, nhưng Night vẫn có một lượng khách quen đáng kể.
Cô đến đây vào mỗi tối, không phải để ngồi lặng lẽ. Night đã quá quen thuộc với hình ảnh của cô. Cô gái có gương mặt thánh thiện, non nớt như chưa một lần lăn xả với đời. Kiêu sa, đằm thắm, mỏng manh là những từ mà dường như người đàn ông nào gặp cô cũng nhận xét. Cô trở thành đối tượng săn đón của họ, bởi cô khác biệt với những người con gái xung quanh chỉ biết bám víu vì tiền. Với cô niềm vui mới là quan trọng. Cô có thể cùng họ uống rượu, cùng tán gẫu rất lâu, cùng khiêu vũ một bản nhạc nhẹ, thậm chí cô cũng có thể lả lơi trong vòng tay của họ. Nhưng cô không bao giờ chấp nhận một lời mời đi chơi từ ai cả. Tất cả chỉ dừng lại là những cuộc vui ở Night và sau đó mọi thứ kết thúc. Nhưng họ thường không chịu bỏ cuộc đơn giản như vậy, những lúc đó cô chỉ thản nhiên mỉm cười và nói:
Anh về bỏ vợ đi, em sẽ làm tình nhân của anh.
Cô thầm cười với câu nói của chính mì nh, vì cô hiểu rõ chẳng người đàn ông nào chịu từ bỏ gia đình để lấy tình nhân bao giờ. Đôi lúc cô cũng tự hỏi không hiểu sao những người tìm tới cô đều đã có gia đình?
Sân thượng ẩm ướt, ngoài trời mưa vẫn còn lất phất vài hạt. Cô đứng ở bậc thang, thoạt nhìn đã đoán biết được Hoàng đang có mặt ở đây. Chai vang đỏ của Pháp vừa mới được bật nút, nhưng sao lại chẳng có ai? Ánh mắt cô di chuyển quan sát. Bất ngờ một bàn tay đặt lên vai, cô biết rõ không ai khác chính là Hoàng.
- Nhớ anh rồi mới chạy lên đây hả?
- Bớt giỡn đi! Tại chơi chán rồi.
- Chứ không phải sợ tên nào chưa vợ tìm đến em nên kiếm anh để chống đạn hả?
- Anh, chỉ được cái… nói đúng thôi. - Ánh mắt cô tỏ ra thất vọng. - Còn anh? Rượu ở đây mà người thì không thấy đâu.
- Biết em sẽ đến nên đi lấy thêm một cái ly. - Hoàng cười tinh quái.
- Cảm động quá, chưa uống mà muốn say luôn.
Cô ngồi xuống ghế, đón lấy ly rượu từ Hoàng, hương rượu nồng nàn thoang thoảng làm cô ngây ngất. Suy nghĩ trong cô lơ lửng theo từng nhịp mưa. Cô hát, thật khẽ nhưng người ngồi kế bên vẫn có thể nghe được vì không gian quá yên lặng.
Bật khóc rồi cười, lệ tràn khóe mi.
Em nhớ anh nhiều, em nhớ anh nhiều.
Hãy trả lời em. Hãy cười với em. Hãy nói một lời đừng làm em khóc…
Câu hát ngưng lại dở dang, bài hát quen thuộc cô vẫn thường hát một mình, nhưng chẳng bao giờ Hoàng nghe cô hát trên sân khấu của Night.
- Sao chẳng bao giờ anh nghe em hát bài này trên sân khấu vậy?
- Cái gì cũng phải giữ lại cho riêng mình một chút chứ.
- Thì xem như hát cho anh nghe cũng được mà. - Hoàng bật cười.
- Được, ông chủ của Night đã nói thì ai dám từ chối. Tìm mấy cô cũng được chứ đừng nói chi là em. - Cô đáp lại tinh nghịch.
- Nhưng anh chỉ cần cô này thôi.
Hoàng nói, tay anh nhẹ nhàng nâng lấy cằm cô, dịu dàng nhìn sâu vào đôi mắt.
- Được luôn, nhưng mà hôm nay cô này say rồi. Nãy giờ nhìn chỗ nào cũng thấy choág.
Cô hất nhẹ tay Hoàng xuống, tựa người vào sofa. Đôi mắt khép lại thật hồn nhiên như mọi người vẫn lầm tưởng. Nhưng đâu đó trên má cô, một vệt nước lăn dài. Hoàng tưởng rằng chỉ là vệt nước mưa do gió thổi vào.
- Lại giả vờ say nữa rồi. Lần nào muốn né tránh cũng làm như vậy, tưởng anh không biết hả?
***
Giấc mơ qua đi. Cảm giác quá thật, cho nên khi tỉnh dậy dù mọi thứ đã vụt khỏi tầm tay, cô vẫn không thể chấp nhận. Cô từng có một giấc mơ, giấc mơ về một miền ký ức xa xôi mà hình như chưa bao giờ tồn tại trong cuộc sống này. Chỉ là một giấc mơ. Nhưng sao nước mắt lại rơi? Nụ cười nào cứ mãi đeo bám theo những năm tháng dai dẳng? Niềm tin nào vẫn còn vẹn nguyên chưa thể xóa bỏ? Nỗi day dứt nào không hiểu tại sao vẫn chưa tìm được câu trả lời thỏa đáng? Anh đến tựa như cơn mưa làm dịu mát những ngày nắng. Còn cô là cơn gió lạ thổi vào cuộc đời anh. Cứ ngỡ rằng cơn gió ấy đủ mát lành để níu giữ một tâm hồn. Nhưng tất cả chỉ là bóng nước, tựa như thủy tinh vỡ vụn khứa vào tim. Hình ảnh thân thuộc bỗng chốc ẩn giấu sau màn mưa, anh rời xa. Với cô nó còn bất ngờ hơn tất cả những gì đã từng trải nghiệm. Đến nỗi cô chưa bao giờ kịp nghĩ ra để chấp nhận. Không một tin nhắn trả lời, không một lý do, chỉ duy nhất một lời nói quá đỗi bình thản: “Chúc em thành công với những gì mình mong muốn và hãy cố gắng gạt bỏ những gì không vui.” Và rồi anh hoàn toàn biến mất. Facebook hay Yahoo cũng không thể tìm thấy sự hiện hữu của anh. Cô gái ấy ngày xưa hãy còn nhìn cuộc sống thật đơn giản, cứ viển vông tin rằng chỉ cần mình chân thành thì sẽ có một kết thúc đẹp. Còn cô gái hôm nay, vô tư hơn, cười nhiều hơn nhưng trái tim có còn nhiệt huyết yêu thương như ngày nào?
Ký ức đã bị phủ mờ dưới bao nhiêu năm tháng? Một năm, hai năm rồi ba năm. Vắng anh mọi thứ cũng chẳng thể nào thay đổi, cô vẫn sống vui, bước qua từng ngày vẫn tràn ngập tiếng cười. Chỉ là mỗi khi nhìn mưa rơi, cô biết mình đang rất nhớ anh. Nỗi nhớ ấy chỉ muốn vỡ òa nhưng không thể khóc lên thành tiếng.
Buổi sớm bắt đầu mang theo hương trong lành còn vương lại của cơn mưa đêm, thời tiết lại đổi khác bất chợt. Giống như sớm mai của ngày nào khi cô giật mình tỉnh giấc. Vẫn là cái khí trời se se, thanh khiết đến lạ. Cô bước đến ôm choàng lấy anh từ đằng sau, giọng cười khúc khích. Cuốn sách đọc dang dở trên tay được đặt xuống. Anh nhìn cô trìu mến, gõ nhẹ vào đầu, mỉm cười.
- Mới sáng sớm mà đã nhớ anh rồi à?
- Ừ, nhớ lắm…
- Em thật là … sao thành thật quá vậy?
- Thành thật mà cũng ý kiến nữa? Thế có nhớ người ta không?
Anh bật cười, bàn tay xoa nhẹ lên đầu cô.
- Sao lại cười? - Cô cố tình hỏi.
- Thì có người thích anh cười.
- Ai vậy?
- Không biết hả? Không biết thì thôi.
Tiếng cười đùa vang vọng trong tâm trí cô, chỉ là một giấc mơ cũ kỹ. Cô cười nhạt, tiếng mưa như một giai điệu buồn. Có bao giờ sau mỗi giấc mơ là nước mắt?
Hình ảnh Hoàng đôi lúc tìm đến trong tâm trí cô. Con người ấy bất ngờ xuất hiện và xen vào cuộc sống vốn trầm lắng, làm mọi thứ trở nên sống động. Là người đã mang cô đến với cái thế giới xa hoa phù phiếm, nhưng không bao giờ để cô chịu một sự tổn hại nào từ những người đàn ông khác. Cũng có khi cô tự cho mình cái quyền ỷ lại vào Hoàng. Cuộc sống của cô không biết từ khi nào đã quen với sự hiện hữu của anh. Một người luôn hiểu cô trong thầm lặng, một chút cảm thông, một chút niềm vui và cô đủ thông minh để cảm nhận từ Hoàng những ánh nhìn chất đọng tình cảm.
Tiếng chuông cửa vang lên, Hoàng đến. Cô nhìn anh không khỏi ngạc nhiên. Bởi ít khi nào Hoàng dành cho cô những cuộc hẹn bất ngờ.
- Ra biển chơi không?
- Với thời tiết này á?
- Thế mới có cảm giác lạ. Em chuẩn bị đi!
Cô nhìn Hoàng dò xét. Những ngày mưa làm cô có cảm giác biếng lười chẳng muốn đi đâu. Nhưng hôm nay cô chưa có kế hoạch nào khác, dù sao cũng lâu rồi không ra biển. Thế là cô đồng ý với đề nghị quái gở của Hoàng.
Trong khi chờ đợi, Hoàng bước đến bên bàn làm việc ngắm nhìn các vật dụng được cô trang trí khá tinh xảo. Bất chợt, anh chạm vào chiếc hộp quà và không tránh khỏi sự tò mò. Vì lần nào đến nhà, chiếc hộp này vẫn nằm nguyên vẹn ở vị trí của nó.
Hoàng còn nhớ lần đầu trông thấy nó cách đây đã lâu lắm rồi.
- Khăn len à?
- Khăn len nào?
Cô quay lại nhìn Hoàng. Đứng lặng. Sự bối rối trong phút chốc không thể che giấu. Cái cảm giác gợi nhớ trong cô không còn nhỏ bé thoáng qua. Đã nhiều lần cô chắc chắn với bản thân rằng, “Rồi sẽ qua thôi. Rồi cũng sẽ quên.”
- Ừ, thì sao? - Cô cười nhạt.
- Anh không ngờ em cũng biết đan khăn đấy.
- Cũng biết sơ sơ đủ xài.
- Đẹp vậy mà nói là sơ sơ à?
- Ha ha ha… quá khen. - Cô bật cười.
- Em làm mà không tặng ai sao? Vậy tặng anh đi. Để đây bám bụi. Phí!
- Không thấy em để trong hộp hả? Thích thì em đan cho một cái. Màu đỏ không hợp với anh đâu.
- Hứa rồi đó.
***
Đêm và mưa, cơn mưa mùa thu dịu dàng hơn nhưng cũng khiến cho những cảm xúc ngủ quên dễdàng thức giấc. Night bắt đầu hòa nhịp vào men say của rượu với những bài hát buồn. Thứ Sáu hằng tuần ở Night lại có tiết mục mọi người cùng hát. Sân khấu được dàn dựng âm thanh cho bất cứ vị khách nào muốn hát. Cô gọi một ly Hennessy nhâm nhi và ngồi một mình. Suốt từ chiều tới giờ cô không nhìn thấy bóng dáng của Hoàng, hình như hôm nay anh phải gặp một người bạn đặc biệt. Cô cũng không nhớ rõ là mình đã nghe điều đó ở đâu, vào lúc nào. Nỗi trống trải trong lòng không biết từ khi nào lại tìm đến ngự trị. Như một thói quen, cô hát. Cô cần phải làm cái gì đó để tâm trí không có cơ hội để suy nghĩ nhiều. Rượu chẳng bao giờ được cô xem là giải pháp tốt, vậy mà không hiểu sao người ta vẫn thường lấy để tìm quên. Giọng hát cô khẽ cất lên, bài hát cô vẫn thường giữ cho riêng mình chứ không bao giờ hát cho bất kỳ ai. Từ hàng ghế sân khấu, cô đã nhìn thấy Hoàng đang chăm chú lắng nghe. Nhưng trước Hoàng, chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cô đã bắt gặp một ánh mắt khác ngay bên cạnh. Sự xuất hiện của người đàn ông đó gây đủ kinh ngạc để làm nhạt nhòa những hình ảnh khác trong mắt cô. Những ca từ chầm chậm vang lên, rõ ràng hơn trong tiếng nấc nghẹn ngào mang theo cả sự lạnh lùng:
Anh cho em bình yên, anh cho em hạnh phúc, ấm áp bên nhau, phút giây đùa vui. Anh cho em niềm tin, anh cho em cuộc sống như cơn gió ru bên em mỗi chiều.
Sao nay em ngồi đây, đôi tay em lạnh quá, nước mắt em rơi phải chăng là mơ.
Em đan tay vào nhau, nhưng sao trơ trọi quá, em đã mất anh, mất anh thật rồi.
Bật khóc rồi cười, lệ tràn khóe môi.
Em nhớ anh nhiều, em nhớ anh nhiều.
Hãy trả lời em, hãy cười với em, hãy nói một lời.
Đừng làm em khóc, đừng làm em khóc...
Đôi mắt của ai đó cũng đang hướng tầm nhìn về phía cô. Là anh… có phải là anh không? Khoảng cách lúc này giữa hai con người chỉcòn giới hạn trong vài bước chân, nhưng sao cô vẫn cảm thấy quá xa vời. Chính là ánh mắt đó, gương mặt đó, anh đã thành công với những gì mình mong muốn rồi phải không? Thế nên trông anh thật xa lạ. Anh vẫn đứng đó, ánh mắt không rời khỏi cô. Nhưng ý nghĩa của ánh nhìn đó giờ đây là gì? Bao năm qua anh đã sống thế nào? Bên cạnh lúc này hẳn không chỉ có mình anh? Phải chăng đã có người xứng đáng hơn cô có được tình yêu của anh? Hàng ngàn câu hỏi chất ngập trong đầu cô.
Cuối cùng bản nhạc cũng kết thúc. Cô rời khỏi vị trí niềm nở một nụ cười. Bước chân ngập ngừng trong đám người đông đúc, cô không biết có nên đến chỗ Hoàng và người đó đang ngồi. Bất chợt, một bàn tay kéo cô lại thật nhẹ nhàng. Là một gã trai lạ mặt cô chưa từng gặp. Hắn mời cô một ly Brandy, loại rượu mạnh này cô chưa bao giờ thử qua. Cô thoáng chút bất ngờ, nhưng cũng mỉm cười đồng ý. Lúc này cô không muốn có thêm bất cứ suy nghĩ nào nữa. Cô uống cạn, cố không để lộ vẻ khó chịu trên gương mặt non nớt. Gã mời cô nhảy, cô cũng không từ chối. Lại tiếp tục cuộc vui giống như mọi khi, nhưng rượu vào làm cô hơi choáng. Chỉ được một lúc, cô đã đẩy gã trai kia ra khỏi người mình, bước chậm rãi về phía ánh nhìn quen thuộc, nhưng lạnh lùng.
- Hôm nay em sao vậy? Có chuyện gì à? - Hoàng hỏi.
Cô mỉm cười lắc đầu.
- Thì anh kêu em hát anh nghe còn gì. Giờ hát rồi lại thắc mắc.
- Vừa nãy gã đó đưa em uống gì vậy?
- Một ly Brandy. - Cô cười tinh nghịch.
- Cái gì? Em đã uống thứ đó bao giờ đâu?
- Thì giờ uống rồi đó. Có sao đâu.
- Thật chứ.
Cô gật đầu. Bất giác ánh nhìn chạm phải con người ấy. Hoàng hình như cũng chợt nhớ ra điều gì đó.
- À quên, để anh giới thiệu. Đây là bạn anh. Mấy lần đã định giới thiệu với em rồi mà anh ta cứ cáo bận mãi.
- Thì tôi bận thật mà. Đâu được rảnh rỗi như cậu. Quán bar của cậu làm ăn rất khấm khá. Chẳng phải lo nghĩ gì.
- Còn anh thì sắp làm chủ quán bar này. Thế mà còn tham lam gì nữa hả ông anh?
- Ý anh là sao? Anh muốn sang lại quán này hả? - Cô ngạc nhiên quay sang hỏi Hoàng.
- Từ từ, đợi mọi việc đâu vào đấy anh sẽ nói hết với em. Em là nguyên nhân chính mà.
Cô im lặng né tránh ánh nhìn tình cảm của Hoàng. Bàn tay Hoàng đặt lên tay cô, cô vội vàng rút lại. Hôm nay có quá nhiều điều bất ngờ xảy đến, nhưng tất cả chỉ làm cô cảm thấy ngạt thở thôi. Với anh, cô bây giờ không khác gì một người xa lạ. Cô không muốn tiếp tục ngồi lại để nhìn anh thân thiết hơn với người con gái khác.
- Em mệt rồi. Em về trước đây. Mọi người ở lại vui vẻ.
Cô bỏ đi thật nhanh, nhưng bước chân chỉ kịp dừng lại ở ngay cửa vào. Bất giác, lại một bàn tay nữa kéo cô đi ra khỏi nơi đang đứng, lần này cô cảm thấy rõ rệt cái siết mạnh đến nỗi làm cô đau. Bàn tay ấy vẫn nắm chặt cho đến khi cô được đưa vào trong xe. Mọi thứ diễn ra chỉ trong phút chốc, bất ngờ đến đột ngột. Là anh. Lại là anh. Tại sao lần nào anh cũng đem đến cho cô sự kinh ngạc rồi bắt cô chấp nhận nó mà không được biết đến lý do?
Chiếc xe lao vút trên đường mưa, cô ngồi yên lặng, không la lối như vốn dĩ cô chắc chắn sẽ làm với bất kỳ ai có hành động tương tự. Vì sao ư? Cô muốn nghe anh nói. Xa cách không phải ngày một ngày hai, cũng không phải vài tháng mà đã là ba năm rồi. Nỗi nhớ ấy đã đủ dài chưa?
Xe bỗng dừng lại, khoảng lặng giữa hai con người cứ thế kéo dài. Nhưng rồi cô cũng lên tiếng:
- Những gì anh muốn, anh đã đạt được chưa?
- Cũng xem như có một chút.
- Vâng, em cũng nhìn thấy điều đó. Thành công… lẽ dĩ nhiên là sẽ có thay đổi.
- Em sai rồi. Anh vẫn là anh thôi.
- Anh chắc không?
- Còn em? Cô học trò ngày nào sao bây giờ lại…
- Em làm sao? - Cô cười nhạt. - Ý anh là em đã trở thành đứa con gái dễ dãi và hư hỏng, phải không?
- Không lẽ những gì anh tận mắt nhìn thấy là sai à? Điều đó em phải hiểu rõ hơn ai hết chứ?
- Nhìn ư? - Cô lại bật cười trong tiếng nấc.
- Anh không thấy bản thân vô lý lắm sao? Ai là người đã nói kết thúc? Không có lý do cũng không cần giải thích. Cứ như một câu nói đùa. Vậy thì bây giờ gặp lại, em có là gì, là ai, như thế nào… cũng đâu còn quan trọng.
- Nhưng anh không hy vọng gặp lại em trong hoàn cảnh như vậy.
- Với anh… em đã từng ở đâu trong trái tim anh vậy? Có bao giờ… anh thật sự đặt niềm tin nơi em?
Cô nhìn người đối diện thật lâu, ánh nhìn tràn ngập nỗi thất vọng như muốn xuyên thấu vào tâm trí. Rồi cô lặng đi, mở cửa, bước ra khỏi xe, hòa mì nh vào cơn mưa đang xối xả. Tưởng chừng những mảnh vỡ của thủy tinh đang khứa vào da thịt. Mưa phủ lấp trên gương mặt cô dòng nước mắt đau đớn. Ngày gặp lại là như thế sao? Cái viễn cảnh này dù có nằm mơ cô cũng không thể nào mường tượng ra. Đêm sao còn dài quá, cô mong trời sáng. Để ánh nắng hong khô nỗi đau, giọt nước mắt nào cũng sẽ không còn rơi nữa.
***
Kể từ đêm hôm đó cô không đến Night nữa, di động của cô im bặt suốt hơn một tháng. Những cuộc gọi nhỡ của Hoàng đã chất đầy trong danh sách. Thời gian này cô dành hoàn toàn cho công việc. Những buổi làm ngoài giờ cứ nhiều thêm cho tới tận khuya, cô mệt mỏi, nhưng chỉ có như vậy khi nằm xuống giấc ngủ mới dễ dàng tìm đến mà không mang theo những cơn mộng mị. Sau khi đơn xin chuyển công tác đã được duyệt, cô mới chịu đến gặp Hoàng để chào tạm biệt.
Vẫn thói quen thường nhật, Hoàng ngồi ở sân thượng của Night nhâm nhi loại rượu vang ưa thích. Trên bàn đã để sẵn hai ly rượu vừa được rót đầy. Nhìn thấy cô, dường như Hoàng không thể̉ che giấu nỗi xúc động.
- Cuối cùng em cũng chịu gặp anh.
- Đừng nghĩ là em muốn trốn anh. Không phải như thế.
- Vậy còn lý do nào khác ư?
- Điều đó không còn quan trọng. - Cô ngồi xuống, đưa đến trước mặt Hoàng một chiếc túi nhỏ. - Tặng anh. Vì thời gian gấp quá nên cũng không biết tặng gì… Em sắp phải đi. Em xin chuyển công tác rồi.
Hoàng vội mở ra. Món quà chính là chiếc khăn hôm trước đã nhìn thấy ở nhà cô.
- Đột ngột thật, em chán nơi này rồi à?
- Cũng có lẽ là vậy. - Cô cười nhạt. - Dù sao cũng cảm ơn anh thời gian vừa qua.
- Vậy hãy đi cùng anh. Hoàng nhìn cô, nói thật nghiêm túc.
- Anh đang nói gì vậy?
- Ba mẹ vẫn luôn hối thúc anh sang Úc đoàn tụ gia đình. Chần chừ mãi là vì em thôi. Anh rất hy vọng em sẽ đi cùng anh.
- Cho nên anh muốn sang nhượng lại nơi này?
- Đúng vậy. Em có hiểu không? Anh đang bày tỏ tình cảm với em đó.
Cô lặng yên. Không phải cô không hiểu, đôi khi có những thứ dù biết trước sẽ xảy đến nhưng khi nó đến thật ta vẫn vô cùng bối rối. Trong thâm tâm cô, Hoàng ngự trị và chiếm một phần quan trọng. Cô đã kịp nhận ra và trân trọng, với cô Hoàng là tri kỷ và sẽ mãi là như thế.
- Cảm ơn anh. - Cô cười rạng rỡ. - Nhưng em không thể… em biết mình nợ anh một lời xin lỗi.
- Em không cần thời gian để suy nghĩ sao? Cô khẽ lắc đầu.
- Còn nhớ khi em tìm đến Night, em đã nói gì không?
- Vâng, em muốn tìm một người.
- Vì em nghĩ có thể sẽ gặp lại người đó ở chốn xa hoa này… Người đó anh cũng biết đúng không? Cô nhìn Hoàng, ánh mắt đầy kinh ngạc. Nhưng không thể nói thành lời.
- Anh đã nhìn thấy người đó kéo tay em đi.
Tâm tư cô xáo trộn như muốn vỡ òa. Cô quay người chầm chậm bước về phía trước, nơi bầu trời cao vời vợi vẫn trong xanh.
- Cuộc đời thật lắm bất ngờ anh nhỉ? Hợp rồi lại tan, hoặc là tương phùng để rồi chia xa mãi mãi. Anh sẽ có một cuộc sống mới, em thì bước tiếp con đường của em và người ta cũng chỉ muốn tiến về phía trước không đắn đo nhìn lại… Anh đi vui vẻ nhé, với em anh mãi là bạn, là tri kỷ.
- Em vẫn còn đang chờ đợi phải không? Tại sao không nói với người đó? Đủ kiên nhẫn để chờ, tại sao lại không dám nói ra?
- Vì người em vẫn luôn chờ đợi là một giáo viên nghèo không có gì trong tay ngoài công việc và sự cố gắng với cuộc sống. Con người có trái tim ấm áp đó bây giờ đâu rồi… em cũng không biết nữa…
Cô lại mỉm cười, nụ cười nhắn nhủ bình yên hay là nụ cười cáo biệt… dành cho ai đây? Hoàng đứng lặng, ánh mắt vẫn dõi theo dáng hình cô đang xa dần. Từ đằng sau, có tiếng bước chân chầm chậm tiến lại gần. Dường như với Hoàng sự hiện diện của con người này không hề bất ngờ chút nào. Hai người đàn ông nhìn nhau, suy nghĩ chất chứa trong khoảng lặng vô định, mỗi người một nỗi niềm riêng nhưng lại hướng về cùng một người.
Hoàng nâng niu trên tay chiếc khăn len mà cô đã tặng. Chiếc khăn len màu đỏ, màu của quyền lực nhưng cô độc…
- Trả lại cho anh.
- Không. Đó là quà cô ấy đã tặng cho cậu.
- Hãy giữ lấy đi. Vì anh đã chọn một con đường đầy huy hoàng nhưng đơn độc… Và vì tôi biết khi đặt hết tâm ý vào chiếc khăn này cô ấy không phải muốn dành nó cho tôi.
Người đàn ông kia cầm lấy chiếc khăn trên tay, vuốt ve. Gương mặt thoáng buồn.
- Khước từ tình cảm chân thành của ai đó chưa chắc đã đúng. Nhưng cố chấp để yêu một người không còn tồn tại chắc gì đã sai…
Hoàng bỏ đi, ch ỉcòn người đàn ông kia ở lại. Nắng chiều đã nán lại trên những vách nhà cao tầng, thứ ánh sáng mờ ảo dệt lại những chuỗi ngày đã qua.
***
Quá khứ có đẹp đến đâu thì cũng chỉ là quá khứ. Đã đợi chờ, đã nhớ thương, cảm giác vẫn còn đó thì đã sao? Gặp lại nhau nhưng hình như đã lạc nhau mất rồi. Hiện tại làm sao xóa đi được. Không thể dừng bước, càng không thể quay lại. Chỉ có thể đi tiếp về phía trước. Bắt đầu hay kết thúc đều mơ hồ như chiêm bao. Mảnh ký ức trong veo, chất đọng tình cảm chân thành, nụ cười tinh khôi trong mưa chiều. Tất cả đã hoàn toàn hóa hư vô, không thể tìm lại một chút dấu vết, không còn thuộc về bất kỳ ai nữa. Bất giác em nhận ra sau giấc mơ nào cũng có giọt nước mắt đọng lại nơi khóe mi…
Gió trời lặng lẽ sang thu
Hạt mưa cũng rớt từ mây nhẹ nhàng.
Bức tranh ngày ấy chiều vàng
Giật mình như thấy lập lờ sau mưa.
Cảnh đây vật chẳng hao gầy
Nhưng tình thơ ấy người còn đó không?
Ráng chiều tím lại sắc thu
Có chăng người để tình kia phai màu.
Tháng ngày vụt mất bao lâu?
Đủ cho ký ức bạc màu xót xa.
Nhìn trong nước mắt nhạt nhòa
Nhớ ngày quay bước dấu chân lạnh lùng.
Nụ cười gắng gượng trên môi
Ngụy trang cho những đắng cay nghẹn lời.
Tình mang theo những mặn nồng
Tin yêu vẫn biết người còn có ta.
Nhưng tình ngày cũ đã xa
Giờ đây hai đứa một phương khác trời.
Mỉm cười cho nhẹ nỗi đau
Cần chi nuối tiếc cho lòng vấn vương.
Chúc nhau trong tiếng lặng thầm
Bình yên đi hết đoạn đường ngày sau.
Yêu Đi Rồi Khóc Yêu Đi Rồi Khóc - Hamlet Trương Yêu Đi Rồi Khóc