The act of love . . . is a confession. Selfishness screams aloud, vanity shows off, or else true generosity reveals itself.

Albert Camus

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Upload bìa: Minh Khoa
Số chương: 1603
Phí download: 30 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 8226 / 236
Cập nhật: 2015-10-28 17:45:38 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 1024+1025: Diệp Trần Là Ai?
hanh niên bưu hãn, thoáng ngưng trọng đúng lên. Hắn có thể cảm giác được thương ý của Bắc Minh Huy vô cùng cường đại. Đây là thương khách chân chính.
- Thiên Nhai Chỉ Xích tam thức, Thiên Nhai Vĩnh Cách!
Bắc Minh Huy vừa lên, tựu xuất ra Thiên Nhai Chỉ Xích tam thức. Chỉ thấy thân hình hắn phân thành hai. Hai Bắc Minh Huy đồng thời thi triển Thiên Nhai Chỉ Xích nhất thức. Tuy rằng chỉ là thức thứ nhất, nhưng khí tức tuyệt nhiên tương phản. Một người ở ngoài sáng, một người ở trong tối, hai cỗ hơi thở dung hợp cùng một chỗ làm cho Thiên Nhai Chỉ Xích sản sinh ra dị biến. Mũi thương sắc bén không gì so sanhd được phóng đại lên vô hạn, trong nháy mắt bành trướng gấp mấy trăm nghìn lần. Đồng thời, thương ý chăm chú tập trung vào thanh niên bưu hãn.
- Không tốt! Chiêu thức lợi hại.
Thanh niên bữu hãn huy trường thương, trong người liền phóng ra một dòng xoáy, thúc dục thôn phệ mũi thương nhọn của Bắc Minh Huy.
Thình thịch Thình thịch Thình thịch!
Dòng xoáy tan vỡ, mũi thương của Bắc Minh Huy cũng theo đó bị nghiền nát. Nhưng thế tiến công của Bắc Minh Huy cũng không có đình chỉ.
- Thiên Nhai Chỉ Xích tứ thức, Thập Phương Vô Địch!
Nếu như nói Thiên Nhai Chỉ Xích tam thức là do hai chiêu nhất thức dung hợp mà thành, như vậy Thiên Nhai Chỉ Xích tứ thức chính là do hai chiêu nhị thức dung hợp mà thành. Uy lực đâu chỉ có lớn hơn gấp đôi, gấp ba. Mấy năm qua Bắc Minh Huy đã sáng tạo ra tam thức, còn tứ thức cũng chỉ mới tìm hiểu được không lâu trước đây.
Cười khúc khích!
Thanh niên bưu hãn chặn bảy đạp tia sáng ngân sắc, cuối cùng ba đạo tia sáng ngân sắc bắn trúng bụng hắn, thân thể thanh niên bưu hãn mạnh mẽ bay ngược về phía sau, tiên huyết phun ra như mưa.
- Hảo!
Rốt cục cũng đánh thắng được một ván, thanh niên thiên tài bên phía Chân Linh đại lục trầm trồ khen ngợi.
- Bắc Minh Huy này tiềm lực quả nhiên cường đại., vừa mới bước vào Sinh Tử huyền quan đệ nhất trọng đã có thực lực vượt qua thiên tài đồng cấp.
Thanh niên tóc dài nói với nữ tử tông phát.
- Ân! Thiên tài Chân Linh đại lục chúng ta ngoại trừ Độc Cô Tuyệt, Đạm Thai Minh Nguyệt, Sở Trung Thiên cùng với Yến Phượng Phượng thì Bắc Minh Huy này cũng có tiềm lực rất mạnh.
Tông phát nữ tử gật đầu.
- Ngay cả đệ tứ thức cũng đã sáng tạo ra!
Diệp Trần cười cười, chiêu thức võ học càng về sau càng khó sáng tạo. Nhớ đến trước kia Bắc Minh Huy cùng mình khiêu chiến chỉ mới có thức thứ nhất. Về sau lại có thức thứ hai và thứ ba. Tiến bộ không thể không hài lòng.
- Còn có ai qua đây lĩnh giáo cao chiêu?
Bắc Minh Huy cao giọng nói.
- Ta đến.
Bên phía Huyết Thiên đại lục chắc chắn sẽ không phục, một gã thanh niên mặt đen ti tới.
Sau ba chiêu, tên thanh niên mặt đen này đồng dạng thổ huyết bay ngược về sau.
Bắc Minh Huy cường đại, ở Chân Linh đại lục cũng rất nổi danh. Cho dù so sánh với đám người Độc Cô Tuyệt thì cũng chỉ kém một chút xíu mà thôi. Không thể bỏ qua hắn như thế được. Ngày hôm nay, hắn lần đâu tiên cùng với thiên tài Huyết Thiên đại lục quyết đấu, liên tiếp thắng được hai trận, cường thế không gì sánh được.
- Hòa! Huyết Thiên đại lục thắng được hai trận, Chân Linh đại lục chúng ta cũng thắng được hai trận.
- Không biết kế tiếp sẽ là ai qua đây tiếp chiến?
Thiên tài Chân Linh đại lục cũng bắt đầu nghị luận.
- Quên đi, tránh phiền phức, một mình ta sẽ quét ngang các ngươi.
Hổ thiếu đứng dậy, trên trán hắn nhàn nhạt xuất hiện hổ văn. Hắn vừa đứng lên, một cỗ khí tức oai vũ phóng ra, tất cả mọi người phảng phất nghe được từ trong hư không truyền đến tiếng hổ gầm. Người có thực lực yếu một chút, thậm chí không thể nào khống chế được thân thể mình.
Trong bộ tộc nửa yêu ở Chân Linh đại lục cũng có gia tộc Thiên Hổ. Mà tổ tiên của Hổ thiếu cũng là Thiên Hổ, huyết mạch Thiên Hổ chảy trong người hắn so với gia tộc Thiên Hổ nửa yêu nồng đậm hơn không biết bao nhiêu lần. Nói hắn là Thiên Hổ cũng không quá đáng. Bởi vì huyết mạch của hắn đã tiếp cận rất gần tới tổ tiên Thiên Hổ rồi.
- Huyết mạch yêu thú thật cường đại.
Bắc Minh Huy nheo mắt lại, da đầu tê dại. Ở Chân Linh đại lục, Yến Phượng Phượng tuy có ngộ tính không cao nhưng bản thể của nàng lại là thanh phương, cho nên thực lực cường hãn không gì sánh được. Tuy nói so với Độc Cô Tuyệt yếu nhược hơn một điểm nhưng Độc Cô Tuyệt không có khả năng đánh bại nàng. Nhiều nhất chỉ là chiếm một chút ít thượng phong mà thôi. Mà Hổ thiếu này không chỉ có huyết mạch yêu thú không hề yếu nhược hơn Yến Phượng Phương, mà tu vi của hắn lại là Sinh Tử huyền quan đệ nhị trọng đỉnh phong.
- Hổ thiếu! Đây là khi dễ người a!
Vẻ mặt thanh niên mũi ứng có phần tiếu ý.
- Chuẩn bị tốt chưa?
Hổ thiếu bễ nghễ nhìn về phía Bắc Minh Huy.
- Ra chiêu đi!
Thân thể Bắc Minh Huy lại phân thành hai, một tả một hữu sóng vai đứng đó.
- Vậy chết đi!
Thân hình Hổ thiếu chợt lóe, mạnh mẽ giống như hổ, lao thẳng tới phía trước. Trên đường bay tới, tay phải hắn biến hóa thành hổ trảo thật lớn, xé rách hư không.
- Thật nhanh.
Bắc Minh Huy chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên, Hổ thiếu đã đánh tới rồi. Không kịp tránh né, hai Bắc Minh Huy liền xuất ra Thiên Nhai Chỉ Xích nhị thức, giáp công Hổ thiếu.
- Phá!
Hổ thiếu vung tay lên, mười đạo ánh sáng ngân săc kéo tới bị cào rách. Bất chợt ở mông hắn xuất hiện một cái đuôi đánh lên người Bắc Minh Huy khiến cho thân thể hắn nát bấy, hóa thành quang điểm bay khắp bầu trời.
Bị đánh chết là phân thân, bản thể Bắc Minh Huy nhanh chóng lùi về phía sau, một lồng gian màu xanh từ trên trời giáng xuống vây khốn Hổ thiếu.
Vẻ mặt Hổ thiếu lộ ra vẻ trào phúng.
- Lẽ nào ngươi cho là như thế có thể vây khốn được ta?
- Tự nhiên không có khả năng, nhưng cũng có thể giúp cho ta tranh thủ một chút thời gian.
Trước đó Bắc Minh Huy không có thời gian để xuất ra thức thứ tư, chỏ là hai thức thứ hai đơn độc mà thôi. Có lao lung vây khốn Hổ thiếu, Bắc Minh Huy cũng thành công thi triển ra thứ thứ tư. Mười đạo tia sáng ngan sắc thác loạn công kích Hổ thiếu, quỹ tích không đồng nhất.
- Thiên Hổ Bào Hao!
Đối mặt với sát chiêu của Bắc Minh Huy, thần tình Hổ thiếu vẫn tự nhiên như không. Hắn bỗng nhiên há mồm rít gào, một tiếng rít gào phát ra, thời gian giống như dừng lại, không gian chấn động gãy khúc.
Ầm ầm!
Lao lung bị nghiền nát, mười đạo tia sáng ngân sắc bị lực lượng vô hình phá hỏng quỹ tĩnh, bản thân Hổ thiếu cũng không có lấy một tia tổn thương, mà khóe miệng Bắc Minh Huy lại tràn ra tiên huyết.
- Ẩn chứa ý chí công kích!
Trong lòng Bắc Minh Huy kinh hãi.
Bí pháp ẩn chứa ý chí công kích không phải không có. Loại bí pháp này và bí pháp công kích linh hồn giống nhau, hiếm thấy vô cùng. Nhưng Thiên Hổ Bào Hao của Hổ thiếu cũng không phải là bí pháp mà là năng lực thiên phú. Bí pháp cần phải học tập, nhưng năng lực thiên phú sẽ theo tu về đề thăng mà đề thăng, càng ngày càng đáng sợ.
Thương!
Thân hình chợt lóe, một trảo của Hổ thiếu bắn về phía Bắc Minh Huy. Bắc Minh Huy phản ứng cũng coi như là nhanh, ngân giao trường thương gác ở trước ngực, chặn một trảo này. Chỉ là lực lượng ẩn chưa trong một trảo này vô cùng cường đại, theo trường thương truyền lên thân thể Bắc Minh Huy, toàn thân hắn bị đánh văng ra ngoài, lăng không phun ra tiên huyết.
Khéo thay Bắc Minh Huy lại rơi trúng vị trí của Diệp Trần.
- Diệp Trần!
Bắc Minh Huy thốt ra.
- Diệp Trần, Diệp Trần là ai?
Người của Huyết Thiên đại lục hầu như không nhận ra Diệp Trần.
Thế nhưng đám người Chân Linh đại lục, có rất nhiều người biến sắc. Diệp Trần là ai, chỉ sợ không có ai không biết. Diệp Trần đi phía trước, Độc Cô Tuyệt cũng phải cúi đầu đi phía sau, không dám ngẩng lên. Cái gì Liễu Vô Kiếm, Khương Thiên, Sở Trung Thiên đều thua ở trên tay hắn, hoặc là không dám khiêu chiến.
- Hắn chính là Diệp Trần.
Thanh niên tóc dài hiếu kỳ nhìn lại, danh tiếng của Diệp Trần trong mấy năm trở lại đây vô cùng lớn. Bản thân thanh niên tóc dài cũng là người của Chân Linh đại lục, nhưng hắn lại ra hải ngoại để tu luyện. Sau khi trở về thì Diệp Trần đã ly khai Chân Linh đại lục, không biết tung tích hiện đang ở đâu. Thế nhưng cho dù là trà lâu hay tửu lâu, đường lớn ngõ nhỏ người đàm luận về Diệp Trần không hề ít.
Căn bản không cần cố ý hỏi thăm, ấn tượng đầu tiên của người thanh niên tóc dài đối với Diệp Trần là thiên tài, yêu nghiệt, là vô địch trong những người cùng thế hệ. Từ khi xuất đạo đến nay, chưa có một ai có thể đánh bại hắn.
Một thân tiếng tăm lừng lẫy như vậy, đủ để vị thanh niên tóc dài này đối với Diệp Trần sản sinh ra hứng thú cường liệt. Hắn muốn hảo hảo nhìn một chút, xem vị thiên tài trẻ tuổi này đến tốt cùng đạt được trình độ gì. Hắn có phải giống như Huyền Hậu, có được tư chất vô địch thiê hạ.
- Độc Cô Tuyệt cuồng ngạo, Đạm Thai Minh Nguyệt linh hoạt kỳ ảo. Còn Diệp Trần? Người này mang đến cho ngươi cảm giác gì?
Tông phát nữ tử cũng vô cùng hứng thú với Diệp Trần, nàng quay đầu lại hỏi thanh niên tóc dài.
Vị thanh niên tóc dài này suy nghĩ trong chốc lát, rồi mới mở miệng nói:
- Hẳn là tất cả đi!
- Tất cả?
Nữ tử tông phát vô cùng kinh ngạc, hỏi lại.
- Khí chất kiếm khách vô cùng sắc bén, thế nhưng hắn lại khác hẳn với những kiếm khách khác. Đây là ấn tượng đầu tiên trong đầu ta.
Thanh niên tóc dài bình thản nói.
- Đúng vậy! Ta cũng thấy hắn chẳng giống một kiếm khách chút nào.
Tông phát nữ tử khẽ gật đầu.
Nếu như không phải bọn họ đối với Diệp Trần có một sự hiểu biết nhất định thì chắc chắn bọn họ sẽ không nhận xét, đánh giá như vậy. Bởi vì ở Chân Linh đại lục, những chuyện liên quan đến Diệp Trần rất nhiều. Bất kể là việc lớn hay việc nhỏ, chỉ cần liên qua đến Diệp Trần là người ở Chân Linh đại lục đều biết đến. Chính vì thế mà hai người này mới có thể nói ra cảm nhận của bản thân được.
Đổi lại là người khác lần đầu tiên nhìn thấy Diệp Trần, chưa nghe qua danh tiếng của Diệp Trần, tuyệt đối không thể nào có được cảm thụ sâu như vậy.
- Ta còn tưởng rằng ngươi sẽ không đến. Xem ra lần này lại có cái hay để xem.
Bắc Minh Huy lau máu trên khóe miệng, nhếch miệng cười nói.
- Truy cầu đỉnh phong chính là mộng tưởng của ta. Điều này cũng là mộng tưởng của rất nhiều võ giả. Ta tại sao lại không đến.
Thần tình Diệp Trần đạm nhiên nói.
- Trò chuyện xong chưa! Xong rồi thì chết đi cho ta.
Hổ thiếu không buông tha công kích Bắc Minh Huy, tay phải vừa huy một trảo, một hổ trảo khổng lồ, ước chừng một trăm trượng xuất hiện trên không trung. Hổ trảo khổng lồ hung hăng xé rách không gian, đánh về phía Diệp Trần và Bắc Minh Huy, tựa hồ có dự định tận diệt.
Thương!
Đối với một trảo này của Hổ thiếu, Diệp Trần nhìn cũng không thèm nhìn, hắn rút kiếm chém một nhát, kiếm khí kinh khủng không chỉ chém nát hổ trảo mà còn dư thế chém tới Hổ thiếu.
- Di!
Thân thể Hổ thiếu nghiêng sang một bên, thân thể hắn bắn dựng lên, trong hung hiểm tránh được kiếm khí.
- Vẫn cường đại như xưa!
Tư Đồ Hạo đứng lẫn trong đám người cười khổ, hắn lập tức bộc lộ ra sự bội phục của mình với Diệp Trần.
- Nghĩ không ra ngươi là người ở Chân Linh đại lục, hơn nữa tựa hồ rất có danh tiếng.
Hổ thiếu không dám khinh thị Diệp Trần nũa. Một trảo vừa rồi của hắn đã dùng đến bảy thành thực lực. Thế nhưng vẫn bị một kiếm tiện tay của Diệp Trần đơn giả đánh nát, không những thế dư thế của nó còn suýt chút nữa giết chết hắn.
- Ngươi không phải là đối thủ của ta.
Diệp Trần lắc đầu nói.
- Ngươi xem thường ta!
Trên mặt Hổ thiếu hiện lên bộ dáng tươi cười lạnh lẽo.
- Ngươi đắc tội với Bất Tử ma thiếu, sớm muộn gì hắn cũng sẽ ra mặt giải quyết ngươi. Chỉ là trước đó, ta thật sự muốn nhìn xem, ngươi có cái gì mà nói rằng ta không phải là đối thủ của ngươi.
Thân là một trong bát đại yêu thiếu, Hổ thiếu không thể nào vì một câu nói của Diệp Trần mà sợ hãi được. Bằng không hắn sẽ làm mất đi cái uy danh bát đại yêu thiế của mình.
Vừa nói, thân thể Hổ thiếu đồng thời chấn động. Lực lượng so với trước lại càng cường đại kinh khủng hơn nữa. Trong hư không tiếng hổ gầm liên miên không dứt, đến mây và gió cũng phải biến sắc.
Đi tới Sinh Tử bí cảnh, Hổ thiếu đã có được một viên Sinh Tử thạch. Tuy rằng không thể nói rằng có thể từ Sinh Tử huyền quan đệ nhị trọng đỉnh phong mà đột phá lên đệ tam trọng. Nhưng cũng không phải là một điểm tiến bộ cũng không có. Chỉ riêng khí thế áp bách đã cường đại hơn trước rất nhiều, khi phát ra cũng rất thành thạo.
Chiếc áo lam mặc trên người tự lay động, kiếm thế của Diệp Trần sắc bén, kiếm rút ra khỏi vỏ chỉ về phía Hổ thiếu đang oai vũ xông tới.
Thương! Thương!
Khí thế của hai người mạnh mẽ tiếp xúc với nhau, phát sinh ra những tiếng nổ lớn. Không gian cũng theo đó mà nứt gãy. Đáng tiếc, tình huống giằng co như thế này chỉ diễn ra trong chốc lát. Một khắc sau, Hổ thiếu lảo đảo lùi về sau ba bước. Y phục trước ngực y vị đánh nát.
Không hề nghi ngờ, kiếm thế của Diệp Trần so với tiếng gầm của Hổ thiếu càng oai vũ hơn, lực sát thương cũng cường đại hơn.
- Vì sao kiếm thế của hắn lại cường đại như vậy?
Kiếm Đạo Độc Tôn Kiếm Đạo Độc Tôn - Kiếm Du Thái Hư Kiếm Đạo Độc Tôn