Reading is to the mind what exercise is to the body.

Richard Steele, Tatler, 1710

 
 
 
 
 
Tác giả: Nguyên Lạc
Thể loại: Ngôn Tình
Biên tập: Lý Mai An
Upload bìa: Lý Mai An
Số chương: 26
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1475 / 7
Cập nhật: 2015-12-03 10:37:14 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 15: Đã Xảy Ra Trong Tương Lai (1)
ứa Mục nghe được Lâm Tử Mạch la lên, lập tức xoay người, quay lại xem xét tình huống của Âu Dương Thành. Ánh mắt Âu Dương Thành vẫn đuổi theo thân ảnh của Lâm Tử Mạch, khi Hứa Mục đi đến hỏi anh nhìn thấy gì, anh vẫn bình tĩnh nhìn chằm chằm vào mái tóc Lâm Tử Mạch, gằn từng tiếng thong thả nói: “Ánh sáng. Tóc đen. Nhưng mà, rất mơ hồ.”
Thần sắc Hứa Mục lúc này rất nghiêm túc, chăm chú nhìn vào hai mắt của Âu Dương Thành và hỏi: “Mơ hồ, mơ hồ như thế nào, em có thể thấy rõ khuôn mặt của cô ấy không?”
Âu Dương Thành nhắm mắt lại, lắc đầu khôi phục thần sắc bình thường:”Không thể. Em chỉ có thể mơ mơ hồ hồ nhìn thấy một bóng người, khoảng cách gần mới có thể nhìn thấy được, hơn nữa chỉ có thể nhận ra màu đen là tóc.”
Hứa Mục nhíu nhíu mày, trầm tư một lát mới lại mở miệng: “Trước tiên vẫn phải đến bệnh viện, kiểm tra một chút rồi nói sau. Bất luận như thế nào, ít nhất cũng có thể nhìn được ánh sáng, đó là một dấu hiệu tốt.” Lâm Tử Mạch không áp chế được kích động, bắt lấy tay Âu Dương Thành nắm thật chặt, trong giọng nói tràn đầy niềm vui: “Em đã nói mà, nhất định anh sẽ nhìn thấy!”
Âu Dương Thành nhìn về phía trước mơ hồ có thể thấy được mái tóc đen của cô, gật gật đầu, nở một nụ cười hiểu ý.
Nghe nói con đã có thể nhìn được vài thứ, mẹ Âu Dương thực kích động, ngay lúc đó, những giọt nước mắt đã rơi xuống trên mặt bà, Lâm Tử Mạch khuyên một lúc, mấy người liền ngồi vào xe của Hứa Mục đi đến bệnh viện.
Kết quả kiểm tra làm tất cả mọi người đều phấn chấn. Nguyên nhân Âu Dương Thành bị mù là do vụ tai nạn đã để lại một khối máu tụ trong đầu, nó đã áp bức thần kinh thị giác, hiện tại áp bức đã nhỏ đi, cho nên thị lực của anh có dấu hiệu khôi phục, về phần có thể khôi phục hoàn toàn hay không, vẫn còn phải tiếp tục quan sát xem thần kinh thị giác có bị tổn thương không. Nhưng ít ra, thật sự đã có chuyển biến rõ ràng, mỗi người đều bắt đầu có thêm niềm tin.
Vì yêu cầu của Hứa Mục và mẹ Âu Dương, Âu Dương Thành cuối cùng cũng đồng ý ở lại bệnh viện quan sát, tuy tình trạng bệnh của anh không phải rất nghiêm trọng, nhưng ở trong bệnh viện có thể tiện theo dõi hơn và mọi người cũng thấy yên tâm. Chỉ là tuy anh đồng ý ở lại bệnh viện, nhưng mẹ Âu Dương vẫn thấy lo lắng như trước và không muốn trở về Bắc Kinh, làm cho Âu Dương Thành thật thất vọng.
Phòng đơn trong bệnh viện có giường của bệnh nhân và có cả giường ngủ cho người nhà, Lâm Tử Mạch đương nhiên cũng ở lại bệnh viện. Nhưng thực ra bọn họ nhập viện cũng không khác lắm so với mọi ngày, mỗi ngày vẫn nghe các chương trình truyền hình như trước, khi thì tản bộ, ngày trôi qua đơn điệu mà nhàn nhã. Mẹ Âu Dương phải giúp bố Âu Dương Thành xử lý công việc ở công ty, một ngày chỉ có thể vào bệnh viện thăm anh một lần, nhưng thật ra Hứa Mục, khi nhàn rỗi lại lấy lý do vì công việc để chạy đến phòng của họ, đến đây cũng không làm việc gì, mà chỉ là cùng bọn họ xem TV giống như bây giờ.
Lâm Tử Mạch vừa gọt xong vỏ một quả táo, chuẩn bị đưa cho Âu Dương Thành ăn, lại còn chưa đi đến giường bệnh, khi đưa qua cái sô pha mà Hứa Mục đang ngồi, liền bị một bàn tay khổng lồ từ trên trời giáng xuống đoạt mất. Lâm Tử Mạch lập tức hai tay chống nạnh, mày liễu dựng thẳng chuẩn bị bão nổi, thì Hứa Mục đã sớm “Răng rắc” một tiếng cắn xuống quả táo đó. Hưởng thụ xong một miếng, mới vô hạn thỏa mãn nói: “Đừng có trách anh không nhắc nhở em, A Thành không thích ăn táo đâu.”
TV đang phát tin tức buổi trưa, Âu Dương Thành nhắm mắt lại chuyên chú nghe, không biết bên này đã xảy ra chuyện gì, nghe thấy Hứa Mục nói đến tên mình liền quay đầu hỏi: “Làm sao vậy?”
Hứa Mục hướng anh khoát tay: “Không phải chuyện của em, em cứ tiếp tục nghe tin tức đi.”
Lâm Tử Mạch nhìn sang Âu Dương Thành một cái, cũng không nói gì, sau đó quay mặt lại nhìn Hứa Mục, vô cùng bất mãn nói, “Âu Dương thích ăn cái gì em cũng biết rồi, không cần anh nhắc nhở. Còn nữa, không thích cũng không có nghĩa là không thể ăn, huống hồ cho dù anh ấy không ăn, cũng không có nghĩa là anh có thể cướp nó từ trong tay em!”
Hứa Mục cười cười, cắn một miếng to khiêu khích cô, vừa ăn vừa hàm hồ nói: “Không biết có bao nhiêu cô gái đang hy vọng anh ăn quả táo cô ấy gọt đâu nhé!”
Âu Dương Thành nghe được bọn họ tranh luận, ở một bên cười yếu ớt. Lâm Tử Mạch tắc cười lạnh lùng nói: “Vậy anh đi mà ăn của các cô ấy á, không được ăn táo em gọt.”
“Anh có thể hiểu là em đang ghen không?” Hứa Mục dùng ánh mắt gian tà nhìn chằm chằm vào Lâm Tử Mạch nói.
“Hừ!” Lâm Tử Mạch khinh thường bĩu môi, “Anh thôi đi!” Nói xong không hề để ý đến anh ta nữa, ngồi lại chỗ của mình, bóc vỏ cam cho Âu Dương Thành ăn.
Hứa Mục cũng không dừng lại, làm ra vẻ mặt bị thương: “Trời cao a, A Tử không thích con, nhưng con lại rất thích A Tử a!”
Lâm Tử Mạch xem như không thấy nói: “Đi mà thích A Tử đi thôi, cô ấy đang ở Mỹ đó, bây giờ anh mà nhanh chân đi mua vé máy bay thì có khi sẽ kịp chuyến cuối cùng đến California đấy.” Nói tới đây, ngay cả Âu Dương Thành cũng không nhịn được cười ha hả: “Lão Mục, anh cũng có ngày phải theo đuổi con gái hả?”
Hứa Mục tự tin tràn đầy tươi cười trả lời Âu Dương Thành, hơn nữa còn không quên gửi cho Lâm Tử Mạch một cái nháy mắt tán tỉnh: “Sai lầm sai lầm, chính là một sai lầm nhỏ đó, cô gái khiến anh đuổi không kịp còn chưa sinh ra đâu nhé!” Sau khi nói xong, anh đứng dậy đi đến trước mặt Lâm Tử Mạch, dùng giọng trầm thấp, thâm tình và chân thành nói: “Người đẹp, chờ em trình diễn xong với A Thành, thì làm bạn gái của anh đi!”
Lúc này Lâm Tử Mạch gần như phải nghiến răng nghiến lợi, sao cô lại bất hạnh như vậy chứ, thật sự là bị cùng một người thổ lộ trêu đùa hai lần!
Hôm đó vào năm 2003, ở bệnh viện Cổ Lâu [1], lần đầu tiên Lâm Tử Mạch nhìn thấy Hứa Mục, sau đó cô cùng đi ăn tối với Âu Dương Thành và Hứa Mục.
Bữa tối rất bình thường, Âu Dương Thành và Hứa Mục luôn nói đến chuyện của họ, đôi khi lại nói chuyện một hai câu với cô, cô cũng sẽ trả lời một chút, sau đó phần lớn thời gian đều là ăn cơm. Chỉ là khi sắp ăn xong bữa, Âu Dương Thành lại bị một cuộc điện thoại gọi đến và có việc phải đi.
Âu Dương Thành rất lễ phép giải thích với cô, sau đó dặn Hứa Mục đưa cô trở về, rồi mới vội vàng rời đi. Hứa Mục cũng không có biểu hiện kỳ quái gì, hai người tùy ý tán gẫu vài câu về trường học của cô, rồi ra khỏi nhà hàng. Dọc đường đi, Hứa Mục không nói câu nào, Lâm Tử Mạch ngồi ở ghế phụ lái, im lặng nhìn ánh sáng muôn màu của đèn điện hai bên đường, trong lòng rất hưng phấn vì đã được gặp lại Âu Dương Thành, ngọt ngào cùng kích động khó có thể nói ra. Trường của Lâm Tử Mạch cách nội thành không xa, theo chỉ dẫn của cô, Hứa Mục trực tiếp chạy xe đến trước cửa dưới tầng ký túc xá. Sau khi dừng xe lại, Hứa Mục vẫn ngồi im, bất động không nói câu nào để cô đi. Lâm Tử Mạch đành phải tự mình đánh vỡ trầm mặc: “Cảm ơn anh đã đưa em trở về, đến nơi rồi, vậy em đi trước nhé.”
Hứa Mục vẫn không nói gì. Lâm Tử Mạch khó hiểu, nhìn nửa khuôn mặt của Hứa Mục lại nói câu: “Vậy em đi trước, tạm biệt.” Xoay người mở cửa xe, lại không mở được. Cái này cô hoàn toàn không hiểu, quay người lại nhìn Hứa Mục, không biết anh có ý gì. Lặng im một lúc, đột nhiên Hứa Mục khẽ cong khóe miệng, quay đầu cười với cô, nói: “Em là người kia?”
Lâm Tử Mạch sửng sốt một chút mới đáp: “Em ở Giang Tây, Cửu Giang.” Hứa Mục vẫn cười như trước, cười giống như thực vui vẻ: “Nhà em ở phố Hân?”
Lần này đến phiên Lâm Tử Mạch kinh ngạc: “Sao anh biết được?” Hứa Mục cười: “Trước đây anh đến núi Lư Sơn [2] có đi qua Cửu Giang, cũng chỉ biết đến phố này, không nghĩ tới lại trùng hợp như vậy.”
Lâm Tử Mạch cũng không khỏi nở nụ cười: “Đúng vậy, thật là trùng hợp, không thể tưởng được vài năm trước có lẽ chúng ta chỉ ở cách nhau một bức tường, thế giới thật sự là kỳ diệu.” Nụ cười trên mặt Hứa Mục vẫn tươi như trước, nhưng ánh mắt lại có chút ảm đạm: “Thế giới kỳ diệu cũng không chỉ ở điểm này, thật ra chúng ta cũng rất có duyên phận đấy.”
Lâm Tử Mạch gật đầu tỏ vẻ đồng ý, Hứa Mục đột nhiên đổi đề tài, hỏi: “Em có bạn trai không?”
Lâm Tử Mạch lại sửng sốt, lúng túng nói: “Không có, sao anh lại hỏi chuyện này…” Còn chưa nói hết câu, Hứa Mục đã chen ngang: “Làm bạn gái anh đi!”
Chính là như vậy, cô thật sự đã bị cùng một người, cũng dùng cùng một giọng điệu trêu đùa như thế, thổ lộ hai lần! Lâm Tử Mạch không khỏi ngửa đầu tựa vào sô pha nhìn trời, lấy tay đấm nhẹ lên ngực, bất đắc dĩ thở dài n lần, sau đó đứng dậy trịnh trọng nhìn chằm chằm Hứa Mục nói: “Đồng chí Hứa Mục, bây giờ tôi vô cùng nghi ngờ đồng chí đang lấy cớ khám cho bệnh nhân Âu Dương Thành để có thể bỏ bê công việc, xét thấy còn có rất nhiều bệnh nhân đang chờ đồng chí cứu sống, bây giờ, tôi thay mặt cho Nightingale, [3] trục xuất anh khỏi phòng bệnh này, trở lại cương vị công tác của mình mau! You, Get out!” Lâm Tử Mạch chỉ vào cửa, Hứa Mục không thèm liếc mắt một cái, vẫn còn mỉm cười đối mặt với Lâm Tử Mạch, căn bản không có ý thức tự giác hành động.
Hít sâu một hơi, Lâm Tử Mạch đứng bật dậy, không để ý đến hình tượng vừa đẩy vừa đá, cuối cùng cũng tống được anh chàng Hứa Mục đang ra vẻ ấm ức không tình nguyện kia ra ngoài cửa. Đóng cửa lại xoay người, Lâm Tử Mạch trong lúc vô ý nhìn đến Âu Dương Thành đang cố ý cúi đầu che dấu vẻ tươi cười, mặt lại không chịu thua kém đỏ bừng lên. “Thùng thùng thùng”. Tiếng đập cửa truyền đến. Lâm Tử Mạch gần như suy sụp, Hứa Mục sao còn chưa đi hả, cô không cam lòng không muốn ra mở cửa.
“A Tử, cháu làm sao vậy, A Thành bắt nạt cháu à?” Hóa ra là mẹ Âu Dương, vừa thấy Lâm Tử Mạch bĩu môi, liền quan tâm hỏi.
Lâm Tử Mạch vội vàng mỉm cười, nhận lấy cái túi trong tay mẹ Âu Dương, xấu hổ nói: “Không phải đâu bác ạ, ha ha, là —— là vừa nãy cháu xem một bộ phim truyền hình, câu chuyện ấy không tốt nên cháu mới tức giận thôi.”
“Tiểu nha đầu.” Mẹ Âu Dương dừng bước, xoay người cười vỗ vỗ đầu Lâm Tử Mạch, nói, “Thật sự là một tiểu nha đầu.”
Lâm Tử Mạch nhu thuận cười cười, xoay người giúp bà đặt cái túi xuống rồi mới nhẹ nhàng thở ra: Chắc là mẹ Âu Dương vừa tới thôi, may mắn không bị bà nghe thấy mấy câu bọn họ vui đùa lúc trước, không thì thật là thảm.
Bảy Năm Bảy Năm - Nguyên Lạc Bảy Năm