Đừng lo ngại cuộc sống sẽ kết thúc, hãy lo ngại cuộc sống chẳng bao giờ bắt đầu.

Grace Hansen

 
 
 
 
 
Tác giả: Jude Deveraux
Thể loại: Tiểu Thuyết
Nguyên tác: The Blessing
Dịch giả: Tuyết Băng
Biên tập: Yen Nguyen
Upload bìa: Yen Nguyen
Số chương: 21
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 8
Cập nhật: 2023-08-05 10:52:21 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 5
au khi tắm xong, thời gian mà Amy nghĩ rằng lâu nhất thế giới cho một người đi tắm, cô khoác vào chiếc áo choàng có dính những vết dâu trên ấy và bắt đầu cầm khăn lau khô tóc, trong khi cô đi kiếm cậu con trai của mình. Cô chắc chắn rằng mình sẽ thắng được giải "Người Mẹ Tệ Nhất Thế Giới" vì đã bỏ con mình trong tay một người mà cô đã có ý định sa thải. Nhưng có thể là thằng Max biết xem người hơn cô, bởi vì, rõ ràng là thằng Max mến gã đàn ông ấy thật, dù cô không biết tại làm sao. Và xét cho đến cùng thì thằng Max không thích bất cứ người đàn ông nào và chỉ chịu vài người đàn bà, nên điều đó đã làm Amy quả thật phải kinh ngạc.
Cảnh tượng trước mắt cô phải nói rằng có chứng kiến tận mắt mới tin nổi. Jason, trong chiếc áo mà chắc phải là do thợ riêng may cho anh và cái quần tây rất đắc tiền, đã để thằng Max nằm dài trên cái bàn ở nhà bếp và đang cố gắng hết sức mình để mà thay tả cho nó. Và trong lúc anh vật vã với cái đồ ấy, thằng Max nhìn chằm chằm vào anh với tất cả sự tập trung chứ không ngọ nguậy như mọi khi Amy thay tả cho nó.
Đưa tay lên để che lấy tiếng cười khúc khích, Amy đứng xem cho đến khi cô sắp bị phát hiện mới lặng lẽ chạy trở về phòng ngủ để từ từ thay đồ.
Sau 30 phút vàng son để nào là mặc đồ, chải tóc, và còn đánh một chút màu mắt, cô mới đi ra phòng khách, nơi mà Jason đang ngồi trên ghế sofa, nhìn như ngủ gục, trong khi thằng Max ngồi chơi lặng lẽ trên sàn nhà. Thằng Max không la hét đòi ăn sáng cũng không nhỏng nhẽo. Thay vào đó, nó nhìn giống như một em bé trong quảng cáo cho "Em Bé Hoàn Mỹ" vậy.
Chắc cuối cùng cô cũng sẽ không đuổi việc Jason quá.
- Có đói không? -- Cô hỏi, làm cho anh phải giật mình. -- Tôi không có gì nhiều nhưng mà anh có thể dùng bữa với chúng tôi nếu muốn. Đã mấy ngày rồi tôi không có đi chợ. Thật khó khăn khi tôi không có chiếc xe nào. Mẹ chồng tôi hay chở tôi đi chợ vào những ngày thứ Sáu, nhưng thứ Sáu tuần rồi bà ấy bận rộn, vì thế nên... -- Cô bỏ lửng câu nói vì cô biết mình đang nói quá nhiều.
- Cô cho tôi ăn cái gì cũng được cả, miễn sao có ăn là được rồi. -- Anh nói, làm cho cô cảm thấy mình buồn cười.
- Vậy thì bánh bột gạo nhé. -- Cô đáp trong lúc bế thằng Max lên, ẳm nó vào nhà bếp. Sau đó ràng rịt nó lại trên chiếc ghế nệm dày bằng mủ của em bé, cái mà cô đặt ở giữa cái bàn nhỏ nơi phòng ăn. Cô đã làm hết sức mình để tạo cho cái bàn được đẹp, nhưng đó không phải là việc dễ dàng với một chiếc ghế màu đỏ, xanh, và vàng của em bé ở chính giữa và hai chân của thằng Max thì cứ đá tứ tung những thứ cô đã soạn ra.
- Xong rồi đây. -- Cô gọi, và anh thơ thẩn đi vào nhà bếp, cả 1 mét 8 của anh ta. Hắn là người đồng tính đó, cô tự nhắn nhở mình. Là bê đê đó nha. Giống như Rock Hudson vậy đó, nhớ chưa?
Lúc cô chuẩn bị cháo nóng và chuối nghiền nhừ ra cho thằng Max, cô đã ráng hết sức để giữ im lặng. Không khí có vẻ cám dỗ người ta phải nói líu lo đây mà, bởi vì cô đang thèm khát có giọng nói của một người lớn trong nhà, mặc kệ cho đó có là giọng nói của chính cô hay không.
- Thằng David nói cô đang tìm một công việc mà. -- Gã đàn ông lên tiếng. -- Thế thì cô đã được rèn luyện làm những công việc gì nào?
- Không có gì hết. -- Cô đáp một cách yêu đời. -- Tôi không có một tài năng nào hết, không có khát vọng, không có sự huấn luyện nào cả. Nếu như anh Billy không chỉ cho tôi biết cái gì là cái gì, thì tôi cũng chẳng biết được làm sao để có thể mang thai nữa.
Cô lại thấy được một chút xíu từ nụ cười đó và nó đã làm cho cô tiếp tục nói. Billy thường bảo rằng anh ấy thích nhất từ cô là khả năng cô làm cho anh ấy cười.
- Anh nghĩ tôi nói đùa chứ gì. -- Cô nói khi đưa cái tách đựng cháo lên miệng thằng Max. Nó luôn nôn nóng và không đủ kiên nhẫn để cho cô có thời gian đút nó từng muỗng một, vì vậy mà cuối cùng nó thường phải "uống" luôn bữa ăn sáng của mình. Dĩ nhiên là một phần ba của bữa ăn rơi nhiễu nhão xuống cằm nó và rớt trên áo nó, nhưng đa số là được nó nuốt vào bụng.
- Nói thiệt đó, tôi chẳng biết làm cái gì cả. Tôi không biết đánh máy cũng chẳng viết được nhanh. Tôi không hề biết làm sao mới có thể mở được một cái máy vi tính. Tôi đã thử làm người hầu bàn, nhưng tôi cứ ghi sai thức ăn hoài nên tôi đã bị đuổi việc sau một tuần lễ. Tôi thử đi bán nhà đất, nhưng tôi lại nói với khách hàng rằng những căn nhà đó không đáng với cái giá người ta đòi bán, nên tôi đã bị kêu nghỉ việc. Tôi từng làm ở một cửa hàng tổng hợp, nhưng mùi dầu thơm đã làm cho tôi dị ứng, và tôi đã chỉ cho khách hàng nơi mua quần áo giống kiểu mà rẻ hơn, và giày dép, ôi, giày dép mới chính là cái tệ hại nhất.
- Chuyện gì đã xảy ra ở cửa hàng giày dép hả? -- Anh hỏi trong lúc anh ăn tô thứ hai của bánh bột gạo.
- Tôi đã tiêu xài hết tiền lương của mình với nó. Đó là công việc duy nhất mà tôi đã xin nghĩ. Nó còn tốn kém hơn là tiền tôi làm ra được.
Lần này thì anh gần như nở một nụ cười thật sự.
- Nhưng mà Billy đã làm cho cô bỏ những cuộc vui đó. -- Anh nói với ánh mắt long lanh.
Gương mặt của Amy mất đi nét vui tươi, và cô quay đi để với lấy cái khăn nhỏ để chùi miếng cháo dính trên mặt thằng Max.
- Bộ tôi nói cái gì sai hả?
- Tôi biết mọi người nghĩ gì về anh Billy nhưng mà anh ấy đã từng tốt với tôi và tôi cũng thương ảnh. Làm sao tôi không thương ảnh cho được chứ? Anh ấy đã cho tôi thằng Max. -- Nói đến đây, cô nhìn cậu con trai dơ dáy của cô một cách trìu mến, và đáp lại tình cô, cu cậu thét lên và vùng vẫy thật mạnh đến nỗi nó gần lật ra khỏi chiếc ghế nệm nhỏ.
Jason giơ một tay ra và giữ cho chiếc ghế nhỏ khỏi ngã. Anh nhăn mặt bảo:
- Bộ không phải nó nên ngồi trong một chiếc ghế cao dành riêng cho em bé rồi sao? Cái loại mà có bốn chân để đặt dưới đất ấy?
- Đúng rồi! -- Amy nạt vội. -- Đáng lẽ ra nó phải được ngồi trên một chiếc ghế như thế, và nó phải được ngủ trên một chiếc giường với nệm, và nó phải có một cái bàn để nằm thay tả và tất cả những quần áo mới nhất. Nhưng mà như anh đã biết đấy, anh Billy đã dùng tiền của ảnh để làm những việc cần thiết khác và... và... Ôi thật là! -- Cô vừa nói vừa quay đi nơi khác để che giấu đi cảm xúc của mình.
- Hồi xưa tôi lúc nào cũng mến Billy. -- Jason nói thật chậm rãi. -- Cuộc chơi nào cũng có mặt anh ấy. Và anh ấy hay làm mọi người xung quanh anh được vui vẻ.
Amy quay trở lại, đôi mắt cô long lanh đầy nước mắt.
- Đúng rồi. Anh ấy là vậy đó, phải không? Từ thuở ấu thơ, tôi được sống một cuộc sống rất là tốt, và tôi không biết là lý do cho sự lãng trí của anh Billy và cái... -- Cô ngừng lại một cách đột ngột. -- Nghe tôi nói nè. Má chồng tôi bảo là tôi cô đơn quá đến nỗi tôi có thể mời thần chết đến dùng cơm tối với tôi. -- Cô lại ngừng nói. -- Không phải là tôi phàn nàn đâu, anh đừng nghĩ thế. Thằng Max là tất cả những gì tôi muốn trong cuộc đời này, chỉ nhưng mà...
- Đôi khi cô muốn có một người lớn để trò chuyện. -- Anh nhìn cô và nói một cách dịu dàng.
- Ông đúng là một người chịu khó lắng nghe đấy, ông Wilding. Có phải đó là một đặc điểm của người đồng tính không hả?
Thoáng một giây anh chớp chớp mắt nhìn cô.
- Theo tôi biết thì không đâu. Rồi, vậy hãy cho tôi nghe xem, nếu như cô cần kiếm một việc làm để nuôi bản thân và cô không có tài cán nào cả, cô sẽ làm sao đây? Cô định sẽ nuôi bản thân và con trai cô bằng cách nào chứ?
Amy ngồi xuống tại bàn.
- Tôi cũng không hề biết nữa. Anh có ý kiến gì hay không?
- Đi học trở lại đi.
- Và ai sẽ giữ thằng Max cả ngày hả? Làm sao tôi có thể trả công cho người ta để trông coi nó chứ? Vả lại, tôi quá phì nhiêu để đi học.
Lại lần nữa anh mỉm cười.
- Cái đó tôi còn phải xem lại đã. Bộ má chồng cô không thể trông chừng nó được sao?
- Bà ấy có một hội đánh bài, một hội bơi lội, và ít nhất cũng ba hội nhiều chuyện, và để giữ được mái tóc đó của bả thì cũng tốn rất nhiều thời gian rồi.
Khi nói đến đó, Amy ra dấu làm cái đầu như kiểu xù lông nhím.
- Đúng rồi, hình như tôi nhớ là bác Mildred rất tôn sùng mái tóc của bác ấy.
- Những người sùng bái tôn giáo của họ cũng không đến nỗi như thế nữa à. Nhưng mà, nói sao cũng được, anh nói đúng, và tôi cần phải có một việc làm. Tôi tính trưa nay sẽ đến dự một cuộc phỏng vấn.
- Làm việc gì hả? -- Anh hỏi, và ánh nhìn dữ dội từ đôi mắt anh làm cho cô phải nhìn xuống trái chuối mà cô đang dập nát bằng một cái thìa.
- Làm người quét dọn nhà cửa. Nè, đừng có nhìn tôi như thế. Đó là một công việc tốt và đàng hoàng à nghen.
- Nhưng mà nó có đủ tiền cho cô mướn người giữ em bé hay không?
- Tôi cũng không biết nữa. Tôi không có rành về những con số, và tôi...
- Tôi rất giỏi về mấy con số. -- Anh nói vẻ nghiêm nghị. -- Tôi muốn thấy hết tất cả. Tôi muốn sổ tài khoản ngân hàng của cô, những hóa đơn của cô, và những danh sách chi phí này nọ, bất cứ cái gì cũng được. Tôi cần phải thấy thu nhập của cô và số tiền cô sử dụng cho mọi việc.
- Tôi không biết tôi có nên làm như vậy không nữa à. -- Cô nói chậm rãi. -- Những cái đó đều là đồ riêng tư.
- Cô có muốn gọi cho thằng David và hỏi nó về tôi hay không? Tôi nghĩ nó sẽ kêu cô đưa cho tôi xem bất cứ giấy tờ gì cô có đấy.
Thoáng chút cô nhìn anh chăm chú. Đã lâu lắm rồi từ khi cô ở bên cạnh một người lớn như thế này. Billy chưa bao giờ quan tâm đến việc tài chính. Nếu như có tiền thì anh ấy xài hết. Nếu như không có tiền thì anh ấy cũng tìm một cách nào đó để thuyết phục người ta cho ảnh mượn.
- Cũng không có bao nhiêu. -- Cô nói từ từ. -- Tôi có một cuốn sổ tài khoản ngân hàng, nhưng tôi không ký được mấy ngân phiếu, và...
- Hãy để cho tôi xem cô có cái gì đã. Cô hãy trông chừng thằng Max đi, và tôi sẽ lo tính những con số ấy cho.
- Bộ anh hay ra lệnh cho mọi người chung quanh lắm hả? -- Cô hỏi nhẹ nhàng. -- Anh thường hay xen vào đời sống của người ta và làm chủ tất cả giống như người ta không biết gì còn anh thì biết giải quyết tất cả mọi thứ trên thế giới này, phải không?
Anh nhìn có vẻ sửng sốt.
- Có lẽ là vậy. Hồi đó đến giờ tôi chưa nghĩ đến điều này.
- Tôi dám chắc là anh không có nhiều bạn bè luôn á.
Lại một lần nữa anh nhìn có vẻ sửng sốt. Và trong phút chốc anh nhìn cô trân trân y như anh chưa bao giờ được gặp cô vậy.
- Bộ cô lúc nào cũng nhận xét về cá nhân của người khác hết hả?
- Ừ, đúng rồi. Nó tiết kiệm được thời gian trong chuyện lâu dài mà. Tốt hơn hết là biết người ta bằng con người thật của họ hơn là "tưởng vậy mà không phải vậy".
Anh nhướng một bên chân mày đen rậm:
- Và tôi đoán là cô đã biết tất cả những gì về Billy Thompkins trước khi cô lấy anh ta.
- Anh có thể cười tôi bao nhiêu cũng được, và anh có tin tôi hay không cũng mặc, nhưng mà vâng, tôi biết rõ con người anh ấy. Khi tôi mới quen anh ấy, tôi không biết gì đến việc ma túy và rượu chè, nhưng tôi biết anh ấy cần đến tôi. Tôi như là nước đối với một đàn ông đang khát, và anh ấy làm cho tôi có cảm giác... Ôi, anh ấy tạo cho tôi có cảm giác mình là quan trọng. Nói thế, anh có hiểu không?
- Với một góc độ nào đó cũng hiểu. Thôi, bây giờ thì những giấy tờ hồ sơ về tài chính của cô đâu hả?
Giờ đến lượt Amy sửng sốt bởi cái kiểu nói ngang hông của Jason. Anh ta đang dấu giếm điều gì thế nhỉ? Cô thắc mắc. Mà điiều bí mật gì anh đang có đi chăng nữa, anh cũng không muốn một ai biết điều đó là gì.
Sau khi cô đưa Jason cái hộp cất hóa đơn và cuốn sổ tài khoản ngân hàng của mình, cô bỏ ra một tiếng đồng hồ để dọn dẹp nhà bếp và lôi thằng Max ra khỏi những đồ vật chung quanh, hết cái này đến cái khác. Nếu như có một cái cạnh hay góc nhọn nào đó, thằng Max đều quyết tâm va chạm vào đấy cho bằng được.
- Cô có thể vào đây một chút không? -- Jason nói từ ngưỡng cửa, làm cho Amy có cảm giác như một đứa trẻ được gọi lên văn phòng hiệu trưởng vậy. Trong phòng khách, anh ra hiệu cho cô ngồi xuống trên chiếc ghế sofa, thằng Max thì đang cọ quậy trên đùi cô.
- Nói thẳng ra là, bà Thompkins à, tôi thấy tình trạng tài chính của bà thật là khủng hoảng. Bà có một thu nhập thấp hơn cả mức nghèo khó của cả nước, và nãy giờ theo tôi thấy thì bà không có cách nào để xoay sở nữa cả. Tôi đã quyết định làm cho bà một cái... để xem, chúng ta có thể nói đó là vay tiền cố định để bà có thể nuôi lớn đứa bé này và bà có thể...
- Cái gì?
- Vay tiền cố định. Ý tôi nói là cô không bao giờ cần phải trả lại số tiền mượn đó. Chúng ta sẽ bắt đầu với, để coi, 10 ngàn đô, và...
Anh ngừng nói khi Amy đứng lên, bước đến cánh cửa phía trước nhà, mở nó ra, và nói:
- Bái bai ông Wilding.
Jason chỉ biết đứng đó há hốc miệng kinh ngạc nhìn cô. Anh không quen với việc người ta từ chối tiền bạc từ nơi anh. Thật ra thì hằng ngày, anh nhận cả trăm lá thư từ mọi người năn nỉ xin xỏ anh hãy cho họ tiền.
- Tôi không muốn sự thương hại của anh. -- Amy nói, môi cô mím chặt.
- Nhưng thằng David nó cũng cho cô tiền vậy, cô đã nói với tôi như thế mà.
- Việc anh ấy đã chữa bệnh cho con tôi miễn phí là đúng. Nhưng ngược lại, tôi đã lau chùi nhà anh ấy, văn phòng ảnh, và cả chiếc xe ảnh nữa. Tôi không nhận lòng thương hại từ bất cứ một ai đâu.
Jason thoáng bối rối, y như những lời nói của cô là những từ anh chưa bao giờ nghe được trước đây.
- Tôi xin lỗi. -- Anh nói chậm rãi. -- Tôi tưởng...
- Anh tưởng rằng nếu như tôi nghèo, thì dĩ nhiên tôi sẽ kiếm một sự giúp đỡ nào đó. Tôi biết tôi sống trong một căn nhà rất cần sửa sang lại. -- Cô phớt lờ nét mặt như thể nói "điều đó quá rõ ràng còn gì" của anh. -- Nhưng dù cho tôi có ở đâu đi nữa, và tôi sống làm sao thì cũng không mắc mớ gì đến anh cả. Tôi thật sự tin rằng Chúa sẽ ban cho chúng ta những gì chúng ta cần.
Jason chỉ đứng yên đó chớp mắt nhìn cô một hồi lâu.
- Bà Thompkins này, bộ bà không biết là thời buổi bây giờ con người ta tin rằng mình nên lấy được cái gì thì lấy và mặc kệ tất cả những người khác ư?
- Và tôi sẽ là người mẹ như thế nào nếu như tôi dạy cho con trai tôi những điều như thế chứ?
Nghe đến đây, Jason bước đến phía trước và ẳm thằng Max từ Amy khi cậu nhóc đang cố hết sức mình như để kéo hai cánh tay của cô rời khỏi vai cô vậy. Và cũng như trước đó, cu cậu theo Jason một cách dễ dàng và nhanh chóng dựa vào ngực anh.
- Tôi thật xin lỗi, và cô hãy tha thứ cho tôi vì tôi đã không nhận ra cô là người hiếm có nhất trên thế giới.
Amy mỉm cười.
- Tôi lại không nghĩ như thế. Có lẽ anh đã gặp quá ít người. Còn bây giờ, nếu như anh thật sự muốn giúp tôi thì anh có thể trông chừng thằng Max buổi trưa hôm nay trong lúc tôi đến cuộc hẹn phỏng vấn cho việc làm đó.
- Để dọn dẹp nhà cửa. -- Anh nhăn nhó.
- Anh tìm công việc gì khác mà tôi có đủ khả năng đi và tôi sẽ làm ngay.
- Không đâu. -- Anh nói chậm rãi và vẫn nhìn cô như thể cô đến từ một hành tinh khác. -- Tôi không biết ở Abernathy lại có những công việc gì nữa.
- Không nhiều đâu, cái đó tôi có thể bảo đảm với anh đấy. Giờ thì tôi phải nói cho anh biết tất cả về thằng Max, rồi sau đó tôi phải sửa soạn để chuẩn bị đi ngay.
- Tôi tưởng cô bảo cuộc phỏng vấn đó vào lúc trưa nay. Cô vẫn còn cả mấy tiếng đồng hồ lận mà.
- Tôi không có phương tiện đi lại, cho nên tôi phải đi bộ. Và chỗ đó đến năm dặm lận. Thôi nha! Đừng nhìn tôi như thế. Hàng chữ "Tôi sẽ trả tiền taxi" đã lộ lên cả gương mặt anh rồi. Tôi muốn tạo ấn tượng tốt trong cuộc phỏng vấn này bởi vì họ bảo tôi có thể dẫn thằng Max theo với tôi nếu như tôi để nó chơi trong cái giường trẻ con. Nếu như tôi nhận được việc làm này thì tất cả những vấn đề khó khăn của chúng ta sẽ được hóa giải.
Anh không đáp lại nụ cười của cô.
- Vậy cô định làm việc cho ai thế?
- Bob Farley. Anh có biết ông ấy không?
- Tôi đã gặp qua hắn ta. -- Jason nói dối. Anh biết lão Bob Farley rất rõ, và anh biết là Amy sẽ được nhận vào làm ngay bởi vì cô còn trẻ và xinh đẹp, và bởi vì lão Farlely là lão già dzê xòm số một trong ba tỉnh. -- Tôi sẽ trông chừng thằng bé. -- Jason nói dịu dàng. -- Cô hãy đi thay đồ đi.
- Được rồi, nhưng hãy để tôi nói cho anh biết về thức ăn của nó đã. -- Sau đó cô xông xáo độc thoại thật lâu về việc thằng Max sẽ ăn cái gì và không ăn cái gì, và đến việc nó không được ăn có chất muối hay đường. Tất cả mọi thứ đều phải hấp, không được nướng, và nhất định là không được chiên. Còn nữa, có nửa con gà ở trong tủ lạnh và một chút sà lách mà có thể là bữa ăn trưa của Jason.
Cô nói thêm với anh rằng thằng Max thật ra không thích ăn đồ ăn nào cứng, và nó thà là được cho bú sữa, vì thế nên:
- Anh đừng có giận nếu như nó không thể ăn nhiều nhé.
Jason chỉ lắng nghe một cách mơ hồ, chỉ đủ để trấn an cô là mọi việc sẽ ổn thôi. Ba mươi phút sau, khi cô đã ra khỏi cửa thì anh đã nói trên điện thoại với em trai mình.
- Tao không cần biết mày đang có bao nhiêu bệnh nhân đang chờ đợi. -- Jason nói với em trai. -- Tao muốn biết chuyện gì đang xảy ra.
- Amy quả là tuyệt vời, đúng không anh?
- Cô ấy... hơi lạ đời. Chờ một chút. -- Anh đã đặt thằng Max xuống sàn nhà và thằng bé nửa bò, nửa lết mình đến ổ được gần nhất và hiện bây giờ đang giựt sợi dây điện của một cây đèn. Sau khi Jason đã dời cậu bé ra khỏi cái ổ điện nguy hiểm đó và để nó xuống chính giữa sàn nhà, anh trở lại với cái điện thoại.
- Người đàn bà này. -- Jason bắt đầu. -- Cô ấy sống với một số tiền bảo hiểm ít ỏi để lại từ người chồng đó của cổ, và cô ta không có cửa nào để tự nuôi sống bản thân mình. Mày có biết hôm nay cô ấy sẽ đi tham gia cuộc phỏng vấn cho công việc ở đâu không? Là ở chỗ của lão Bob Farley đó.
- À à. -- David gật gù.
- Hãy gọi cái lão già dzê ấy và nói cho lão biết là nếu như lão mướn cô ấy, mày sẽ chích cho lão ta khối vi khuẩn bệnh than. -- Jason ra lệnh.
- Em đâu thể làm như vậy được. Lời hứa danh dự hay gì đi nữa. Nếu như không phải em hiểu rõ anh thì em sẽ bảo anh hơi giống một người chồng đang ghen đấy. Anh Jason? Anh còn đó không?
- Xin lỗi. Thằng Max bị kẹt ở dưới cái bàn nhỏ. Chờ đã! Bây giờ thì nó đang ăn giấy. Giữ máy một phút coi.
Khi Jason trở lại, David cất lên với một giọng bực bội.
- Nè, anh Hai à. Ý em không phải là để cho anh bận tâm với cô ấy như thế. Chỉ cần anh coi chừng giùm thằng nhỏ để em có chút thời gian với Amy thôi à. Anh chỉ cần làm bao nhiêu đó thôi. Một khi em đã làm cho Amy tin rằng chúng em sinh ra là của nhau thì em sẽ nuôi cô ấy và cổ sẽ không phải đi làm. Sao anh lại không đi nói với cô ấy những điều tốt lành về em đi hả?
- Nếu như cô ấy nghĩ mày sẽ lo hết mọi thứ cho cổ suốt đời cô ấy thì có lẽ cổ sẽ không lấy mày đâu. Cô ấy có nhiều tự ái hơn bất cứ cái gì khác. Và mày có thể cho tao biết tại sao một em bé không thể có muối hay đường hay là những gia vị khác trong đồ ăn của nó không?
- Có học thuyết là khi lớn lên nó sẽ thèm khát chất ngọt nếu như nó được ăn nhiều chất đó từ lúc bé. Nên nếu như anh bỏ bớt những thứ đó thì nó sẽ khỏe mạnh hơn một khi trưởng thành.
- Hèn gì mà thằng nhóc chỉ muốn bú sữa và không chịu ăn đồ ăn. -- Jason lẩm bẩm rồi sau đó bỏ điện thoại xuống để kéo thằng Max ra khỏi nơi cánh cửa, chỗ mà nó đang kéo ra kéo vô và ráng đập cánh cửa vào mặt nó.
Khi anh trở lại, Jason nói:
- Mày nghĩ là cô ấy chịu để cho tao tặng cô ấy món quà Noel không hả?
- Vậy trong đầu anh đang nghĩ gì? Mua một cái công ty nào đó và cho cô ấy để cổ tự điều hành à?
Bởi đây chính xác là cái mà Jason đang nghĩ trong đầu nên anh không tiện trả lời. Vả lại, thằng Max bây giờ đang gặm chiếc giày của Jason. Vì thế Jason ẳm cậu bé lên cao và giữ nó lại, và thằng Max bấu lấy làn môi dưới của Jason, gần như giựt sức da anh ra vậy.
- Nhìn này anh Jason, em phải đi rồi. -- David nói. -- Hay là anh hãy sử dụng đầu óc thay vì tiền bạc của mình và tìm ra một phương kế khác cho vấn đề này đi nhé? Amy sẽ không nhận đồ bố thí của anh đâu, dù cho anh có giấu giếm bằng cách nào đi chăng nữa.
- Tao sẽ không chắc về điều đó đâu. -- Jason nói khi anh nhìn ngang qua căn phòng nơi có một chậu cây được đặt lên một tờ báo đã được xếp lại. -- Mày gọi lão Farley đi. Tao làm cũng được, nhưng mà tao không muốn lão ta biết là tao đang ở đây, và mày nói cái gì cũng được nếu cần thiết. Nhưng mà hắn không được mướn cô ấy làm, nghe rõ chưa?
- Thôi được rồi. Thằng quỷ nhỏ sao rồi?
Nhăn nhó vì đau, Jason gỡ những ngón tay của cậu bé từ miệng anh.
- Tốt lắm.
- Tốt? Thằng nhóc đó là thằng quậy mà. Có tiếng gì vậy?
Thằng Max bấu lấy cả hai má của Jason một cái đau điếng và kéo anh sát hơn trong lúc nó đặt môi lên má Jason một cái ướt nhẹp.
- Tao không chắc lắm, nhưng mà tao nghĩ là thằng nhóc đó mới vừa hôn tao xong. -- Jason nói với cậu em trai và sau đó cúp máy trước khi David có thể trả lời.
Jason ngồi xuống ghế sofa một lát, khi thằng Max đứng lên đùi của anh. Đúng là một đứa bé khỏe mạnh, anh nghĩ bụng, và cũng nhìn không đến nổi tệ lắm. Thật không may là nó đang mặc bộ đồ mà nhìn dường như là đồ cũ của nhiều người đã mặc chuyền qua tới nó. Anh tin cũng có thể mỗi đứa bé ở Abernathy đã mặc cái quần yếm và chiếc áo phai màu này. Không phải một cậu bé thông minh như thằng Max nên có được cái gì đó tốt hơn thế này sao? Vậy thì làm sao anh có thể sắp xếp được việc đó đây?
Ngay lúc đó, anh lại bắt gặp tờ báo, và tiếp theo đó anh phải giành với tay của thằng Max để có thể bấm số gọi trên điện thoại di động của mình.
- Parker. -- Anh nói khi cô thư ký của anh trả lời điện thoại. Không có một lời chào hỏi nào cả. Cô đã làm thư ký riêng cho anh 12 năm rồi, nên anh chẳng cần thiết phải tự giới thiệu mình là ai.
Chỉ trong vòng vài phút, anh đã nói cho cô ấy biết ý tưởng của mình. Cô ta không thốt lên một lời phàn nàn nào rằng đây là đang mùa Giáng Sinh và anh đang bảo với cô là cô phải xa nhà và gia đình của mình -- nếu như cô có gia đình, bởi vì Jason cũng không biết là cuộc sống cá nhân của cô như thế nào nữa -- cô chỉ nói:
- Ở Abernathy có cái máy in nào không?
- Không. Nhưng tôi cũng không muốn việc đó thực hiện tại nơi này nữa. Hãy làm việc đó tại Louisville.
- Có ưa thích màu nào không?
Jason nhìn xuống thằng Max, kẻ đang cạp miếng đồ chơi bằng gỗ mà có lẽ đã từng là của ba nó.
- Màu xanh da trời. Cho một cậu bé con mạnh mẽ. Đừng có mấy cái loại màu hồng và hình con thỏ trắng này nọ. Và hãy thêm vào hết những thứ cần thiết khác.
- Tôi biết rồi. Phải nguyên cả bộ.
- Ừ, tất cả. Còn nữa, mua cho tôi một chiếc xe, một chiếc gì đó bình thường như là một chiếc...
- Toyota hả? -- Parker hỏi.
- Đừng, của Mỹ á. -- Anh chỉ biết là Amy không ưa xe nhập từ nước khác. -- Một chiếc xe Jeep. Và tôi muốn chiếc xe phải rất là dơ bẩn để tôi cần phải mướn người ta dọn dẹp nó. Và hãy mua cho tôi vài bộ đồ.
Bởi vì tất cả quần áo của Jason đều được thợ may cho riêng anh, nên việc Parker hỏi anh muốn cô gởi sang bộ nào cũng không phải là chuyện lạ.
- Không. Tôi muốn quần áo bình thường. Sơ mi. Quần jeans.
- Màu mè hay không màu mè?
Jason thoáng trợn mắt nhìn vào điện thoại. Trong 12 năm nay, anh chưa bao giờ nghe Parker thốt một lời nói đùa cả. Không biết có phải đây là câu đầu tiên hay không? Mà nghĩ lại thì cô ấy cũng là người biết nói đùa hay sao chứ?
- Không màu mè. Đơn giản được rồi. Kiểu nhà quê nhưng đừng quá đắt tiền. Đừng có mua hiệu Holland và Holland, cũng đừng lấy hiệu Savile Row.
- Tôi biết rồi. -- Đó là câu trả lời lạt lẽo của Parker. Nếu như cô có một chút tò mò nào về những việc này, cô không hề nói một lời.
- Giờ thì gọi cho Charles và kêu anh ta đi xuống dưới đây và nấu cái gì đó ngon cho thằng bé này ăn coi.
Một chút im lặng qua điện thoại. Điều này quả là không giống với tư cách làm việc hằng ngày của Parker, bởi vì cô luôn luôn đồng ý với bất cứ điều gì anh bảo và thi hành ngay lập tức.
- Tôi đang nghĩ xem anh Charles sẽ ở lại đâu tại vì anh ấy sẽ muốn dụng cụ đầy đủ.
Biết rõ đầu bếp riêng của Jason là một người bày hày cũng như là một thiên tài thì nói như thế đã là quá lịch sự lắm rồi.
Thằng Max lại ráng dựng mình đứng thẳng dậy khi kéo tấm vải bạc màu trên cái bàn cũ kỹ. Nếu như nó giựt tấm khăn đó xuống, ba chậu hoa sẽ rơi lên đầu nó.
- Cứ làm đi! -- Jason quát vào trong điện thoại rồi tắt máy và đi kiếm thằng Max về. Đây có phải là lần thứ năm hay thứ sáu mà thằng bé đã tìm cách giết bản thân nó chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ không nhỉ?
- Được rồi bé con. -- Jason nói khi anh gỡ những ngón tay nhỏ xíu ra từ miếng vải và bế cậu bé lên. -- Hãy đi xem chúng ta có thể làm gì cho bữa ăn trưa nào. Một bữa ăn trưa không có đường, không muối, không bơ, cũng không mùi vị gì luôn.
Nghe đến đấy, thằng Max lại một lần nữa hôn nhiễu nhão lên cái má râu ria của Jason. Và Jason bỗng thấy cảm giác đó cũng không đến nỗi khó chịu.
CHƯƠNG 6
- Có nhận được việc làm đó không? -- Jason hỏi ngay lúc Amy vừa bước vào nhà.
- Không. -- Cô nói một cách chán nản, rồi sau đó nhanh nhẩu với tay bế thằng Max. -- Và tôi đang căn cứng vì sữa đây.
Không màng đến vẻ ngượng ngùng của Jason, cô ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa cũ kỹ bạc màu một cách mệt mỏi, cởi áo ra, tháo luôn cả áo ngực và cho thằng Max bú sữa. Cu cậu bú sữa mẹ như một kẻ háu ăn.
- Tối nay ra ngoài ăn, chịu không? -- Anh hỏi. -- Tôi đãi.
- Ui da! -- Amy nói, liền sau đó đưa một ngón tay vào miệng thằng Max và làm cho nó ngưng bú trong giây lát trước khi nó lại nhào vào bú tiếp tục.
- Răng. -- Cô nói. -- Anh biết không, trước khi sanh nó ra, tôi thường hay mơ mộng đến việc cho con bú sữa mẹ và nghĩ rằng chuyện đó rất là lãng mạn. Tôi tưởng nó sẽ rất là dịu dàng và thú vị. Và đúng là như thế, nhưng mà đồng thời nó cũng rất là...
- Đau đớn? -- Anh hỏi. Và đến khi cô mỉm cười thay lời đáp, anh cũng mỉm cười lại.
- Tôi nghĩ tôi cũng sẽ biết anh là bê đê nếu như anh David không nói cho tôi biết. Anh rất là biết ý người ta, là một người nhạy cảm. Và mặc dù anh nhìn có vẻ khô khan và lạnh lùng, thật ra bên trong anh là một người đa sầu đa cảm, đúng không nào?
- Tôi chưa bao giờ được gọi như thế cả. -- Jason nói trong lúc anh liếc về phía chiếc gương đã mờ và nức treo tòng teng bên mé phải của anh. Bộ thực sự anh nhìn khô khan và lạnh lùng lắm sao?
- Sao hả, thằng Max đã làm gì trong lúc tôi đi vắng đây?
Nghe đến đó, Jason mỉm cười và không bao lâu sau, anh thấy mình tích cực tạo ra một câu chuyện vui về buổi trưa của anh và thằng Max.
- Tôi nghĩ Noel này tôi sẽ cho nó một bộ dao, cái loại mà nó có thể cắt tay một cách dễ dàng. Bởi vì bây giờ thì nó phải cố hết sức mình để tự đập đầu và ráng làm cho mình bể sọ. Tôi nghĩ tôi sẽ làm cho cuộc sống này dễ dàng hơn cho nó.
Amy cười lớn và nói:
- Bộ dao treo trên một sợi dây. Đừng quên những sợi dây nối liền nhau nhé. Bởi vì nếu không thì làm sao nó có thể tự siết cổ được chứ?
- Ôi, đúng rồi. Những sợi dây nữa. Và tôi nghĩ là tôi sẽ dắt nó đi đến một xí nghiệp làm giấy. Tôi sẽ đặt cho nó ngồi ở giữa xí nghiệp và để cho nó ăn giấy mà tìm đường thoát ra.
Amy chuyển thằng Max qua bên ngực bên kia, và khi cô làm thế, Jason đã ra dấu cho cô giơ hai cánh tay lên để anh có thể đặt chiếc gối ở phía dưới, để cô không cần phải mỗi tay vì nâng đầu thằng Max.
- Và đừng quên mấy học tủ mà nó có thể kéo ra rồi đóng kẹt tay lại.
Bây giờ thì họ thật sự cười giỡn với nhau đây. Và Jason đột nhiên phát giác ra rằng lần đầu tiên trong biết bao nhiêu năm qua mà có một người đàn bà thật sự cười vui với những mẫu chuyện tiếu lâm của anh.
- Ăn pizza có được không? -- Jason nói một cách bất ngờ. -- Một cái thiệt là bự với đủ thứ thịt thà, rau cải bên trên. Và bình nước Cô-Ca Cô-La thật to với bánh mì trét tỏi nhé?
- Tôi không biết là tôi có nên không nữa bởi vì sữa của tôi. -- Amy ngần ngừ. -- Tôi không chắc là em bé có thể uống sữa có mùi tỏi hay không.
- Hình như việc đó không thành vấn đề đối với dân người Ý. -- Jason trả lời.
- Cái đó cũng đúng. -- Amy nói và rồi mỉm cười cùng anh. -- Vậy thì ăn pizza. Nhưng chỉ nếu như tôi có thể trả tiền phần ăn của mình đấy nhé.
Trước khi anh kịp suy nghĩ, Jason đã nói:
- Cô còn hơn ăn mày nữa sao đủ tiền trả cái gì. -- Rồi giật mình với những gì anh vừa nói.
- Quá đúng. -- Amy đáp một cách đồng tình. -- Có thể trong lúc ăn tối chúng ta có thể tìm ra cách giải đáp cho tương lai của tôi. Anh có ý kiến gì không?
- Một chút cũng không. -- Anh mỉm cười. -- Lúc nào cô cũng có thể lấy một anh chàng bác sĩ trẻ tuổi, tốt bụng nào đó và không bao giờ cần phải đi làm nữa.
- Bác sĩ hả? À, ý anh là anh David đó hả. Anh ấy không có thích thú đến tôi đâu.
- Nó điên vì cô đấy. -- Jason trả lời.
- Anh vui tính thật. Anh David yêu mến hết tất cả phụ nữ ở thị trấn này, đó là tại sao anh ấy nổi tiếng như thế. Vả lại, tôi không phải là một người đào mỏ và tôi không muốn phải sống nhờ vả vào bất cứ một người đàn ông nào cả. Tôi muốn làm một việc gì đó, nhưng mà tôi không biết là tôi có thể làm cái gì. Phải chi tôi có một cái tài gì đó, như là ca hát hay là chơi đàn dương cầm chẳng hạn.
- Theo tôi thấy thì cô có khiếu làm mẹ đó chứ.
Amy nghiêng đầu sang một bên.
- Anh rất là dễ thương, anh có biết không? Anh có thể dùng cái điện thoại đó của anh để gọi đặt pizza không hả?
- Được mà. -- Anh cười.
Một lát sau, khi thằng Max đã ngủ trên chiếc ghế sofa, họ đốt đèn cầy và trò chuyện. Anh hỏi cô về cuộc sống của cô với Billy, và hơi phản đối ngay lúc đầu, nhưng sau đó cô đã bắt đầu kể, và không lâu anh nhận ra cô rất thèm khát được tâm sự.
Và trong lúc cô kể, anh bắt đầu nhìn tên nghiện rượu của cái xóm này với một cái nhìn khác. Billy Thompkins đã là một trò đùa của thiên hạ ở Abernathy từ khi anh 14 tuổi và bắt đầu rượu chè. Anh ta chạy cho xe đụng nhanh cỡ như anh trèo lên được nó. Ba mẹ Billy đã cầm nhà để trả tiền chuộc anh ra khỏi tù hết lần này đến lần khác. Nhưng Amy đã nhìn thấy một điều gì đó bên trong người đàn ông này mà chưa một ai khác nhận ra.
Jason đã gọi đặt một cái bánh pizza bự kinh khủng, và trong lúc Amy kể chuyện, cô không để ý rằng mình đã cho vào bụng cả ba miếng bánh. Đã lâu lắm rồi Jason đã quên hẳn cái cảm giác được ăn bánh pizza là một điều thú vị hiếm có.
Cho đến khi miếng phó mát cuối cùng đã biến mất, Amy mới ngáp một cái thật to. Và mặc dù mới có 9 giờ tối, Jason đã bảo cô đi ngủ. Đứng dậy, cô cúi xuống định bế thằng Max lên, nhưng Jason phủi tay cô ra, rồi anh ẳm cậu bé lên mà không hề đánh thức nó dậy.
- Anh quả là một người có thiên tài làm cha đấy. -- Amy nói với giọng ngái ngủ trong khi cô đi trước về phòng ngủ của mình.
Mỉm cười với sự nhận xét của Amy, Jason đặt thằng Max xuống cái nôi cũ thô kệt đang làm giường của nó, và khe khẽ rời khỏi phòng. Lạ thật, anh cũng cảm thấy buồn ngủ không kém. Bình thường anh đâu có lên giường cho đến một hay hai giờ sáng. Nhưng có cái gì đó làm cho anh uể oải khi phải cứu cậu bé từ nguy hiểm này đến nguy hiểm khác.
Anh đi về phòng ngủ của mình, cởi cái quần dài ra, và leo lên giường trong chiếc áo và quần lót. Anh ngủ không hay biết gì cho đến khi anh nghe một tiếng hét thất thanh của thằng Max. Phóng nhanh ra khỏi giường, anh chạy thẳng vào nhà bếp, nơi mà anh thấy thằng Max đang được ràng rịt trên chiếc ghế nệm nhỏ và Amy đang đút cho nó ăn. Cả hai mẹ con đều mặc đồ chỉnh tề mặc dù bên ngoài trời vẫn hãy còn tối.
- Đã mấy giờ rồi vậy? -- Jason dụi mắt hỏi.
- Gần sáu giờ rưỡi. Sáng hôm qua thằng Max đã ngủ nướng.
- Tiếng hét ban nãy là gì thế?
- Tôi đoán là thói quen. Nó rất thích la hét. Anh không nghĩ mình nên mặc đồ vào hay sao hả?
Jason dợm nhìn xuống đôi chân trần của mình.
- Vâng, dĩ nhiên rồi.
Rồi sau đó anh nhìn vào gương mặt đỏ rần của Amy. Cô ấy có thể vạch bộ ngực trần của mình ra trước mặt anh nhưng lại ngại ngùng vì sự ăn mặc của anh hiện giờ ư? Anh đang mặc trên người còn nhiều đồ hơn là khi anh đi bơi nữa kia mà? Mỉm cười khi nhìn thấy cô quay mặt đi nơi khác, anh có cảm giác lâng lâng vui thích vì cô thấy anh hấp dẫn.
David, anh nghĩ. Thằng David. Thằng David mới là người đang yêu thầm Amy.
- Cái này đã được nhét vào cách cửa trước nhà hồi sáng này, và bên ngoài còn có một chiếc xe nữa. -- Cô nói, hất mặt hướng về phía tờ báo được cuộn lại nằm trên cái bàn ở trong phòng bếp.
Không màng đến lời năn nỉ của cô kêu anh đi mặc đồ vào, anh tháo sợi dây thun ra khỏi tờ báo và lấy ra một tờ giấy nhỏ bao lại chìa khóa bên trong. Đó là một tin nhắn được đánh máy bảo rằng quần áo anh được để ngoài sau chiếc xe và những việc khác đã được hoàn tất đâu vào đấy. Anh sẽ được liên lạc sau.
- Cứ y như là tin nhắn của thám tử vậy. -- Jason nói trong họng, rồi nhìn lên để xem chừng coi Amy có nghe thấy anh hay không.
Nhưng cô nàng đã không nghe thấy gì, bởi vì gương mặt cô ấy thật kích động làm anh lúc đầu tưởng rằng thằng Max bị cái gì. Nhưng thằng bé đang thích chí quẹt cháo lên lỗ tai của nó, nên Jason quay lại nhìn Amy.
Nhìn như một diễn viên kịch nói, cô đưa tay chỉ về phía tờ báo mà anh đã trải dài ra trên bàn mà không nói nên lời. Có một trang quảng cáo thông báo là có một tiệm bán đồ em bé ở một thành phố cách Abernathy khoảng 10 dặm đang đại hạ giá. Người chủ đã trang trí những phòng em bé, có bàn ghế, tủ, giường, và đồ đạc trong mỗi phòng được bán với giá 250 đô thôi. Amy đang chỉ tấm hình của một chiếc giường, một cái ghế xích đu, một cái bàn thay tả, một cái đồ treo trên nôi mà nhìn dường như có mấy chú cao-bồi và đàn ngựa treo lủng lẳng nữa. Cô thốt ra những tiếng chừng như nghẹt thở chỉ nghe được:
-U, a, ơ.
Có thể là quỷ đã nhập anh bởi vì anh không thể kiềm chế mình mà chọc cô:
- Trong nhà còn bánh gạo nữa không hay là thằng Max đã ăn hết mọi thứ rồi nhỉ?
Anh cầm tờ báo lên và mở ra:
- Hình như giá vàng đang xuống. Có lẽ tôi phải mua một ít quá.
Anh giơ tờ báo lên để cho trang quảng cáo thật to kia kề sát ngay trước mặt của Amy.
Cuối cùng thì Amy cũng lấy lại giọng nói của mình. Phớt lờ anh, cô nói:
- Tôi có thể mua nó nổi không hả? Tôi có đủ khả năng không? Anh nghĩ sao hả? Chắc tôi phải gọi anh David và mượn anh ấy chút tiền. Ôi, không được rồi. Chúng ta phải có mặt ở đó khi tiệm mở cửa vào lúc 9 giờ. Làm sao tôi có thể đến đó được chứ? Có thể anh David...
Nghe đến đây, Jason để tờ báo xuống và giơ chìa khóa xe lên, đưa qua đưa lại trước mũi cô:
- Chúng ta sẽ đi gặp anh David. -- Cô nói một cách hối hả. -- Tôi sẽ trả lại anh tiền xăng sau nhé. Hãy nhìn bên dưới tờ quảng cáo nè. Tôi nghĩ không biết quần áo có đi cùng với những đồ này không? "Tất cả mọi thứ cần thiết cho em bé". Ôi trời ơi, nhưng thằng Max chưa bao giờ có được những áo quần mà chưa từng mặc qua bởi những người khác cả. Anh có thể cho tôi mượn điện thoại để gọi anh David không hả?
- Tôi sẽ cho cô mượn tiền. -- Anh nói và ước gì mình đã dặn luôn cả quần áo khi ra lệnh cho cô thư ký.
- Thôi khỏi. Tôi có thể trả lại anh David bằng sức lao động của tôi, nhưng anh thì đâu có cần cái gì.
Jason nhăn mặt khi nghe lời này và anh không hiểu vì sao. Nếu như cô ấy mượn tiền từ David thì không phải là tốt hơn hay sao? Tại vì tất cả những việc làm này đều từ mục đích duy nhất là để cho David và Amy thành đôi kia mà. Và khi nghĩ đến đây thì anh lại thắc mắc, tại sao thằng David không sang chơi hồi tối này nhỉ?
- Hãy đi nhìn xe của tôi xem. -- Jason nói. -- Rồi sau đó hãy vào đây và cho tôi biết cô lấy bao nhiêu tiền để dọn dẹp nó.
Với một cái nhìn "coi chừng thằng Max" ném qua vai, cô lật đật chạy ra ngoài cửa trước. Mười phút sau cô trở lại.
- 100 đô. -- Cô nói một cách dứt khoát. -- Sao anh có thể sống bê bối như một con heo vậy hả?
Jason chẳng biết nói sao hơn là cười nụ cười méo mó cùng cô. Có phải con nhỏ Parker đã giàn cảnh hơi quá với chiếc xe rồi không?
- Và thêm 150 đô nữa để giặt sạch mớ quần áo ở đằng sau nữa. Thiệt đó, ông Wilding à, tôi không hề nghĩ rằng ông có thể ở dơ như thế đấy.
- Tôi... à... -- Anh mở miệng, có cảm giác như mình là một cậu bé trai đang bị mẹ mình cằn nhằn vậy.
- Thôi đi mặc đồ vào đi, rồi sau đó ra ăn sáng. Tôi muốn có mặt ở tiệm đó khi người ta mở cửa. Họ nói chỉ còn có tám bộ trang trí như thế thôi. Anh biết không, tôi nghĩ vụ này có liên quan đến một cuộc ly hôn. Cho nên ông ta mới bán những món đồ này với giá rẻ như thế hơn là để cho bà vợ của ổng hưởng được số tiền. Có nhiều người chẳng có lương tâm gì cả. Không biết có con cái dính liếu trong việc này không ha. Tại sao anh lại đứng đó nhìn sững tôi như thế chứ? Đi đi. Đi mặc đồ đi. Thời gian là vàng bạc đó nha.
Chớp mắt vì không thể tưởng tượng được với câu chuyện kinh dị mà Amy vừa bịa ra, Jason đi về phòng ngủ của anh để tắm và mặc vào lại bộ đồ dơ và nhăn của anh. Làm sao con bé Parker có thể biết mà để quần áo dơ trong xe để gây sự chú ý của Amy cơ chứ?
Khi anh trở ra nhà bếp để lấy một tô bánh gạo vô vị của mình, Amy nhìn có vẻ như một tên trộm. Cô ấy có chuyện gì đây nè, nhưng anh không biết là chuyện gì thôi.
- Tôi đã mượn điện thoại của anh. -- Cô nói thật ngọt ngào. -- Hy vọng không sao chứ.
- Không có gì mà. -- Anh nói rồi nhìn xuống cái tô của mình. -- Không thể chờ được để gọi thằng David à? -- Những lời lẽ này thốt ra khỏi miệng anh trước khi anh kịp chặn lại.
- Ôi, không phải. Chỉ là một vài cô bạn gái. Nhưng mà tôi sợ rằng có vài cú gọi là đường dây xa đấy. Tôi sẽ trả lại anh... bằng một cách nào đó.
- Tôi có một căn nhà mà. -- Anh bảo và cả hai người họ cùng cười khi Amy rên rỉ với ý nghĩ phải dọn dẹp lau chùi cái chỗ đó.
Amy bắt họ phải rời khỏi nhà lúc 7:30, và khi Jason mở cửa xe, anh đã hết cả hồn. Cái quái gì đã xảy ra với chiếc xe này vậy trời? Bên trong xe dính đầy bùn - đã chảy và thấm vào hết các kẽ hở. Anh nghi ngờ không biết mấy cánh cửa sổ xe có còn hoạt động được không nữa bởi vì bùn đã nằm kẹt giữa kính và cánh cửa. Nếu muốn làm sạch chiếc xe, cánh cửa cần phải được tháo rời ra. Ở phía sau là một đống áo quần cũng đã được tắm cùng một loại bùn.
Vì đã được nhìn thấy chiếc xe rồi, Amy chuẩn bị sẵn sàng và cô trải một tấm mền cũ lên trên ghế ngồi, sau đó ngồi vào xe với thằng Max trên đùi.
- Anh không cần phải nói với tôi. -- Cô khẽ khàng, một khi cánh cửa đã được đóng lại. -- Nhưng mà tình nhân của anh đã trả thù riêng bằng cách lái xe anh và cả áo quần anh nữa, xuống một cái hồ, đúng không nào?
- Cũng gần giống như thế. -- Jason lầm bầm, đang suy nghĩ anh sẽ phải trò chuyện riêng với cô thư ký của mình. Khi mà anh bảo dơ bẩn, ý anh là có thể bày vài lon nước ngọt và mấy bịch bánh kẹo chẳng hạn.
- Cũng lạ thiệt, cái máy xe không bị bùn làm tắt nghẽn lại ha. -- Cô nói khi chiếc xe khởi động một cách dễ dàng. -- Thôi chết rồi!
Vừa lúc Jason quay đầu xe ra ngoài đường, anh nhìn sang cô đầy thắc mắc.
- Anh ta đã trét bùn đầy xe, phải không hả?
- Chúng ta có thể không nói đến đời sống cá nhân của tôi có được không? -- Jason nổi quạu. Anh đã ngán ngẩm về những cuộc đối thoại về "người tình đực rựa" của mình.
Một hồi lâu, Amy không nói gì cả và anh cảm thấy hối hận về sự cáu kỉnh của mình.
- Tôi hy vọng ở chỗ đó họ có ghế em bé để trên xe. -- Anh nói khi anh nhìn sang cô và cô cười lại với anh.
- Anh có tiền mặc không hả? Tôi không...
- Nhiều lắm. -- Anh trả lời, mừng thầm vì không khí khó chịu ban nãy đã tan biến. -- Vậy, những công việc khác mà cô đã cố gắng xin làm ngoài việc dọn dẹp là những việc gì hả?
Jason hỏi trong lúc Amy ôm thằng Max thật chặt trên đùi cô. Nếu như họ bị cảnh sát bắt gặp thì họ sẽ bị bắt bởi vì thằng Max không có cài dây an toàn. Và Jason không muốn nghĩ đến việc gì sẽ xảy ra với thằng Max nếu như họ bị đụng xe. Không nghĩ ngợi gì, anh liền giơ tay ra và siết bàn tay nhỏ xíu của thằng Max và được cu cậu tặng lại cho một cái cười toe toét.
Hình như Amy không hay biết bởi vì cô đang kể cho Jason nghe hết những công việc mà cô đã nộp đơn xin làm và cả những việc mà đã được mướn để làm. Nhưng công việc nào cũng đều bị mất vì lý do này đến lý do khác.
- Có hai lần tôi phải nghĩ việc bởi vì ông chủ... Ôi...
- Rượt cô chạy vòng quanh cái bàn làm việc hả?
- Chính xác là vậy. Và thật là khó khăn để tìm được một công việc ở gần đây. Tôi đã từng nghĩ tôi sẽ làm một người mát-xa giỏi á. Anh nghĩ sao hả?
Jason đã thoát khỏi cần trả lời cho câu hỏi đó bởi cửa tiệm đã xuất hiện phía trước. Nhưng anh đã phải giật mình với những gì anh nhìn thấy. Bên dưới tấm bảng "Thiên Đường của Em Bé" thì có khoảng 15 người đàn bà với những chiếc xe đẩy em bé đang chờ cho tiệm mở cửa.
- Thôi chết rồi. -- Amy nói. -- Tôi chỉ gọi có bảy người bạn thôi. Chắc họ đã gọi bạn của họ nữa, và, thôi rồi rồi, còn có nhiều chiếc xe khác đang đi đến kìa và chắc là họ đến đây vì tiệm "Thiên Đường của Em Bé" rồi bởi vì những tiệm khác 10 giờ mới mở cửa lận.
- Cô gọi những người này hả? -- Anh hỏi.
- Tôi sợ rằng họ không đọc thấy tờ quảng cáo và sợ họ sẽ không biết có mục đại hạ giá này. Anh biết không, cũng lạ thật, đáng lẽ ra phải có nhiều người đến đây hơn là bao nhiêu đây chứ. Còn những người khác đã đọc tờ báo sáng nay thì sao nhỉ? Có thể họ biết đây chỉ là một trò lừa đảo và không phải thiệt. Có thể là người chủ này đã làm những việc như thế này rồi và có lẽ là không có đồ đạc gì để bán nữa cả. Có thể là...
Trước khi cô có thể nghĩ thêm một câu chuyện tự mình bịa ra thì Jason đã bước ra và mở cửa xe cho cô.
- Đi thôi, mình đi vòng ra phía sau và coi coi mình có thể lọt vào trong trước vài phút sớm hơn hay không.
- Anh nghĩ làm vậy có công bằng không hả?
Đưa lưng lại Amy, Jason đảo mắt một vòng.
- Có lẽ là không, nhưng mà rồi việc này là cho thằng Max mà, đúng không? -- Anh nói khi anh ẳm thằng bé từ nơi cô. -- Vả lại, trời quá lạnh để đứng chờ ngoài này và tiệm còn 30 phút nữa mới mở cửa.
Amy nở một nụ cười sáng rỡ với anh:
- Anh quả là biết cách giải quyết mọi vấn đề, đúng không?
Khi Jason quay đi, thằng Max tựa vào trong cánh tay anh một cách êm ấm. Anh cứ cười mỉm chi bởi vì Amy có một cách gì đó làm cho anh có cảm giác mình cao ít nhất là ba mét. Khi anh gõ mạnh lên cánh cửa sau của tiệm và nó được mở ra, anh thoáng giật nẩy mình khi nhìn thấy một trong những viên chức tối cao trong văn phòng tại New York của anh đang đứng đó, mặc một bộ đồ màu xám từ trên xuống dưới, và một cây chổi trong tay ông ta.
- Anh muốn xem mấy món đồ sớm hơn hả? -- Người đàn ông hỏi, giọng điệu có vẻ như thể ông ấy không phải là người có bằng cấp tại trường thương mại của Harvard vậy.
Hơi bực mình, Jason chỉ có thể gật đầu. Anh không thích khi mà cấp dưới của anh làm những việc mà anh chưa cho phép trước. Đến lúc Amy nắm tay anh thật nhanh và siết chặt, Jason vẫn còn chưa dịu lại.
Một khi họ đã đi qua khỏi khu vực chứa hàng đằng sau tiệm và đi vào bên trong cửa tiệm thì Jason càng không được hài lòng, bởi vì ở đó có hai phó giám đốc của anh, cả hai người đàn ông này cũng đang mặc những bộ đồ lao động và cả hai đang khiên bàn ghế, giường trẻ em qua lại.
- Ông bà là những người khách đầu tiên ông bà có thể lựa chọn những gì mình muốn trước. -- Một giọng nữ vang lên và họ quay lại để nhìn thấy một người phụ nữ thật nổi bật đang đứng phía sau họ. Cô ta dĩ nhiên là cô thư ký của Jason. Chỉ nhưng mà cô ấy đang mặc trên người là cái đồ mà anh chắc chắn là cổ đã mua nó từ chợ Kmart chứ không phải trong bộ quần áo hiệu Chanel mà thường ngày cô thường mặc. Và mái tóc dài màu đỏ của cô đã được búi lên thành một búi tóc nhỏ trên đầu của mình. Và có cả thảy là ba cây viết chì màu vàng được chỉa ra từ búi tóc của cô. Mặc dù vậy, cô vẫn không thể che giấu được sự thật là cô cao 1 mét 75 và đẹp lộng lẫy không thua bất cứ một cô người mẫu nào.
Parker không hề chớp mắt khi nhìn Jason hay là đối với sự sửng sốt của Amy cả.
- Ông bà thích những gì nào? -- Cô hỏi. -- Màu xanh da trời? Màu hồng? Màu xanh lá cây? Màu vàng? Hay là ông bà muốn xem thử cả bộ duy nhất mà chúng tôi trang trí sẵn?
- Ôooooooo. -- Amy thốt ra một tiếng tận trái tim mình, và sau đó bắt đầu bước theo sau Parker như thể cô đang ở trong trạng thái hôn mê vậy.
Parker vừa đi vừa nói:
- Đây toàn là những đồ còn nguyên si. Chưa từng dùng qua bao giờ, nhưng nó toàn là những kiểu hết ra hàng rồi. Tôi hy vọng ông bà không ngại việc những đồ này là mẫu ra từ năm ngoái.
- Không đâu. -- Amy nói với một giọng cao ngất không thể tưởng. -- Đâu có, chúng tôi không ngại đâu mà. Phải không hả ông Wilding?
Cô không chờ cho Jason trả lời bởi vì trước mắt cô là căn phòng mẫu đã được trang trí đầy đủ và cả Jason cũng phải công nhận rằng cô thư ký của anh đã nổ lực hết sức mình. Anh có thể ngửi được mùi sơn trên tường. Chắc là cô ấy đã phải làm việc suốt cả đêm để có thể làm xong việc này, và anh phải nói rằng họ đã tạo ra một căn phòng rất ư đẹp mắt. Và đối với ánh mắt của một thương gia như anh, anh biết rõ những gì anh đang thấy đây là những món hàng tốt nhất trong các loại tốt. Chắc là Parker đã phải mua hết mọi thứ từ New York và đem chúng đến Abernathy trên máy bay riêng của anh.
Đó là một căn phòng dành cho một cậu bé trai, với những lằn vẽ màu xanh và trắng trên tường cùng một dãy thuyền buồm đang ra khơi giữa biển đang ngập sóng. Chiếc giường nhìn giống như một kiểu mới ra của cái giường được xếp lại, nhưng với những cây vịn chung quanh để bảo đảm an toàn và tứ phía đều thấp hơn. Cả một bộ toàn là nhân vật trong phim hoạt hình Winnie-the-Pooh được đặt ở tại một góc. Những tấm drap trải giường đều được thêu bằng tay hình những con thú nhỏ xíu và những cây cỏ, cái mà Jason biết chắc là thằng Max sẽ thích khi nhìn vào đó. Như để thử suy đoán của anh, anh đặt thằng Max xuống cái giường, nơi mà ngay lập tức cậu bé nhóm người dậy, rồi sau đó bắt đầu với tay chụp lấy cái đồ chơi treo trên đầu cho đến khi cu cậu chộp được cái đầu của một con ngựa bỏ vào trong miệng mình.
Tất cả còn lại trong căn phòng được trang trí với những đồ đạc khác cũng tương đương giá trị. Có một cái ghế xích đu, một cái bàn thay tả, một cái ghế em bé để trong xe, một cái hộp đồ chơi mà có lẽ đã được điêu khắc từ những người mọi da đỏ, và ở một góc khác là một chồng hộp màu trắng.
- Thêm vài tấm drap giường và một vài thứ cần thiết khác. -- Parker nói trong lúc cô nhìn theo ánh mắt của Jason. -- Có một vài bộ quần áo, nhưng mà tôi không có biết ni của... -- Cô im bặt.
- Những cái này trị giá nhiều hơn là số tiền tôi có. -- Amy nói và trong giọng nói của cô chứa đầy nước mắt.
- 250 đô cho cả bộ trong phòng này đó. -- Parker nói thật nhanh.
Amy nhíu mắt nhìn người phụ nữ.
- Có phải những đồ này là đồ ăn cắp về không? Chỗ này có phải dạng như chợ trời chuyên bán những món hàng trái phép không hả?
- Tôi nghĩ nhìn về một khía cạnh nào đó thì vâng, những món đồ này đúng là đồ trái phép. -- Jason nhanh miệng nói. -- Nếu như những món đồ này vẫn còn nằm trong tay của người chủ tiệm trong mùa thuế thì ông ấy sẽ phải đóng thuế với những gì mà món hàng trị giá. Nhưng nếu như ông ta bán chúng với giá rẻ thì ông ấy có thể khai phá sản và chỉ bị phạt thuế với số tiền mà ông ấy kiếm được thôi - là một số lượng ít ỏi. Tôi nói thế có đúng không hả? -- Anh hỏi Parker.
- Hoàn toàn đúng. -- Cô nói rồi quay trở lại với Amy. -- Nếu bà thấy không thích căn phòng này thì chúng tôi vẫn còn những bộ khác ạ.
- Không đâu, căn phòng này rất là hoàn hảo rồi. -- Amy bảo và trước khi cô có thể nói thêm một lời nào khác, Jason đã lên tiếng.
- Chúng tôi sẽ lấy bộ này. Hãy chuyên chở nó đến nhà ngày hôm nay nhé. -- Khi anh nói đến đây, anh liếc nhìn về hai nhân viên cao cấp của mình đang tựa người vào những cây chổi và ngắm nhìn cái cảnh này với những nụ cười mỉm chi như hiểu biết. Chỉ nội ngày mai thôi, mọi người trong tất cả các chi nhánh của anh đều sẽ biết được chuyện này. -- Và tôi nghĩ là cô nên cho một người nào đó đi theo để dán những cái hình đó lên tường.
Nghe thế Amy khẽ rên thầm như thể nói rằng cô chắc chắn là Jason sẽ làm cho người đàn bà này rút lại lời hứa với cuộc mua bán.
- Dĩ nhiên rồi, thưa ông. -- Parker đáp mà không hề để lộ nụ cười. Sau đó cô quay sang thằng Max đang ở trên giường. Bây giờ thì nó đang nằm ngửa và đang cố đá lung tung tứ phía, âm thanh vang vọng khắp cửa tiệm. -- Đúng là một cậu con trai thật dễ thương. -- Cô nói rồi giơ hai cánh tay ra như thể cô có ý định bế thằng Max lên vậy.
Cậu bé khóc gào lên đến độ làm rung rinh cả chiếc giường con. Ngay lập tức, Amy có mặt và chìa tay ra trước mặt thằng Max.
- Xin lỗi nha. -- Cô lí nhí. -- Nó không quen gần người lạ cho lắm.
Và với câu nói đó của cô, thằng Max đã nhào vào trong vòng tay của Jason.
Jason không cần nhìn hai phó giám đốc của anh bởi vì anh biết rõ họ sẽ cho rằng thằng Max là con của anh. Chứ còn lý do nào để giải thích rằng Jason không phải là một "người lạ" với thằng bé nữa?
- Tôi sẽ đi trả tiền. Cô cứ tự nhiên nhìn chung quanh nhé. -- Jason nói trong lúc anh đi theo Parker đến một quầy tính tiền gần đó. -- Mấy cây bút chì có vẻ hơi quá đáng rồi đấy. -- Anh gầm gừ ngay lúc họ vừa ra khỏi tầm nghe của Amy.
- Vâng, thưa giám đốc. -- Cô vừa lấy mấy cây bút chì ra khỏi tóc mình vừa nói.
- Còn nữa, hai gã kia làm gì ở đây hả?
- Mình phải mua nguyên cả cái cửa tiệm để qua mặt được việc này. Tôi cảm thấy mình không đủ quyền để quyết định với số tiền nhiều như thế.
- Vậy cái cửa tiệm nhỏ tí tẹo thế này lại đáng giá là bao hả?
- Người đàn ông đó bảo hãy nói với anh tên của ổng là Harry Greene thì anh sẽ hiểu thôi.
Mắt Jason đảo ngược lên trời một hồi. Hồi cấp ba, anh đã cướp bạn gái của Harry trong tay hắn ta một ngày trước ngày đi dự buổi dạ hội cuối năm trước khi ra trường.
- Vậy cô có mua nó được với giá dưới 7 con số không hả?
- Mém chút đã không được rồi. Giám đốc này, thế chúng ta phải làm sao với những người đang chờ bên ngoài hả? Cái mục quảng cáo đó chỉ hiện ra trong tờ báo của anh thôi, nhưng mà không biết tại sao...
- Họ đều là bạn của Amy. -- Anh thoáng nhìn chung quanh thằng Max - kẻ đang ráng giựt cái điện thoại xuống khỏi bàn - để thấy Amy đang đưa tay sờ khắp những món đồ của em bé một cách dịu dàng. -- Cứ bán cho họ với giá như vậy đi. Hãy bán mọi thứ với một giá rẻ. Hãy nhớ mọi thứ được bán với cái giá mà họ có thể mua nhé. Cứ chia đồ ra lẻ tẻ để mỗi người đàn bà ngoài kia có thể mua được cái gì đó họ cần.
Khi anh quay lại nhìn thì Parker đang nhìn anh trân trân với đôi môi há rộng.
- Và hãy bảo hai lão kia trở về New York ngay sau khi họ dán mấy cái hình lên tường.
- Vâng, thưa giám đốc. -- Parker trả lời nhẹ nhàng. Cô nhìn anh như thể cô chưa bao giờ trông thấy anh trước đây vậy.
Jason gỡ tay thằng Max ra khỏi tấm màn treo ở trên đầu của cái nôi.
- Và Parker nè, hãy bỏ thêm vào vài món đồ chơi chung với nguyên bộ giường tủ đó khi cô cho nó chuyên chở đến nhé. Thôi khỏi. -- Anh mâu thuẫn với chính bản thân mình. -- Đừng thêm gì vào cả. Tôi sẽ tự tay mua mấy thứ đồ chơi đó.
- Vâng, thưa giám đốc. -- Parker đáp thật khẽ.
- Thằng Charles có đến đây không?
- Anh ấy đến cùng với tôi ạ. Ảnh đang ở nhà của ba anh cũng như tất cả chúng tôi vậy. -- Nhìn theo nét mặt của cô thì cô nhìn có vẻ như là đang sững sốt đến tột cùng.
- Được rồi, giờ thì đừng há miệng như thế nữa và hãy mở cửa cho những khách hàng khác đi. -- Anh vừa tháo những ngón tay của thằng Max ra khỏi tấm màn lần nữa vừa bảo. Và sau đó anh trở lại bên cạnh Amy.
CHƯƠNG 7
Jason đang bị hành hạ bởi một cảm giác mà đã lâu lắm rồi anh chưa có được. Đó là cái cảm giác ghen tuông.
- Quả là tuyệt vời, đúng không? -- Amy nói hổn hển. Anh đã không nghe thấy một người phụ nữ nào nói với vẻ như thế từ sau khi anh học hết trung học. -- Có phải đây là căn phòng đẹp nhất mà anh đã từng thấy không? Tôi không bao giờ nghĩ rằng mình có thể ưa được những người ở sở thu thuế. Nhưng mà đó là lý do để cho thằng Max có được những món đồ thật đẹp này thì tôi cũng có thể từ từ thích họ đấy. Anh có nghĩ thế không hả anh Wilding? Có thấy căn phòng này đẹp lắm không hả?
- Thấy rồi. -- Jason nói với vẻ không được vui trong khi anh tự nói với bản thân mình rằng, giúp người không cần kể công vẫn có ý nghĩa hơn. Ít ra đó là những gì anh đã nghe người ta thường nói. Nhưng anh vẫn ước gì Amy nhìn anh với ánh mắt long lanh, ngập tràn hạnh phúc như thế.
Anh hít một hơi thật sâu:
- Dễ thương thiệt. Căn phòng nhìn được đó chứ. Cô nghĩ quần áo có vừa không?
- Nếu như bây giờ không vừa thì tuần sau chúng cũng sẽ vừa thôi. -- Cô bật cười. -- Thấy chưa, tôi đã nói với anh rồi mà. Chúa sẽ ban cho ta những gì cần thiết.
Trước khi Jason có thể buông một lời châm chọc khi anh nghĩ đến cái giá mà anh thật sự phải trả chỉ với vài món đồ này, bởi vì anh đã phải mua cả cái cửa tiệm đó, thì có một tiếng gõ cửa thật lớn ngoài cửa.
Ngay lập tức, gương mặt của Amy chuyển sang trắng bệch:
- Chắc họ đã có lầm lẫn gì và đến để lấy lại mọi thứ.
Trạng thái không tốt của Jason tan biến và không kiềm lòng được, anh đặt tay lên đôi vai mảnh khảnh của Amy như trấn an:
- Tôi có thể cho cô biết là mọi thứ ở đây đều là của cô cả. Có lẽ là ông già Noel đến sớm mà thôi.
Khi cô vẫn còn do dự, Jason bế thằng Max lên từ trong chiếc nôi, nơi mà cu cậu đang gặm mấy cái chân của chú ếch nhồi bông, rồi tiến thẳng ra cửa trước. Anh đã được chào đón bởi một cây thông xanh to lớn.
- Hô hô hô. -- Giọng của David vang lên khi anh luồng người vào trong nhà. -- Chúc mừng Giáng Sinh. Jase, ông anh này, có muốn rinh những cái hộp ở bên ngoài vào không?
- Anh David! -- Tiếng Amy reo lên đầy thích thú. -- Anh không cần phải làm thế mà.
Bên ngoài trời lạnh, với thằng Max đang ngồi gọn trên cánh tay anh, Jason nhái giọng Amy:
- "Ôi, anh David, anh không cần làm thế mà". Mình trả hết bao nhiêu cho những món đồ đó có trời mới biết và cô ấy cám ơn những người thu thuế không ngừng miệng. Còn thằng David xuất hiện với cái cây có 20 đô thôi thì "Ôi, anh David!" Đúng là đàn bà mà!
Thằng Max cười toe toét, cà mấy móng tay lên má Jason như thể nựng anh, và sau đó cạp vào má bên kia của anh thay cho nụ hôn.
- Sao con không làm vậy với chú bác sĩ David thánh thiện kia hả? -- Jason nói, mỉm cười với cậu bé khi anh bê một cái thùng bằng các tông màu đỏ và rinh vào nhà.
- Anh thật không cần phải làm như vậy mà. -- Amy tuy vẫn nói thế nhưng cô nhìn David với vẻ tha thiết.
- Ba và anh không cần một cây Noel. Chúng tôi chỉ là hai người đàn ông độc thân, và cả hai người đều không muốn bày biện tùm lum. Cho nên khi một bệnh nhân tặng anh cái cây Noel này, anh đã nghĩ đến trên gác còn đầy đồ trang trí, và nghĩ là thằng Max sẽ thích những ánh đèn khi treo trên cây. Em nghĩ nó có thích không?
- Dạ, em chắc là nó sẽ thích, nhưng em không chắc là...
David phớt lờ cô khi anh đi đến bên Jason và đưa hai tay về phía thằng Max.
- Lại đây bé Max, và cho chú ôm một cái coi nào.
Jason mát bụng vô cùng khi thằng Max hét lên một tiếng thật to làm cái cây Noel rụng vài chiếc lá nhỏ.
- Hình như nó có vẻ không thích chú cho lắm thì phải? -- Jason nói và ra chiều đắc ý. -- Đi thôi bé con. Mình đi thử vài bộ đồ mới của con nhé.
- Quần áo mới? -- David nhíu mày hỏi. -- Chuyện này là sao vậy?
- Anh David à, anh sẽ không tin chuyện gì đã xảy ra đâu. Hồi sáng này tụi em đã đến một cửa hàng mà ông chủ này bán tất cả mọi thứ với giá rất rẻ hầu để trốn thuế. Và anh Wilding đã bắt họ đến đây để dán giấy dán tường và sắp đặt giường, tủ, và... và... Ôi, anh phải chứng kiến tận mắt mới tin được.
Ném cái nhìn về phía Jason, David đi theo Amy trong căn nhà cũ xưa với những lớp vôi gần như tróc hẳn ra và những giấy dán tường đã bị ố đi vì thấm nước, để được cô mở cửa cho xem một phòng em bé thật sáng chói. Không cần nhìn kỹ cũng thấy được giá trị của mọi thứ bên trong. Những tấm drap giường, tủ, giường, những thứ trên tường, một vài bộ đồ sang trọng của trẻ con trên mắc áo, tất cả đều thuộc hàng xịn nhất mà một người có thể mua được.
- Anh thấy rồi. -- David nói. -- Vậy em đã phải trả hết bao nhiêu cho tất cả những thứ này?
- Có 250 đô thôi, tính luôn tiền thuế đấy. -- Amy nói với vẻ hân hoan.
David đưa tay sờ lên một tấm drap được thêu bằng tay từ cạnh cái nôi. Nếu như anh không lầm thì anh đã được nhìn thấy những thứ này trong một cuốn báo quảng cáo. Và một tấm drap như thế này cũng trị giá khoảng 300 đô rồi.
- Quá tốt. -- David bảo. -- Nếu so sánh thì cái cây Noel của anh và những đồ trang trí cũ kỹ kia chẳng là gì cả.
- Thiệt tình! Vậy mà cũng nói được nữa. -- Amy vừa choàng tay anh vừa nói. -- Món quà của anh là từ tấm lòng, trong khi những thứ này bất quá chỉ là từ những người thu thuế thôi mà.
Nghe đến đó, David ném cho anh trai mình nụ cười đắc chí, giữa lúc anh dẫn Amy trở lại phòng khách.
- Anh có đem đồ ăn tối đến nữa nè. -- David vui vẻ nói. -- Một bệnh nhân dễ thương của anh đã tặng cho anh một bữa ăn tối miễn phí dành cho hai người tại nhà hàng ở Carlton. Nhưng anh đã thuyết phục người đầu bếp nấu cho ba người ăn để anh mang về. Anh hy vọng thức ăn vẫn còn nóng. -- Anh vừa nói vừa nhìn lên hướng anh trai mình. -- Mấy hộp đồ ăn để trên ghế trước trong xe của anh. À! Còn nữa, anh hy vọng em không ngại, bởi vì anh đã đăng ký cho em và thằng Max làm những người khách ăn thử đồ ăn dành cho em bé mới sản xuất.
Nói đến đây, anh bắt đầu lấy từ trong túi áo ra vài hủ nhỏ đựng thức ăn em bé với những hàng chữ được viết bằng tay, và Jason nhận ra ngay nét chữ xinh xắn của cô thư ký của mình.
- Thịt cừu với dâu khô và nước sốt của bột tiêu. -- Amy đọc. -- Và bánh cá hồi chưng với sốt ngò. Mấy món này có vẻ hơi quá kiểu cách để cho một em bé ăn, và em cũng không biết là có nên cho thằng bé ăn bột tiêu hay không nữa.
- Anh nghĩ cái hãng này đang muốn đứng đầu trên thị trường. Hiện thời đây chỉ là những bước đầu thôi. Cho nên nếu như em thật không muốn làm một trong những "vật thí nghiệm" của họ thì anh có thể để cho cô Martha Jenkins thử nó vậy.
- Ồ không. -- Amy nói và lấy ngay mấy cái hủ David đưa ra cho cô. -- Thằng Max sẽ thích chúng thôi mà. Em biết chắc là vậy. -- Nhưng giọng nói của cô đã cho thấy cô không chắc chắn tí nào cả. -- Của nhà sản xuất nào vậy?
- Là của nhãn hiệu "Charles". -- David vừa nói vừa nháy mắt với Jason, người đang còn đứng ngay cửa bế thằng Max và vẫn sa sầm nét mặt. -- Nào ông anh, đừng chỉ đứng đó chứ. Đi với em lấy mọi thứ vào nhà để mình còn ăn và sau đó trang trí cái cây Noel nữa chứ.
Jason giao thằng bé lại cho Amy rồi theo cậu em trai đi ra ngoài.
- Anh có được bình thường không vậy? -- David sừng sộ ngay khi họ vừa ra ngoài sân.
- Tao không làm sao cả. -- Jason nạt lại.
- Anh rất ghét ở chỗ này chứ gì nữa? Anh không ưa tiếng ồn ào và cái nhà mục nát này, và Amy thật là chán so với những người phụ nữ mà anh đã từng quen. Không phải anh đã từng cặp bồ với một người đàn bà nào đó có bằng tiến sĩ về ngành nhân loại hay sao? Cô ta đã cứu mấy con cọp hay gì gì đó mà?
- Là cá. Cô ấy cứu mấy con cá voi, và người cô ta toát ra mùi y như mùi của rong biển. Tao rất là bình thường. Sao hả, thằng Charles đã làm bữa cơm tối và mấy hủ thức ăn em bé đó hả?
- Có phải chuyện đó làm cho anh khó chịu không? Không vui khi em nhận công về những việc anh đã làm à? Thôi được rồi, nếu như anh muốn thì chúng ta có thể nói cho cô ấy biết sự thật ngay bây giờ. Mình có thể nói với cổ rằng anh là một triệu phú, hay không chừng bây giờ đã là tỷ phủ rồi, và anh có thể mua mấy căn phòng đầy tiện nghi cho em bé cũng được, chỉ với số tiền anh mang theo trong túi. Có phải anh muốn làm như thế không?
- Không. -- Jason nói chậm rãi khi David chồng lên tay anh mấy hộp chứa đầy đồ trang trí cho Noel. Đây là những hộp anh đã từng thấy khi còn thời thơ ấu, và anh biết rất rõ mọi thứ bên trong chúng.
Đột nhiên David ngừng lại và nhìn anh trai mình đăm đăm:
- Không phải anh cũng kết cô ấy chứ? Ý của em là, anh và em sẽ không phải đua nhau để tranh giành một người đàn bà chứ, anh Hai?
- Đừng có khùng. Amy không phải là mẫu người của tao đâu. Cô ấy không có dự định gì cho tương lai cả. Tao không thể biết được làm sao cô ấy có thể nuôi đứa bé đó với số tiền nhỏ nhoi cô ta có được về sau. Cô ta không có việc làm cũng như khả năng làm việc. Cổ không thể làm được gì cả ngoại trừ việc dọn dẹp. Nhưng dù cho trong hoàn cảnh như thế, cô ta vẫn có một lòng tự trọng rất cao, hơn bất cứ người nào mà tao đã từng quen biết. Nếu như mày nói cho cổ biết tao là ai, cô ấy sẽ đá tao ra khỏi nhà, và tiếp theo là vứt hết mấy món đồ đó ra ngoài đường là cái chắc. Trưa hôm nay, cô ta đã lau chùi chiếc xe mà Parker đưa tới để cô ấy có thể trả lại tao 250 đô đó. Nếu như mày biết là...
- Biết cái gì? -- David hỏi nhỏ nhẹ.
- Là những người đàn bà tao đã từng quen, hỏi tao 500 đô chỉ để boa cho người quét dọn nhà vệ sinh. Cái cô "nàng tiên cá" đó. Hẹn hò với tao cốt chỉ dụ dỗ tao quyên tiền cho mấy con cá voi của cô ta thôi.
- Vậy thì vấn đề của anh là gì đây? -- David hỏi. -- Sao anh lại có vẻ khó chịu dữ vậy?
- Tại vì cậu em trai của tôi đã dụ khị tôi phải ở lại cái thị trấn nghèo nàn này và đi đến những cửa hàng dành cho em bé, và còn phải khiêng ba cái hộp chứa những đồ lỉnh kỉnh cũ mèm này nữa chứ. Mày mở cửa cái coi, được không? Không phải, là kiểu kia kìa. Kéo cánh cửa về phía trước, rồi sau đó mới vặn cánh cửa. Ê! Điện thoại của mày hay của tao đang reng vậy?
- Của em. -- David nói ngay khi họ bước vào nhà. -- Vâng? -- Anh nói vào máy. -- Đúng, đúng rồi, tốt lắm. Tôi sẽ đến đó trong thời gian sớm nhất.
Khi anh tắt máy, anh nhìn Amy, Jason, và thằng bé đầy nuối tiếc.
- Anh không thể ở lại được. Có một ca cấp cứu.
- Em thật ngại quá. -- Amy nói. -- Nãy giờ anh đã làm bao nhiêu việc rồi mà bây giờ không thể ở lại.
- Đúng rồi, tiếc thật. -- Jason vừa nói vừa mở cửa sẵn cho cậu em trai. -- Nhưng khi chỗ làm gọi thì mình phải đi thôi.
David nhăn nhó trên đường bước ra trước cửa:
- Ngày mai chúng ta có thể trang trí cây Noel. Anh rất muốn nhìn thấy nét mặt của thằng bé khi nó nhìn thấy ánh đèn trên cây Noel lần đầu tiên.
- Tụi này sẽ thâu phim lại cho. -- Jason nói nhanh. -- Bây giờ thì tao nghĩ mày nên đi cho sớm trước khi có người tắt thở.
- Vâng, đúng rồi. -- David nói sau khi đưa mắt nhìn Amy lần cuối với vẻ luyến tiếc. -- Anh sẽ gặp em...
Anh đã không có cơ hội nói hết câu bởi vì Jason đã đóng cánh cửa ngay trước mặt anh.
- Anh thật không được lịch sự với anh ấy cho lắm đấy. -- Amy nói. Cô ráng vờ như nhăn mặt khó chịu với anh, nhưng anh chỉ thấy mỗi nụ cười như ẩn hiện trên bờ môi của cô.
- Đúng là tôi xấu tánh thật. -- Jason đồng ý với cô. -- Nhưng bây giờ thì có nhiều thức ăn cho hai người chúng ta hơn. Và vả lại, tôi trang trí cây Noel đẹp hơn nó nhiều lắm.
- Có phải không đó? Vậy thì anh phải ráng lên mới có thể thắng được tôi. Tại vì tôi đã từng trang trí mấy cây Noel mà đã làm ông già Noel khóc sướt mướt đấy.
- Tôi thì đã từng trang trí một cây Noel tuyệt đẹp đến nỗi ông già Noel không chịu rời khỏi nhà tôi và tôi đã phải xô ông ấy ra ngoài trời tuyết, và khi ổng vẫn không chịu nhúc nhích, tôi đành phải lái chiếc xe do mấy con hươu của ổng kéo và đi phân phát tất cả quà cáp của ông ấy.
Amy cười lớn.
- Anh ngon lắm. Để xem trong mấy cái hộp này là cái gì nào.
- Không được. Chúng ta sẽ ăn trước. Tôi muốn để cho thằng Max ăn thử thức ăn dành cho em bé này và xem nó có thích hay không cái đã. Cái lò sưởi bằng củi này có xài được không vậy?
- Đỡ hơn cái bằng ga. -- Amy trả lời.
- Tôi lập lại. Cái lò sưởi này có còn xài được hay không?
Amy cười khúc khích.
- Nếu như anh mở cái chốt cửa rộng ra và nhóm lửa tuốt vào mé trong sát cái tường thì nó không sao. Bằng không thì nó sẽ ra rất nhiều khói.
- Cô đã bị nhiều lần rồi, phải không?
- Cứ cho là tôi đã để vài miếng thịt heo ở trên ngăn đá trong tủ lạnh và sau cái lần đầu tiên tôi thử nhóm lửa ở đây thì chúng đã trở thành thịt heo quay mất rồi.
Đến lượt Jason cười ngây ngất. Và khi anh cười thì thằng Max cũng áp cười theo, vỗ vỗ hai tay lên đùi nó và suýt chút nữa đã khiến cho mẹ nó ngã vì chao đảo.
- Con nghĩ chuyện đó mắc cười quá hả? -- Jason nói, vẫn cười lớn khi anh bế lấy thằng bé và thảy nó lên cao. Thằng Max quá đỗi thích thú vì trò chơi này, nó cười ré lên vì vui sướng cho đến khi bị nấc cụt. Sau đó Jason thọt léc nó và cậu bé cười lên rộn rã.
Khi Jason ngừng lại, ôm chằm thằng bé mồ hôi nhuễ nhoại sát vào mình, Amy đang nhìn anh với ánh mắt mà chưa từng có người phụ nữ nào nhìn anh như thế.
- Anh là một người đàn ông tốt đấy, anh Wilding. Một người đàn ông rất tốt.
- Có muốn gọi tôi là Jason không hả? -- Anh hỏi.
- Không. -- Cô vừa trả lời vừa quay đi nơi khác. -- Tôi sẽ đi hâm nóng thức ăn trong lúc anh nhóm lửa đây.
Không biết tại sao nhưng sự ngần ngại của cô về việc gọi anh bằng tên đã làm anh cảm thấy thích thú. Anh đặt thằng Max trên sàn nhà rồi sau đó bắt đầu nhóm lửa. Việc đó hơi lâu bởi vì cứ cách ba phút là anh phải kéo thằng Max tránh xa những đồ vật nguy hiểm cho cậu bé. Nhưng cuối cùng anh cũng đã thành công làm cho lò sưởi cháy lên mà không tạo ra nhiều khói. Anh đã để cho thằng Max chơi với chiếc đồng hồ đeo tay hiệu Breitling của mình (nó sẽ không còn y nguyên như cũ nữa), và Amy đi vào phòng với một khay thức ăn thật khổng lồ. Đã vậy còn có chai rượi và hai chiếc ly thủy tinh nữa chứ.
Jason giơ một chiếc ly lên và nhìn màu nước thủy tinh. Hiệu Waterford.
- David đúng là người biết hưởng thụ hén?
- Tôi cảm thấy có lỗi khi dùng bữa ăn tối này mà không có mặt anh ấy. -- Amy nói. -- Bởi vì cũng nhờ cái tài làm bác sĩ của ảnh mới được bệnh nhân đền đáp bữa ăn này.
- Chúng ta lúc nào cũng có thể để dành lại một ít, để vào tủ lạnh, và nó có thể ăn vào ngày mai.
Amy nhìn xuống bữa ăn thật ngon miệng trên cái khay. Nào là sà lách và rau quả, thịt cừu nướng, khoai tây...
Cô nhìn lên Jason.
- Tôi không có bao ni lông nào để bịt lại hết.
- Vậy thì ý trời đã định. Chúng ta phải tự mình xơi hết cả thôi.
- Chắc là vậy quá. -- Amy nói với vẻ nghiêm túc và rồi họ cùng bật cười và tự nhiên ăn.
Thằng Max ngồi trên đùi Jason, một tấm khăn thật to choàng ngang cổ cậu bé, và ăn hết tất cả mọi thứ được đưa tận miệng. Amy đã nghĩ rằng nó chỉ thích ăn thức ăn quậy nhuyễn, nhưng giờ thì cô thấy việc đó không đúng qua cái cách cậu bé dzớt hết cả một hủ thịt cừu với sốt làm bằng bột tiêu. Và sau đó nó lại nhào qua ăn luôn khoai tây nghiền nhừ với tỏi của Jason.
- Vậy mà tôi tưởng đâu em bé thích thức ăn không mùi vị chứ. -- Amy nói với vẻ ngạc nhiên.
- Không có một người nào lại thích ăn đồ ăn lạt lẽo cả. -- Jason hạ giọng nói.
Ba mươi phút sau, Amy đã cho thằng Max bú sữa cho đến khi cậu bé ngủ say với một nụ cười hồn nhiên như thiên thần trên gương mặt của nó.
- Anh có nghĩ là tại thức ăn không, hay là tại căn phòng mới mà nó nhìn dễ thương như thế hả?
Amy hỏi khi nhìn xuống cậu con trai một trong chiếc nôi mới của nó một cách yêu thương.
- Tôi nghĩ rằng thằng bé rất vui vì nó có một người mẹ yêu thương nó hết lòng. -- Jason nói rồi mỉm cười khi Amy ửng hồng đôi má.
- Nè anh Wilding, nếu như không phải tôi đã biết trước, thì có lẽ tôi sẽ nghĩ là anh đang tán tỉnh tôi đấy.
- Tôi nghĩ là có những việc còn lạ lùng hơn nữa đã xảy ra đấy chứ. -- Anh nói và sau đó khi cô nhìn có vẻ khó hiểu, anh bảo. -- Lẹ đi, cô nương, ta còn một cây Noel đang chờ được trang trí kia kìa.
Trong suốt cuộc đời anh, Jason biết rõ anh chưa bao giờ thích thú trong việc trang trí một cây Noel nào như với lần này. Khi còn bé, anh và David thường hay cằn nhằn từng phút vì phải làm việc này. Khi trong nhà không có người phụ nữ thì không có mùi của bánh nướng, không có tiếng nhạc, chỉ có cha của họ, người mà bản thân luôn luôn khó chịu. Ông phải dựng lên một cây Noel, không thôi thì em gái của ông sẽ lải nhải suốt cả năm, bảo rằng bà nên nuôi hai cậu cháu trai hơn là để cho người anh làm biếng của bà nuôi.
Ngay lúc này, khi Jason treo những sợi dây đèn mà Amy đã tháo ra cho khỏi bị rối, anh thấy mình tự kể lể cho cô nghe về thời thơ ấu của anh. Anh cũng chẳng buồn giải thích tại sao anh đã ở chung nhà với David trong khi anh chỉ là một "người anh họ", và cô cũng chẳng thèm hỏi đến. Ngược lại, Amy đã kể cho anh nghe về lúc cô còn nhỏ. Cô là con một, ở với mẹ, và khi cô hỏi cha cô là ai, mẹ cô đã bảo rằng đó không phải là chuyện cô phải bận tâm đến.
Cả hai câu chuyện của họ đều có vẻ buồn bã và rõ ràng là đơn tẻ, nhưng khi họ kể cho nhau nghe, họ trêu nhau, và Amy đã bắt đầu ra một cuộc thi xem ai có cha mẹ khó chịu nhất. Mẹ của Amy là một người đàn bà ở sạch nhất trên đời và rất ghét Giáng Sinh bởi vì những thứ lôi thôi được bày ra vào ngày lễ này. Còn cha của Jason thì ghét bị nếp sống hằng ngày của ông rối tung lên.
Họ bắt đầu tưởng tượng một cuộc hôn nhân giữa hai ông bà sẽ như thế nào. Ba của Jason vừa chơi đánh bài vừa búng tàn thuốc văng tung tóe khắp phòng và mẹ của Amy thì với một cái máy hút bụi dính trên cánh tay phải của bà thường xuyên.
Rồi họ suy đoán xem hai ông bà sẽ sinh ra những đứa con như thế nào và quyết định rằng chúng cũng sẽ hoàn hảo như chính bản thân họ vậy, nếu như cha mẹ của họ thật sự là vợ chồng. Jason ra vẻ nghiêm trang đến nỗi gương mặt anh gần như vỡ ra khi anh bật cười, và Amy thì sống trong một căn nhà mà nói ra có thể làm cho mẹ cô đứng tim.
- Ôi, đẹp quá! -- Cuối cùng Amy thốt lên. Cô đứng lùi lại để nhìn cái cây Noel đã xong phân nửa.
- Ước gì tôi có đem theo một cái máy ảnh bên mình. -- Jason nói. -- Cái cây Noel này đáng để giành làm lưu niệm lắm.
- Tôi không có máy chụp hình, nhưng mà tôi có thể... -- Cô im bặt và nhoẻn miệng cười với anh. -- Anh ráng treo cho xong mấy sợi dây kim tuyến kia đi trong lúc tôi có một bất ngờ cho anh. Không, đừng quay lại đây, hãy nhìn bên kia kìa.
Anh nghe tiếng cô hối hả đi vào phòng ngủ, sau đó trở lại và ngồi xuống chiếc ghế xấu xí, cũ kỹ hình hoa hướng dương. Anh mong được thấy cô đang làm gì chết đi được, nhưng anh không dám nhìn. Cho đến khi anh treo sợi dây kim tuyến cuối cùng rồi cô mới bảo anh có thể quay đầu lại.
Khi anh quay lại, anh có thể thấy là cô đang giơ một tờ giấy trắng lên, và trên đùi cô là một cuốn sách với một cây bút chì. Anh cầm lấy tờ giấy và nhìn vào đấy. Đó là một hình vẻ vui nhộn về anh đang chen lấn giữa một tá dây đèn để trang trí cây Noel. Cái cây thì ở phía sau anh. Tấm hình có vẻ kỳ diệu, tếu lâm, và cùng một lúc lại có vẻ sâu sắc, tạo cho anh có vẻ như thể anh đang chú tâm và bỏ tất cả yêu thương vào trong công việc này.
Jason ngồi xuống ghế sofa với bức họa trong tay anh.
- Tấm hình nhìn hay thật.
Amy cười ngất.
- Anh có vẻ ngạc nhiên thì phải.
- Quả thật tôi rất ngạc nhiên. Tôi tưởng cô bảo cô không có tài năng gì hết mà. -- Giọng anh thật nghiêm chỉnh.
- Không có tài năng gì xuất sắc cả. Đâu có ai lại muốn mướn một người biết vẽ những hình hoạt họa chứ.
Jason không trả lời câu nói đó của cô.
- Nếu như cô còn những bức họa như thế này nữa, đi lấy nó và đem đến đây cho tôi đi.
- Dạ, anh Hai! -- Amy đứng dậy và đưa tay lên chào anh. Cô cố gắng ra vẻ như không có gì quan trọng, nhưng cô chạy như bay để tuân theo lệnh của anh. Và trong vài giây, cô đã trao cho anh một phong bì màu nâu phai màu, thật dày, được buộc lại bởi một sợi dây.
Jason biết rõ là Amy đang nín thở trong lúc anh xem những bức họa, và anh không cần phải hỏi xem cô đã từng cho ai xem qua chúng chưa, bởi vì anh thừa biết cô chưa bao giờ cho người khác xem cả. Bởi dù cho cô cố gắng ra vẻ can đảm như thế nào đi chăng nữa, cuộc sống với một gã nghiện rượu như Billy Thompkins chắc chắn phải vất vả lắm.
- Tấm nào cũng đẹp. -- Anh vừa lật từng trang xem vừa nói.
Đa số những bức họa đều vẽ thằng Max, từ lúc mới sinh cho đến bây giờ, và tất cả đều có nét rõ rệt, từng đồ vật, từng đồ chơi mà một em bé có thể với tay tới. Có một tấm, thằng Max nhìn lên cái bong bóng với vẻ thơ ngây, hai tay với lên để chụp lấy nó với vẻ hớn hở.
- Tôi thích chúng lắm. -- Anh nói lúc cất mấy bức họa lại vào trong phong bì một cách cẩn thận. Máu làm ăn trong người anh muốn cho cô biết về việc xuất bản trên báo chí và sách, nhưng anh cố kiềm chế mình lại. Ngay bây giờ anh nghĩ rằng tất cả anh chỉ có thể làm là ban cho cô một lời khen mà thôi.
- Tôi rất là thích mấy bức họa này và cám ơn cô đã cho tôi xem nó.
Amy cười với anh, một nụ cười rạng rỡ đến độ gần như vỡ cả gương mặt cô ra làm đôi vậy.
- Anh là người duy nhất đó giờ thấy được chúng. Ngoại trừ mẹ tôi ra, và bà đã bảo tôi đừng lãng phí thời gian của mình.
- Vậy chứ bà ấy muốn cô làm cái gì?
- Trở thành một luật sư.
Mới đầu Jason tưởng rằng cô đùa, nhưng rồi khi anh thấy đôi mắt long lanh.
- Tôi có thể tưởng tượng cô đang bênh vực cho một tội phạm đấy. "Làm ơn mà, thưa quan Tòa. Anh ấy xin hứa là sẽ không làm như thế nữa. Anh ấy thề nếu nuốt lời sẽ chết chẳng toàn thây. Anh ta sẽ không bao giờ giết người hơn là 22 người phụ nữ bé bỏng mà anh ta đã giết đâu. Tôi năn nỉ quan Tòa mà."
Anh nhái giọng của Amy thật giống làm cho cô lấy một cái gối lên và ném về phía anh, nhìn anh làm một con vịt bay qua bay lại như thể anh sẽ bị thương nếu như vật đang bay đụng trúng.
- Anh đúng là một người đáng ghét mà. -- Cô cười ngất. -- Nếu như học luật thì tôi cũng có thể làm một luật sư giỏi đấy. Tôi cũng thông minh lắm mà, anh không biết sao.
- Đúng vậy, quá đúng đấy chứ. Nhưng mà hình như lúc nào cô cũng có vẻ là người bị thua thiệt.
- Nếu như tôi không phải thế, thì anh đã không có chỗ nào để đón Giáng Sinh rồi. -- Cô trả đũa.
- Cũng đúng. -- Anh nhe răng cười. -- Và tôi phải nên cám ơn cô về việc đó.
Khi Jason nói lời này, anh nhìn vào đôi mắt của cô và phát giác ra rằng anh rất muốn hôn cô. Nếu không hôn cô, chắc anh chết mất.
- Tôi nghĩ tôi nên đi ngủ là hơn. -- Cô nói nhẹ nhàng khi cô đứng dậy và tiến thẳng về phòng ngủ của mình. -- Thằng Max là một đứa bé thức rất là sớm và ngày mai còn nhiều việc phải làm lắm đấy. -- Cô đi được nửa đường thì quay lại nhìn anh. -- Tôi không có ý bảo rằng tôi đã giúp đỡ anh khi cho anh ở lại đây đâu. Sự thật là anh đã làm mùa Giáng Sinh này thật có ý nghĩa cho thằng Max và tôi. Cả hai chúng tôi đều rất thích sự có mặt của anh.
Jason chẳng biết nói gì hơn là gật đầu thay cho lời cám ơn. Anh không thể nhớ được bất cứ người nào nói với anh rằng họ thích anh chỉ vì sự hiện diện của anh.
- Chúc ngủ ngon. -- Anh bảo. Rồi sau đó anh ngồi thật lâu trước ngọn lửa sắp sửa tàn nơi lò sưởi, nghĩ ngợi xem mình đang ở đâu và đang làm những gì.
CHƯƠNG 8
Có một mùi gì đó đã đánh thức Jason. Anh biết đó là mùi gì nhưng nhất thời lại không nghĩ ra được. Anh đã từng ngửi được cái mùi này từ lâu lắm trong quá khứ và chỉ nhớ được một cách mơ hồ. Đánh hơi bằng mũi, anh tuột xuống khỏi giường, mặc vào cái quần dài đã nhăn nhúm và hướng về phía có ánh đèn. Anh tìm thấy Amy trong nhà bếp. Thằng Max đang ngồi trên chiếc ghế cao dành cho em bé, mặt mũi và tay của nó dính đầy thức ăn, và áo quần ẩm ướt để khắp mọi nơi. Áo, quần, và quần lót được máng trên ngọn đèn, khung cửa, khe nứt trên tường ngay cái lò. Và ở chính giữa của mọi vật, Amy đang đứng trước tấm ván ủi đồ và dùng một cái bàn ủi mà có thể nói là nên được chưng bày trong viện bảo tàng.
- Đã mấy giờ rồi vậy? -- Jason hỏi với vẻ ngáy ngủ.
- Tôi nghĩ chắc cũng gần năm giờ rồi. -- Amy trả lời. -- Sao vậy?
- Cô đã thức bao lâu rồi?
Cô lật cái áo đang ủi sang bên kia để cho tay áo bị nhăn nhúm lên trên.
- Gần suốt cả đêm rồi. Thằng chó con này, nó khoái làm xáo trộn ban ngày và ban đêm lắm.
Ngáp một cái thật dài, dụi dụi đôi mắt, Jason ngồi xuống bàn bên cạnh chiếc ghế cao của thằng Max và đưa cho nó một trái đào đã khô. Lặng lẽ, anh đi đến bên cạnh những áo quần được máng chung quanh phòng. Đã lâu lắm rồi từ khi Jason còn là một đứa bé và ba của anh phải trải áo quần của họ để cho khô, nhưng cái mùi vương lại từ đống áo quần khô đó là một mùi mà người ta khó có thể nào quên được.
- Cái máy sấy đâu rồi?
- Đã bị hư từ một năm trước và tôi vẫn chưa có tiền để đem nó đi sửa. Nhưng mà máy giặt vẫn còn tốt lắm.
Jason đứng để tay sau lưng mình để duỗi người ra. Sau đó anh bước lại phía sau Amy và giựt sợi dây điện của bàn ủi ra khỏi ổ điện.
- Tôi phải làm xong cái này. Nó cần phải...
- Đi ngủ đi. -- Jason nói khẽ. -- Không, đừng nói một lời phản đối nào hết. Trở về phòng. Ngủ đi.
- Nhưng mà thằng Max... Và còn mớ quần áo này, và...
- Đi đi. -- Jason ra lệnh với một giọng thật nhẹ, và thoáng chốc, anh ngỡ rằng Amy sắp khóc vì biết ơn. Nở một nụ cười, anh hất mặt về hướng phòng ngủ, và với vẻ biết ơn, cô đi vào phòng và đóng cửa lại.
- Được rồi, bạn già ạ. -- Jason nói. -- Để xem coi chúng ta còn nhớ cách ủi đồ không nhé.
Dứt lời, Jason ghim bàn ủi vào lại ổ điện và bắt đầu với công việc.
-------o0o-------
Đến 8 giờ sáng, điện thoại di động của Jason reng và anh kẹp nó trên vai trong lúc ủi cho xong một cái áo.
- Có phải em đã đánh thức anh không? -- David hỏi anh trai của mình.
- Dĩ nhiên rồi. -- Jason nói. -- Mày cũng biết là tao làm biếng lắm mà. Đừng! Bé Max, đừng đụng đến cái đó! Thế cậu muốn gì đây hả cậu em trai của tôi?
- Em muốn có thời gian riêng rẽ với Amy đó. Nhớ không? Đó là lý do cho việc chúng ta đang làm mà. Em muốn dẫn cô ấy ra ngoài tối nay và ngày mai. Em còn lấy được vé cho buổi dạ hội Bellringers nữa nè.
Jason biết rất rõ dạ hội Bellringers là một buổi liên hoan quan trọng đáng tham dự ở cả miền Tây - phân nửa tiểu bang Kentucky. Và việc lấy được vé cho buổi dạ hội đó thì gần như là chuyện không thể nào.
- Vậy mày đã giết ai để có được mấy tấm vé đó hả?
- Em không có giết mà là em đã cứu. Em cứu sống được người chủ tọa cho buổi lễ đó hay là có chức quyền gì đó. Sao cũng được, ông ấy đã cho em vé. Một ngày trước Giáng Sinh, em sẽ cầu hôn. Anh Jason? Anh Jason? Anh có đó không?
- Xin lỗi. -- Jason nói một lượt khi anh trở lại với cái điện thoại. -- Thằng Max nó giựt sợi dây điện của cây đèn và mém chút đã gặm sợi dây điện rồi. Hồi nãy mày nói gì vậy?
- Em nói là ngày mai em sẽ cầu hôn với Amy. Anh Jason? Anh có đó không vậy? Thằng Max lại làm cái gì nữa đây?
- Nó không có làm gì hết. -- Jason quát. -- Nó là một đứa bé rất ngoan và nó chẳng có phá cái gì cả.
David ngừng một lát.
- Em không có ý ám chỉ là nó làm việc gì đó "xấu". Chỉ là trẻ em cỡ tuổi thằng Max thì thường hay phá phách này nọ mà thôi. Đó là một quá trình bình thường và tự nhiên khi lớn lên, và nó sẽ...
- Mày không cần phải giở cái giọng bác sĩ đó ra với tao. -- Jason càu nhàu.
- Ay da! Hình như tâm trạng anh không được tốt sáng nay thì phải. Sao cũng được, Amy đâu rồi anh?
- Tuy đó không phải là chuyện của mày, nhưng mà cô ấy đang ngủ trên giường và tao đang trông chừng thằng Max. Và đang ủi đồ. -- Anh nói thêm, biết rằng David gần muốn xỉu với cái tin đó.
- Anh làm cái gì chứ?
- Ủi đồ. Parker đổ bùn lên quần áo mà cô ấy đưa đến cho tao, nên Amy đã giặt chúng, và bây giờ thì tao đang ủi nó đây. Bộ mày thấy lạ lắm sao?
- Ồ không. -- David nói khẽ khàng. -- Chỉ là em không hề nghĩ rằng anh biết ủi đồ, thế thôi.
- Vậy chứ mày nghĩ ai đã ủi quần áo của mày khi mày còn nhỏ hả? -- Jason gắt gỏng. -- Ba ư? Hừ. Ông ấy phải đi làm kiếm tiền để mua đồ ăn, cho nên tao phải... không nói nữa. Mày định nói với tao cái gì thế? Chờ chút, tao phải đi kiếm thằng Max.
- Jason, người anh đáng yêu của em à. -- David nói vài phút sau. -- Em nghĩ là em nên nói trực tiếp với Amy thì tốt hơn. Em muốn hẹn cô ấy ra ngoài tối nay và tối mai, và em nghĩ là em nên tự mình hỏi cô ấy.
- Cô ta đang bận.
- Có phải có chuyện gì đang xảy ra mà em nến biết hay không hả? -- David hỏi. -- Anh và Amy không phải có...
- Không, tụi tao chẳng có gì hết! -- Jason nói nhanh. -- Cái cuối cùng mà tao cần trong cuộc đời mình là một người đàn bà tửng tửng như cô ấy. Người đàn ông nào mà chấp nhận lấy cô ta thì suốt ngày sẽ phải chăm sóc cho cô ấy. Cô ta biết cột dây giày thì cũng đã là một chuyện đáng mừng rồi. Cả việc nuôi sống bản thân mình cô ta còn chưa làm được nữa, huống hồ chi là thêm một đứa bé, và...
- Được rồi, được rồi, em đã biết anh muốn nói gì rồi. Thế thì anh nghĩ sao hả?
- Nghĩ sao về việc gì?
David thở một hơi thật dài.
- Anh nghĩ rằng em hẹn Amy ra ngoài đêm nay và ngày mai có được không? Anh có thể giữ thằng bé không?
- Tao có thể giữ thằng Max mãi mãi. -- Jason nói với một chút giận dữ. -- Dĩ nhiên rồi, mày có thể đi chơi với Amy. Tao biết chắc là cô ấy sẽ rất thích khi được đi.
- Em nghĩ là em nên tự mình hỏi cô ấy.
- Tao sẽ không đánh thức cổ dậy chỉ để nói chuyện trên điện thoại đâu. Khoảng mấy giờ thì cô ấy phải sẵn sàng tối nay hả?
- Bảy giờ.
- Được rồi. Giờ thì cho tao gặp Parker coi.
- Cô ấy... à... cô ấy chưa thức.
Jason quá đỗi ngạc nhiên với tin này, đến nỗi anh để quên cái bàn ủi ịnh trên chiếc áo cho đến khi nó xém cháy.
- Chết tiệt! -- Anh giơ cái bàn ủi lên nói. -- Đánh thức cô ta đi. -- Jason ra lệnh và sau đó anh sửng sốt khi nghe tiếng cô thư ký của mình ngay tức thì.
Sau một lát để lấy lại sự bình tĩnh, Jason đã bảo Parker lấy thêm hai vé cho buổi dạ hội Bellringers.
- Anh cũng biết là việc đó gần như không thể nào chứ. -- Cô nói và lại một lần nữa Jason ngừng lại trong sửng sốt.
Trời đất ơi, cô thư ký của anh có được bình thường không đây? Những việc khó khăn đến cỡ nào cũng không làm cô khuất phục cơ mà.
- Lấy chúng đi. -- Anh bảo với vẻ hơi bực bội. Thật ra thì chuyện gì đã xảy ra trong cuộc sống của anh chứ? Trước đó là hai phó giám đốc của anh tự ý xen vào chuyện riêng của anh mà không có sự đồng ý của anh, và bây giờ thì Parker đang nói với anh là việc anh muốn thật khó hoàn thành. Nếu như anh muốn một người nào đó không thể làm những việc khó khăn thì anh đâu có trả cho cô ta tiền lương khổng lồ như thế chứ.
- Tôi sẽ cần đến bộ côm lê ở nhà bên New York. -- Anh tiếp tục nói. -- Và Amy sẽ cần cái gì đó thích hợp để mặc cho buổi dạ hội. Cái tiệm nào ở trên đại lộ Năm đó?
- Dior. -- Parker nhanh chóng trả lời.
- Đúng rồi. Dior.
- Và tôi nên kiếm ai để đi tham dự cùng với anh đây? -- Cô hỏi.
- Ôi trời, đúng rồi, người bạn đêm đó của tôi. -- Anh nói và phát hiện ra rằng anh chưa hề nghĩ đến việc ấy một chút nào. Nhưng mà rồi anh cũng có nghĩ đến bất cứ chuyện gì đâu, nếu như không thì anh đã phải nghĩ đến việc tại sao anh lại đi tham dự buổi lễ dạ hội đó trong khi anh phải ở nhà trông chừng thằng bé. Và nếu như cả anh và Amy đều đi vắng, ai sẽ giữ thằng Max đây?
- Tôi tin rằng có rất nhiều quý cô sẽ được rảnh để đi với anh cho dù có thông báo với họ trong thời gian ngắn nhất. -- Parker nói một cách chắc chắn, quả quyết theo thói quen của cô.
Trong phút chốc, Jason ngừng lại để nghĩ đến những người đàn bà không ràng buộc mà anh từng quen. Và khi anh nghĩ đến họ, anh biết rõ tất cả những người họ sẽ có cái nhìn không tốt về Amy, và nhất là còn nhiều chuyện.
- Parker này, hãy đi kiếm cho mình một cái áo dạ hội đi nhé. Cô sẽ đi cùng tôi đêm đó.
Đến lượt cô ngạc nhiên và Jason suýt chút đã cười khi nghe sự ngần ngại trong giọng nói cô ấy.
- Vâng, thưa giám đốc. -- Cuối cùng cô cũng lên tiếng.
- À, và hãy cho mấy người làm tóc và trang điểm sang đây cho Amy. Cứ bịa ra một cái cớ gì đó để cho cô ấy không biết là do tôi làm nhé.
- Vâng, thưa giám đốc. -- Parker nói nhẹ nhàng. -- Còn gì nữa không ạ?
Jason nhìn xuống thằng Max đang cạp cái đuôi của một con vịt đồ chơi màu vàng một cách thích thú. Nhìn qua món đồ ấy, có lẽ ba của nó đã từng gặm qua 30 năm về trước rồi, và Jason nghĩ không biết nước sơn đó có chất chì hay không nữa.
- Mọi việc vẫn bình thường ở bên nhà ba tôi chứ?
- Xin lỗi, anh nói gì? -- Parker hỏi.
- Tôi hỏi xem cô và Charles có thoải mái ở nhà ba tôi không.
- Dạ vâng. -- Cô ngập ngừng. -- Tôi xin lỗi, thưa giám đốc, vì bình thường anh đâu có hỏi những câu hỏi cá nhân như thế. Nhưng mà vâng, chúng tôi đều tốt lắm. Hiện tại thì thế.
- Ý cô là sao? Bây giờ sao chứ?
- Anh Charles đã phải sửa sang một vài thứ, nhưng anh ấy đã không sao rồi. Ảnh sẽ đến nhà anh sớm thôi. Và ba của anh nhắc anh là anh và cô Thompkins và thằng bé phải có mặt ở đây trong bữa ăn tối đêm Giáng Sinh đấy. Khoảng ba giờ chiều có được không ạ?
Jason bỏ qua gần như mọi điều mà cô nói và vào thẳng vấn đề.
- Sửa sang cái gì hả?
- Cái nhà bếp cần phải... mở rộng ra.
- Parker! -- Anh cảnh cáo.
- Anh Charles đã đập vỡ mé sau của nhà ba anh và thêm vào một cái nhà bếp cỡ cho một nhà hàng nho nhỏ. Ảnh đã phải trả tiền cho mấy người thợ gấp ba lần để làm việc trong vòng 24 tiếng đồng hồ để hoàn tất căn phòng nhanh chóng. Sau đó ảnh đã mua đủ tất cả các dụng cụ để trang trí căn phòng, và... ôi... ba anh thì mỗi đêm đều hưởng thụ những buổi tiệc hoang phí, và...
- Tôi không muốn nghe nữa. Chúng tôi sẽ có mặt ở đó lúc ba giờ vào ngày Giáng Sinh và đừng có quên mấy bộ đồ đó nha.
- Dĩ nhiên là không rồi, thưa giám đốc. -- Parker nói trước khi anh cúp máy.
Mười phút sau Amy thờ thẩn bước vào trong nhà bếp, nhìn có vẻ như một người đàn bà dễ chịu nhất trên đời cho đến khi cô nhìn thấy áo quần đã được ủi xong hết.
- Bây giờ thì làm sao tôi có thể trả nợ anh tiền đã mua đồ đạc chứ? -- Cô than vãn khi ngồi xuống một cái ghế đã bị lung lay. Thằng Max thì đang ngồi trong chiếc ghế cao mới mua của nó một cách hài lòng, gương mặt nó bị dính năm, sáu loại màu của các thứ khác nhau.
- Tôi hứa là tôi sẽ làm cho mọi thứ trở nên dơ bẩn lại hôm nay để cho cô có thêm việc làm ngày mai. -- Jason mỉm cười, rõ ràng là không lo lắng gì đến việc cô sẽ trả nợ anh bằng cách nào. -- Bây giờ thì cô có thể coi chừng thằng Max trong khi tôi đi tắm không hả? Tôi đã mặc cái áo này mấy ngày rồi và tôi rất muốn thay nó đây.
- Vâng, dĩ nhiên rồi. -- Cô thì thầm khi bế thằng Max lên. Một khi thằng Max nhìn thấy mẹ nó, cu cậu đã bắt đầu khóc ré lên và đòi ra khỏi chiếc ghế cao.
Jason dừng lại một lát nơi cánh cửa. Sẽ không có gì tệ hại xảy ra trong vòng 15 phút kế tiếp chứ, có không nhỉ? Anh tự hỏi bản thân, rồi đưa cái nhìn lần cuối về Amy và thằng bé trước khi rời khỏi phòng.
CHƯƠNG 9
- Anh Wilding. -- Amy nói với vẻ hăng hái ngay khi anh trở ra ngoài nhà bếp 30 phút sau. -- Hãy đến đây và gặp anh Charles nè.
Khi Jason vừa mới nhìn thấy tên đầu bếp phong lưu bé nhỏ của anh thì anh đã biết anh đang gặp rắc rối rồi đây. Charles cao khoảng 1 mét 54, đẹp trai như một diễn viên điện ảnh, và rất đa tình. Anh ta tán gái một cách táo bạo và Jason dám chắc là đã có nhiều người khách đến dự tiệc nhà anh bị xiêu lòng vì cái tên này rồi. Nhưng mà Jason không bao giờ hỏi đến việc đó. Anh cảm thấy tốt hơn hết là đừng biết những chi tiết về đời tư của đầu bếp riêng của mình. Thường thì lúc nào anh ta cũng đi theo Jason đến bất cứ nơi nào anh đến và chuẩn bị những bữa ăn tuyệt vời đến khó mà tưởng tượng được. Và để đổi lại cho những món ăn này, Jason đã phớt lờ đi những tật xấu của anh ta.
Nhưng giờ phút này, nhìn thấy Charles đang ngồi bên cạnh Amy, tay cô ấy trong tay hắn, anh chỉ muốn đuổi người đầu bếp của mình ra khỏi đây và đừng bao giờ trở lại.
- Đây là người đàn ông đã làm ra những món ăn tuyệt vời mà thằng Max thích ăn nè. Hình như anh David đã nói thêm chút xíu rồi thì phải. Thật ra không có hãng nào đang thử chế biến đồ ăn em bé đâu. Chỉ là anh Charles đây đang nghĩ đến việc làm ăn mà thôi. Và anh ấy ở ngay đây tại Abernathy nè. Ngạc nhiên quá phải không?
- Ờ, ngạc nhiên muốn chết luôn. -- Jason vừa nói vừa tháo một sợi dây điện ra khỏi miệng thằng Max.
- Và nãy giờ tôi đã khuyên anh ấy nên nghĩ đến việc kinh doanh của riêng mình. Anh nghĩ anh ấy có nên không hả?
Charles nhìn lên người chủ của mình với đôi mắt lóng lánh, rõ ràng là anh đang thích thú với cả vở kịch trước mắt.
- Tôi nghe nói anh ta có một cái nhà bếp có thể nấu ăn cho cả một công ty. -- Jason vừa nói vừa trừng mắt nhìn đầu bếp của mình. Chỉ có người có tài năng cỡ như Charles mới có thể thoát khỏi những việc mà anh ta đã làm.
- Vâng, đúng rồi. -- Charles nói với một giọng mà anh ta dùng với phụ nữ. Còn trong bếp của mình thì anh ta lại dùng một giọng khác xa, cái giọng ra lệnh mà không cho phép ai không tuân theo. Nhưng mà bây giờ anh ta đang nói vẻ vuốt ve cùng Amy. -- Anh có một cái nhà bếp tuyệt nhất đấy. Những cái nồi bằng đồng từ Pháp, một cái lò nấu ăn bự gần bằng căn phòng trọ đầu tiên của anh vậy. Em phải đến và xem cho biết mới được.
- Ôi, em sẽ thích lắm. -- Amy nói vẻ hớn hở. -- Không chừng anh có thể dạy cho em nấu vài món ăn nữa.
- Anh sẽ cho em tất cả những gì em muốn. -- Charles nói một cách quyến rũ và cùng lúc nâng bàn tay cô để hôn lên đấy.
Nhưng ngay trong lúc môi của Charles gần chạm vào làn da của Amy, Jason đã tình cờ vấp vào chiếc ghế cao của thằng Max, và tiếng va chạm làm cho cô giật mình né xa. Thằng Max sợ hãi vì tiếng ồn ào nên nó bắt đầu hét toáng lên, và Amy phải bế nó lên từ dưới sàn nhà.
Một lát sau cô đã dỗ được nó và cô quay sang Jason.
- Sao hả, anh nghĩ sao về việc anh Charles sẽ mở một công ty nho nhỏ? Em đã bảo với anh ấy là anh rất giỏi về những việc này và sẽ cho anh ấy một lời khuyên tốt.
Khi Jason chỉ đứng đó trong im lặng, cô nhìn Charles với vẻ lo lắng:
- Ừ thì em nghĩ đó là một ý kiến hay ấy mà. Thằng Max đã ăn đồ ăn của anh trong ngày vừa qua còn nhiều hơn cả thời gian ngắn ngủi trong cuộc đời của nó nữa. Nếu như anh muốn thử thêm, em có thể kêu gọi vài người đàn bà khác để anh có thể cho họ thử các món ăn này và họ sẽ cho anh biết thêm ý kiến. Và tụi em sẽ viết thư giới thiệu cho anh.
Trong chốc lát, Jason cười khẩy với ý nghĩ này. Charles và thức ăn cho trẻ con! Một ý kiến thật buồn cười làm sao. Charles là một người tự cao đến nỗi anh ta phàn nàn về việc người ta mặc đồ gì khi họ ăn thức ăn anh ta nấu. "Người đàn bà đó làm rớt bánh quy giòn vào trong tô súp của tôi". Có một lần anh ta đã nói như thế, sau đó không bao giờ chịu nấu ăn cho cô ta nữa, và bảo rằng cô ấy làm phí thời gian của anh ta. Và sau đó thì Jason biết được anh ta nói đúng. Người đàn bà đó quả là một kẻ đào mỏ với lòng tham bao la.
Nhưng ngay bây giờ, Jason có thể thấy được là Charles đang suy nghĩ đến ý kiến của Amy về việc kinh doanh riêng. Cũng có nghĩa là anh sẽ mất đi người đầu bếp của mình!
- Anh không biết nấu ăn cho một em bé khó khăn đến cỡ nào đâu. -- Amy đang nói. -- Nếu như mình nấu một trái bí thì cũng đủ cho 12 bữa ăn và đâu có ai lại muốn ăn món bí cho cả một tuần lễ đâu chứ?
- Anh hiểu rồi. Đúng là rắc rối thật. Bữa giờ anh có nếm thử thức ăn từ trong mấy cái hủ đó đâu. Cho đến khi tuần này đấy chứ. Toàn là những món thấy ghê, dở ẹt. Hèn chi mà trẻ em của nước Mỹ ghét những món ăn tốt cho sức khỏe và chỉ thích sống với thịt bằm và xúc xích kẹp bánh mì.
- Quá đúng. Bởi vậy cho nên...
Cô dừng lại vì Jason bất ngờ xen vào chính giữa họ.
- Tôi nghĩ là chúng tôi cần sửa soạn để ra ngoài bây giờ, cho nên tốt nhất là anh về đi. -- Anh nói với Charles.
- Nhưng mà chúng tôi mới vừa bàn đến việc này thôi mà. Tôi muốn nghe thêm về ý kiến sản xuất thức ăn em bé này. Có thể tôi sẽ làm được...
- Cũng có thể là anh sẽ không làm được gì. -- Jason nói khi anh kéo cái ghế ra sau để cho Charles có thể đứng dậy. Trời ơi, nếu như anh phải mất đi người đầu bếp của mình vì câu chuyện của David thì anh sẽ...
- Vì em, người phụ nữ xinh đẹp của anh. -- Charles thao thao bất tuyệt. -- Anh sẽ mang thức ăn miễn phí đến đây mỗi tối cho hai tuần lễ tiếp theo. Và có thể cả cơm trưa nữa.
- Ôi, thật ư, nhưng em đã có làm gì đâu. -- Amy nói nhưng cô đang ửng hồng đôi má một cách dễ thương khi một lần nữa, Charles lại định nâng tay cô lên để hôn.
Nhưng Jason bước đến ngay giữ họ và tiếp theo đó là Charles đã ra khỏi cửa.
- Tôi có thể ở trong một khách sạn đắc tiền nhất trên thế giới mà vẫn rẻ hơn những gì tôi phải trả cho chuyến đi này. -- Jason lầm bầm lúc anh tựa người ra sau cánh cửa.
- Anh thật là bất lịch sự với anh ấy. -- Amy nhăn mặt nói. -- Tại sao vậy?
Khi Jason không thể nghĩ được một lý do nào để giải thích cho hành động của anh, anh bế thằng Max lên và bắt đầu hướng về phòng khách.
- Tôi nghĩ chúng ta nên đi mua sắm hôm nay. -- Anh nói qua vai. -- Trừ khi cô đã mua sắm cho lễ Giáng Sinh hết cả rồi.
- Ồ không, tôi chưa mua gì cả. Tôi... à... vâng, đợi tôi một lát, tôi sẽ sửa soạn xong ngay thôi. -- Cô nói rồi biến mất vào phòng ngủ của mình.
- Bài học thứ nhất đấy anh bạn nhỏ. -- Jason vừa nói vừa giơ thằng Max lên cao qua khỏi đầu anh. -- Đó là nếu như mình muốn chi phối sự suy nghĩ của một người phụ nữ thì hãy nhắc đến việc mua sắm. Tệ hại nhất chúng ta phải làm chỉ là đi một ngày trời ở các tiệm đồ, nhưng mà vẫn đỡ hơn là trả lời những câu hỏi mà mình không muốn trả lời.
CHƯƠNG 10
- Có phải anh Charles từng là nhân tình của anh không hả?
Amy hỏi liền khi họ vừa ngồi vào xe của Jason. Chiếc xe bây giờ sạch sẽ hơn nhiều vì cô đã bỏ mấy tiếng đồng hồ để dọn dẹp, lau chùi nó. Nhưng bên trong, những tấm nệm trên ghế đều đã bị hư hết.
- Là cái gì của tôi chứ? -- Jason hỏi lúc anh cho xe quẹo ra ngoài đường lớn.
- Tại sao lúc nào anh cũng nói như thế khi tôi hỏi về cuộc sống riêng tư của anh chứ? Anh có thể thấy hết tất cả về đời tư của tôi, nhưng tôi thì chẳng biết tí gì về anh cả. Thế anh Charles là gì của anh hả? Rõ ràng là anh biết anh ấy rành lắm.
- Không có rành như cô nghĩ đâu. -- Jason nói. Anh nhìn thằng Max từ kiếng chiếu hậu khi nó đang nút mấy ngón tay và ngó ra ngoài cửa sổ. -- Cô mua cái áo lạnh mà thằng Max đang mặc ở đâu vậy?
- Từ mẹ Mildred. -- Amy nói nhanh tên của mẹ chồng mình. -- Còn anh Charles thì sao hả? Hay là anh muốn tôi không nhận thức ăn từ anh ta nữa?
- Charles là một đầu bếp rất tài giỏi, cho nên dĩ nhiên là cô nên lấy thức ăn của hắn làm rồi. Thằng Max có thể bị mắc cổ vì cái đó không đấy?
Ngay lập tức, Amy quay ra phía sau ghế ngồi, bị vướng víu bởi sợi dây an toàn, chỉ để thấy thằng Max tỉnh queo, chẳng "gặm" cái gì trên miệng cả.
- Tôi nghĩ như vậy có nghĩa là anh không muốn nói về cuộc sống của anh rồi. -- Cô nói với vẻ nặng nề khi cô quay trở về phía trước.
Jason không trả lời mà để mắt trên đường đi và trong đầu anh đang tưởng tượng đến những cách khác nhau để giết cậu em trai bé nhỏ của mình.
- Anh có từng nghĩ đến đi gặp bác sĩ tâm lý chưa hả? -- Amy hỏi dịu dàng. -- Làm một người đồng tính thì chẳng có gì phải xấu hổ cả, anh biết không.
- Cô nghĩ chúng ta nên đậu xe ở đâu hả? -- Jason hỏi lúc anh quẹo vào bãi đậu xe ở trung tâm mua sắm. Bởi vì chỉ còn hai ngày nữa là Giáng Sinh nên bãi đậu xe chỉ còn vài chỗ trống. -- Chắc là chúng ta phải cuốc bộ thôi. -- Jason nói một cách vui vẻ khi anh tìm thấy một chỗ trống để đậu xe mà nhìn xa khoảng nửa dặm mới tới các cửa hàng.
Amy vẫn ngồi im, chẳng thèm nhúc nhích một ngón tay, và khi Jason mở cánh cửa phía sau cô để bế thằng Max ra, cô vẫn còn ngồi y chỗ cũ.
- Cô có đi với chúng tôi không hả? -- Jason hỏi và không biết vì sao nhưng anh hơi thích thú với sự bực bội của cô vì anh từ chối không nói về cuộc sống riêng tư của mình.
- Ồ vâng. -- Cô nói khi bước ra khỏi xe, sau đó đứng ra sau lúc Jason tháo dây an toàn của thằng Max ra từ chiếc ghế dành cho em bé của nó và đặt nó ngồi vào chiếc xe đẩy trẻ em mới mua.
- Có thể tôi sẽ thay đổi. -- Jason nói khi thằng Max đã được cài dây an toàn trên chiếc xe đẩy. -- Có thể tôi sẽ tìm được người phụ nữ trong mơ và cô ấy có thể thay đổi được tôi. -- Nói xong anh bắt đầu đẩy thằng Max hướng về mấy cửa hàng.
- Ờ. -- Amy vừa nói vừa vội vã theo sau họ. -- Và ngày mai tôi sẽ đổi hệ.
- Cũng có thể lắm chứ. -- Jason nói. -- Tôi nghĩ là đã có những chuyện lạ lùng xảy ra rồi. Sao, giờ thì mình bắt đầu ghé đâu trước đây?
- Tôi cũng không biết nữa. -- Amy bảo. Cô nhìn về những đám đông đang đi từ cửa tiệm này đến cửa tiệm khác, những cánh tay của họ có vẻ uể oải vì sức nặng của những túi xách mà họ đang cầm. -- Mua sắm không phải là cái chuyện mà tôi thường làm. -- Cô có cảm tưởng như anh đang làm cho cô bị mất mặt, và cô ghét cái kiểu mà anh ta cười mỗi khi cô hỏi anh một câu hỏi cá nhân.
- Tôi nghĩ thằng Max cần một cái áo lạnh mới. Vậy thì cái tiệm nào tốt nhất để mua đây hả?
- Tôi thật sự là không có biết nữa. -- Cô nói vẻ hững hờ, quay đi nơi khác để nhìn những đám đông. Khi anh không lên tiếng, cô quay trở lại và anh đang nhìn cô với vẻ mặt như thầm bảo "Tôi không thể tin được một chữ nào cô vừa nói cả".
- Ở đây có một tiệm BabyGap...
- Cô thích mua đồ cho thằng Max ở đâu? Tiền bạc không thành vấn đề.
Amy ngần ngại một lát rồi cô thở ra và đưa tay chỉ.
- Ở dưới dãy đó á, quẹo trái ngay ngã tư thứ hai, đi qua bốn cái tiệm nữa, nó nằm bên tay phải. Nhưng mà đi đến đó cũng vô ích thôi. Quần áo ở đó bán mắc lắm.
- Cô có thể để cho tôi lo về vấn đề tiền bạc được không hả? -- Anh nói.
Cô liếc mắt nhìn anh một hồi.
- Có phải đây là cách anh đã ra lệnh cho nhân tình của anh không? Có phải vì vậy mà anh ấy "đá" anh không?
- Nhân tình cuối cùng nhất của tôi đã dọa sẽ tự tử nếu như tôi bỏ đi đấy. Vậy cô muốn dẫn đường hay đi theo sau?
- Tại sao vậy?
- Bởi vì tôi không nghĩ là chúng ta có thể đi bên cạnh nhau qua mấy đám đông này. -- Anh trả lời. Anh phải nói gần sát tai cô mới có thể nghe được vì những tiếng ồn ào.
- Không phải. Ý tôi là tại sao anh ấy dọa sẽ tự tử kìa?
- Vì không chịu nổi với ý nghĩ sống mà thiếu tôi đấy. -- Jason trả lời, sau đó nghĩ thầm, "và cả tiền của tôi nữa". -- Chúng ta có thể nói tiếp chuyện này sau được không hả? Thằng Max sẽ đói bụng sớm, còn cô thì sẽ chảy sữa, và tôi thì rất muốn được xem một trận đá banh vào buổi trưa nay.
Với một tiếng thở ra nữa, Amy chịu thua, rồi quay đi và bắt đầu kiếm đường hướng về cái tiệm bán đồ em bé.
Jason nhìn cô bước đi phía trước anh và thằng Max và suốt mấy tuần qua, cũng không chừng là cả mấy năm rồi, đến bây giờ anh mới có cảm giác thật tốt. Anh không rõ là cái gì đã làm cho anh có cảm giác thoải mái đến vậy, nhưng mà anh chắc là có một cái gì đó đã xảy ra.
Phải đến mấy phút sau họ mới đến được cái cửa tiệm nhỏ xíu ở phía cuối cùng của một dãy tiệm, nằm bên ngoài của trung tâm các cửa hàng, vì họ phải chen lấn giữa dòng người. Và khi Jason vừa nhìn thấy nơi này thì anh phải công nhận rằng Amy đúng là có con mắt thẩm mỹ. Nếu như cô có thể mơ ước về việc sắm sửa cho con trai của mình, thì cô sẽ bắt đầu từ những món đồ xịn nhất đây.
Trên tường có hai hàng treo đầy quần áo đẹp nhất, một bên cho con trai và một bên cho con gái. Mỗi cái là một bộ đầy đủ, với áo, quần, nón, giày, và cả áo khoác cùng kiểu. Đến khi Jason đi vào giữa cửa tiệm thì Amy đã đứng nhìn những bộ đồ đắc tiền này với ánh mắt long lanh. Lúc anh bước vào, anh nhìn thấy cô đưa tay ra để sờ vào một chiếc áo khoác nhỏ màu xanh, nhưng cô giật tay lại y như thể không cho phép mình hưởng thụ một niềm vui như vậy.
- Vậy cô thích cái nào hả? -- Jason hỏi trong lúc đưa thằng Max qua lại giữa mấy cái giá mắc áo quần.
- Thích tất cả. -- Amy nói nhanh. -- Bây giờ thì mình đã nhìn được rồi, ta đi thôi.
Jason phớt lờ cô.
- Tôi thích cái này. -- Anh giơ một bộ màu vàng và đen có một cái áo mưa cùng kiểu lên và bảo. Đôi giày bốt nhỏ xíu màu vàng có dán hai con mắt lên đó, và anh biết rõ thằng Max sẽ khoái gặm lắm cho mà coi. -- Nó mặc số mấy vậy?
- Từ chín cho đến 12 tháng. -- Amy nói nhanh chóng. -- Chúng ta phải đi thôi...
- Có chuyện gì vậy? -- Jason hỏi bởi vì gương mặt của Amy dường như biến sắc.
- Đi ngay. Lẹ lên. -- Cô hớt hãi rồi cố núp sau lưng anh.
Jason phát hiện rằng anh hơi thích bàn tay cô đặt trên eo của anh và cái cách cô núp phía sau anh, nhưng khi anh nhìn lên thì anh chẳng thấy gì ngoài một người đàn bà khác cùng với một đứa bé trạc tuổi thằng Max bước vào cửa tiệm.
- Là Julie Wilson đó. -- Amy rít lên đủ để anh nghe. -- Chồng cô ta là chủ của tiệm John Deere và họ còn nuôi ngựa nữa.
Jason chẳng thấy cái tin này có liên quan gì đến những việc khác đang xảy ra cả.
- Chúng tôi đã từng đi học lớp về em bé trước khi sinh con. -- Amy nói, rồi cô siết chặt bàn tay nơi eo anh và bắt đầu lôi Jason ra khỏi cửa tiệm. Cô dùng thân hình to lớn của anh để che mình để cho người đàn bà kia không trông thấy.
- Có phải cô còn quên cái gì không hả? -- Jason cúi xuống thì thầm với cô, rồi hất hàm về phía thằng Max, kẻ đã lôi được tám cái hộp giày xuống từ một cái ngăn để giày và đang bận rộn nhai mấy sợi dây buộc giày từ hai chiếc giày khác nhau.
- Trời ơi, chết tôi rồi. Tôi đã thất bại trong bổn phận làm mẹ. -- Amy hết hồn, rồi sau đó, cúi mình xuống thấp, cô từ từ trở lại với con trai mình.
- Xin chào bà Wilson. -- Nhân viên trong cửa tiệm đang nói với vẻ nịnh bợ. -- Những món hàng bà đặt, tôi đã để phía sau. Nếu như bà đi theo tôi về hướng này, chúng ta có thể xem coi nó có vừa với Abigail bé nhỏ của mình hay không.
Jason nhận ra ngay cái giọng điệu đó bởi vì anh đã nghe nó rất nhiều lần. Nó cho biết là nhân viên bán hàng ở đây biết người đàn bà này rất rành và biết rằng cô ta có thể mua được bất cứ món đồ nào trong cửa tiệm. Con bé bán hàng không ra gì này chẳng buồn hỏi Jason và Amy xem có cần giúp đỡ gì không khi họ vào cửa tiệm, nên anh nghi là Amy đã quá quen với con bé. Abernathy là một nơi rất nhỏ, và mặc dù trung tâm mua sắm này cách thị trấn vài dặm, Jason đoán là họ biết rõ Amy không thể nào đủ tiền mua được những áo quần trong cửa tiệm này, và vì thế mà họ chẳng thèm đếm xỉa đến cô.
- Mình đi thôi! -- Amy nói ngay khi người đàn bà đó đã biến mất ra phía sau.
- Tôi đâu có ý định bỏ đi. -- Jason nói và trong giọng nói của anh là cả một sự giận dữ.
- Anh không hiểu đâu mà. -- Amy nói gần như khóc. -- Julie đã đám cưới với người con trai giàu có nhất trong xóm, trong khi tôi đã lấy...
- Người con trai được ưa thích nhất trong trường. -- Jason nói nhanh và ngay lập tức trong mắt cô là những giọt nước mắt biết ơn.
- Có phải cô ta lấy Tommy Wilson không?
- Đúng rồi. Tôi đã nói với anh rồi, cha của anh ta...
- Khi chúng ta về nhà, tôi sẽ kể cho cô nghe tất cả về Tommy Wilson và cha của hắn. Rồi sau đó cô sẽ không cần phải trốn tránh bất cứ một người đàn bà nào đã thiếu may mắn lấy phải một trong hai người họ. Bây giờ thì hãy giúp tôi cái coi nào. -- Jason nói khi anh bắt đầu lấy xuống hết bộ này đến bộ khác từ các ngăn và máng chúng trên cánh tay của mình.
- Anh làm chuyện trời thần gì vậy? -- Amy mất hồn. -- Anh đâu có thể nào...
- Tôi có thể mua mọi thứ bây giờ và đem trả chúng sau, đúng không?
- Chắc là vậy. -- Amy nói vẻ ngập ngừng. Rồi như cô đã nghĩ ra được anh đang nói gì, cô lấy lên một bộ đồ nhỏ xíu có một con gấu xanh ở phía trước. -- Tôi rất thích bộ này.
- Cứ nghĩ đến số lượng đi và đừng nghĩ đến phải lựa chọn.
Amy cười khúc khích và sau đó cũng áp lấy đồ xuống từ trên mấy cái giá treo đồ và ném chúng lên chỗ quày tính tiền. Có một bộ đồ dính liền màu vàng với một cái khăn choàng cổ có thêm hình con hươu cao cổ, một cái áo màu đỏ, một cái áo khoác màu đỏ và vàng, cùng với một đôi dép màu đỏ và vàng cùng kiểu thật dễ thương. Lần đầu tiên trong cuộc đời của cô, Amy chẳng nhìn đến giá tiền khi cô thảy đồ lên quày tính tiền.
Khi cô bán hàng trở lại, Julie Wilson đi phía sau. Cô ta dừng lại một cách đột ngột làm cho chiếc xe đẩy em bé đụng trúng chân mình.
- Này ông kia! -- Cô ả nói với một giọng nghiêm khắc, sau đó mở miệng định cho Jason biết rằng cô ta không thích việc họ đã làm đồ đạc bừa bãi. Nhưng Jason đưa tấm thẻ tín dụng bạch kim của American Express ra, và sự cau có của cô ta biến thành một nụ cười.
-------o0o-------
- Anh có thấy gương mặt của cô ta không? -- Amy vừa nói vừa nút cây kem của mình. Cô và Jason đang ngồi trên một chiếc ghế dài bên cạnh một hồ nước nhỏ trong trung tâm mua sắm. Thằng Max thì đang ngồi trong chiếc xe đẩy của nó ở giữa hai người họ. Chung quanh họ là biết bao nhiêu túi xách đựng quần áo của thằng Max.
- Dĩ nhiên là tôi sẽ phải nghe con bé bán hàng thô lỗ ấy giảng đạo khi mà tôi đem trả lại hết mấy món đồ này. Nhưng mà nhìn thấy được vẻ mặt của Julie như thế thì cũng đáng lắm. Còn anh thì tuyệt diệu quá đi mất. -- Amy đang đu đưa chân qua lại như một đứa trẻ, liếm cây kem trước khi nó chảy và nhoẻn miệng cười khi cô nhìn Jason cho thằng Max ăn chung cây kem với anh.
- Bộ cô ta đối xử tệ với cô trong lớp lắm hả?
- Còn tệ hơn những gì anh tưởng tượng nữa. -- Amy nói một cách vui vẻ. -- Cô ta không ngần ngại nói cho tôi biết tất cả những điều xấu mà anh Billy đã làm khi còn đi học. Không phải là vì cô ta có mặt ở đó nhưng mà chồng của cô ấy thì có. Trời đất ơi, việc đó có nghĩa là anh ta cũng già cỡ như anh vậy.
Nghe đến đó, Jason nhướng một bên chân mày lên nhìn cô.
- Tôi chưa hề nghĩ rằng mình sắp sửa gặp Diêm Vương à. -- Anh nói với vẻ hóm hỉnh.
- Chết anh chưa. -- Amy cười ngất. -- Ôi, anh đúng là dễ thương ghê luôn. Nhưng anh cũng không cần phải nói với cô ta rằng hai đứa mình là một cặp. Có lẽ anh không nhớ thị trấn Abernathy như thế nào. Chỉ trong vòng hai tiếng đồng hồ thôi, tất cả mọi người trong xóm đều sẽ biết là tôi đang sống với một người đàn ông khỏe mạnh, đẹp trai, chứ họ cũng không hề biết một nửa của sự thật là gì.
- Và sự thật là cái gì nào?
- Thì là chuyện anh có tư tình với lại anh Charles chứ còn gì nữa.
- Tôi đâu có nói là...
- Nhưng anh cũng đâu có chối. Ê! Anh làm cái gì vậy?
- Tôi mặc cái áo mới cho thằng Max chứ gì. Tôi chán vì phải thấy cái áo cũ mèm này rồi.
- Nhưng mà mình phải đem trả đồ lại và... -- Cô im bặt và nhìn anh trân trối. -- Anh không hề có ý định sẽ đem chúng trả lại, phải không?
- Không hề có ý định đó.
- Tôi ước gì tôi có thể hiểu được anh. Tại sao anh lại đồng ý ở lại với thằng Max và tôi trong căn nhà cũ kỹ, dột nát của tôi chứ?
- Để tạo cho David có một cơ hội với cô. -- Jason đáp gọn.
- Tôi không nghĩ là anh đang nói thật với tôi. Nào, bé Max, mình đi xem có cần thay tả cho con không nào.
Cô vịn tay cầm của chiếc xe đẩy và đẩy thằng Max về hướng phòng vệ sinh nữ.
Khi anh còn lại một mình, Jason nhìn chung quanh khu mua sắm. Hai tuần trước anh sẽ không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ hưởng thụ lễ Giáng Sinh như thế này. Bình thường anh hay chúc mừng lễ Giáng Sinh ở một chỗ nghĩ mát sang trọng đắc tiền nào đó, và theo thói quen thì món quà anh tặng cho người đàn bà nào anh đang quen sẽ là một đôi bông tai hột xoàn. Quà tặng của cô ấy dành cho anh sẽ là một đêm trên giường. Có lẽ anh đã già, vì đôi lúc anh ước sao những người phụ nữ đó chỉ tặng cho anh một cái ca-vát hoặc một đôi vớ chẳng hạn.
- Mày đã già thật rồi, Wilding ạ. -- Anh lẩm bẩm rồi đứng dậy để nhường chỗ ngồi cho một người đàn bà trông có vẻ như sắp sanh đôi. Anh nhặt những túi đồ rồi đi bộ ngang vài cửa tiệm trong lúc anh chờ đợi Amy. Và anh đã thấy ở một cửa sổ là một bộ đồ hoàn mỹ cho cô mặc cho cuộc hẹn với David tối nay. Đó là một chiếc áo len ngắn tay màu tím nhạt với một chiếc áo khoác bằng len cùng màu, và một chiếc váy xếp ly màu tím đậm với những bông hoa nhỏ li ti kết lên trên.
Jason không ngần ngại bước vào cửa tiệm đó và ngay lập tức có ba người phụ nữ duyên dáng chạy đến để giúp anh. Anh bảo họ anh chỉ có khoảng năm phút, và anh muốn cái bộ đồ trưng bày ngay cửa sổ cùng với vớ da người, giày, và đồ trang sức đi cùng với nó.
Người phụ nữ cao nhất trong nhóm, rực rỡ với mái tóc đỏ hoe không hề chớp mắt:
- Còn quần lót?
Jason gật đầu nhanh.
- Cô ấy mặc số cỡ người đàn bà đó á. -- Anh nói, liếc nhìn một người khách hàng khác. Vài phút sau, anh ký tên vào hóa đơn tính tiền và đồ đạc được xếp để vào trong cái túi xách.
- Nó thả một quả bom nguyên tử luôn. -- Amy nói về thằng Max ngay khi cô gặp Jason. -- Xin lỗi chúng tôi đã lâu lắc. Nảy giờ anh mua gì vậy?
Jason cười toe toét với cô.
- Tôi mua cho cô cái này để mặc tối nay.
- Anh... À, tôi biết rồi. Mấy người bê đê hay giỏi về những chuyện đó lắm, phải không? Ý của tôi là anh thích chọn áo quần cho đàn bà lắm, đúng không?
Jason cúi xuống cho đến khi mũi anh gần chạm vào mũi cô.
- Cô có biết hai chữ "cám ơn" không hả? Tôi chỉ muốn nghe lời đó thôi chứ không phải nghe cô nêu thêm bằng chứng tôi thích nam hay nữ.
- Xin lỗi. -- Amy thì thầm. -- Chỉ là tôi... -- Cô im bặt, đôi mắt cô căng ra khi nhìn chăm chú một cái gì đó sau lưng Jason. Tiếp theo đó, cô đẩy anh sang một bên, giang rộng hai cánh tay và reo lên thích thú. -- Ôi Sally! -- Và một người phụ nữ trẻ, hơi lùn, rất là duyên dáng đang chạy đến Amy.
Jason đứng sang một bên để nhìn hai người đàn bà ôm nhau và cùng nhau nói một lượt, lời lẽ tuôn ra như thác đổ.
- Bao lâu rồi...
- Khi nào thì cậu đã...
- Tại sao cậu không...
- Đây là thằng Max. -- Cuối cùng Amy cũng nói rồi bước lùi ra sau để cho cô bạn thấy con trai của mình.
Nhưng người đàn bà chỉ liếc thằng bé trong chiếc xe đẩy một cái bởi vì sự chú ý của cô đang đặt vào người đàn ông quá đỗi điển trai đang đặt bàn tay rắn chắc trên đồ đẩy xe.
- Ai vậy nè? -- Cô hít thở và Jason có vẻ mát bụng khi được người khác thấy mình là một người đàn ông đẹp trai. Bởi vì rõ ràng là Amy chẳng hề phát hiện ra điều đó!
Jason không ngăn được mình, anh nâng bàn tay người đàn bà đó lên và hôn lên đấy, rồi nhìn cô ta với đôi mắt mà anh từng được cho biết là quyến rũ. Khi người đàn bà nhìn có vẻ như cô ấy sắp sửa hồn bay phách lạc, anh cảm giác thật tốt.
- Đây là anh Wilding và anh ấy là bê đê đấy. -- Amy nói với một giọng lạnh lùng.
- Nhưng mà tôi đang suy nghĩ sẽ thay đổi. -- Jason gần như thỏ thẻ.
- Anh có thể đem tôi ra thử nghiệm nè. -- Người đàn bà nói và nhìn Jason với ánh mắt nóng bỏng.
- Thằng Max có sao không? -- Amy nói với vẻ cáu kỉnh. -- Anh Wilding là "vú nuôi" của thằng Max. Đàn ông đồng tính hay giỏi về những việc đó lắm, cậu biết không.
- Bữa giờ mình cũng đang suy nghĩ về việc sinh em bé nè. -- Sally nói mà không hề rời mắt khỏi Jason. -- Và mình nghĩ mình sẽ cần một "chị vú nuôi".
- Vậy còn "chăm sóc" luôn cả người mẹ thì sao hả? -- Jason hạ thấp giọng.
- Cưng ơi, em cần "một người quyên tinh trùng".
- Sally, cậu có thể tách xa "chị vú" của mình để chúng ta có thể đi kiếm cái gì đó giải khát không hả? Anh có thể coi chừng thằng Max một mình trong giây lát được chứ? -- Cô hỏi Jason. Đôi môi cô mím chặt khi cô trợn mắt lên nhìn anh.
- Chắc tôi sẽ chịu đựng nổi nó mà. -- Jason đáp, mắt anh vẫn nhìn Sally, y như thể cô là người phụ nữ trong mộng của anh. -- Hai cô cứ đi đi. Tôi và thằng Max sẽ đem mấy túi đồ này ra ngoài xe, sau đó tôi còn phải đi... à, đi mua sắm vài món đồ cá nhân. -- Anh nói mấy chữ cuối cùng với nhiều ẩn ý, tựa như anh sẽ mua một cái gì đó khiêu gợi và hấp dẫn.
Trước khi bạn cô có thể trả lời, Amy nắm tay Sally thật chặt và kéo cô đến một quán nước kế bên và ngồi phịch xuống trên chiếc ghế nệm còn trống gần nhất.
- Mình muốn biết tất cả những gì cần nên biết về anh ấy. -- Sally nói với vẻ háo hức.
- Thế ngọn gió nào đã đưa cậu đến Abernathy vào mùa Noel và tại sao cậu không cho mình biết là cậu sẽ đến đây chứ?
- Mình đang ở trung tâm mua sắm, không phải ở thị trấn Abernathy. Và mình đang ở đây bởi vì mình sống cách đây có sáu dặm đường thôi. -- Sally nói chậm rãi. -- Cậu có muốn nói cho mình biết chuyện gì đang xảy ra hay không hả? Có phải cậu đang có tư tình cùng với anh ta không? Hay là cậu chỉ được nhìn chứ không đụng tới?
- Cậu có cần tươm tướp như thế với mỗi người đàn ông cậu gặp không hả? -- Amy gắt gỏng khi cô chụp lấy tờ thực đơn và nhìn nó. -- Cậu có đói bụng không? -- Khi Sally không trả lời, cô nhìn lên.
- Khai ra mau. -- Sally bảo. -- Mình muốn biết tất cả mọi chuyện.
- Mình đã nói với cậu mọi thứ rồi mà. Anh ấy là bê đê. Anh ta không có thích thú đến mình vì mình là phụ nữ, và bọn mình trò chuyện cứ như là hai con gà mái vậy. Câu chuyện đến đây chấm-hết.
- Mình muốn những chi tiết. -- Sally bảo trong lúc cô gọi hai ly cà phê từ người hầu bàn.
- Thôi, cho mình một ly nước cam thật to đi. Mình còn tạo ra sữa nữa mà, cậu cũng biết đấy.
Sally khẽ rùng mình.
- Không, mình không biết và mình cũng không muốn biết. Bây giờ thì hãy nói lẹ lên đi. Cậu có chắc là anh chàng đẹp trai ấy là bê đê không đấy?
Không quá một phút thì Amy đã hết nhịn được với cô bạn của mình. Và cô hơi bực mình với chính bản thân cô khi có cảm giác mà có thể diễn tả như một sự ghen tuông với phản ứng của Sally đối với anh Wilding "của mình". Và cả sự phản ứng của anh ta với cô ấy nữa, cô nhăn mặt nghĩ thầm.
- Mình nghĩ là nhân tình cũ của anh ấy đến nhà hồi sáng này. -- Cô nói rồi kể lại cuộc gặp gỡ giữa Jason và Charles. -- Con mắt anh ấy cứ láo liêng hoài khi anh Charles hôn tay mình. Rõ ràng là có cái gì đó xảy ra giữa họ. Và một ngày trước đó, anh Wilding cứ mãi ngó trân trân hai người đàn ông ở cửa tiệm Thiên Đường của Em Bé. Anh ấy chẳng thèm để ý đến người đàn bà bán hàng, một người đẹp bá cháy, mà lại chú tâm một trăm phần trăm đến hai người đàn ông kia.
- Được rồi, vậy cậu tìm thấy anh ta ở đâu thế?
- Anh ấy đã tìm mình. Mình chỉ mở cửa ra và anh ấy đã ở đó. Anh David chở anh ấy tới và tặng anh ấy cho mình.
- Ý cậu là y như món quà Noel đến sớm đó hả?
- Cũng gần như thế, nhưng mà đừng có nghĩ tầm bậy nha. Anh ấy thật sự là bê đê đó.
- Anh ta nhìn đâu có giống bê đê.
- Vậy chứ trong đầu cậu nghĩ một người bê đê phải nhìn như thế nào hả? -- Amy hỏi với vẻ bênh vực.
- Này! Đừng có nhảy vào họng mình như thế chứ. Mình chỉ là hỏi cho biết thôi mà. Có gì đâu. Bê đê hay không thì anh ấy vẫn cực kỳ đẹp trai và mình muốn biết tất cả những gì có thể biết về anh ấy.
- Mình không biết nhiều đâu. Thật đó. Anh David cứ khăng khăng là anh họ của ảnh cần một chỗ để ở tạm và để vá lành vết thương lòng. Vì thế mà mình đã để cho anh ấy ở lại đấy.
- Anh ấy có thể vá vết thương lòng của ảnh trên giường của mình bất cứ ngày nào anh ấy muốn.
- Cậu đọc nhiều truyện tiểu thuyết quá rồi đấy. Đã nói là không có gì giữa bọn mình và sẽ không bao giờ có gì cả. Mình đã nói với cậu rồi mà, anh ấy là bê đê. Vả lại, ảnh nhìn rất là sang, đúng không? Khi mình thấy anh ấy lần đầu tiên, ảnh mặc trên người một bộ com-lê mà có lẽ trị giá còn nhiều hơn cả căn nhà của mình.
- Amy à, cái ly cà phê này còn trị giá nhiều hơn là cái nhà như cái ổ chuột của cậu nữa là. Nếu như cậu tự đốt nhà đó hả, thì đám cháy đó sẽ tự hủy diệt bản thân nó để khỏi chướng mắt nữa.
- Đâu đến nỗi tệ như vậy chứ.
- Nó còn tệ hơn thế nữa kìa. Thôi, nói cho mình biết thêm về anh ấy đi.
- Thật ra thì anh ấy kỳ lạ lắm. Ảnh không nói nhiều, nhưng mà ảnh... -- Cô nhìn lên bạn mình. -- Anh ấy đem lại cho mình sự may mắn. Có phải nghĩ về một người như thế thì hơi kỳ cục không hả? Nhưng mà thiệt đó, anh ấy mang sự may mắn đến cho thằng Max và mình. Từ lúc anh ta đến thì đã có vài điều kỳ diệu xảy ra.
- Giống như là anh ấy quỳ xuống một chân và nói với cậu là anh ấy không thể nào sống mà thiếu cậu được, và...
- Đừng có nằm mơ ban ngày nữa. Trước tiên là thằng Max mến anh ấy lắm.
- Ờ... Rồi còn gì nữa?
- Mình không biết giải thích về anh ấy như thế nào nữa. Sự thật là mình nghĩ bản thân mình cũng không hiểu được anh ta. Anh ấy giống như là một... -- Cô ngẩn đầu lên. -- Thật ra thì anh ấy hơi giống một con rùa. Hay có thể là một con thú có mai. Cái vỏ bên ngoài của ảnh thì cứng cáp, nhưng mà mình nghĩ là bên trong anh ấy thật ra là cũng dễ xiêu lòng. Mình nghĩ là anh ấy không biết điều đó, nhưng mà ảnh mến thằng Max lắm, y như con trai của mình mến ảnh vậy.
Một lúc thật lâu, Sally dựa ra sau trên chiếc ghế nệm và chăm chú nhìn bạn mình.
- Có phải cậu đã yêu anh ta rồi không?
- Đừng có giỡn hoài. Anh ấy là một người đàn ông tốt và bọn mình ở gần nhau cũng vui lắm, nhưng mà thật sự thì ảnh yểu điệu như đàn bà. Anh ta thích đi mua sắm và nấu ăn và làm tất cả những việc mà đàn ông không thích làm.
- Ý của cậu là tất cả những việc mà anh Billy không thích làm, đúng không? Hãy nhìn này Amy, mình biết cậu là người con gái duy nhất trong trường mà khi tốt nghiệp vẫn còn là trinh nữ, và mình biết rằng cậu đã giữ gìn cho chồng tương lai của cậu. Mình cũng biết là cậu đã trao thân cho một tên nghiện rượu... Ê, đừng nhìn mình với ánh mắt đó. Mình biết là anh Billy cũng có những điểm tốt, nhưng mà mình là một người thực tế lắm. Cậu chỉ ngủ với một người đàn ông, sống chung với một người đàn ông, và cậu chỉ biết có mỗi một loại đàn ông, đó là loại đàn ông mà cả cái tủ lạnh cũng không biết mở nữa. Trên đời còn rất nhiều loại đàn ông khác nữa, biết không.
- Tại sao cậu cứ hay làm cho mọi việc có vẻ lãng mạn vậy hả? Mình đâu có đoán người đàn ông đó là bê đê đâu chứ. Mình đã được cho biết như thế mà. Anh David nói đấy.
- Bác sĩ David ư? Đó đó, anh ấy cũng là một chàng đẹp trai. Mà này, cậu biết không, anh chàng Wilding của cậu làm mình nhớ tới anh ấy đấy.
- Hai người là anh em họ mà.
- Ồ, thì ra là vậy. Rồi tiếp theo sẽ như thế nào? Có phải cậu sẽ cứ ở chung với anh chàng đẹp trai, cường tráng, người mà cậu không thể lấy được hay là cậu phải trả anh ta lại sau lễ Giáng Sinh hả?
- Mình cũng chẳng biết nữa.
Sally cười lớn khi nghe thế.
- Amy à, cậu vẫn không thay đổi. Chỉ có một mình cậu mới sống với một người đàn ông và không biết vì sao anh ấy ở đó hay là anh ta định ở lại bao lâu.
Amy không trả lời cho câu nói đó, nhưng cô nhìn xuống cái ly đã cạn của mình.
- Được rồi, mình không tra tấn nữa. Thế còn những người đàn ông khác trong đời cậu thì sao? Chuyện gì đã xảy ra với cái anh chàng dễ thương làm nghề bán xe cũ đó rồi?
- À. Là Ian. Anh ấy là chủ của hãng xe Cadillac. Mình nghĩ chắc là ảnh giàu có lắm. -- Amy thở dài.
- Mình có thể thấy được vì sao cậu cho rằng anh ta buồn chán. Người đàn ông tội nghiệp đó chỉ có được cái là đẹp trai và giàu có thôi, thì dĩ nhiên anh ta đâu có cái gì hấp dẫn đối với cậu chứ?
- Anh ta nghĩ đến bản thân mình hơn là nghĩ đến bất cứ ai khác. Anh ấy nghĩ rằng ảnh đã giúp mình thật nhiều bằng cách xuất hiện mỗi đêm. Cứ gọi mình là "Góa Phụ của Billy Thompkins" giống như thầm bảo mình không thể đụng đến vậy.
- Đó là điều hiển nhiên với cuộc sống ở một thị trấn nhỏ. Tại sao cậu không đi ra khỏi nơi này và đến một chỗ nào đó mà không có ai biết đến anh Billy và những tật xấu của ảnh?
Nhưng trước khi Amy có thể đáp lại, Sally nhìn có vẻ như ai đó vừa lấy cây kim đâm vào người cô.
- Đã mấy giờ rồi vậy?
Amy nhìn chung quanh để kiếm một cái đồng hồ nhưng không thấy cái nào.
- Mình phải đi rồi. -- Sally nói hấp tấp trong khi gom lại đồ đạc của mình và soạn đi ra khỏi chiếc ghế nệm. Rồi cô nhìn gương mặt của Amy. -- Đừng nói với mình là cậu không biết nhé?
Khi Amy lắc đầu, Sally nhăn nhó.
- Bộ cậu không nhìn thấy mấy tấm bảng hay sao? Nó nằm đầy trung tâm mua sắm kìa. Cậu biết Candlelight Gowns không? Cái tiệm ở Carlton mà sắp sửa bị phá sản đó?
- Cái đó không có phần của mình đâu. -- Amy nói, uống hết ly nước cam của mình và đứng dậy bên cạnh Sally. -- Chỉ đứng ngắm nhìn thôi mình cũng chẳng bao giờ có cơ hội rồi.
- Đâu có ai có thể mua nổi đồ chỗ đó. Mình không biết họ nghĩ sao mà bán mấy cái áo dạ hội lộng lẫy đó ở miền Đông của tiểu bang Kentucky, nhưng mà họ đã làm thế. Sao cũng được, mọi người đã biết những đồ đó sẽ được hạ giá, nhưng mà hình như có một người mua thần bí nào đó, từ tiểu bang New York chứ hỏng đâu hết á, đã mua cái chỗ đó và để ra mắt cửa tiệm mới, họ sẽ tặng một chiếc áo dạ hội hiệu Dior.
Khi Amy không nói gì, chỉ bước đi bên cạnh cô bạn thì Sally lên tiếng:
- Trời ơi! Là Dior đó. Nghe đến tên đó cậu không có phản ứng gì sao?
- Không. Mình thích thú về tả em bé hiệu Pampers và Huggies nhiều hơn. Tại sao có người lại muốn một cái áo dạ hội Dior làm gì cơ chứ?
- Tội nghiệp cưng quá. -- Sally nói. -- Cậu biết không, mình thường cho rằng khi có con rồi, trí thông minh của người đàn bà sẽ bị mất gần phân nửa. Mình nghĩ người đàn bà sẽ trở lại như ban đầu khi đứa con đến tuổi đi học, nhưng chưa đến thời điểm đó thì người đàn bà vẫn còn là một kẻ khờ khạo.
Amy cười ngất.
- Cậu chỉ nghĩ đó là sự thật, nhưng còn mình thì mình biết đó chính là sự thật đấy. Vậy thì cậu tính làm gì với một cái áo dạ hội Dior?
Nghe đến đây thì Sally trợn mắt để cho Amy biết rằng cô ấy đã hết thuốc chữa.
- Đi thôi, cuộc rút thăm sắp bắt đầu rồi, và cậu phải ghi tên vào cuộc thi mới được.
- Mình ư?
- Đúng rồi, và nếu như cậu thắng, thì cậu phải đưa cái áo đó cho mình.
- Được rồi. -- Amy nói. -- Quyết định vậy đi.
Nhưng trước tiên Amy phải tìm Jason và thằng Max. Và một tiếng đồng hồ sau, cả ba người họ đã đứng trước cái hồ nước nhỏ ở giữa trung tâm mua sắm để chờ đợi kết quả của cuộc rút thăm. Và khi họ rút ra tên của Amy, không biết sao cô chẳng chút ngạc nhiên. Trong vài ngày vừa qua, hình như là chẳng có điều gì ngoài sự may mắn đến với cô cả.
- Sally chắc sẽ vui lắm đây. -- Amy nói khi người ta quay đầu lại để nhìn xem người thắng giải có mặt trong đám đông hay không.
- Tại sao vậy? -- Jason nhìn xuống cười với cô và hỏi, thằng Max được anh ẳm trên tay.
- Tại vì tôi đã hứa với cô ấy là nếu như tôi thắng, tôi sẽ cho cô ấy chiếc áo đó.
Jason kéo tay cô lại khi cô quay người đi.
- Cô đã làm gì chứ?
- Tôi đâu có cần cái áo như thế làm gì. Tôi sẽ mặc nó đi đâu chứ?
- À. Tôi quên nói với cô. David đã lấy vé cho dạ hội Ballringers vào ngày mai và nó muốn cô đi với nó.
Trong giây lát, Amy chỉ biết chớp chớp mắt nhìn anh, giống như cô chẳng hiểu anh đang nói gì. Rồi cô cười toe toét và bảo:
- Tôi hy vọng Sally sẽ không ngại lấy chiếc áo đã được mặc qua một lần.
Và kế tiếp, cô đi lên bậc đài để nhận giải thưởng của mình. Cô chẳng hề ngạc nhiên khi thấy chiếc áo đúng ni của cô và giải thưởng kèm theo trang điểm và làm tóc miễn phí từ ông Alexander ở New York bất cứ ngày ngào cô chọn. Khi cô bảo với họ là cô muốn vào tối mai, cô cũng chẳng thấy bất ngờ khi nghe nói ông Alexander cũng dự định ghé ngang vùng Kentucky nội trong ngày mai.
Lúc cô kể hết mọi chuyện cho Jason nghe, anh bảo:
- Đó là bởi vì ông Alexander có thể chỉ là anh Joe làm việc tại tiệm làm đẹp gần đây thôi. Anh ta đã đi qua New York một lần, và bây giờ thì tự cho mình là người ở đó thôi.
- Mặc dù vậy... -- Amy nói. -- Đã có nhiều chuyện tốt lành xảy ra với tôi từ khi... -- Cô nhìn lên anh.
- Từ khi thằng David cua cô hả?
- Anh David? Cua tôi ư? Anh có mát giây không vậy?
- Tôi nghĩ là cô đã thiếu sót cái gì đó nếu như cô không thể thấy cái điều mà mọi người khác đều thấy được. Bác sĩ David yêu cô và muốn...
- Ôi, anh buồn cười thật. Nè, đã gần đến giờ ăn trưa và tôi còn phải cho thằng Max bú sữa, nên tốt hơn hết là chúng ta về nhà đi thôi.
Jason không trả lời cô mà để tay lên sau lưng cô và hơi đẩy cô vào một nhà hàng Ý thật sang trọng. Trước tiên, bánh mì được đem ra cùng với dĩa nước chấm từ trong một chai đựng đầy tỏi. Nước chấm đó quá cay so với hai người lớn, nhưng thằng Max đã nút hết nước chấm từ trên ba miếng bánh mì.
Sau buổi ăn trưa họ đã đi đến ba tiệm đồ chơi, và giữa lúc những lời phản đối của Amy từ từ yếu đi, Jason đã mua cho thằng Max một túi đầy những đồ chơi. Lúc trong xe trên đường về nhà, cô đã ré lên:
- Làm sao tôi có thể đền đáp anh đây? Anh phải trả lại hết những áo quần đó và mang mấy cái đồ chơi này nữa. Anh không có cái gì đủ dơ để cho tôi kiếm đủ tiền tôi cần để trả lại...
- David sẽ đến rướt cô trong vòng một tiếng đồng hồ. Vì thế mà cô nên sửa soạn lẹ lẹ lên đi.
- Lẹ lên? -- Amy hỏi, giọng cô có vẻ như cô chưa từng nghe chữ đó bao giờ cả.
- Ừm. -- Jason chỉ ừ hử khi anh cua chiếc xe vào con đường đậu xe. -- Cô phải cho thằng Max bú sữa trước khi cô đi, nếu không thì cô sẽ bị đau cả đêm đấy, và...
- Anh làm ơn đi! -- Cô nói có chút quạu quọ. -- Tôi nghĩ rằng tôi biết bản thân tôi tạo ra sữa nhiều hay ít rành hơn là anh đó nha.
Cô có ý bảo anh đừng nhiều chuyện, thế nhưng thay vào đó, cô đã ám chỉ mình như một con bò. Khi anh không nói gì cả, cô nhìn anh nghiêng nghiêng và nói:
- Có lẽ tôi nên nộp đơn xin làm việc ở một tiệm bán sữa. -- Và cả hai người họ cùng áp nhau cười thật to.
Nhưng khi cô bước ra khỏi chiếc xe, cô bảo:
- Tôi đâu có đi được. Tôi không có gì đàng hoàng để mặc ra ngoài với một ông bác sĩ cả. -- Và Jason đẩy một túi xách thật nặng màu xanh đậm vào tay cô. Amy mở ra chỉ đủ để thấy món đồ tuyệt vời bên trong. -- Làm sao anh có thể biết được là tôi yêu màu tím chứ? -- Cô hỏi dịu dàng.
- Trực giác thôi. Thôi đi đi và cho thằng Max bú sữa rồi đi chơi đi.
- Anh Wilding này, anh đúng là cô tiên xanh của tôi. -- Cô nhìn lên anh, mỉm cười rồi sau đó cô đưa tay lên che miệng lại vì đã lỡ lời gọi anh là "cô tiên". -- Ôi, tôi không phải ý đó...
- Đi đi! -- Anh ra lệnh. -- Đi ngay.
Bế thằng Max từ tay anh, cô chạy vào nhà, và cả ba người họ đều tươi cười.
CHƯƠNG 11
Khi Amy vừa đi với David thì Jason lấy điện thoại ra và gọi về nhà cha của anh. Khi cha anh trả lời, anh bị giật mình bởi tiếng ồn ào vang lên trong điện thoại.
- Đang xảy ra chuyện gì vậy? -- Jason gần như hét vào trong điện thoại.
- Tưởng là ai, thì ra là cái thằng con vừa mới đổi hệ của tôi. -- Bertram Wilding lên tiếng. -- Vở kịch IBĐ (I'm Bê Đê) của mày ra sao rồi hả?
Jason nhìn ngược lên trời và một lần nữa thề là sẽ cho em trai mình biết tay.
- Ba đừng có đùa nữa và hãy kêu cô thư ký của con nghe điện thoại được không ba?
- Cherry hả?
- Cái gì? Con không nghe được ba nói gì hết. Dạ không, con không muốn một cái bánh Cherry. Con muốn Parker.
- Thì là con bé Cherry Parker đó, thằng quỷ.
- À. Phải rồi. Con cũng biết mà. -- Và anh tự nói với lòng là anh biết rồi mà. Anh mơ hồ nhớ là mình đã từng nghĩ rằng cái tên Cherry có chút không hợp với một người đàn bà lạnh băng như Parker. -- Ba có thể đưa điện thoại cho cô ấy hay không hả?
- Được rồi. Tao nghĩ con bé đang ở trong nhà bếp với thằng Charles.
Nói xong, ông để điện thoại xuống, và Jason có thể nghe được tiếng chân của ông bước trên sàn gỗ.
- Cherry? -- Jason thì thầm. -- Charlie?
- Vâng, thưa giám đốc. -- Parker nói khi cô nghe điện thoại. Và nghĩ gần nát óc, Jason cũng không thể tưởng tượng ra được một cái tên nào khác mà kỳ cục cho cô hơn là "Cherry" cả. -- Tôi có thể làm gì cho giám đốc đây?
Khi Jason vẫn lặng thinh, cô nói:
- Xin lỗi. Tôi đã ở Kentucky quá lâu rồi.
- Ừ thì... -- Jason lầm bầm, không biết phải trả lời thế nào nữa. -- Tôi cần cô làm một việc cho tôi.
- Tôi cũng đoán là vậy mà. Tôi đâu có nghĩ đây là một cú gọi hỏi thăm bình thường.
Trong chốc lát Jason để điện thoại ra xa khỏi mặt và nhìn vào đó. Khi mọi chuyện xong xuôi, và anh trở về New York thì anh phải chỉnh đốn lại nhân viên của anh mới được.
- Tôi sẽ đọc cho cô một danh sách đồ chơi mà tôi muốn cô đi mua. Sau đó, tôi muốn cô gói chúng lại bằng giấy trắng và buộc nơ màu đỏ hay là màu xanh gì đó cũng được. Cô phải dán giấy trên những món quà ghi chúng là quà từ ông già Noel. Có biết chưa?
- Chuyện nhỏ. -- Parker bảo.
Lại một lần nữa Jason cau mặt. Cô thư ký của anh thật đã quá đáng khi lên mặt rồi đây.
- Và tôi muốn cô đem chúng đến để trong nhà một ngày trước Noel. Để chúng ở dưới cây Noel ấy.
- Tôi biết rồi. Và làm sao tôi có thể vào nhà được?
- Tôi sẽ để chìa khóa ở dưới tấm thảm lót chân trước cửa.
- À, sự thanh nhàn và an toàn của cuộc sống ở một thị trấn nhỏ. Tôi đã quên mất nó như thế nào rồi.
- Parker à, khi nào tôi muốn ý kiến cá nhân của cô thì tôi sẽ hỏi nhé.
- Vâng, thưa giám đốc. -- Cô nói nhưng giọng điệu chẳng có chút gì gọi là biết lỗi cả. -- Vậy còn gì nữa không?
Trong chốc lát, Jason hơi hối hận một chút vì sự nổi nóng nhất thời của anh. Nhưng chỉ là có nhiều thứ trong thế giới ngăn nắp của anh đã bắt đầu tan rã hết rồi.
- Thế cô đã có áo dạ hội cho đêm mai chưa? -- Anh cố gắng hỏi với giọng thân thiện hơn.
- Anh đã mua cho tôi một chiếc áo Oscar de la Renta, cũng hơi đắc tiền đó nha.
- Tốt lắm. -- Anh nói, rồi không biết phải nói gì khác khi nghe tiếng cười nhộn nhịp vọng lại, anh cúp máy, không một lời từ giã.
Một lát sau, anh gọi một cú điện thoại khác và tự động ngõ một lời mời.
-------o0o-------
Hạnh Phúc Đơn Sơ Hạnh Phúc Đơn Sơ - Jude Deveraux Hạnh Phúc Đơn Sơ