Con người là tập hợp những nỗ lực của chính mình.

S.Young

Download ebooks
Ebook "Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 43
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 480 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 04:19:07 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 2: Không Muốn Nhớ Lại, Lại Càng Khó Quên 2
áu năm trước, thành phố Lạc Hải.
Bầu trời trong xanh, từng đám mây trắng như những cục bông mềm mại, làn gió khe khẽ lướt nhẹ qua mặt người, còn ánh nắng chiều vàng len lỏi qua những tán cây. Mùa thu ở Lạc Hải, màu sắc rực rỡ, cuốn hút lòng người.
Tài xế riêng của Tưởng gia đang đậu xe trước cửa ký túc xá cục cảnh sát thành phố Lạc Hải. Tưởng Chính Tuyền thật cẩn thận cầm túi giấy, đẩy cửa xuống xe: “Bác Từ, bác về trước đi. Chút nữa cháu sẽ tự về.”
Bác Từ vội đáp “vâng”, nhìn Tưởng Chính Tuyền cất tiếng cười trong veo mà sải từng bước nhỏ đi vào cổng chính ký túc xá. Cách đó không xa, là những bồn hoa trồng đầy đồ mi đang đến mùa nở rộ.
*Đồ mi (danh pháp hai phần: Rubus rosifolius, đồng nghĩa Rubus rosaefolius) là một loài cây bụi nhỏ có gai nhọn thuộc chi Mâm xôi (Rubus) của họ Hoa hồng (Rosaceae), có màu trắng.
Tưởng Chính Tuyền thực quen thuộc mà vòng qua bồn hoa, đi tới phồng số ba lầu dưới của khu ký túc. Cô ngẩng đầu nhìn lên ô cửa sổ nào đó trên lầu hai, chỉ thấy rèm cửa che kín mít. Tưởng Chính Tuyền âm thầm thở dài, xem ra Diệp đại ca lại tăng ca suốt đêm qua.
Nhấn chuông cửa, chưa được một lát liền nhìn thấy khuôn mặt còn buồn ngủ của Diệp Anh Chương bên trong thò ra: “Tuyền Tuyền, là em à. Sao đến đây mà không gọi trước cho anh một tiếng.” Tưởng Chính Tuyền cười tủm tỉm, giơ chiếc túi giấy đang giấu sau lưng lên trước mặt anh: “Tèn tén ten, có một em gái mang bánh ngọt mới ra lò đến cho anh, hạnh phúc chưa!”
Diệp Anh Chương bị cô chọc cho bật cười, nghiêng người để cô vào nhà. “Bây giờ là mấy giờ, anh chút nữa còn phải quay lại đơn vị nhận ca trực.”
Tưởng Chính Tuyền nhìn đồng hồ: “Bây giờ đã hơn ba giờ chiều, tối hôm qua có phải anh lại tăng ca hay không?” Diệp Anh Chương ngáp một cái, đi vào phòng tắm: “Ừ, bận rộn tới tận sáng, mới vừa ngủ được mấy tiếng.”
Diệp đại ca làm việc đúng là chẳng phân biệt ngày đêm. Tưởng Chính Tuyền không khỏi đau lòng, nũng nịu thúc giục: “Tắm rửa nhanh rồi ra ăn bánh ngọt, chắc anh đói bụng lắm rồi đúng không.”
Tưởng Chính Tuyền cẩn thận lấy bánh ngọt trong túi giấy đặt vào trong chiếc khay sứ màu trắng tinh, lại đi pha một ly cà phê ít đường ít sữa mà anh thích.
Một lát sau, Diệp Anh Chương tắm rửa xong, mặc quần áo vào liền đi ra ngoài, thấy cô đang cặm cụi sắp xếp lại chồng báo và tạp chí, vội hỏi: “Tuyền Tuyền, em đừng vội, ngồi xuống ăn cùng anh đi.” Tuyền Tuyền từ nhỏ quần áo mặc được mang tới tận tay, cơm ăn mang tới tận miệng, cho tới bây giờ vẫn luôn là viên ngọc quý được bảo bọc trong tay cha mẹ và anh trai, làm sao anh dám để cho cô dọn dẹp ình được.
Tưởng Chính Tuyền mỉm cười: “Em đã thử qua rồi, bây giờ vẫn còn no, anh ngủ giờ mới dậy, chắc chắn là rất đói bụng, nhanh nếm thử một chút xem, rồi sau đó nói cho em biết lần này có chút tiến bộ nào không?” Không chỉ có mình cô nếm, mà cả Tưởng gia từ trên xuống dười đều là chuột bạch của cô, phỏng chừng đêm nay họ đã no căng bụng không cần ăn cơm cũng được.
Diệp Anh Chương quả thật là rất đói bụng, cũng không khách khí nữa, cầm lấy bánh ngọt cho ngay vào miệng. Ăn liền ba cái, sau đó mới dừng lại khen cô: “Tuyền Tuyền, tay nghề của em càng ngày càng siêu. Hương vị cũng không tồi, chỉ là hơi ngọt một chút.”
Thấy anh thích, trong lòng Tưởng Chính Tuyền còn ngọt hơn nếm mật, vui sướng nói: “Được, lần sau em sẽ cho ít đường hơn. Anh ăn nữa đi, em đi đổ rác.” Diệp Anh Chương vội ngăn cô lại: “Không cần, lát nữa anh sẽ đi đổ.”
Tưởng Chính Tuyền: “Không có gì đâu, leo hai tầng thôi mà, vài bước là xong.” Dứt lời, cô nhẹ nhàng đi xuống.
Sau khi Tưởng Chính Tuyền vứt rác xong, liền quay trở lại phòng, liền nhìn thấy Diệp Anh Chương đang bò lên sàn nhà để tìm vật gì đó. Tưởng Chính Tuyền kinh ngạc: “Diệp đại ca, anh đang làm gì vậy?”
Diệp Anh Chương không buồn ngẩng đầu lên, vừa tìm vừa hỏi cô: “Em khi nãy quét nhà, có nhìn thấy một sợi dây đeo tay có gắn ngọc hồ lô không?” Tưởng Chính Tuyền lơ đễnh gật đầu: “Ách …vật bẩn bẩn đó sao, em vừa ném đi rồi.”
Vừa nãy khi dọn dẹp, quả thật cô đã nhìn thấy một sợi dây đeo tay bên cạnh sô pha. Có lẽ đã quá cũ rồi, nên sợi dây bện vốn dĩ màu đỏ giờ đã biến thành màu đen. Cho dù Tưởng Chính Tuyền không có mấy hiểu về ngọc quý, nhưng vừa nhìn thấy viên ngọc hồ lô đó, cô cũng biết nó chỉ là thứ hàng hóa mua bên đường không có giá trị, được làm bằng thứ nhựa plastic. Cô không suy nghĩ nhiều, liền tiện tay ném nó vào trong túi rác.
Diệp Anh Chương đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, sốt ruột đến độ âm điệu cũng tăng thêm mấy đề-xi-ben: “Cái gì, em ném nó rồi, ném ở đâu?” Sọt rác ngay trước mắt đã rỗng tuếch. Cũng không đợi Tưởng Chính Tuyền trả lời, Diệp Anh Chương bật người đứng dậy, như một cơn gió mà chạy ra khỏi phòng.
Tưởng Chính Tuyền sửng sốt tại chỗ vài giây, không hiểu sao anh trở nên vậy, đành phải đuổi theo xuống lầu.
Vừa xuống tới nơi, cô liền thấy Diệp Anh Chương một thân vừa tắm rửa sạch sẽ đang bới tung đống rác. Tưởng Chính Tuyền khi đó còn không hiểu nên liền hỏi: “Diệp đại ca, cũng chỉ là một sợi dây đeo tay cũ kĩ, lại không đáng tiền, ném đi rồi thì thôi. Nếu không em mua tặng anh mấy cái còn đẹp hơn, được không?”
Trong mắt Tưởng Chính Tuyền nó chỉ là một món đồ trang sức đã hỏng hết sức bình thường, nhưng trong mắt Diệp Anh Chương, sợi dây đeo tay đó chính là một bảo bối vô giá. Nhớ lại ngày đó, anh và người con gái kia cùng nhau đi dạo phố. Tại một chợ đêm ồn ào huyên náo, người ấy cầm món trang sức nhỏ này từ một quán ven đường, đung đưa trước mặt anh vừa cười khanh khách: “Cái này thế nào?” Ánh sáng của những ngọn đèn hắt lên từ sau lưng cô, muôn sắc muôn màu nhuộm đẫm kí ức mê li.
Diệp Anh Chương không hề đáp lời, nét mặt âm trầm chỉ chuyên tâm đào bới đống rác. Tưởng Chính Tuyền lúc này mới nhận ra có gì đó không bình thường. Nhưng không bình thường ở chỗ nào, cô lại không nghĩ ra được. Những ngón tay của cô xoắn xít vào nhau, ngượng ngùng nói:”Diệp đại ca, lúc em vừa mới vứt rác xong, liền có một chiếc xe rác chạy tới, có thể … có thể … đã bị mang đi rồi …”
“Diệp đại ca, anh đừng tìm nữa, em mua đền anh một cái khác có được không?”
“Diệp đại ca ….”
Bới tung đống rác lên, cuối cùng vẫn không tìm được, Diệp Anh Chương không thể làm gì khác, đành phải bỏ cuộc.
Tưởng Chính Tuyền vội chạy sát theo anh: “Diệp đại ca, anh đừng tức giận nữa có được không?”
Diệp Anh Chương quay về phòng mình, tắm rửa sạch sẽ lại một lần nữa, khuôn mặt lúc này đã hòa hoãn hơn, lạnh nhạt nói với cô: “Tuyền tuyền, em về nhà trước đi, anh phải đến đơn vị.”
Diệp đại ca rõ ràng là đang tức giận. Nhưng vì sao anh lại tức giận chứ? Cô vất vả cả buổi chiều để làm bánh ngọt. Đầu ngón tay còn bị một vết bỏng hồng hồng, cô cũng không quan tâm, không ngừng thúc giục bác Từ chạy xe nhanh một chút, một lòng một dạ mang đến đây để anh thưởng thức những chiếc bánh nóng hổi, thơm ngào ngạt.
Chẳng lẽ là vì sợi dây đeo tay cũ kĩ bẩn thỉu kia sao?
Tưởng Chính Tuyền cắn cắn môi dưới, ủy khuất nói: “Diệp đại ca, em không phải là cố ý. Em thấy sợi dây đó đã cũ lắm rồi, mấy sợi dây cũng đã gần đứt, lại bị vứt trên mặt đất, em cứ tưởng rằng anh không cần nữa …”
Diệp Anh Chương nhắm mắt, giống như đang cố chịu đựng điều gì đó, một lúc lâu sau giọng điệu mới nhẹ nhàng một chút: “Xin lỗi, Tuyền Tuyền, là vì mấy ngày nay anh quá mệt mỏi, cảm xúc không ổn định. Em hãy để cho anh vài ngày để bình tĩnh. Hôm nay em cứ về trước đi.”
Bình tĩnh một chút, không phải những người yêu nhau khi chia tay đều dành tặng nhau những lời nói ngọt ngào sao?
Đôi mắt Tưởng Chính Tuyền long lanh dường như đã mờ hơi nước. Cô túm nhẹ tay áo anh, vừa lúng túng vừa kích động giống như một chú nai con: “Bình tĩnh? Tại sao phải bình tĩnh một chút chứ? Diệp đại ca, em thật sự không phải cố ý? Em sẽ tìm lại sợi dây đeo tay đó được không, em nhất định sẽ tìm thấy nó.”
Diệp Anh Chương thở dài: “Không cần, anh tìm khắp nơi rồi, tìm không thấy, cuối cùng vẫn tìm không thấy.” Thanh âm của anh nhẹ nhàng, nhưng lại như chứa đựng một chút đau đớn và cô đơn. Tưởng Chính Tuyền không rõ anh rốt cuộc làm sao lại như vậy?
“Không đâu, sẽ tìm được, nhất định sẽ tìm được … Em sẽ sai người đi tìm …”
Diệp Anh Chương dừng lại một chút, giọng điệu đã dịu đi nhiều: “Thực xin lỗi, Tuyền Tuyền. Chuyện này vốn không liên quan đến em. Đi thôi, anh đến lúc phải tới đơn vị rồi.” Nói dứt lời, anh vội bước đi, cũng không hề quay đầu lại.
Tưởng Chính Tuyền sợ hãi đi ở sau lưng anh mà gọi lớn: “Diệp đại ca …. Anh thật sự không giận em chứ?” Diệp Anh Chương xoay người, nghiêm mặt nói: “Tuyền Tuyền, anh không giận em. Mấy ngày nay trong cục có vụ án giết người, mọi người đều bận rộn đến sứt đầu mẻ trán, anh phải đến đơn vị để hỗ trợ. Em mau về nhà đi.”
Tuy ngữ khí của Diệp Anh Chương vô cùng bình thường, nhưng nét mặt lại lộ rõ vẻ nghiêm khắc. Tưởng Chính Tuyền không biết phải làm thế nào cho đúng, chỉ biết đứng nguyên tại chỗ, trơ mắt nhìn bóng lưng của anh dần dần đi xa.
Lúc đi đổ rác, rác rưởi nhiều chất thành đống, giờ chỉ còn phân nửa, rõ ràng là vừa bị xe mang đi rồi. Nhưng Tưởng Chính Tuyền vẫn chưa từ bỏ ý định, ở dưới lầu phòng ở của Diệp Anh Chương, vừa bịt mũi vừa cố gắng bới tung đống rác một hồi lâu.
Chẳng qua cũng chỉ là một sợi dây nhỏ chẳng đáng tiền, vừa bẩn vừa cũ, cho dù rơi trên đường cũng không có ai thèm cúi lưng xuống nhặt, đem đưa cho tên ăn mày không chừng còn bị anh ghét bỏ, lại có thể khiến Diệp đại ca túc giận đến như vậy sao? Tưởng Chính Tuyền lăn qua lăn lại cố gắng lục lọi đống rác, hai tay này dù có rửa cả trăm lần cũng không sạch, trên người dường như còn bị nhiễm một thứ mùi đậu hũ thối khiến cô không thể nào chịu đựng được.
Tuy rằng đã quen với chuyện thỉnh thoảng Diệp Anh Chương vẫn lạnh nhạt đối xử với cô, nhưng ngày hôm nay Tưởng Chính Tuyền thật sự không hiểu mình đã làm sao điều gì lại khiến anh phải tức giận đến như vậy. Trong lòng cô vừa chua sót lại vừa tủi thân, mặc kệ chân đang đi một đôi giày cao gót thật cao, một mình cô bước đi không mục đích một đoạn đường thật dài.
Giày cao gót cọ vào da chân làm cô đau đớn. Trong lòng cô cũng đang phát đau như vậy. Cô ngây ngốc, nhất thời cũng không cảm giác được rốt cục là ở nơi nào đau hơn. Chính là càng nghĩ lại càng cảm thấy ủy khuất đáng thương. Một mình ngồi trên xe taxi về nhà, nhịn không được mà khóc nức nở một trận.
Có lẽ do cô khóc quá thê thảm, tài xế ngồi đằng trước liên tục quay đầu lại. Anh ta liền nhìn thấy cô gái nhỏ xinh đẹp khóc tựa như ‘lê hoa đái vũ’, thật sự không đành lòng liền khuyên nhủ vài câu: “Cô gái trẻ này, vừa chia tay với bạn trai sao, đừng khóc, cô xinh đẹp như vậy, bạn trai cô đúng là mắt mù mới không cần cô, sau này anh mới là người phải khóc nhiều đấy.”
*Lê hoa đái vũ: miêu tả vẻ đẹp khi khóc của Dương quý phi trong “Trường hận ca” của Bạch Cư Dị
Tưởng Chính Tuyền nghe tài xế nói mà cảm thấy ngượng ngùng, cô vội vàng lau khô nước mắt, đôi mắt vẫn mờ hơi nước, thỉnh thoảng lại thút tha thút thít. Xe taxi vừa đi vòng qua một quán bar. Nhìn biển hiệu PUB lấp lóa ánh đèn nê – ông, trong đầu cô chợt dâng lên ý nghĩ muốn say một trận cho quên hết những chuyện sầu não. “Bác tài, dừng xe ở đây đi. Cảm ơn.”
Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh - Mai Tử Hoàng Thì Vũ