Butterflies don't know the color of their wings, but human eyes know how beautiful it is. Likewise, you don't know how good you are, but others can see that you are special.

Download ebooks
Ebook "Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 43
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 480 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 04:19:07 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 1: Không Muốn Nhớ Lại, Lại Càng Khó Quên
ỗi khi Tưởng Chính Tuyền về đến nhà, việc đầu tiên mà cô làm đó chính là mở TV lên, để cho giọng tiếng Trung quen thuộc tràn ngập khắp trong căn phòng trọ không lớn cũng chẳng nhỏ của mình.
Lẳng lặng đứng bên cửa sổ trông về phía xa. Bốn bề đều là những tòa nhà cao tầng xa hoa san sát nhau, phía dưới là dòng xe cộ tấp nập bất kể ngày đêm. Nơi đây được mệnh danh là thành phố không bao giờ biết ngủ, phồn hoa nhất nước Mỹ – New York.
Kí ức tựa như mới chỉ hôm qua, thế mà cô đã sống ở thành phố được hơn ba năm. Cô năm đó mang theo trái tim đầy thương tích, rời xa Lạc Hải để rồi đặt chân tới nơi này.
Dù sống ở đây lâu như vậy, nhưng mỗi khi cô đứng bên cửa sổ phòng trọ này, cô vẫn mờ mịt cảm thấy thành phố này xa lạ như thế, không hề gợi cho cô một chút cảm giác là về nhà. Biết bao nhiêu buổi sáng, khi cô mở mắt ra, đều thất thần nhìn lên trần nhà, sợ sệt tự hỏi: Tại sao mình lại ở chỗ này?
Nhiều lúc cô vẫn nghĩ mình chỉ là đang nằm mơ, chờ đến khi trời sáng mình sẽ tỉnh mộng, mở mắt ra, cô vẫn ở Lạc Hải, vẫn còn nằm trong căn phòng công chúa thanh nhã đáng yêu kia.
Thế nhưng, từ ngay trước mắt đến tít tắp chân trời, đều là những tòa nhà cao ốc chọc trời lạnh lẽo luôn nhắc nhở cô, cô không phải đang mơ, mà cô thực sự đang lưu lạc ở phương trời New York xa lạ.
Hóa ra, tất cả đều không phải một giấc mơ.
Đúng vậy, không phải là mơ.
Tưởng Chính Tuyền xoay người đi vào phòng bếp, tự rót ình một ly vang đỏ, khẽ nhấp một ngụm. Cô đi dép lê trở lại phòng khách, cả thân mình nằm vùi trên sô pha mềm mại.
Thật là mỉa mai, bản thân cô từng bị chính chất lỏng cay nồng này làm hại, thế nhưng hiện tại mỗi ngày từ trường trở về, cô lại có thói quen uống nửa ly rượu. Kể cả khi cô hoàn thành một tác phẩm thiết kế cũng không ngoại lệ. Dùng từ ngữ mĩ miều mà nói, là để lắng đọng suy nghĩ, giúp giấc ngủ ngon hơn, nhưng thực tế chính là cô càng ngày càng nghiện nó. Thật là tốt, sau khi uống, đầu óc mê man, ý thức nặng trĩu, không cần phải nghĩ đến bất kỳ chuyện gì nữa. Ở nơi nào đó, thế giới vẫn tốt đẹp như thuở ban đầu.
Tưởng Chính Tuyền lại nhấp một ngụm rượu nữa, để cho vị ngọt chát và hương nồng của rượu thấm đẫm lên bờ môi, sau đó từ từ chảy vào cổ họng. Đang định đặt chiếc ly xuống, giọng nói trong trẻo, dịu dàng của người dẫn chương trình TV bỗng nhắc đến một cái tên thực quen thuộc.
“Do quản lý không tốt và thực thi nhiều quyết sách sai lầm, MyLife từng là một trang web hàng đầu trong nước, tuy nhiên báo cáo tài chính quý III cho thấy tập đoàn này đang thua lỗ nghiêm trọng, cổ phiếu sụt giảm ở mức thấp nhất trong lịch sử …”
Hơi thở Tưởng Chính Tuyền chợt đông cứng, bỗng chuốc như đang nghẹn lại ở cổ, ánh mắt nhìn chăm chăm vào màn hình TV. Trên TV liền xuất hiện một người đàn ông mặc âu phục, đeo kính đen và mấy người vệ sĩ đi phía trước, cảnh quay chỉ là khuôn mặt nhìn nghiêng của hắn, nhưng chưa đầy hai ba giây sau đó, liền bị thay thế bởi hình ảnh khác.
“Theo tin tức mới nhất, lãnh đạo công ty MY LIFE đã làm đơn nộp lên cơ quan có thẩm quyền chờ thủ tục giải quyết phá sản. Phóng viên của đài lúc này vẫn đang túc trực 24/24 trước tòa nhà của công ty MY LIFE, với hy vọng có thể gặp được người sáng lập kiêm CEO của công ty, chính là ngài Niếp Trọng Chi để đưa đến quý vị những thông tin mới nhất…”
Trong nháy mắt đó, dường như có một bàn tay khổng lồ nào đó luồn sâu vào trong cơ thể cô, không chút lưu tình bóp nghẹt trái tim cô, khiến máu đang chảy trong đó trong tích tắc bị ép hết ra ngoài, cả người lâm vào trạng thái choáng váng, hít thở không thông.
Sau một hồi lâu đắm chím trong cơn mờ mịt đó, Tưởng Chính Tuyền mới lấy lại được tinh thần, cúi đầu liền thấy trên chân ướt đẫm, tí tách từng giọt rượu đỏ đang nhỏ xuống… Thì ra ly rượu trong tay cô đã rơi xuống bên chân lúc nào không hay. Thế nhưng một chút cảm giác cô cũng không có.
Công ty MY LIFE…Niếp Trọng Chi. Tưởng Chính Tuyền ôm chặt lấy mình, không biết có phải là vì hôm nay thời tiết đột ngột thay đổi hay không, giờ phút này cô cảm thấy cả người thực lạnh lẽo.
MY LIFE – từng là một trang Web xã hội thịnh hành nhất, thậm chí cổ phiếu còn được niêm yết trên sàn giao dịch chứng khoán NASDAQ của Mỹ, sao có thể dễ dàng lâm vào tình trạng phá sản như vậy đây?
*NASDAQ (National Association of Securities Dealers Automated Quotation System) là một sàn giao dịch chứng khoán Hoa Kỳ. Đây là sàn giao dịch điện tử lớn nhất tại Hoa Kỳ hiện nay. Với khoảng 3.200 giao dịch hàng ngày tại sàn, NASDAQ hiện là sàn giao dịch lớn nhất thế giới.
Một người kiêu ngạo như Niếp Trọng Chi, làm sao tiếp nhận được sự thật này. Đó là toàn bộ nỗ lực của hắn.
Đã bốn năm trôi qua, cô dồn hết tâm trí để quên đi những chuyện đó, những năm sống bên này, cô rất ít khi nhớ tới hắn.
Tận lực để quên đi năm đó, Niếp Trọng Chi mặt mũi bầm dập đến gặp cô, trên gương mặt lại mang theo chút vui mừng. Hắn đứng ở bên giường nhẹ nhàng hỏi cô: ‘Tuyền Tuyền, gả cho anh được không?” Giọng nói của hắn vừa nhẹ lại vừa chậm rãi, nghe ra vô cùng cần thận, giống như một phạm nhân đang chờ lời tuyên án cuối cùng của thẩm phán vậy.
Tận lực quên đi năm đó hắn từng ôm cô, giọng khẩn cầu nói: “Tuyền Tuyền, chúng ta kết hôn đi, sinh đứa nhỏ ra được không” Một khắc đó, giọng nói của hắn trầm thấp như vậy, mềm mại như vậy, tựa như từng hạt trân châu nhẹ nhàng lướt qua tấm khăn lụa, nhấn chìm cô vào sự ôn nhu đó.
Muốn quên đi hắn từng ở bên tai cô thì thào nói: “Tuyền Tuyền, em có biết rằng người anh yêu chính là em không. Nếu không phải bởi vì anh yêu em, anh vì sao lại làm nhiều chuyện với em như vậy. Hết thảy trước kia đều là anh sai, đều là anh không đúng. Em đừng giận nữa, sinh đứa bé ra, được không?”
Niếp Trọng Chi yêu cô, mỗi khi nghĩ lại đều làm Tưởng Chính Tuyền bật cười, sét đánh ngang tai cũng không kinh hãi bằng những lời đó của hắn. Nếu hắn yêu cô, vì sao lại lấy chuyện sai lầm đó ra hết lần này đến lần khác uy hiếp cô như vậy?
Không muốn nhớ lại chuyện hắn đã từng mua nhẫn, vì để cầu hôn cô, mà quỳ trước cửa phòng cô trọn một đêm.
Tận lực quên đi Niếp Trọng Chi đã từng hung dữ nắm bả vai cô, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tưởng Chính Tuyền, nếu em dám bỏ đứa bé này, tôi nhất định giết em, tôi nhất định giết em. Tôi thề, đời này, không, đừng nói là đời này, cho dù biến thành quỷ tôi cũng không buông tha cho em.”
Thế lực hai nhà vốn dĩ tương đương nhau, Tưởng Chính Tuyền đối với sự uy hiếp của Niếp Trọng Chi chẳng để vào mắt.
Sau này Niếp Trọng Chi thấy bộ dạng quyết tâm không cần đứa bé của cô, có lẽ tâm đã lạnh, không ngừng lạnh lùng uy hiếp bên tai cô: “Tưởng Chính Tuyền, nếu em dám bỏ đứa bé này, tôi sẽ tìm người giết chết Diệp đại ca yêu quý của em. Em biết đó, tôi cái gì cũng không có, thứ duy nhất có nhiều chính là tiền. Em nói xem, ở cái xã hội này, có chuyện gì mà tiền không làm được? Thế nào? Em có muốn cược với tôi một ván không?”
Phản ứng của cô cũng chỉ nhàn nhạt liếc hắn một cái, con ngươi như liếc một dụng cụ hay một đồ vật trang trí nào đó trong phòng, ngay cả lông mi cũng không thèm động, sau đó liền quay đầu đi, tiếp tục không ăn không uống.
Niếp Trọng Chi ở phía sau ôm chặt lấy thắt lưng cô, tuyệt vọng cầu xin: “Tuyền Tuyền, em hãy sinh đứa bé ra. Anh hứa với em, từ nay về sau, anh sẽ xem như chưa bao giờ quen em. Anh thề tuyệt đối không bám riết lấy em nữa. Chỉ cần em đáp ứng, sinh đứa bé ra, anh và con sẽ không bao giờ xuất hiện trong cuộc sống của em. Được không? Anh cầu xin em, Tuyền Tuyền, anh cầu xin em.”
Cô vẫn còn nhớ rõ ngày đó, Niếp Trọng Chi biết cô sẩy thai, hắn như phát điên vọt tới phòng bệnh của cô, bóp cổ cô, hơi thở dồn dập hổn hển như một con dã thú bị trọng thương sắp lìa đời: “Tưởng Chính Tuyền, là cô cố ý. Là cô cố ý! Chính là cô, cô rốt cuộc có phải con người hay không …. Nó là một sinh mệnh đó, chỉ mấy tháng nữa thôi là sẽ chào đời, thành một đứa trẻ. Cô thế nhưng nhẫn tâm làm như vậy, nhẫn tâm làm như vậy! Đó cũng là con của cô cơ mà, thế mà cô có thể ra tay được! Tôi muốn giết cô, giết cô.”
Các bác sĩ và y tá liều mạng kéo Niếp Trọng Chi ra, nhưng làm thế nào cũng không được. Tay hắn vẫn cứ siết chặt lấy cổ cô. Cuối cùng, vẫn là nhờ viện trưởng có kinh nghiệm dày dặn, trước cảnh hỗn loạn này, thật thong dong mà châm một mũi tiêm lên lưng Niếp Trọng Chi, sau đó bình tĩnh ra lệnh ọi người mang hắn ra ngoài phòng bệnh.
Trong giây phút Niếp Trọng Chi yếu ớt tự từ nhắm mắt lại kia, tay vẫn cố bóp chặt cổ cô, nhưng vẫn đang thì thào: “Cô vì sao có thể ra nhẫn tâm như vậy, vì sao có thể nhẫn tâm…”
Chỉ một chút nữa thôi, cô đã bị bóp chết. Thời điểm đó, trái tim Tương Chính Tuyền như chết lặng. Cô nằm trên giường bệnh, thậm chí đã nghĩ, nếu cứ chết đi như lời nói của hắn cũng tốt. Hoặc là, chạy đến cầu Lạc hải nhảy xuống một lần nữa cũng tốt.
Trong mắt mọi người, cô là đứa trẻ vừa mới sinh ra miệng đã ngậm chìa khóa vàng, so với hầu hết những đứa trẻ trong gia đình có thế lực thì có chút không giống. Cha cô là Tưởng Triệu Quốc, mẹ cô là Lục Ca Khanh. Cha mẹ cô đến tuổi trung niên mới sinh được một đứa con gái, lại vô cùng xinh đẹp, nên đối với cô hết mực cưng chiều. Tổng kết lại một câu: “Sống trong bể nhung lụa” cũng không đủ để hình dung cô.
Mãi cho đến khi cô gặp Diệp Anh Chương và hắn – Niếp Trọng Chi, một bộ mặt khốc liệt của cuộc sống mới dần dần lộ ra.
Sau khi Niếp Trọng Chi ở phòng bên cạnh tỉnh lại, liền lập tức rời đi. Từ đó về sau, Niếp Trọng Chi tựa như làm theo lời thề của mình trước đó, hắn sẽ không bao giờ xuất hiện trong cuộc sống của cô. Thậm chí, kể cả hôn lễ chấn động cả Lạc Hải của anh cô – Tưởng Chính Nam, hắn cũng không tham dự. Hắn hoàn toàn trở thành người xa lạ với cô, người thân và cuộc sống của cô.
Rồi tiếp sau đó, một mình cô lẻ loi tới New York.
Suốt buổi tối hôm đó, Tưởng Chính Tuyền lên trang Google tìm kiếm tất cả các tin tức về MY LIFE và cả những tin tức về Niếp Trọng Chi.
Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh - Mai Tử Hoàng Thì Vũ