Kẻ nào chưa một lần thất bại trong quá trình trưởng thành, tức kẻ đó không có gan thực hiện những điều mới mẻ.

Woody Allen

 
 
 
 
 
Tác giả: Nhất Phu
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 211 - chưa đầy đủ
Phí download: 13 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 374 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 00:07:13 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 110: Lên Thì Lên (4)
ôi cũng no rồi” Yoon Jin cũng đứng lên đi theo Diệp Hân Đồng. Cô bước nhanh chân đuổi theo Diệp Hân Đồng.
Diệp Hân Đồng quay người đi vào phòng, Yoon Jin có chút xấu hổ đứng ngoài cửa.
“Cô có chuyện gì không?” Diệp Hân Đồng chẳng có ấn tượng gì tốt với cô ta, vẻ mặt cũng chẳng ôn hòa.
“Không thấy hai điện hạ cãi vã vì Kim Lệ Châu sao? Chúng ta nên hợp sức đánh bật Kim Lệ Châu, cô thấy sao?” Yoon Jin nghiêm túc nói.
Diệp Hân Đồng liếc mắt “Thật xin lỗi, tôi chẳng có hứng thú gì với vị Điện hạ kia, làm ơn đừng vì tên đàn ôn xấu xa đó mà nhằm vào tôi.”
Diệp Hân Đồng đóng cửa, Yoon Jin không hiểu đẩy cửa hồ nghi nhìn Diệp Hân Đồng.
“Nhưng mà không phải cô cũng là người phụ nữ của Điện hạ sao?”
“Măt cô thế nào lại nhìn ra tôi là người phụ nữ của hắn ta, tôi cùng hắn chỉ có 8 chữ - Không hợp, được chưa?”
“Lúc ở Trung Quốc, các người biến mất sau bữa tiệc, rồi trở về muộn như thế mà chưa xảy ra chuyện gì sao? Còn nữa, máy bay riêng của Điện hạ không phải người phụ nữ nào cũng có thể tùy tiện lên đó.” Yoon Jin phản bác.
Diệp Hân Đồng nhớ đến mấy lần không giải thích được, có chút phiền não “Đó là vì tôi là cảnh vệ Trung Quốc của anh ta, cũng như các cô đi theo bảo vệ. Dù sao tôi chỉ nói một câu, người đàn ông bỉ ổi như thế tôi chẳng lạ.”
Diệp Hân Đồng cao giọng nói xong đóng cửa lại.
“Xấu xa? Bỉ ổi? Cô ta đang nói ai vậy?” Yoon Jin liếc nhìn cánh cửa phòng Diệp Hân Đồng, hấp tấp uốn mông trở về phòng mình.
……………………………………………………………
Buổi tối sau khi đã nghỉ lấy sức, đến tiết mục ca hát, một nhóm người ở đại sảnh kêu gào inh ỏi. Diệp Hân Đồng ra ngoài liếc mắt nhìn, mấy cô ả nước lạ ầm ĩ này có vẻ không muốn tha cho cô.
Cho nên cô quay vào phòng, bật TV, xem đại một kênh.
Ngôn ngữ không hiểu, thật sự là mệt mỏi.
Diệp Hân Đồng nằm dài trên giường, tiếng động đinh tai nhức óc truyền từ ngoài vào làm cô không thể ngủ nổi.
Cô bực mình đạp tung chăn ra, đến bên cửa sổ, kéo rèm, bên ngoài trăng rất sáng, chiếu xuống mặt biển cuồn cuộn, có một vẻ đẹp kỳ lạ.
Cô mở cửa sổ, nhảy ra ngoài.
Gió biển ban đêm thổi vào, mang theo không khí ẩm ướt, rất thoải mái.
Bên ngoài yên tĩnh.
Cô đi về hướng bờ biển, ánh trăng kéo dài bóng cô, đơn độc, tha hương mà bảo không cô độc là giả, nhưng đây là trách nhiệm của cô, chẳng có cách nào.
Diệp Hân Đồng nghe âm thanh của sóng biển, cảm nhận anh trăng dịu dàng, lại đi tới chỗ tảng đá buổi trưa, cô cảm thấy đến chỗ này có chút xấu hổ, trong bóng tối, ở một chỗ yên tĩnh không tránh được có những việc khó tưởng tượng.
Diệp Hân Đồng đang chuẩn bị quay đầu.
“Lee Yul, ^*^(&)(*_)(*&%$”. Cô chỉ nghe hiểu hai chữ Lee Yul, câu tiếng Hàn sau đó cô không hiểu. Mà giọng nói dịu dàng như nước đó chẳng phải là Kim Lệ Châu?
Cô không nghe lén, mặc dù chẳng hiểu họ nói gì.
Aiz, quan hệ ba người bọn họ quá phức tạp, chẳng liên quan gì đến cô.
Diệp Hân Đồng chuẩn bị đi.
“Diệp Hân Đồng $&^%*^()*_&”. Cô vừa đi lại nghe Kim Lệ Châu nhắc đến tên mình, là người mà, ai chẳng tò mò người khác nói gì sau lưng mình.
Cho nên Diệp Hân Đồng rón rén trốn sau tảng đá.
Thấy Kim Lệ Châu có vẻ như đang chất vấn Lee Yul, Lee Yul thì chẳng nói gì, chỉ thấy vẻ u buồn.
Không phải Lee Yul thích Kim Lệ Châu còn Kim Lệ Châu thích Tử Hiên sao? Cảnh tượng này lại có vẻ kỳ lạ, có cảm giác như Kim Lệ Châu thích Lee Yul vậy.
Diệp Hân Đồng kinh ngạc nhìn chỉ nghe thấy Lee Yul nói câu gì đó, trông Kim Lệ Châu rất thương tâm. Cô ta uất ức nhìn Lee Yul một phút, Diệp Hân Đồng cũng căng thẳng thay bọn họ.
Đột nhiên, Kim Lệ Châu nâng mặt Lee Yul, nhón chân hôn lên đó.
Diệp Hân Đồng kinh ngạc, che miệng mình, quay đi không nhìn nổi nữa.
Đầu cô sắp nổ tung.
Theo hoàn cảnh này, Kim Lệ Châu và Lee Yul đều tình nguyện, trước đây cô đã hoàn toàn hiểu ngược lại.
Cô đột nhiên cảm thấy Mặc Tử Hiên thật đáng thương, Kim Lệ Châu ngoài mặt ra vẻ tình sâu nghĩa nặng, dịu dàng săn sóc, sau lưng lại hôn người đàn ông khác.
Thế thì cô ta ở bên Mặc Tử Hiên là vì cái gì?
Cô ta có thể yên tâm yêu Lee Yul, lại ở bên Mặc Tử Hiên, mà Mặc Tử Hiên với Lee Yul lại đối địch nhau vì ngôi hoàng đế, thù hận còn khiến Lee Yul nổi máu ám sát, nghĩ tới đây, lòng Diệp Hân Đồng trầm xuống, cố lo lắng ặc, nhanh chóng chạy về biệt thự.
Kim Lệ Châu chủ động hôn Lee Yul, ngoài dự đoán của cô lại bị Lee Yul đẩy ra.
Kim Lệ Châu càng uất ức nhìn hắn.
“Đây là lần thứ hai cô hôn tôi, tôi không phải vật thay thế của Mặc Tử Hiên, cũng không phải là con rối mà cô cảm thấy sắp mất lại túm về. Nụ hôn của cô là yêu ư? Nếu yêu thì hãy đến bên tôi.” Lee Yul nói từng chữ lạnh lùng.
Kim Lệ Châu bất động tại chỗ.
Lee Yul nở nụ cười nhạt thương cảm.
“Chẳng phải cô thích Mặc Tử Hiên ư? Người mà ba cô nhìn ra là có thể kế thừa sự nghiệp thống nhất đất nwocs, mà không phải là cái tên quân vương từ nhỏ đã bị cha ghét bỏ là tôi đây”
“Tôi…” Kim Lệ Châu đối mặt với sự tỉnh táo của Lee Yul không thể nào phản bác, cô suy nghĩ một lúc nói “Em cảm động với những lời anh vừa nói ở bữa ăn.”
“Cảm động có thể khiến cô kiên quyết theo tôi không?” Lee Yul hỏi ngược lại.
Kim Lệ Châu sửng sốt không biết trả lời ra sao.
Lee Yul vẫn cười nhạt “Không cần trả lời, phản ứng của cô đã cho tôi đáp án, tôi tha thứ, dù sao Mặc Tử Hiên trong cảm nhận của cô cũng là bạch mã hoàng tử, mà tôi chỉ là cái vỏ chai chỉ cần một nụ cười là có thể thu mua.”
“Em không nghĩ như vậy.” Kim Lệ Châu cảm thấy mình không thể cãi lại.
“Vậy thì nghĩ thế nào, nghĩ tốt cho tôi sao?” Hắn gây sự
“Em, em…” Kim Lệ Châu có vẻ không gánh nổi áp lực của anh. “Em muốn làm bạn với anh Lee Yul, giữa người yêu và bạn bè, em chỉ có thể để một vị trí cho anh.”
“Không cần, trừ thân phận làm chồng, những thứ khác tôi đều không cần, bởi vì tương lai của tôi sẽ do vợ tôi quyết định, tôi chỉ có thể yêu một người, để trong lòng một người thôi.” Lee Yul kiên định nói, kiênquyết và lạnh lùng.
“Lee yul…” Kim Lệ Châu vẫn muốn nói gì, nhưng lời đến miệng lại thấy có nói gì cũng đều dư thừa, trừ phi cô đồng ý đến bên hắn, nhưng trong lòng cô, chỗ sâu nhất vẫn là cái tên đào hoa xấu xa Mặc Tử Hiên đó.
“Không cần phải cảm thấy gánh nặng. Những lời tôi nói trong bữa cơm không phải nói cho cô nghe.” Nói đến lúc này, Lee Yul càng tỏ ra lãnh đạm.
Kim Lệ Châu có vẻ không chịu nổi lùi về sau hai bước, “Anh thật sự nói cho Diệp Hân Đồng nghe? Vậy sao lúc nãy tôi hỏi anh lại không nói. Để tôi hiểu lầm nên chủ động hôn anh, thì ra anh chỉ muốn xem tôi lúng túng thế nào thôi phải không?”
Kim Lệ Châu không để ý tới lý trí, nhíu chặt mày, giọng nói sắc nhọn lúc bé đã hoàn toàn từ bỏ từ khi được bồi dưỡng thành một tiểu thư cao quý.
Lee Yul thản nhiên cười thương cảm “Cô cảm thấy những lời đó có phải nói cho cô nghe hay không, bây giờ có khác gì nhau?”
“Tôi chỉ hỏi anh một câu, những lời kia có phải là nói cho Diệp Hân Đồng nghe không?” Kim Lệ Châu có chút bá đạo nhìn chằm chằm vào mắt Lee Yul.
Yêu Giả Thích Thật Điện Hạ Người Thật Là Hư Yêu Giả Thích Thật Điện Hạ Người Thật Là Hư - Nhất Phu