Books are the bees which carry the quickening pollen from one to another mind.

James Russell Lowell

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 204 - chưa đầy đủ
Phí download: 13 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 510 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 06:38:35 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 160: Dây Dưa 11
iểu Lục tử rời đi, trong đình vẻn vẹn chỉ còn lại Âu Dương Sùng Hoa và Mặc Âm Trần, cùng không gian tĩnh lặng......
Nước mưa gõ đều trên mái hiên, như xuyên thành trân châu từ từ rơi xuống......
Âu Dương Sùng Hoa quay người lại, nàng cúi đầu nhìn qua Mặc Âm Trần đang ôm bầu rượu ngồi trên ghế đá.
Trong mắt xẹt qua một tia chán nản, nhấc chân lên từng bước đi về phía Mặc Âm Trần......
"Cút —— tất cả đều cút cho ta ——cũng đừng ai để ý đến ta ——"
Mặc Âm Trần chống ánh mắt say lờ đờ mông lung, tay vẫn không ngừng vung vẫy ở phía trước, trong miệng gầm nhẹ.
Âm thanh cất cao dần dần chuyển thành lẩm bẩm, đến cuối cùng nức nở......
Hắn giống như đứa nhỏ không được ai giúp đỡ, khiến người đau lòng.
Âu Dương Sùng Hoa mơ hồ cảm nhận được, tim đang truyền tới từng cơn đau nhói.
Nàng không biết phải an ủi nam nhân đáng thương này như thế nào, chỉ biết là bản thân không thể không chú ý đến hắn, không thể không quan tâm hắn......
"Tại sao ngươi phải đối với ta như vậy, tại sao......"
Mặc Âm Trần khàn khàn cổ họng, kêu gào.
"Sùng Hoa...... Sùng Hoa......"
Nước mắt tràn qua hốc mắt, xâu thành từng chuỗi chảy xuống hai má, rơi đều xuống......
Âu Dương Sùng Hoa biết bản thân đang khóc, nhưng nàng lại không cảm thấy cảm có chút nào ấm áp, mà còn là rất lạnh.
"Âm Trần......"
Ngồi xổm người xuống, cổ họng chẳng biết lúc nào đã trở nên khàn khàn khó nuốt.
"Âm Trần, cần gì phải tự làm khó bản thân mình đây?"
Âm thanh than nhẹ kèm với tiếng mưa rơi ở không trung, hóa thành sương mù, biến mất đi......
Tay duỗi ra, từ từ hướng đến gần hắn, chỉ thấy mơ hồ trên ngón tay tái nhợt, "Âm Trần, có lẽ quên đối với ngươi và ta mà nói, mới là kết quả tốt nhất. Không cần tự hành hạ bản thân nữa, làm như vậy chỉ có thể khiến cho bản thân ngươi khó chịu mà thôi."
Tay Mặc Âm Trần đang vung vẫy, đột nhiên ngừng lại, từ từ rũ xuống.
Hắn cúi gằm đầu, cổ ngả nghiêng nhìn người phía trước......
Khuôn mặt đó, từ mơ hồ đến rõ ràng, chậm rãi thành hình trong mắt của hắn.
"Sùng Hoa?"
Vẻ ngạc nhiên, ánh mắt mông lung lập tức liền phai nhạt.
Hai mắt hắn trợn to, thẳng tắp nhìn người đang xuất hiện trước mắt......
Đáng tiếc, thời gian ngắn ngủi chỉ là trong nháy mắt cũng giống như phù dung sớm nở tối tàn, hắn bỗng nhiên nở nụ cười, cười đến không thể đè nén được.
"Làm sao có thể, làm sao có thể là Sùng Hoa...... Là ta say, là ta say a! Nhất định là như vậy...... Tại sao vậy chứ? Tại sao ngươi phải xuất hiện, ngươi thương tổn ta còn chưa đủ sao? Ta đã trốn tránh ngươi, tại sao ngươi còn phải xuất hiện đây? Tại sao!! ——"
Tay cùng lúc bắt được bả vai mảnh khảnh, Mặc Âm Trần lớn tiếng chất vấn.
"Âm Trần, Âm Trần......!"
Đầu lưỡi giống như bị kẹp chặt, không thể nào phát ra âm thanh được nữa, Âu Dương Sùng Hoa muốn nói thứ gì đó.
Nhưng thiên ngôn vạn ngữ lúc này đã không có cách nào từ trong miệng thốt ra.
"Nói a, ngươi nói a! Tại sao không nói? Ngươi quả nhiên không phải Sùng Hoa, ngươi chẳng qua chỉ là ảo giác, là một ảo giác!! ——"
Mặc Âm Trần mạnh mẽ lắc lắc Âu Dương Sùng Hoa, sức lực thật lớn, gần như muốn bóp nát xương vai yếu ớt của nàng.
Âu Dương Sùng Hoa cau mày, hàm răng cắn chặt môi dưới, rất đau rất đau, nhưng đau đớn kia không phải đến từ trên vai, mà là trong lòng......
"Âm Trần, ngươi không phải là hận ta sao, vậy thì hãy đem oán hận của ngươi trút hết lên người ta. Âu Dương Sùng Hoa cũng không đáng giá cho ngươi như thế, không đáng giá."
Tim cùng với ruột gan như trộn lẫn lại một chỗ, không cách nào cởi ra, chính là dây dưa, chính là khẽ động lung tung, phát sinh đục khoét đau đớn.
Mặc Âm Trần chợt ngẩng đầu lên, hai mắt ửng tia máu, hắn dốc cạn nỗi lòng gầm lên, nói: "Quả thật không đáng giá, quả thật không đáng giá! Cái người nữ nhân đáng chết này, tại sao phải tàn nhẫn như vậy, tại sao muốn vứt bỏ tình cảm giữa chúng ta, ta khiến cho ngươi khó chịu đựng như vậy sao? Ngươi nhất định muốn đối với ta như vậy?!"
Môi Âu Dương Sùng Hoa khẽ giật giật, còn chưa nói ra được lời nào, đã bị người ở trước tức giận chiếm lấy......
Mặc Âm Trần dường như liều mạng hôn nàng......
Không, đây không phải là hôn, mà là một loại trừng phạt chiếm đoạt, như muốn đem nàng cắn nát ở trong miệng của hắn.....
Tại sao ngươi phải xuất hiện, tại sao ngươi còn phải xuất hiện.
Để cho ta làm thế nào?
Trong miệng tràn đầy nồng nặc mùi tanh, mùi tanh đó làm người ta nôn mửa, lại tựa như một loại cam lộ (sương ngọt), khiến cho hắn không muốn buông tha.
Chính là muốn đem nàng hòa tan trong hắn.
Âu Dương Sùng Hoa lẳng lặng ngắm nhìn nam nhân trước mặt đang lâm vào trong điên cuồng, nàng cũng cảm giác được trong miệng nồng mùi máu tươi.
Nhưng không biết tại sao, khi mùi máu tươi truyền đến, lại có một chút đau đớn yếu ớt.
Có lẽ, nàng trở lại nơi này, chính là tìm kiếm phần giải thoát này.
Hai lưỡi quấn quanh, mười ngón tay xiết chặt, cắn xé lung tung, tiếng thở lấn át tiếng mưa rơi......
Phổi thiếu không khí, từng chút từng chút bị ép khô, sinh mạng giống như sắp sửa bị đoạt đi, một chút ý thức còn sót lại cũng từ từ chìm xuống......
"Ngươi là của ta, ngươi là của ta, Sùng Hoa...... Không cần phải rời khỏi ta, xem như ta cầu xin ngươi, cầu xin ngươi ở lại bên cạnh ta......"
Kèm theo là tiếng khóc thút thít không rõ ràng từ trong miệng bật ra.
Mặc Âm Trần đã không phân biệt rõ đây rốt cuộc là thật hay giả, cho dù là giả cũng đã không còn quan trọng......
Hắn chỉ muốn nàng, cho dù là một khắc, cũng có thể!
"Âm Trần, hãy cho ta một hài tử, hài tử thuộc về ta và ngươi."
Ngón tay Âu Dương Sùng Hoa nhẹ nhàng lướt qua môi Mặc Âm Trần, phía trên còn lưu lại nhiều vết đỏ thẫm, nàng biết… đó là nàng......
Là của nàng......
Trong lòng vui vẻ kích động, xem như đây là dùng đau đớn đổi lấy, cũng đáng giá.
Vương Phi Si Ngốc Không Dễ Chọc Vương Phi Si Ngốc Không Dễ Chọc - Nha Tiểu Quyển