Love gives light even in the darkest tunnel.

Anonymous

 
 
 
 
 
Tác giả: Lâm Thủy Các
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 103 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 463 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 06:33:39 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 86: Tan Nát Cõi Lòng!
ế tiếp cũng chỉ là sứ giả các nước chư hầu bái kiến Huyền Vũ đế, cùng mấy lời chúc phúc thành tâm của quốc chủ của quốc gia bọn họ.
_ Sứ giả của Thủy Nguyệt quốc đến! - 1 tiếng bén nhọn vang lên.
Quần áo hoa lệ như phượng hoàng ngũ sắc Thủy Nguyệt quốc sứ giả mạnh mẽ tiến vào, tiến vào vương đình, chỉ trong 1 thoáng, hắn kia cao to hình tượng xuất hiện ở cửa, giây tiếp theo phiến áng mây, đem phía sau kia tảng lớn dương quang che đi, trước mắt chỉ có kia phiến như ráng màu bàn chói mắt.
2 mắt hàm xuân như hoa đào, má mang ý cười như ngọc bạch, tóc đen dài như mực tàu, vượn bối phong thắt lưng, ngọc thụ lâm phong, như vậy từ để hình dung nam tử trước mắt, là thích hợp nhất bất quá, Tô Tần từ cái liếc nhìn hắn đầu tiên, tổng cảm thấy hắn ngũ quan tinh mỹ, giữa trán có loại khí chất lãnh ngạo làm cho người ta hết sức quen thuộc, tổng cảm thấy ở nơi nào từng gặp qua như vậy thần tình.
Chính nhìn hắn ngây người thời gian, người đến đã từng bước 1 đi tới trong điện, liêu khởi bào bày, liền hướng Huyền Vũ đế quỳ xuống.
_ Thủy Nguyệt quốc Lãnh Dạ hoàng tham kiến hoàng đế bệ hạ! - Hắn thành kính phủ phục quỳ xuống- Nguyện Ngô hoàng thiên thu vạn tế, cùng nhật cùng huy!
_ Bình thân! - Huyền Vũ đế ngữ khí như trước bình thản.
_ Hoàng đế bệ hạ, bản vương đại biểu quốc chủ vì bệ hạ kính thượng hạ lễ, chúc bệ hạ phước như đông hải, thọ tỷ nam sơn! - Hoa đào mắt nhẹ cong lên, trong mắt tiết ra rạng rỡ lưu quang, mê say mắt người.
Nàng chỉ nghe 2 tiếng to rõ vỗ tay thanh, đại điện trên liền hơn 1 đạo xinh đẹp phong cảnh.
Tô Tần chỉ cảm thấy hoa mắt, tựa như có vô số màu điệp bay múa, mùi thơm 4 phía, ở to như vậy vương đình lý tràn ngập ra khắp nơi, định thần nhìn lại, trên điện chẳng biết lúc nào hơn 1 tuyệt sắc mỹ cơ, đang lắc lắc thân hình như rắn nước, dời hoa sen bộ, hướng long tọa Huyền Vũ đế nhẹ nhàng bước tới.
Cạn lam sắc mắt ảnh hơi vung lên, mang theo kia quyến rũ tiếu ý, minh mục trương đảm trêu chọc người trên long tọa, kia cuồng loạn kỹ thuật nhảy càng tràn đầy khiêu khích ý vị, làm cho các vị đại thần ánh mắt như có thể phun lửa.
Loại khiêu khích ra uy thế này, khiến ọi người bất mãn, trong lúc nhất thời, trên điện nghị luận sôi nổi.
_ Bệ hạ, Thủy Nguyệt quốc chỉ là cái tiểu quốc phụ thuộc, như thế cử chỉ đúng là vượt rào, kính xin bệ hạ cho lui xuống chịu phạt, thi lấy nghiêm trị, cùng cảnh cáo thiên hạ!
_ Bệ hạ, Thủy Nguyệt quốc như thế cử động rõ ràng là ám dụ bệ hạ trầm mê nữ sắc, dùng như thế yêu nữ mê hoặc bệ hạ, thỉnh bệ hạ cho lui xuống chịu phạt, gia dĩ nghiêm trị!
_ Bệ hạ… …
_ Được rồi! - Đạo thanh âm thứ 3 tiếng còn chưa khởi, liền bị Huyền Vũ đế thanh âm hơi không vui đè xuống- Bất quá là chỉ là 1 món quà thôi, đường đường 1 nhật hoàng ta phải nên sợ sao, chẳng lẽ trẫm giống như theo trong miệng các ngươi như vậy sắc dục huân tâm, đã quên đi bổn phận của mình, hay là nói, các ngươi cảm thấy trẫm già rồi, muốn thay trẫm trị cái giang sơn này!
_ Bệ hạ thứ tội! Bọn thần không dám!
_ Được rồi, đừng làm 1 bộ không khí trầm lặng, hôm nay là thọ thần của trẫm, đừng làm trẫm mất hứng! - Bức rèm che nhoáng lên, mỹ nhân cũng đã gục vào trong lòng Huyền Vũ đế.
_ Bệ hạ, nô tì chúc bệ hạ anh dũng hàng năm, dũng mãnh phi thường liên tục! - Hờn dỗi thanh âm vang lên, mỹ nhân đẹp đẽ hướng Huyền Vũ đế ném cái mị nhãn, nhạ được Huyền Vũ đế tiếng cười liên tục.
_ Vẫn là mỹ nhân thậm được tâm trẫm, đến, trẫm mang ngươi nhìn 1 cái hoàng cung của trẫm, so với Thủy Nguyệt quốc của ngươi nhất định phải là hảo hơn trăm lần!
Quay mặt sang hướng điện hạ người phân phó nói- Được rồi, các ngươi cũng đều lui ra đi, hôm nay bày yến ngự hoa viên, chúng ái khanh cũng có thể lấy hảo nhạc chung vui! - Nói xong liền ôm mỹ nhân ly khai đại điện.
_ Tiêu chuẩn lão sắc lang! - Tô Tần đi ở phía sau Dạ Lãnh, hướng bóng lưng của hắn thè lưỡi, thực sự là thấy sắc vong bản, thấy mỹ nhân liền quên mất bổn phận vì nước vì dân!
_ Có cái gì đó không đúng! - Dạ Lãnh lắc lắc đầu- Huyền Vũ đế uy danh khắp nơi, xưa nay nghiêm cẩn, hôm nay biểu hiện có chút khác thường!
_ Ngươi cho rằng người ngồi trên kia không phải Huyền Vũ đế? - Tô Tần hết sức kinh ngạc, không thể nào, lại có người như vậy to gan, dám giả mạo Huyền Vũ đế!
_ Không biết, chúng ta cẩn thận vẫn hơn! - Dạ Lãnh đè lại mu bàn tay nàng, cho nàng làm điểm duy trì- Chúng ta còn chuyện trọng yếu hơn phải làm!
_ Ân! - Tô Tần gật gật đầu, cũng phải, người kia có phải hay không Huyền Vũ đế căn bản không phải bọn họ có thể quản, hiện nay nàng muốn làm chính là mau chóng làm cho Tư Mã Hằng khôi phục thần trí!
_ Yến tiểu thư, chúng ta khó có được hội tụ, không bằng cùng đi du hồ! - Y Thủy Liên cười khanh khách kéo tay Tư Mã Hằng hướng bọn họ đi tới.
_ Du hồ? - Tô Tần nao nao.
_ Không được! - Dạ Lãnh không chút nghĩ ngợi, liền cự tuyệt.
_ Vì sao? Lục đệ, Thủy Liên bất quá là hảo ý, ngươi vì sao phải cự tuyệt! - Tư Mã Hằng thanh âm săm đến nồng đậm không vui.
_ Phi Tuyết ngày hôm trước cảm lạnh, hôm nay lại có 1 chút khó chịu, không thích hợp trúng gió, chúng ta hay là đi địa phương khác dạo đi! - Dạ Lãnh đành phải tìm cái lý do qua loa tắc trách lướt qua.
_ Nàng ta sinh bệnh? - Tư Mã Hằng trên dưới đánh giá 1 phen, khinh miệt ngẩng đầu- Ta xem nàng sinh khí hiện ra như thật, tuyệt không có bộ dáng bệnh tật!
_ Ha hả, có chút bệnh ở trong lòng, bề ngoài là nhìn không ra! - Dạ Lãnh nhàn nhạt cười, ánh mắt đầu hướng chính ở 1 bên cười lạnh Y Thủy Liên- Cho nên mới có, tri nhân tri diện bất tri tâm, như vậy 1 câu thiên cổ danh ngôn!
_ Lục đệ mấy ngày không gặp, tài ăn nói tăng trưởng! - Tư Mã Hằng câu dẫn ra khóe miệng, cười- Nếu như vậy, chúng ta đi ngắm hoa!
_ Nếu Y tiểu thư thịnh tình mời, há vì 1 điểm nhỏ bệnh liền phất Y tiểu thư hảo ý! - Tô Tần kéo tay Dạ Lãnh- Vương gia, chúng ta đi du hồ đi!
_ Ngươi… …- Dạ Lãnh không biết nàng trong hồ lô bán là thuốc gì- Tần nhi, ngươi ngàn vạn nhớ kỹ, đừng đứng quá gần mép thuyền, đừng hướng trong hồ nhìn xuống!
_ Ta biết! - Tô Tần gật gật đầu.
_ Chiếc thuyền đậu ở trong hồ kia nhìn rất quen mắt, tựa hồ đã gặp ở nơi nào? - Tư Mã Hằng nhìn nhìn chiếc thuyền lớn dừng ngay trung gian ở “Hồ Thiên nữ” lưu quang tràn đầy kia, liễm khởi con ngươi suy tư 1 phen- A, ta nhớ ra rồi, là “Phẩm Hương các”!
Nghe vậy, đứng ở phía sau Tô Tần ngạc nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía trước, kia chiếc thuyền chứa đựng nhiều ký ức giống như lúc trước dừng lưu tại chỗ, tất cả cũng tựa hồ về tới khởi điểm.
_ Không lẽ ở chỗ này đã từng gặp phải 1 người quen nào đó sao? - Tư Mã Hằng ý hữu sở chỉ nhìn Dạ Lãnh- Lục đệ, còn nhớ rõ lúc trước ngươi đào hôn, thế nhưng thường xuyên lưu luyến nơi này, nghe nói “Phẩm Hương các” lý lão bản nương thế nhưng ở đây nhất tuyệt, không biết hôm nay còn may mắn hay không có thể nhìn thấy phương dung?
Nghe vậy, Tô Tần vô ý thức nhìn về phía Dạ Lãnh, bởi vì hắn không phải là Tư Mã Duệ thật, nàng lo lắng ở trước mặt Tư Mã Hằng bị vạch trần thân phận, trong lòng vì hắn bóp 1 phen mồ hôi.
Vừa nghĩ tới thế nào trả lời hắn, bên tai liền truyền đến 1 trận dễ nghe êm tai thanh âm.
_ Các vị vương gia đến đây phường ta làm khách, Cổ Nguyệt không có từ xa tiếp đón, thất lễ, kính xin các vị thứ tội! - Xinh đẹp hồng y theo thanh âm xuất hiện ở trong mắt mọi người, kia mạt tiêm lệ dáng người, tuyệt sắc dung nhan làm ọi người trước mắt sáng ngời.
_ Ha ha, có thể được các chủ tự mình đón chào, là bản vương vinh hạnh, nào có trách tội chi lý! - Tư Mã Hằng ôm thắt lưng Y Thủy Liên, định tiến bước lên mép thuyền, quay đầu hỏi- Các ngươi lên không?
Tô Tần đầu tiên là sửng sốt 1 chút, lập tức cười, cũng leo lên chiếc thuyền kia.
Lên “Phẩm Hương các”, trước kia ký ức như nước, chậm rãi hướng chính mình vọt tới, giống như cùng loạng choạng hoa mỹ thuyền này, dũng người có chút chói mắt, tựa hồ hết thảy trước mắt cũng bắt đầu trở nên sương mù, không chân thực.
Lúc lướt qua bên người Cổ Nguyệt, hắn đột nhiên vươn tay giúp đỡ Tô Tần 1 phen, Tô Tần cảm giác được lòng bàn tay bị nhét vào thứ gì đó, ngẩng đầu, sửng sốt 1 chút, chỉ thấy hắn khẽ mĩm cười nói- Cẩn thận, thuyền có chút bất ổn, Duệ vương phi nên chú ý 1 chút!
Thanh âm ôn nhu như trước kia bàn như nước, ôn nhu chảy vào trong lòng, nguyên bản khẩn trương tâm cũng chậm rãi thả lỏng.
Tô Tần hướng hắn gật đầu cười- Đa tạ các chủ nhắc nhở!
_ Hằng vương gia, Duệ vương gia, bên trong thỉnh! - Cổ Nguyệt vươn ngọc thủ nhỏ và dài, dùng 1 ngón tay hướng thuyền phường lý, ý bảo bọn họ hộ tống đi tiếp- Các nữ quyến mặt khác an bài tiết mục, mời theo Ngọc Kiều cô nương bên kia đi!
Thân thủ chỉ đi, 1 phấn y nữ tử đứng ở phía sau các nàng, cung kính cúi đầu- Thỉnh nhị vị đi theo ta!
_ Ngươi đừng tưởng rằng có Hồ Thanh Ca giúp, có thể đoạt lại Hằng, ngươi nghĩ cũng đừng muốn! - Y Thủy Liên đi ở bên người Tô Tần, cười lạnh.
_ Ta tại sao phải đoạt lại? - Tô Tần nâng má nhìn nàng- Hắn là người, không phải vật, không thuộc về bất luận kẻ nào!
_ Hừ, ngươi cũng chính là chỉ có thể sính miệng lưỡi chi dũng, bây giờ hắn đã thỉnh bệ hạ tứ hôn, không lâu sau ta sẽ đường đường chính chính làm Hằng vương phi, ngươi ngược lại sẽ ra sao đây? - Y Thủy Liên cười lạnh đứng ở trước mặt nàng- Danh không chính, nói không thuận, ta nên gọi ngươi Duệ vương phi, hay là Yên Phi Tuyết, hay lại là Tô Tần, xem ra, mấy tên này cũng không thể giúp ngươi danh chính ngôn thuận đưa hắn theo bên cạnh ta cướp đi!
Phía trước Ngọc Kiều tựa hồ không có chú ý tới 2 người phía sau tranh chấp, biến mất ở tại khúc quanh, chỉ để lại Tô Tần cùng Y Thủy Liên đứng ở thuyền biên.
Tô Tần cúi đầu, dư quang nhìn Ngọc Kiều biến mất phương hướng, khóe miệng câu dẫn ra, ngẩng đầu cười nói- Ngươi sai rồi, ta không chỉ có sính miệng lưỡi chi dũng! - Nói xong, nàng vươn tay, kéo tay Y Thủy Liên, sau đó dụng lực hướng trong hồ nhảy xuống.
_ Ngươi tính làm gì? - Y Thủy Liên còn chưa kịp phản ứng, người đã theo Tô Tần cùng nhau rơi vào trong hồ.
_ Cứu mạng!! - Tô Tần ở trong nước giãy giụa, 2 tay liều mạng giơ lên cao khởi.
Nghe thấy tin Tư Mã Hằng, Dạ Lãnh liền chạy tới, lập tức nhảy xuống nước, cứu lên Y Thủy Liên cùng Tô Tần.
_ Khụ khụ… …- Dạ Lãnh đem chăn khóa lại trên người Tô Tần, sắc mặt nàng trắng bệch, không ngừng ho.
_ Xin hỏi các chủ, ở đây có địa phương có thể nghỉ ngơi? - Dạ Lãnh nhìn Cổ Nguyệt hỏi.
_ Lầu 2 là nhã thất tiếp khách! - Cổ Nguyệt chỉ 1 phòng ở trên lầu 2.
Dạ Lãnh không nói 2 lời, lập tức ôm lấy nàng hướng lầu 2 nhã thất chạy đi.
_ Ngươi thế nào như vậy vô ý, rơi xuống nước hả? - Dạ Lãnh đem Tô Tần đặt ở trên giường, phân phó nô tỳ đun nước nóng- Đợi lát nữa nhanh chóng dùng nước nóng sưởi ấm thân thể! Coi chừng bị cảm lạnh!
_ Không ngại, Y Thủy Liên so với ta thảm hại hơn! - Tô Tần nâng lên đông lạnh bầm tím môi, hướng hắn lộ ra 1 nụ cười chiến thắng, sau đó mở lòng bàn tay ra cho hắn nhìn.
_ Có ý gì? - Dạ Lãnh không rõ chân tướng, cúi đầu nhìn, trong lòng giật mình- Ngươi lấy thứ này ở đâu?
Ở trong tay Tô Tần là 1 cây ngân châm tẩm thuốc, Dạ Lãnh kinh hãi cũng phải, vạn nhất chính nàng không cẩn thận bị độc châm đâm, cũng trúng độc thì làm sao bây giờ!
_ Ngươi quá làm càn! - Dạ Lãnh trách cứ nàng, thân thủ đem ngân châm giựt lấy, vứt xuống dưới gầm giường- Này ngân châm là ai đưa cho ngươi?
Tô Tần không trả lời hắn- Ngươi yên tâm, không phải độc dược, chỉ là thuốc tê, lượng nhiều 1 chút mà thôi, dù sao hiện tại Y Thủy Liên hôn mê bất tỉnh, ngươi vừa vặn có cơ hội tiếp cận Tư Mã Hằng!
Dạ Lãnh đột nhiên ngẩng đầu, nhìn nàng- Là Hồ Thanh Ca đưa cho ngươi, đúng hay không! - Nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có người kia vừa có cơ hội tiếp cận Tô Tần, cho nàng này căn ngân châm.
_ Biện pháp này là hắn muốn? - Dạ Lãnh có chút tức giận- Quá làm loạn, không được, ta phải tìm hắn hảo nói chuyện! - Tại sao có thể làm cho Tần nhi mạo hiểm!
_ Hazz… …- Tô Tần nói còn chưa nói ra khỏi miệng, Dạ Lãnh liền đã đi tới cửa, vừa định mở cửa, môn lại bị người từ bên ngoài hung hăng đá văng ra.
_ Nhan Phi Tuyết, ngươi rốt cuộc đem Liên nhi làm sao vậy! - Tiếng rống giận dữ từ cửa dựng lên.
Tư Mã Hằng tức giận ngút trời đứng ở cửa, sắc mặt hắng giọng, trong con ngươi cũng có thể nhìn thấy lửa giận ngút trời, hắn 3 bước cũng biến thành 2 bước vọt tới trước mặt Tô Tần, 1 phen nhéo khởi cổ áo của nàng, đem cả người nàng từ trên giường kéo lên, không để ý của nàng giãy giụa đem nàng hung hăng quăng xuống mặt đất.
Tô Tần cả người bị ném ở trên mặt đất, thân thể đụng phải cứng rắn mặt đất, xé rách bàn đau đớn truyền đến, nàng nhíu chặt chân mày, nhịn xuống khóe mắt nổi lên ghen tuông, nàng quật cường ngẩng đầu- Hằng vương gia là nói cái gì, ta nghe không hiểu!
_ Ngươi nghe không hiểu! - Hắn cúi người xuống, đem tay nàng hung hăng kéo, tiếng hét phẫn nộ lao ra- Ngươi nói, rốt cuộc đem Liên nhi làm sao vậy, vì sao nàng đến bây giờ cũng chưa tỉnh!
_ A… … …- Tô Tần bị đau hô lên 1 tiếng.
Dạ Lãnh lập tức vọt tới, kéo tay Tư Mã Hằng- Buông nàng ra! - Bàn tay âm thầm sử lực, đem tay hắn theo trên người Tô Tần dời đi, sau đó vội vã đem Tô Tần lãm vào trong lòng, nhìn nàng sắc mặt trắng bệch, 1 cơn tức giận nổi lên trong lòng.
_ Tam ca, nàng là vương phi của ta, phụ hoàng khâm ban cho Duệ vương phi, đệ muội của ngươi, ngươi làm như vậy với ta là không đúng, với phụ hoàng càng không đúng, đừng nói chí thân tình luân lý!
_Ngươi nên hỏi 1 chút vương phi của ngươi, nàng rốt cuộc làm chuyện gì, làm cho ta như vậy nổi giận! - Tư Mã Hằng đầu tiên là ngẩn ra, lập tức lại khôi phục thần sắc, chất vấn nói- Vừa các nàng hảo hảo mà đứng ở trên thuyền, làm sao lại rơi xuống nước? Vì sao Liên nhi đến nay cũng không thể thức tỉnh? Vừa vẫn luôn cùng Liên nhi cùng 1 chỗ chỉ có 1 mình nàng ta, ta không hỏi nàng ta, ta hỏi ai!
_ Ngươi muốn hỏi ta chân tướng, hảo, ta cho ngươi biết, chân tướng chính là… …
_ Tần nhi… …- Dạ Lãnh đè lại mu bàn tay nàng, có chút khẩn trương nhìn chằm chằm nàng.
_ Không có việc gì, bất quá chính là đem chân tướng sự thực nói cho Hằng vương gia mà thôi, ta tin Hằng vương gia chắc chắn sẽ có quyết đoán của mình! - Tô Tần bình tĩnh nhìn Tư Mã Hằng.
_ Chỉ cần ngươi nói đều là nói thật, ta liền tin! - Tư Mã Hằng giơ lên hàm dưới, lãnh dò xét nàng.
_ Vừa nãy Y tiểu thư nói muốn xem cá trong hồ, lôi ta cùng đi nhìn, ai ngờ nàng quá mức vui thích, thân thể lộ ra thuyền lan, đột nhiên thân tàu bỗng nhiên lắc lư, ta 1 không cẩn thận liền ngã xuống, Y tiểu thư vì muốn kéo ta, chính mình mất trọng tâm bất ổn cũng cùng nhau ngã rơi xuống trong hồ, quá trình chính là như vậy, về phần nàng vì sao đến nay chưa tỉnh, ta làm thế nào biết! Hằng vương gia nếu là thật sự quan tâm Y tiểu thư, thay vì ở chỗ này đối với ta này giống như là người bị hại đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc hô to gọi nhỏ, làm công vô dụng, không bằng nhanh chóng thỉnh đại phu đến vì nàng trị liệu!
Tư Mã Hằng lẳng lặng nhìn Tô Tần, không nói gì, tỉ mỉ phân tích lời của nàng, trước đó thân tàu đích xác có lắc lư hơi mãnh liệt, bất quá, ai cũng không thể nói chính xác có phải ở lúc đó hay không, các nàng rơi vào nước.
Chỉ là hiện tại Liên nhi hôn mê bất tỉnh, cũng chỉ có thể để tùy trời định đoạt!
_ Tạm thời tin ngươi 1 hồi, chờ Liên nhi tỉnh, ta tự sẽ biết rõ ràng! - Nói xong hắn phất tay áo rời đi.
_ Các ngươi còn đứng đó làm chi, đi chuẩn bị nước nóng, vương phi muốn tắm rửa! - Phất tay khiển lui người hầu, Dạ Lãnh kéo tay áo Tô Tần, nhìn kĩ.
_ Đau không? - Dạ Lãnh nhìn cổ tay của nàng, bị Tư Mã Hằng nặn ra 1 đạo ô thanh sắc, nhìn lại nàng, toàn thân ướt sũng bộ dáng, khóe mắt nổi lên hơi ửng hồng, 1 bộ dáng thập phần ủy khuất, đáy lòng không đành lòng- Nếu như cảm thấy khổ sở, liền khóc lên đi, ta bồi ở bên cạnh ngươi.
Tô Tần nhìn cửa, lắc lắc đầu- Ta không ủy khuất, tất cả đều là ta tự nguyện! - Vì diễn rất thật, nàng ngay cả mình đều tính toán ở bên trong, vì có thể nhanh chóng làm cho hắn hồi phục ký ức, thụ nhiều hơn nữa ủy khuất nàng cũng cam nguyện!
_ Thế nhưng, hắn như vậy đã quên mất ngươi, cũng không đối với ngươi nhân từ nương tay, ngươi cần gì phải ép mình làm như vậy, bị thương chính mình lại là tội gì? - Dạ Lãnh đem nàng nâng dậy, ngồi ở bàn tròn biên.
_ Hắn chỉ là tạm mất đi trí nhớ, tạm thời quên mất ta, đã quên mất quá khứ giữa 2 chúng ta, ta không trách hắn! - Tô Tần đem tay áo kéo xuống, ngẩng đầu nhìn sắc trời- Đêm nay, Cổ Nguyệt nhất định sẽ nghĩ biện pháp đưa bọn họ lưu ở trên thuyền, chúng ta tối nay liền hành động, ta không muốn lại kéo dài thêm nữa!
_ Hảo, ta đây liền đi chuẩn bị, bất quá, ngươi phải đáp ứng ta, phàm là không thể cưỡng cầu, nếu không thành chúng ta liền lui ngay! - Dạ Lãnh lúc gần đi vẫn không quên kĩ căn dặn nàng, bởi vì hắn hiểu biết cá tính Tô Tần, lấy cá tính của nàng rất có thể sẽ vì đạt được mục đích mà không tiếc thương tổn tới mình!
Đây là hắn không nguyện ý nhất nhìn thấy!
_ Hảo, ta đáp ứng ngươi! - Tô Tần gật gật đầu, lại có chút bất đắc dĩ cười, chẳng biết tại sao, lòng của nàng tổng là có chút bất an, tổng cảm thấy tối nay sẽ không thuận lợi như vậy, Dạ Lãnh vì mình trả giá quá nhiều rồi, nàng không thể lại làm cho hắn mạo hiểm.
Tắm rửa hảo, Tô Tần ngồi ở trước gương đồng, đối gương trang điểm đứng lên, nàng vì mình sơ cái đơn giản búi tóc, lại đem Tư Mã Hằng tống ình băng hoa sen dừng ở búi tóc thượng.
Trong phòng chập chờn ánh nến chiếu rọi ở băng sắc đóa hoa thượng, nổi lên yếu ớt ánh sáng lạnh, đột nhiên, 1 đạo lạnh lùng sắc bén lưu ly quang mang hiện lên cánh hoa, môn liền kẽo kẹt 1 tiếng, được mở ra.
Tô Tần nhìn trong gương mơ hồ chỉ còn lại có 1 mảnh hồng phi bóng người, mỉm cười- Ngươi đã đến rồi!
_ Ngươi chuẩn bị xong chưa? - Người tới 1 thân chói mắt hồng phi- Lên thuyền, hắn mang ám vệ không nhiều, chỉ khoảng 20 người, 1 mình ta đủ ứng phó, Y Thủy Liên mang ám ảnh đều ẩn núp ở dưới nước, hiện nay nàng thượng ở trong hôn mê, này ám ảnh không đạt được của nàng chỉ lệnh sẽ không dễ dàng hành động, ngươi chỉ cần toàn lực đối phó Tư Mã Hằng 1 người là được! Bất quá, hắn tựa hồ có chút hoài nghi, ngươi vẫn là nên cẩn thận 1 chút!
_ Ân, cám ơn ngươi, ta sẽ cẩn thận! - Tô Tần xoay người đối với hắn khẽ mĩm cười nói- Không nghĩ tới, chúng ta lại ở chỗ này gặp lại, Cổ Nguyệt, ở đây thật đúng là cái kỳ diệu địa phương, ngươi nói xem?
Ta hận ngươi! Cổ Nguyệt nhàn nhạt buông xuống hạ song liêm, đáy mắt lưu chuyển yếu ớt ánh sáng lạnh- Sự thế thường luôn thay đổi, rất nhiều sự, rất nhiều người đều cuối về tới khởi điểm, tất cả đều là ở chỗ này bắt đầu, cũng là làm cho chúng ta ở chỗ này chấm dứt đi!
Vòng vòng vo vo, lại trở về nguyên điểm, thế sự đích xác khó có thể nắm lấy… … …
_ Chúng ta đi thôi! - Tô Tần đứng lên, đi tới bên cạnh hắn, vén khởi tay hắn- Yến sẽ bắt đầu!
_ Ân, tối nay sẽ là đêm không thể nào chợp mắt! - Cổ Nguyệt câu dẫn môi đỏ ủng, lộ ra khuynh quốc cười.
Đúng vậy, tối nay sẽ không yên ổn, tối nay yến hội cũng sẽ là tràng Hồng Môn yến, chỉ là, dự tiệc người lại nhất định phải muốn như vậy thong dong, có lẽ tối nay sẽ là hảo kết cục, có lẽ tối nay sẽ là 1 bắt đầu mới, ai biết được… … …
_ Hắn ở bên trong! - Dạ Lãnh đứng ở cửa, nhìn thấy 2 người đi tới- Các ngươi đều chuẩn bị xong chưa.
Tô Tần hướng hắn lộ ra 1 cái mỉm cười, gật đầu, sau đó liền đi theo Cổ Nguyệt vào phòng khách.
Tư Mã Hằng đang ngồi ở phòng khách, vẻ mặt trầm tĩnh, nhìn không ra bất luận cái gì biểu tình.
_ Hằng vương gia, đại phu cấp Y tiểu thư xem mạch, nói như thế nào? - Tô Tần lẳng lặng nhìn hắn, thong dong hỏi.
Tư Mã Hằng lẳng lặng nhìn nàng, trầm mặc 1 hồi, mới nói- Đại phu nhìn rồi, không có gì trở ngại lớn, nghỉ ngơi 1 đêm sẽ lại tỉnh lại!
_ Như vậy Hằng vương gia bây giờ đã biết, ta không có đối với Y tiểu thư hạ độc rồi chứ! - Tô Tần đĩnh trực sống lưng, chống lại hắn cặp kia lạnh lùng lưu ly con ngươi.
_ Ở trước khi Liên nhi tỉnh lại, chưa điều tra rõ sự thực thời gian, ta chỉ có thể nói ngươi tạm thời không có hiềm nghi! - Tư Mã Hằng như trước băng lãnh ngữ khí, ở hắn xem ra, chỉ có đạt được Y Thủy Liên chính miệng chứng minh mới có thể chân chính chắc chắn.
_ Hảo, như vậy ta liền ngồi ở chỗ này cùng vương gia cùng nhau chờ, chờ Y tiểu thư tỉnh lại, ta tin, vương gia tự sẽ cho ta cái thuyết pháp! - Tô Tần thoải mái ngồi ở bên người Dạ Lãnh.
_ Tam ca, hôm nay khó có được tới đây hôi tụ, không bằng hứng thú vào tiết mục còn lại đi! - Dạ Lãnh run lên vạt áo phía trước, có chút tùy ý hỏi- Cổ tiểu thư, tối nay có cái tiết mục gì tiêu khiển không?
Cổ Nguyệt vỗ tay 1 cái, lập tức tiến vào 1 đám ăn mặc khêu gợi vũ cơ, vũ bày xinh đẹp eo nhỏ nhắn, giãy dụa kiều mông, nhẹ nhàng cước bộ, hướng phòng khách vũ bày mà đến.
_ Tam ca, ta mời ngươi 1 chén! - Dạ Lãnh giơ lên chén rượu, 1 ngụm ẩm hạ, đem chén không nâng lên cho hắn xem- Tam ca thỉnh!
Tư Mã Hằng giơ lên chén rượu, đầu tiên là nhìn Tô Tần, sau đó lại nhìn 1 chút Dạ Lãnh, khóe miệng câu dẫn ra, ngẩng đầu lên, 1 ngụm ẩm hạ.
_ Lục đệ hôm nay có chuyện gì muốn cùng tam ca nói sao? - Tư Mã Hằng giơ lên chén rượu, ở đầu ngón tay thưởng thức, đáy mắt lưu chuyển làm cho người ta xem không hiểu quang mang, yếu ớt lạnh lùng, làm cho lòng người hàn.
Dạ Lãnh đứng lên, trực tiếp đi qua này vũ cơ, đi tới trước mặt hắn, ánh mắt thẳng tắp nhìn về phía hắn, tựa hồ muốn từ trong mắt của hắn nhìn ra chút gì.
_ Lục đệ vì sao như vậy nhìn ta? - Tư Mã Hằng như trước chỉ là nhàn nhạt cười.
_ Không có gì, ta chỉ là hiếu kỳ, Tam ca ngươi còn nhớ rõ lần trước chúng ta là lúc nào đến nơi đây tụ hội không? - Dạ Lãnh chỉ là nhàn nhạt hỏi 1 câu, tựa vô tâm lời nói.
Tư Mã Hằng mi đuôi hơi nâng, khóe miệng tiếu ý dũ nồng- Lục đệ, ngươi thế nào quên mất, chính là ở sau ngày thứ 2 đại hôn của ngươi, khi đó ngươi không phải 1 tờ hưu thư đem Yên Phi Tuyết như rác quét ra cửa, bây giờ đảo là vì sao muốn hỏi khởi, chẳng lẽ Lục đệ ngươi đối trọng yếu như vậy chuyện trái lại không nhớ được?
Dạ Lãnh hiển nhiên không nghĩ tới hắn sẽ hỏi như vậy, chỉ là nhàn nhạt đưa mắt thu hồi, sau đó nhìn về phía vũ cơ trong sảnh, không lên tiếng nữa.
1 lát sau, Tư Mã Hằng bắt đầu đánh ngáp, trầm trọng mắt 2 mí chậm rãi rủ xuống, cảnh vật trước mắt trở nên có chút mơ hồ không rõ, hắn dùng tay xoa xoa mắt, lại phát hiện như cũ là mơ hồ không rõ, trái lại càng thêm trầm trọng.
_ Tam ca, Tam ca? - Dạ Lãnh thử kêu hắn mấy tiếng.
_ Ân? - Trong thanh âm dẫn theo mấy phần biếng nhác, 2 mắt không ngừng nháy.
_ Ngươi mệt nhọc, nếu không ta đỡ ngươi trở về phòng nghỉ ngơi? - Dạ Lãnh thử thăm dò đẩy bờ vai của hắn hỏi.
Tư Mã Hằng bán liếc 2 mắt, 1 tay đỡ lấy trán, dùng sức lắc lắc, tính toán khôi phục thần trí.
_ Tam ca, ngươi mệt nhọc, ta đỡ ngươi trở về phòng ngủ đi! - Dạ Lãnh đỡ lấy tay hắn, đưa hắn kéo lên, đem đầu của hắn tựa ở trên vai của mình- Ta trước đỡ Tam ca trở về phòng, các ngươi chậm rãi thưởng thức!
Dạ Lãnh đỡ Tư Mã Hằng nằm tới trên giường, vì hắn dịch hảo chăn, sau đó đi tới cạnh cửa, mở cửa, Tô Tần liền bước vào phòng.
_ Thế nào? - Tô Tần đi tới giường biên, nhìn trên giường Tư Mã Hằng- Hắn ngủ chưa?
_ Ân, ngươi canh chừng môn, ta đến vì hắn thi châm- Dạ Lãnh từ trong ngực lấy ra 1 loạt ngân châm, đặt ở đầu giường, liêu khởi sợi tóc hắn, từ đó lấy ra 1 cây châm, thủ hàng đơn vị đưa, nhẹ nhàng mà đâm đi xuống, nhập nửa phần, nhẹ nhàng xoay tròn, về sau dừng lại.
Sau đó lại lấy ra 1 cây ngân châm, liêu khởi bên kia sợi tóc, đè huyệt vị, nhẹ nhàng mà đâm đi xuống.
_ Thế nào? - Tô Tần thấy hắn đâm rất nhiều châm đi xuống, Tư Mã Hằng không chút nào không gặp khởi sắc, có chút bận tâm.
Dạ Lãnh thái dương chảy ra nhàn nhạt mồ hôi hột, Tô Tần cuồn cuộn nổi lên tay áo vì hắn nhẹ nhàng mà chà lau đi thái dương tinh tế mồ hôi hột- Ngươi đang khẩn trương?
_ Ta lo lắng chuyện vẫn là xảy ra! - Dạ Lãnh đâm cuối cùng 1 châm hậu đối Tô Tần nói.
_ Làm sao vậy? - Tô Tần nhìn thấy hắn khẩn trương thần thái hỏi- Có phải sai lầm hay không? - Nên sẽ không trát sai vị trí đi?
_ Là sai lầm! - Dạ Lãnh rút ra ngân châm, lưu loát thu thập xong.
_ Không phải chứ, thực sự trát sai vị trí! - Tô Tần cảm thấy khóe miệng trừu lại, sẽ không bị trát thành ngu dại, cho nên mới lâu như vậy cũng vẫn chưa tỉnh lại đi!
_ Là lỗi, vì vậy người căn bản cũng không phải là Hằng vương gia! - Dạ Lãnh còn chưa kịp thu thập xong cây ngân châm cuối cùng, môn liền bị người 1 cước đá văng.
_ Tư Mã Hằng, Y Thủy Liên! - Tô Tần ngạc nhiên nhìn cửa đứng 2 người, kinh hô lên- Các ngươi thế nào… …
Nàng nhìn người trên giường, Dạ Lãnh đã sớm 1 tay lấy hắn mặt nạ da người xé xuống, nằm ở trên giường rõ ràng là 1 người đàn ông khác.
_ Hừ, các ngươi không nghĩ tới đi! - Tư Mã Hằng cười lạnh cất bước đi vào phòng lý- Các ngươi cho rằng 1 chén mê hồn rượu có thể mê đảo ta, đáng tiếc, các ngươi tính sai rồi, uống rượu người căn bản không phải ta, ta bất quá là gậy ông đập lưng ông, đúng không, Dạ công tử!
_ Ngươi! - Dạ Lãnh đứng lên, vừa định xông lên phía trước, lại bị Tô Tần ngăn cản.
_ Đừng đi, bọn họ có thể đi vào, nói rõ Cổ Nguyệt kế hoạch thất bại, vì nay chi tính, ngươi vẫn là mau chóng lui lại, đừng làm vô vị giãy giụa!
_ Ngươi?! - Dạ Lãnh trong lòng rùng mình, kinh ngạc nhìn về phía nàng- Ngươi không theo ta đi! - Nàng chỉ nói ‘Ngươi’, cũng không phải là các ngươi, như vậy ý của nàng là muốn đơn độc lưu lại!
Tô Tần hướng hắn mỉm cười, có vẻ thong dong- Dù sao cũng phải có người đoạn hậu! Hơn nữa, ta còn có chút sự muốn làm… …
_ Không được, phải đi cùng đi, ta sẽ không lưu 1 mình ngươi lại! Dạ Lãnh kéo nàng tới phía sau, ưỡn ngực- Tư Mã Hằng, hôm nay tài ở trong tay ngươi, ta Dạ Lãnh tâm phục khẩu phục, bất quá nam tử hán 1 người làm việc, 1 người nhận, đều là chủ ý của ta, cùng nàng không quan hệ, các ngươi thả nàng! Ta liền đi theo ngươi!
_ Ha hả, ngươi cho rằng hiện tại ngươi có tư cách cùng ta nói sao? - Tư Mã Hằng từng bước ép sát mà đến- 2 người các ngươi người nào cũng đừng nghĩ đi! Bắt lại cho ta!
Tí tách, tí tách ——————
Lại là cái loại này thanh âm, yếu ớt truyền đến, Tô Tần hơi nhíu mày, mở mắt ra lại nhìn thấy 1 mảnh âm u u lạnh địa lao.
_ Dạ Lãnh! - Tô Tần giãy giụa đứng lên, lục lọi đến băng lãnh tường, dọc theo chân tường đi về phía trước- Dạ Lãnh, Dạ Lãnh!
_ Ta ở chỗ này! - Dạ Lãnh lành lạnh thanh âm theo 1 đầu khác truyền đến- Tần nhi, ngươi có khỏe không?
_ Ta không sao… …- Nghe được thanh âm của hắn, Tô Tần từ đáy lòng cảm thấy thở phào nhẹ nhõm, trong lòng 1 khối tảng đá lớn cuối cùng rơi xuống.
_ Ngươi thanh âm nghe không tốt lắm, ngươi thực sự không có việc gì? - Cứ việc thanh âm của hắn nghe cũng chưa chắc giống như cùng hắn theo như lời vậy dễ dàng.
_ Ngươi không phải là tốt rồi! - Tô Tần vô lực ngồi trên mặt đất, ướt sũng trên mặt đất, đưa tay sờ sờ, có chút trơn trượt rêu- Ở đây là địa phương nào?
_ Hình như là địa lao, xem ra hắn đem chúng ta đều đóng tiến vào! - Dạ Lãnh có chút thở dốc.
_ Ngươi làm sao vậy? - Tô Tần cầm chặt lấy ống tay áo, trước vì bảo vệ mình, trước ngực của hắn đã trúng Tư Mã Hằng 1 chưởng.
Trước mắt là 1 mảnh hắc ám, u lạnh nhỏ nước thanh truyền đến, 1 giọt 1 giọt làm cho người ta cảm giác đáy lòng phát lạnh.
_ Không có việc gì, chỉ là bệnh cũ tái phát, tay ngươi đâu, còn đau không? - Vì cứu hắn, cổ tay của nàng bị Tư Mã Hằng bóp thiếu chút nữa nát bấy.
_ Không đau…- Tô Tần cúi đầu, trong bóng đêm sờ sờ cái kia cổ tay đau đến đến xương, tay vừa mới vừa đụng tới chỗ cổ tay, 1 trận trùy tâm đau liền xông thẳng trán mà đi, nàng cắn chặt răng căn đem đau đớn nuốt xuống, khóe miệng xả ra 1 mạt cười khổ.
_ Tần nhi, ngươi đừng quá lo lắng, Duệ vương gia có lẽ nhận được tin tức, chính đuổi tới cứu chúng ta! - Dạ Lãnh lành lạnh thanh âm ở gian phòng trống rỗng lý tiếng vọng, vẫn là vậy ôn nhu, như tăng lên cổ vũ cùng ủng hộ.
_ Xin lỗi… … …- Nguyên bản có rất nhiều lời, thế nhưng tới bên miệng, Tô Tần lại chỉ có thể nói ra 2 chữ này.
_ Ha hả, ta nói rồi, đây đều là ta tự nguyện, cùng ngươi không quan hệ, chớ đem cái gì đều lãm đến trên người mình, này không phải lỗi của ngươi!
_ Cám ơn… …- Tô Tần hé miệng cười.
_ Ngươi lại nữa rồi, ta không phải đã nói, vì ngươi, ta làm cái gì đều là đáng giá!
_ Ngươi nói như vậy, ta càng thêm áy náy… …
Thoáng cái nhà tù trở nên dị thường yên tĩnh.
_ Dạ Lãnh, ngươi ở trong gương nhìn thấy gì, vì thế ngươi không cho ta tới gần bên hồ? - Vì đánh vỡ loại này trầm tĩnh, Tô Tần mở miệng hỏi.
_ Đúng vậy! - Dạ Lãnh nói- Ngươi trước đây cũng đã làm như vậy mộng sao?
_ Cái gì, bị người kháp cổ? - Tô Tần trêu chọc nói- Thực sự là hoang đường mộng, ngươi cũng tin?
_ Nếu như nói ta cũng đã làm đồng dạng mộng thì sao? - Dạ Lãnh bứt lên khóe miệng.
_ Ngươi cũng mộng bị người bóp cổ? - Tô Tần khó có được trêu chọc hắn.
_ Ha hả, không phải, là mộng đến 1 mảnh hoa hải, đỏ rực sắc, giống như là đại hỏa vẫn kéo dài tới chân trời, vậy đỏ rực, lại là phải đem thiên đô bốc cháy lên.
_ Tại nơi đỏ rực sóng biển lý, ngươi thấy được 1 nữ tử mặc hồng y, nàng ở ngâm ca, chờ đợi nàng âu yếm thiếu niên… …
_ Ngươi, thực sự cũng làm này mộng, như vậy mộng cuối cùng đâu? - Dạ Lãnh thanh âm trở nên có chút cấp thiết.
_ Ngươi không có mơ tới cuối cùng sao?0 Tô Tần hiếu kỳ, chẳng lẽ hắn chỉ làm tiền bán bộ phận mộng?
_ Ta vẫn luôn không thể mơ tới cuối cùng, cũng không biết rốt cuộc cái kia thiếu nữ có phải hay không chờ người yêu nàng đến? - Dạ Lãnh đột nhiên trở nên có chút cảm khái- Ha hả, kỳ thực ta cảm thấy không mơ tới cuối cùng là loại may mắn, ngươi có thể vẫn mang theo chờ mong chờ đợi, người nhưng khi nhìn đến cuối cùng lại là loại bi ai, bởi vì, ngươi không thể không thừa thụ số phận vô tình sở mang đến thống khổ…
_ Ngươi không có mơ tới cuối cùng, lại vì sao như vậy bi ai? - Tô Tần tận mắt chứng kia tràng hủy thiên diệt địa tàn khốc, cái loại này tê tâm liệt phế thống khổ như trước dưới đáy lòng, dây dưa linh hồn của chính mình, mỗi lần mơ tới kia tràng đại hỏa lúc, lòng của nàng liền giống như khởi bị đại hỏa giày vò bàn thống khổ không chịu nổi, lần đó nghe được ngọc linh lung ở lúc hát hậu nàng hôn mê ngã xuống trong lòng Tư Mã Hằng, nàng cũng từng gặp qua cô gái kia, chỉ là gương mặt đó lại là hé ra bị đốt trọi qua đi dữ tợn vẻ, kinh khủng ép buộc nàng liền kinh hô đều cứng ở tại trong cổ họng.
Thế nhưng kia 1 thân Hồng Phi kiều diễm lại là nàng thế nào cũng không thể quên được, còn có chính là kia mờ ảo như tiên nhạc tiếng ca, phiêu phiêu đãng đãng, tựa theo chân trời truyền đến, vậy không lãnh, tịch liêu, mang theo thê lương, thương cảm.
Dạ Lãnh cúi đầu, cay đắng cười, hắn mặc dù không thể nhìn thấy 500 năm trước cuối cùng kia 1 sát, thế nhưng hắn lại thấy được 18 năm trước kia 1 hồi cuối cùng.
_ Khụ khụ… …- Trong bóng tối truyền đến Tô Tần tiếng ho khan, ngay sau đó là xích sắt rầm lạp thanh âm.
_ Tần nhi, ngươi làm sao vậy, có phải hay không nơi đó không thoải mái? - Dạ Lãnh vội vã bò dậy, lại kéo động xích sắt trên chân, trong bóng đêm phát ra chói tai bén nhọn thanh âm, lôi kéo trung, Dạ Lãnh nhịn không được cúi đầu phát ra ngâm- A… … …
Nghe thanh âm, hắn tựa hồ đang cực lực ẩn nhẫn nào đó đau đớn kịch liệt.
_ Ngươi, bọn họ dùng xích sắt khóa lại ngươi! - Tô Tần này mới ý thức được- Bọn họ tại sao có thể làm như vậy!
_ Đừng lo lắng, không có việc gì, chỉ là khóa lại hai chân của ta, phòng ngừa ta đào tẩu mà thôi¬! - Dạ Lãnh như trước hời hợt nói.
_ Thực sự chỉ là khóa lại chân? Ta không tin! - Tô Tần lục lọi đến nhà tù biên, la lớn- Mở cửa, ta muốn thấy Hằng vương gia các ngươi!
_ Mở cửa! - Tô Tần sống chết loạng choạng cửa lao, la lớn.
Tăng 1 tiếng, cây đuốc sáng lên, đem toàn bộ địa lao chiếu sáng trưng, Tô Tần nheo mắt lại, qua q lúc lâu mới thích ứng tia sáng trong địa lao, lúc mở mắt ra lại kinh hãi phát hiện, Dạ Lãnh liền bị nhốt tại trong phòng giam đối diện, trên bả vai của hắn có 2 bạch cốt đại móc sắt, thật sâu câu nhập 2 vai hắn, đỏ sẫm máu tươi từ miệng vết thương chảy ra, xiềng xích 1 chỗ khác là thật dài xích sắt, xích sắt tức khắc bị khóa ở trên vách tường
Tuyết trắng xiêm y thượng là nhìn thấy mà giật mình vết máu, đỏ tươi máu vì vừa lôi kéo, theo miệng vết thương lại bừng lên, Dạ Lãnh vẻ mặt trắng bệch, vì đau đớn mà trở nên dữ tợn trên mặt lộ vẻ vết máu, chịu đựng như vậy đau đớn kịch liệt, hắn vẫn như cũ nói vậy dễ dàng.
_ Bọn họ đối với ngươi làm cái gì! - Tô Tần nắm lấy cửa lao, xúc động phẫn nộ hướng người tới hô- Tư Mã Hằng, ngươi lập tức phóng hắn!
Vương Gia Ly Hôn Đi Vương Gia Ly Hôn Đi - Lâm Thủy Các