When they asked me what I loved most about life, I smiled and said you.

Unknown

 
 
 
 
 
Tác giả: Lâm Thủy Các
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 103 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 463 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 06:33:39 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 75: Nàng, Thiên Hạ Vô Song!
_ Theo ta đi! - Hắn không quan tâm nàng đã là nữ nhân của kẻ khác, hắn chỉ quan tâm nàng, hắn muốn nàng!
_ Không! - Tô Tần muốn đẩy hắn ra, lại bị hắn mạnh mẽ kéo hồi trong lòng.
_ Ta sẽ không lại để cho ngươi ly khai ta! - Hồ Thanh Ca lành lạnh trong ánh mắt lộ ra tia khát máu ửng hồng, 2 tay chăm chú ôm lấy nàng, băng lãnh ngữ điệu giống như gió lạnh từ trên mặt hồ thổi tới, thổi đáy lòng Tô Tần 1 trận rùng mình.
_ Ngươi điên rồi, Hồ Thanh Ca, buông ta ra, nếu không đừng trách ta đối với ngươi không khách khí! - Tô Tần giãy giụa lấy ra 1 cây ngân châm- Buông ta ra!
Hồ Thanh Ca lại mắt điếc tai ngơ, ôm nàng hướng phương hướng phía trước chạy đi.
Tô Tần ninh khởi chân mày, hướng bờ vai của hắn hung hăng đâm xuống, Hồ Thanh Ca cau mày, mắt mị thành 1 cái tuyến, cúi đầu, hung hăng hôn môi của nàng, nàng trát càng sâu, nụ hôn của hắn liền càng đậm, hắn muốn nàng biết, hắn cũng rất đau, hắn cũng rất tổn thương.
Điểm huyệt đạo của nàng, Hồ Thanh Ca ôm nàng phi thân lướt qua rừng cây, lại ngay sau 1 khắc, phút chốc dừng bước, hắn cảnh giác nhìn về phía 4 phía, lãnh con ngươi đảo qua 4 phía, nghiêm nghị quát- Ai, đi ra!
Đột nhiên, trong rừng cây lòe ra hơn 10 đạo bóng đen, ngăn cản đường đi của hắn.
_ Các ngươi là ai? - Hồ Thanh Ca đem Tô Tần buông xuống, lãm ở sau người, triển khai tư thế, chuẩn bị nghênh địch.
_ Ngươi không cần biết! - 1 hắc y nhân tựa như đầu lĩnh bước ra, lạnh lẽo ánh mắt đảo qua Tô Tần phía sau hắn- Đem nàng giao cho bọn ta, ngươi sẽ được đi!
_ Nàng!? - Hồ Thanh Ca ghé mắt nhìn phía sau Tô Tần, chỉ thấy nàng hướng chính mình lắc lắc đầu, ý bảo nàng căn bản không nhận ra những người này.
_ Phải, chỉ cần ngươi đem nàng giao cho bọn ta, bọn ta sẽ để lại cho ngươi 1 con đường sống! - Hắc y thủ lĩnh băng lãnh nói.
_ Ta nếu nói không thì sao! - Hồ Thanh Ca bị hắn cái loại này không coi ai ra gì ngạo mạn chọc giận, ngẩng đầu, cười lạnh 1 tiếng- Chưa từng có người dám cùng bản tọa nói chuyện như vậy, cũng chưa từng có người dám ở trước mặt bản tọa kiêu ngạo như vậy!
_ Hồ Thanh Ca… …- Tô Tần lôi kéo ống tay áo của hắn, có chút bận tâm nhìn trước mắt này đó hung thần ác sát người, đáy lòng hô to không ổn, hôm nay Tư Mã Hằng vừa vặn có việc phải ra ngoài, kết quả là gặp được bậc sự tình này, thực sự là xui xẻo, xem ra những người này đến đều có chuẩn bị, nếu không phải là hôm nay vừa vặn gặp được Hồ Thanh Ca, phỏng chừng nàng sẽ tử rất khó nhìn, mặc dù hiện tại xem ra cũng không tốt lắm!
_ Tiếp tục như vậy không được, ngươi còn có thương trong người, cùng bọn họ liều mạng bất quá chỉ là gắng sức, chúng ta phải tìm biện pháp khác! - Tô Tần thấp giọng nói, Hồ Thanh Ca thân chịu trọng thương, nếu chỉ có 1 mình, hắn có thể miễn cưỡng ứng phó đã rất tốn sức, muốn đột phá chiến thắng, chỉ dựa vào vũ lực là không được, đắc dụng mưu kế!
_ Xem ra, đám người kia cũng không tốt lành gì! - Hồ Thanh Ca không phải chưa nghĩ qua, chỉ là nhìn thấy bọn họ tình thế bắt buộc làm giá, hắn cảm thấy chỉ có nhất bác!
_ Dù sao cũng phải có người hi sinh! - Người tới cũng không có bị khí thế Hồ Thanh Ca sở dọa đảo, hắn hừ lạnh 1 tiếng- Nếu hữu sử đại nhân không chịu đem nàng giao cho ta, như vậy ta chỉ còn cách tự mình động thủ! - Dứt lời, hắn vung tay lên, phía sau mười mấy hắc y nhân lập tức hướng Hồ Thanh Ca hùng dũng bay tới.
Hồ Thanh Ca phi thân nghênh đón, đao kiếm bén nhọn thanh âm hoa phá rừng rậm vắng vẻ, giật mình phi điểu trận trận, địch nhân thế tiến công mãnh liệt, Hồ Thanh Ca có chút chịu không nổi, trên người hơn vô số vết thương, nhưng vô luận địch nhân thế nào mãnh liệt tiến công, hắn đều thủy chung đem Tô Tần hộ ở sau người, tuyệt đối không làm cho nàng bị 1 tia thương tổn.
Mắt thấy hắn thể lực càng ngày càng chống đỡ hết nổi, Tô Tần trong lòng lo lắng, ánh mắt liếc vọng ở mọi nơi liếc, bỗng nhiên sáng ngời, trong lòng lập tức hiện lên 1 chủ ý.
_ Chờ 1 chút! - Tô Tần đột nhiên lên tiếng hô.
Tô Tần theo phía sau Hồ Thanh Ca đi ra, ngẩng lên đầu đối hắc y nhân nói- Các ngươi muốn bắt chính là ta, đừng làm khó dễ hắn, ta đi với các ngươi!
_ Tần Nhi! - Hồ Thanh Ca kéo tay nàng- Đừng đi!
Tô Tần đè lại mu bàn tay hắn, thật sâu nhìn hắn 1 cái, sau đó hướng hắn gật gật đầu, câu dẫn ra khóe miệng cười nói- Ngươi yên tâm, ta có thể chiếu cố chính mình!
_ Không, ta sẽ không buông tay! - Hồ Thanh Ca dùng sức lôi kéo, đem nàng 1 lần nữa lãm tới phía sau, lãnh mi đôi mắt nhìn đám hắc y nhân nói- Có ta ở đây, ai cũng không thể theo bên cạnh ta đem ngươi mang đi!
_ Đã như vậy, chúng ta đành đắc tội! - Dứt lời, hắc y thủ lĩnh trường tay đánh xuống, chỉ là, tay hắn mới huy tới phân nửa thời gian, Hồ Thanh Ca lại đột nhiên bỗng nhiên mở to 2 mắt, sau đó cao thẳng thân thể thẳng tắp ngã xuống đất.
_ Ngươi… …- Thanh âm còn chưa có xuất khẩu, người cũng đã hôn mê.
_ Xin lỗi! - Tô Tần nhìn hắn 1 cái, nhất quyết xoay người hướng hắc y nhân đi đến, đối với bọn họ nói- Ta và các ngươi có thể đi, bất quá ta muốn hỏi cái vấn đề này!
_ Ta không thể trả lời ngươi bất cứ vấn đề gì! - Dứt lời, hắc y thủ lĩnh vươn tay muốn kéo nàng, tay ở lúc chạm được cổ tay của nàng, thân thể lại chấn động mạnh 1 cái, vội vã thu tay, ngón giữa rõ ràng hiện lên 1 giọt máu đỏ tươi.
_ Trong tay của ngươi giấu cái gì! - Hắc y thủ lĩnh ninh mi giận dữ hét.
Tô Tần nhấc lên tay áo, 1 loạt ngân châm dưới ánh mặt trời thình lình lóe hàn quang- Muốn bắt được ta, chỉ bằng bản lĩnh này thôi sao!
Vung tay áo, Tô Tần hướng phía trước chạy vội đi.
_ Đuổi theo cho ta! - Ra lệnh 1 tiếng, hơn 10 đạo bóng đen hướng phía trước chạy đi.
Tô Tần quẹo thật nhanh, hướng lối rừng rậm chạy tới, đột nhiên, nàng dừng bước, 2 chân trầm xuống, xoay người nhìn người phía sau, khóe miệng giương lên 1 mạt lạnh lùng sắc bén tiếu ý.
Mười mấy hắc y nhân không kịp dừng bước, cũng nhất tịnh chạy vào lưu sa trận lý, song chợt cảm thấy 2 chân trầm xuống, lúc muốn rút về lại đã không còn kịp nữa.
_ Ha hả, này lưu sa trận tư vị không tồi chứ! - Tô Tần cười lạnh nhìn bọn họ cùng chính mình cùng nhau hạ hãm.
_ Ngươi! - Hắc y thủ lĩnh cúi đầu nhìn 2 chân không ngừng cấp tốc trầm xuống, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn cô gái trước mắt, trong lòng chấn sá, nàng lại vì đem địch nhân tiến cử lưu sa trận, lại không tiếc dùng mình làm mồi, nữ nhân này, thật đáng sợ! Thánh nữ nói đúng, nữ nhân như vậy tâm tư kín đáo, không thể không trừ!
_ Hừ, ngươi cũng chớ đắc ý, ngươi đồng dạng chạy không thoát lưu sa trận này, chúng ta coi như là hoàn thành nhiệm vụ, chết cũng không tiếc! - Hắc y nhân ngửa mặt lên trời cười 1 tiếng dài, ngược lại dùng 1 loại ánh mắt thấy chết không sờn nhìn Tô Tần.
_ Ha ha, ha ha… …- Vậy mà Tô Tần lại nhún vai nở nụ cười.
_ Chết đến nơi, ngươi còn có thể cười được!
_ Hừ, ta không nói với ngươi rõ ràng nhỉ, muốn chết là các ngươi, mà không phải ta! - Tô Tần lăng lăng câu dẫn ra khóe miệng, lưu sa đã vượt tới vai bọn họ.
_ Mơ mộng hão huyền, xem ra ngươi cách cái chết không xa! - Hắc y nhân quay đầu nhìn đồng bạn phía sau, trong lòng khó tránh khỏi 1 trận khóc thút thít, nhiều như vậy người cư nhiên lại bị 1 nữ nhân đùa bỡn, không những không được trả công còn đánh mất tính mạng! Nhưng đồng thời, hắn trong lòng cũng đối nữ nhân trước mắt này cảm thấy 1 tia kính nể, vì dụ địch nhân, nàng cư nhiên có thể như vậy nhẫn tâm đối đãi chính mình, đồng quy vu tận, này phải có hạng ngoan tuyệt quyết tâm!
_ Mơ mộng hão huyền người là các ngươi mới phải! - Nói xong Tô Tần ngẩng đầu nhìn trời, nhìn canh giờ, khóe miệng bứt lên 1 cười- Hắn cũng nên tới rồi!
Nàng vừa dứt lời, 1 tiếng réo rắt thanh âm dễ nghe từ phía sau hắc y nhân truyền đến.
_ Tần Nhi, ta tới rồi! - Hồ Thanh Ca ửng đỏ thân ảnh như mị ảnh bay tới bên ngoài lưu sa trận.
_ Ngươi, là ngươi! - Hắc y nhân nhìn thấy người tới xong, 2 mắt tăng trợn thật lớn- Ngươi không phải là bị nàng… …- Đột nhiên, hắn dừng lại bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía Tô Tần, đáy mắt bốc lên 1 tia sát khí- Ngươi cư nhiên gạt ta!
_ Hừ, cái này kêu là binh bất yếm trá! - Lúc Tô Tần đè lại Hồ Thanh Ca, ngay trên mu bàn tay hắn viết 1 tự —— “Gạt”, sau đó đè lại mu bàn tay hắn, thật sâu nhìn hắn 1 cái, ý bảo hắn phải nhịn xuống!
May mà hắn xem hiểu ý tứ trong mắt mình, phối hợp cùng mình diễn xuất đoạn kịch ngắn này, mới lừa gạt được đám người kia.
_ Ngươi đến muộn! - Tô Tần cố gắng ngẩng đầu lên, không cho lưu sa bao phủ mặt.
_ Ta lập tức cứu ngươi! - Hồ Thanh Ca cởi xuống đai lưng, bay ra cuốn lấy cổ tay Tô Tần, dùng sức lôi kéo, đem nàng kéo khỏi lưu sa trận, ôm ngang, đem nàng ôm vào trong lòng.
_ Phóng ta xuống, chính ta có thể tự mình đi! - Tô Tần muốn giãy giụa, lại bị hắn gông cùm xiềng xích kéo vào trong ngực không thể động đậy.
_ Đừng nhúc nhích, ta trước mang ngươi trở lại rửa mặt 1 phen, trông ngươi thật bẩn, tượng con mèo hoa nhỏ! - Hồ Thanh Ca nịch sủng bóp 1 chút mũi của nàng, không để ý phản đối của nàng, điểm huyệt đạo của nàng, trực tiếp mang nàng trở lại tiểu viện của hồng y mỹ nhân.
_ Thanh Nhi, ngươi nãy giờ ở đâu! - Hồ Thanh Loan lo lắng đứng chờ ở cửa, đang nhìn đến Hồ Thanh Ca thân ảnh, bà vui mừng nghênh đón, lúc nhìn đến hắn trong ngực ôm Tô Tần, sắc mặt bỗng nhiên trầm xuống- Ngươi thế nào đem nàng mang về!
_ Nương, trước đừng nói chuyện này, ta trước mang Tần Nhi đi rửa mặt 1 chút, đợi lát nữa giải thích với ngươi! - Hồ Thanh Ca ôm Tô Tần phi thân vào phòng tắm.
_ Ngươi trước chờ 1 chút, ta đi chuẩn bị nước nóng cho ngươi tắm! - Hồ Thanh Ca đem nàng đặt ở trên giường, xoay người ra khỏi phòng.
Tô Tần tắm qua, đem trên người này đó khó ngửi vị đạo rửa sạch, lại ăn vào thuốc giải độc, cũng không lâu lắm liền cảm giác đầu có chút hoa, cảnh vật trước mắt chậm rãi trở nên có chút mơ hồ, sau đó trước mặt bỗng tối sầm, liền mất đi tri giác.
Ngủ kia 1 sát, nàng chỉ có thấy được 1 mạt diễm lệ ửng đỏ theo trước mắt lướt qua… …
Tô Tần nhíu nhíu mắt, chỉ cảm thấy đầu như trước đau dữ dội, như thủy triều 1 trận lại tiếp 1 trận, đánh thẳng vào đại não của nàng, muốn vươn tay, lại phát hiện ngay cả khí lực giơ tay lên cũng không có, trong lòng ngạc nhiên, chẳng lẽ mình bị người hạ mê dược!
Bên tai truyền đến 1 trận đối thoại thanh.
_ Thanh Nhi, ngươi điên rồi, lại muốn mang nữ nhân này trở về sơn trang! - Hồ Thanh Loan nghiêm nghị quở trách nói- Ngươi chẳng lẽ còn không biết rõ tính tình tổ mẫu ngươi, nàng sẽ không chịu dung hạ nữ tử không còn thuần khiết như vậy!
_ Nương, ngươi không cần lại khuyên ta, ta ý đã quyết, cuộc đời này không phải là nàng thì ai cũng không cưới! - Hồ Thanh Ca ngữ khí thập phần kiên quyết.
_ Thanh Nhi, ngươi đây là tội tình gì, thiên hạ này nữ tử có dung mạo, có tài tình có rất nhiều, vì sao ngươi muốn đem tâm đặt ở trên người 1 nữ nhân căn bản không yêu ngươi!
_ Nương, thiên hạ này nữ tử có tài mạo song toàn đích xác rất nhiều, thế nhưng các nàng không 1 ai có thể so sánh được với Tần Nhi của ta! - Hồ Thanh Ca ngữ khí chỉ vì 1 lời hứa này mà trở nên dị thường ôn nhu- Nàng, ở trong lòng hài nhi, thiên hạ vô song!
Không yêu, 2 người đều khổ! Ở trong lòng hài nhi, nàng, thiên hạ vô song!
1 câu nói kia, giống như búa tạ, 1 cú đánh thẳng vào trong lòng Tô Tần, tâm bỗng nhiên 1 nhéo, 2 mắt từ từ mở, 1 loại tư vị cay đắng từ trong lòng chậm rãi sinh sôi.
Hồ Thanh Ca, ngươi sao phải khổ như vậy chứ… …
_ Ngươi đã tỉnh, đến ăn 1 chút gì đi! - Hồ Thanh Ca đi tới bên giường, trong tay bưng 1 chén cháo loãng nóng hầm hập, trong mắt mang theo nhu tình, nhìn Tô Tần đang nhắm mắt nằm trên giường.
Tô Tần biết bị hắn phát hiện, cũng không muốn giả bộ ngủ, mở mắt ra, nhìn về phía hắn- Ta ngủ được mấy ngày?
Hồ Thanh Ca khẽ mỉm cười, vươn tay đem nàng ôm lấy, tựa ở trong ngực của mình, 1 tay đem tóc mai nàng tinh tế vén lên đặt ở sau tai, 1 tay bưng lên chén cháo loãng thơm ngào ngạt kia, múc 1 ngụm đặt ở bên miệng thổi, đưa tới bên miệng của nàng- Ăn chút cháo đi, như vậy mới có khí lực.
Tô Tần liếc qua, quanh thân vô lực, chỉ có thể dựa ở trong ngực của hắn, nàng sinh khí hỏi- Ngươi cư nhiên hạ mê dược ta, ngươi rất quá đáng, lập tức giải dược cho ta, ta không muốn quay về với ngươi!
Loảng xoảng ———— 1 thanh âm vang lên khởi, Hồ Thanh Ca rất tức giận đem vụn bát đặt lên bàn.
_ Những lời này, ta không thích nghe, mặc kệ ngươi có nguyện ý hay không, ta đều nhất định sẽ mang ngươi trở về, ngươi ngoan ngoãn ở bên cạnh ta, chờ về đến sơn trang, chúng ta liền thành thân!
_ Không! - Tô Tần đột nhiên quay đầu, muốn đẩy hắn ra, lại bị hắn ôm càng chặt- Ta không muốn gả cho ngươi!
_ Ngươi muốn gả cho ai! - Hồ Thanh Ca đột nhiên trở nên luống cuống, dài nhỏ 2 tròng mắt lý lưu chuyển lạnh lẽo quang mang, vươn tay đem thân thể của nàng kéo sát lại, đối diện mình- Ngươi ai cũng không thể gả, chỉ có thể gả cho ta!
_ Ta đã là nữ nhân của Hằng, ta như vậy, ngươi còn muốn sao! - Tô Tần lạnh lùng nhìn hắn, khóe miệng câu dẫn ra 1 mạt châm chọc cười.
_ Không được nhắc tới hắn! - Hồ Thanh Ca nắm chặt nàng các ngón tay dùng sức siết chặt, các đốt ngón tay hơi nổi lên màu trắng, hắn cố cưỡng chế lửa giận, lồng ngực kịch liệt phập phồng.
Đau ———— cánh tay truyền đến trận trận đau đớn, Tô Tần ninh nổi lên chân mày.
Tô Tần nhàn nhạt cười khổ 1 tiếng- Cho dù không muốn quan tâm, nhưng ngươi cũng phải đối mặt sự thật này!
_ Ta nói rồi, ta không quan tâm! - 2 mắt lộ ra nhàn nhạt đau thương, thâm tình nhìn nàng- Tần Nhi, ngươi là của ta, chỉ có thể là của ta, ta không quan tâm ngươi đã từng là nữ nhân của kẻ nào, Tần Nhi, ta chỉ muốn ngươi, đừng cự tuyệt ta, được không! - Ngữ khí 1 số gần như cầu xin.
Tô Tần hít thật sâu, rồi hơi thở dài nói- Yêu của ngươi, thật hèn mọn! 1 người, vì sao phải yêu như vậy hèn mọn, yêu không phải ăn xin, yêu lại càng không phải là chiếm lấy, yêu là thành toàn, ngươi nếu thật sự yêu ta, liền thả ta đi!
_ Cho dù hết kiếp này, ngươi cũng đừng mơ! - Hồ Thanh Ca âm giận tái mặt, cắn răng bài trừ ra mấy chữ này như từ trong kẽ răng, sau đó hắn cúi đầu, hung hăng hôn lên môi của nàng, mang theo gặm cắn, dọc theo nàng tế nhu da thịt 1 đường xuống.
_ Này là của ngươi yêu, cướp đoạt, chiếm lấy, ngươi muốn là thân thể của ta, hay là của ta tâm! - Tô Tần nghiến răng, oán hận hỏi.
_ Ta đều muốn có hết- Hồ Thanh Ca ngẩng đầu, ngón tay nhẹ nhàng đảo qua mặt của nàng, đáy mắt đè nén dục ~ hỏa, thương tiếc nói- Tần Nhi, đừng lộn xộn nữa, chúng ta cùng nhau hồi Tình Kiếm sơn trang, ta sẽ dùng đại kiệu 8 người khiêng tới đón ngươi làm tân nương, ngươi sẽ là tân nương tử hạnh phúc nhất, xinh đẹp nhất khắp thiên hạ!
_ Tân nương tử?! Ha hả, hình như ta đã gả qua 1 lần, còn là khí phụ, ngươi không sợ người trong thiên hạ chế nhạo, ngươi cưới 1 khí phụ làm vợ sao! Dù cho ngươi không sợ, tổ mẫu của ngươi đâu, bà sẽ đồng ý ngươi thú ta vào cửa sao!
_ Tần Nhi! - Hồ Thanh Ca có chút tức giận, lông mày đều ninh tới cùng 1 chỗ- Mặc kệ ngươi thế nào hạ thấp chính mình, tâm ý của ta cũng sẽ không thay đổi, ta nói qua sẽ không thương tổn ngươi, thành thân xong, ta đáp ứng ngươi, nếu không được ngươi gật đầu trước, ta sẽ không chạm tới ngươi, đợi tới lúc ngươi nguyện ý, chúng ta sẽ chỉ là 1 đôi phu thê chi lễ!
_ Ta sẽ không cho ngươi chờ được đến ngày đó! - Tô Tần hung hăng hắt hắn 1 chậu nước lạnh.
_ Ngươi còn nghĩ đến Tư Mã Hằng! - Hồ Thanh Ca hết sức tức giận đem mặt của nàng chuyển qua, đối diện mình, trong mắt lại bốc lên 1 tia sát khí- Như vậy ta sẽ giết hắn, như vậy ai cũng không thể đem ngươi từ bên ta cướp đi được!
_ Ngươi dám! - Tô Tần nhìn thấy đáy mắt hắn kia 1 mạt quyết tuyệt, tâm run lên bần bật, không biết lấy khí lực từ chỗ nào, nắm lấy tay hắn, 2 mắt chặt chẽ trừng hắn nói- Ngươi nếu như dám đả thương hắn, ta phát thệ, cả đời này đều hận ngươi, vĩnh viễn đều hận ngươi!
Hồ Thanh Ca cắn chặt răng, gân xanh trên trán bạo khởi, hắn 1 tay kéo nàng vào trong lòng, rồi dùng 2 tay chăm chú đem nàng kiềm chế trong ngực, cằm để ở trên bả vai của nàng, trong mắt lại mang theo 1 tia đau thương- Chỉ cần ngươi không ly khai ta, ta tuyệt đối sẽ không đi thương tổn hắn!
Tô Tần cụt hứng rũ xuống 2 tay, từ bỏ chống lại, mắt ở lúc thoáng nhìn qua ngoài cửa kia 1 mạt thân ảnh màu trắng, bỗng nhiên tỏa sáng.
Là Tuyết! Nàng tuyệt đối không nhìn lầm, kia chính là Tuyết! Như thế rất tốt, nàng rốt cuộc có thể ly khai nơi này!
Tô Tần nằm ở trên giường, đãi Hồ Thanh Ca đi rồi, mở 2 mắt ra, tốn sức bò dậy, dùng sức dựa cột giường, đứng dậy xuống giường, đỡ tường chậm rãi đi tới cạnh cửa, mở cửa, hướng ra phía ngoài nhìn, thấy 4 bề vắng lặng, nàng nhẹ giọng hô- Tuyết, Tuyết… …
1 đạo bóng dáng màu trắng nhẹ gầm 1 tiếng, theo cửa lén tiến vào, Tô Tần vội vã khép lại môn, vừa mới xoay người, nó liền nhảy vào trong lòng Tô Tần, cao hứng dùng khuôn mặt xù lông nhỏ nhắn cọ cọ y phục Tô Tần, ý lấy lòng nàng.
_ Ngoan, ngươi thật ngoan, Tuyết, ngươi giúp ta đi thông tri Tư Mã Hằng được không, nói cho hắn biết, ta ở chỗ này, muốn hắn tới cứu ta! Ngươi nghe hiểu không! - Tô Tần dùng tay sờ sờ viên màu đỏ tươi tâm hình ấn ký kia trên trán nó.
Tuyết dùng cặp mắt to tròn sáng kia nhìn nàng, sau đó nheo mắt lại, lại hướng trên người nàng cọ cọ, sau đó nó lưu luyến không rời nhìn Tô Tần, liền từ trong ngực của nàng nhảy xuống, từ trong khe cửa chui ra ngoài.
Tô Tần suy yếu đỡ ván cửa, theo trong khe cửa nhìn đạo thân ảnh màu trắng ngày càng nhỏ kia, âm thầm cầu nguyện, Tư Mã Hằng, ngươi nhất định phải tới a, qua đêm nay, Hồ Thanh Ca sẽ mang theo mình hồi Tình Kiếm sơn trang, ngươi nếu không đến, ta thật sự sẽ trở thành thê tử người khác!
_ Tần Nhi, ngươi đang làm cái gì? - Hồ Thanh Ca vừa đi vào môn liền nhìn thấy Tô Tần chính vịn cái ghế, có chút tốn sức muốn đứng lên, hắn vội vã đi tới, đỡ lấy tay nàng, đem nàng ấn trở về lại trên giường.
_ Buông ta ra, haz haz… …- Tô Tần nói chuyện có chút tốn sức, nàng không biết Hồ Thanh Ca rốt cuộc hạ nàng cái gì mê dược, vì sao đã qua 10 canh giờ, nàng vẫn là toàn thân vô lực.
_ Ngươi còn muốn chạy trốn sao? - Hồ Thanh Ca trong con ngươi dài nhỏ bịt kín 1 tầng hàn băng, tay nắm lấy Tô Tần cũng ngày càng chặt.
_ Trừ phi ngươi phế đi tay chân của ta, bằng không coi như là phải bò, ta cũng sẽ bò ly khai ngươi! - Tô Tần mặc dù vẫn là cực độ suy yếu, thế nhưng kia trong mắt lộ ra kiên định lại làm cho người ta kính nể- Ta nói rồi, ai cũng không thể ép buộc ta làm việc gì!
_ Tần Nhi, chúng ta không nên như thế này hành hạ lẫn nhau được không? - Hồ Thanh Ca lạnh lẽo chung quy đánh không lại kiên định của nàng, trong ngữ khí mang theo mấy phần chịu thua- Ta nói rồi, ta sẽ hảo hảo mà đợi ngươi, chỉ cần ngươi không tìm cách chạy trốn, ta lập tức liền giải mê dược của ngươi, thế nào?
_ Ngươi nói ngươi sẽ hảo hảo đối đãi ta, là đối đãi như thế này sao? - Tô Tần hít thật sâu, không thèm nhìn tới cặp mắt kia mang theo vô tận ưu thương của hắn.
Trong trầm mặc mang theo 1 tiếng thở dài, cuối cùng hóa thành trầm mặc im lặng.
Qua 1 lúc lâu, Hồ Thanh Ca cuối cùng gật đầu, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt của nàng, ôn nhu nói- Hảo, ta đáp ứng ngươi, Tần Nhi, ta chỉ là muốn để cho ngươi biết, tâm ý của ta đối với ngươi- Nói xong, hắn từ trong ngực lấy ra 1 lọ thuốc, từ bên trong đổ ra 1 dược hoàn, đang muốn đưa vào trong miệng của nàng, lại bị 1 bàn tay trắng nõn giựt lấy.
_ Thanh Nhi, ngươi điên rồi sao! - Hồ Thanh Loan 1 phen đoạt lấy giải dược cùng bình thuốc trong tay hắn, lãnh con ngươi quét về phía Tô Tần- Nữ nhân này quỷ kế đa đoan, ngươi sao có thể đơn giản liền tin lời của nàng!
Đối với Tô Tần, Hồ Thanh Loan thủy chung ôm 1 loại địch ý, mặc dù bà chán ghét Tô Tần, tiếc rằng Thanh Nhi đối với nàng lại là tất cả sủng ái, chỉ bất quá nữ nhân này quá mức giảo hoạt, bà vẫn là không thể không phòng!
Tô Tần cũng trừng mắt bà, nữ nhân này từ thủy tới chung đều đối với mình ôm 1 loại địch ý vô cớ, vì sao bà như vậy chán ghét gương mặt này của mình!
_ Mẫu thân, chuyện của hài nhi, hài nhi tự có chừng mực! - Hồ Thanh Ca vươn tay, khuôn mặt lành lạnh nói- Kính xin nương chớ can thiệp nữa!
_ Thanh Nhi, ngươi thật làm cho nương thất vọng, hảo, giải dược cho ngươi, chỉ sợ đến lúc đó ngươi sẽ hối hận không kịp! - Dứt lời bà sinh khí mà đem giải dược ném tới trong tay Hồ Thanh Ca, xoay người rời khỏi phòng.
_ Hài nhi tuyệt không hối hận! - Hồ Thanh Ca tiếp được bình thuốc, sau đó đổ ra 1 giải dược bỏ vào trong miệng Tô Tần, ôn nhu nói- Tần Nhi, giải dược ta cho ngươi, ngươi cũng phải đáp ứng ta, không nên lại suy nghĩ ly khai ta, chúng ta đều cấp lẫn nhau 1 lần cơ hội, hảo hảo mà cùng sống chung 1 chỗ, được không?
Tô Tần đem lành lạnh ánh mắt cùng vẻ mặt tức giận thu hồi khỏi người Hồ Thanh Loan, ngược lại nhìn về phía Hồ Thanh Ca trước mắt, sự si tình của hắn, hắn đối với mình sủng ái, nàng không phải là không có cảm giác, nàng cũng không phải 1 người có tâm địa sắt đá, chỉ là, 1 người chỉ có 1 lòng, đương trái tim này sau khi đã bị 1 người khác chiếm đoạt, nàng còn có thể lấy cái gì đến yêu hắn, nàng chỉ là không muốn hại hắn, chỉ có như vậy nàng mới không làm thất vọng kia phân thâm tình hắn đối với mình!
Yêu, không phải là chiếm lấy, không phải là trói buộc, lại càng không phải là cầu xin, hèn mọn đến vô lý cầu xin, sẽ chỉ làm phần này yêu cũng trở nên mỏng manh như tờ giấy, như vậy yêu của nàng, đối với hắn sẽ không công bằng.
Tô Tần nhẹ nhàng mà thở dài- Ta mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi 1 chút, ngươi nếu không yên tâm, thì ngủ ở bên ngoài đi!
_ Ta tin ngươi, ngươi nghỉ ngơi thật tốt đi! - Hồ Thanh Ca vì nàng dịch hảo chăn, thật sâu nhìn nàng, sau đó đứng dậy rời phòng.
Đương môn kẽo kẹt khép lại 1 khắc kia, Tô Tần nguyên bản nhắm chặt 2 mắt chậm rãi mở, nhìn môn, viền mắt hơi có chút ướt.
Xin lỗi, Hồ Thanh Ca, ta lại lừa ngươi, xin lỗi, hãy quên ta đi… …
1 giọt lệ theo tiếng thở dài kia chảy xuống tóc mai, Tô Tần hít thật sâu, chậm rãi vận khí đan điền, 2 tay nắm thật chặt, chậm rãi đem luồng khí kia theo đan điền nâng lên, bỗng nhiên 1 vận khí, khí lưu phá tan tắc huyệt đạo, trong lúc nhất thời, tất cả khí lực cũng đều trở về, Tô Tần đầu đầy mồ hôi, thở 1 ngụm thật lớn, nàng giật giật cánh tay, khóe miệng câu dẫn ra, vội vã đứng dậy, quyển tay áo lau đi mồ hôi hột trên thái dương, xoay người xuống giường, đi tới cạnh cửa, cẩn thận nghe.
Sau đó, nàng nhẹ nhàng mà mở 1 cái khe hở nhỏ, mắt nhìn ra bên ngoài nhẹ quay tròn vòng vo, nhìn thấy 4 bề vắng lặng, 1 viên treo cao tâm cuối cùng cũng để xuống.
Hoàn hảo, không có khiến cho ai hoài nghi, Tô Tần vội vã mở cửa, ra khỏi gian phòng, lại nhẹ nhàng khép lại môn, nhìn mọi nơi, vội vã cung thắt lưng hướng cửa viện lén lút như trộm mò tới.
Bầu trời đột nhiên vang lên 1 thanh âm nổ như lôi, ùng ùng thanh âm hoa xé trời đêm yên tĩnh, Tô Tần bị bất thình lình tiếng vang giật mình, thân hình bỗng nhiên dừng lại, lòng thình thịch nhảy không ngừng.
Dùng tay vỗ vỗ bộ ngực, âm thầm an ủi nói, đừng sợ, đừng sợ, Tô Tần, chỉ là sét đánh mà thôi, vẫn là gấp rút lên đường quan trọng hơn!
Ngay lúc 1 chân của nàng vừa mới chuẩn bị đạp cửa viện môn, phía sau lại truyền đến 1 thanh âm vô cùng băng hàn.
_ Ngươi này là muốn đi đâu hả?
Tô Tần bỗng nhiên đảo hút 1 hơi khí lạnh, thân thể cứng đờ, hồi lâu cũng không dám xoay người, càng không có dũng khí đạp tiếp 1 bước nữa.
Tâm cụt hứng rơi xuống, hắn, cuối cùng vẫn không tín nhiệm chính mình, hắn vẫn lại lừa mình!
_ Tần Nhi, vì sao! - Hồ Thanh Ca lành lạnh thanh âm giống như gió đêm lạnh lẽo này, lạnh làm cho lòng người thình thịch đập mạnh- Vì sao lại gạt ta!
Tô Tần cứng ngắc xoay người, nhìn về phía sau, 1 tiếng sấm sét nổ vang vòm trời, trên mặt Hồ Thanh Ca xẹt qua 1 đạo minh duệ tinh quang, 1 khắc kia, Tô Tần nhìn thấy trên mặt hắn lóe ra trong suốt sáng, 1 đôi dài nhỏ trong con ngươi là vô tận đau thương cùng phẫn hận, ai oán nhìn mình, tựa như lên án, lại tựa như cầu xin… …
Trong giây lát, trên vẻ mặt ai oán theo đạo tiếng sấm nổ vang thứ 2, mà trở nên dữ tợn, vặn vẹo, lạnh lùng sắc bén quang mang lưu chuyển tại song mắt đan phượng, làm cho người ta không dám nhìn thẳng.
_ Nói, vì sao ngươi muốn lặp đi lặp lại nhiều lần lừa dối ta! - 1 bước xa vọt tới trước mặt Tô Tần, 2 tay chăm chú nắm lấy bả vai của nàng, sống chết loạng choạng thân thể của nàng.
Trong tiếng ầm ầm hỗn loạn tiếng hắn gầm gừ phẫn nộ, mưa liền như vậy trong khoảnh khắc khuynh ngã xuống, làm ướt xiêm y 2 người… …
_ Vì sao! Vì sao, vì sao! - Hồ Thanh Ca gần như rít gào rống giận ở giữa oanh lôi phá lệ vang vọng chói tai, kia trương tinh xảo mặt, lại sớm đã vặn vẹo biến hình, không giống như trước kia ung vinh hoa độ, 2 mắt đỏ bừng chặt chẽ nhìn chằm chằm nữ tử linh lung xinh đẹp trước mắt này.
_ Vì sao, ngươi muốn lặp đi lặp lại nhiều lần gạt ta, Tô Tần, ngươi nói mau a!
Mưa to tầm tã đánh vào người, Tô Tần bị hắn lay động 2 mắt hoảng hoa, mơ hồ chỉ có thể nhìn rõ được kia 1 đôi lửa giận ngút trời con ngươi, trong mắt mông lung 1 mảnh, lại phân không rõ đến tột cùng là nước mưa hay là nước mắt, làm ướt 2 má.
_ Xin lỗi, ta chỉ là không muốn tiếp tục lừa dối ngươi! - Tô Tần bứt lên khóe miệng hướng hắn lộ ra 1 bất đắc dĩ cười khổ- Ta, không thể yêu ngươi! - Bởi vì trong lòng đã chứa 1 người, vì thế, nàng vô pháp đáp lại yêu của hắn, cùng với hư dĩ ủy xà, nàng thà rằng dao sắc chặt đay rối, sớm 1 chút chặt đứt tình ti này của hắn, hắn cũng là không cần như vậy tiếp tục thống khổ!
Vương Gia Ly Hôn Đi Vương Gia Ly Hôn Đi - Lâm Thủy Các