Sự khác biệt giữa cơ hội và khó khăn là gì? Là thái độ của chúng ta! Trong mỗi cơ hội có khó khăn, và trong mỗi khó khăn đều có cơ hội.

J. Sidlow Baxter

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 135 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 756 / 3
Cập nhật: 2017-09-24 23:56:15 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Q.1 - Chương 27
rong màn mưa, ngẫu nhiên có mấy chiếc xe qua lại, mà dưới đèn đường mờ mịt, một cô gái toàn thân ướt đẫm đang đi tới, lúc này, trên vai cô, đeo một cái bao thật to, toàn là những thứ linh tinh cô nhặt được, cô lau một chút nước mưa trên mặt mình, lết từng bước một về phía trước, không biết cái bao trên lưng cô có bao nhiêu nặng, nhưng nhìn vào việc cô cong lưng để vác,thì tuyệt đối không nhẹ.
Cô đi tới một cái tạp hóa trước mặt, sau đó buông cái bao trên vai, nhưng cô chỉ dám đứng trước cửa, không biết có nên đi vào hay không, vì từ đầu đến chân cô đều ướt nước mưa, cái dạng này của cô chắc sẽ không có ai cho cô vào, vì cô biết cô sẽ làm dơ sàn nhà của họ.
“Tôi xin lỗi.” Cô nói với nhân viên cửa hàng đứng ở trước cửa: ” Có thể giúp tôi lấy một gói sữa bột không?” Cô cố gắng cười, những giọt nước trên tóc cô không ngừng chảy xuống, càng làm cho gương mặt tím tái càng thêm chật vật.
Nữ nhân viên cửa hàng có chút khinh thường cô, chính là tà liếc mắt một cái, cuối cùng ánh mắt dừng ở bao rác một bên cạnh, không khỏi bĩu môi, ở trên đời này, nhân tình ấm lạnh, lòng người dễ thay đổi là như vậy đó.
“Cô có tiền sao?” Đôi môi đỏ mọng của nữ nhân viên cửa hàng không tình nguyện ném ra những lời này, đừng nói cô xem thường người khác, chẳng may cô ta cầm sữa đi, không trả tiền thì làm sao bây giờ.
“Có..” Lạc Tuyết cúi đầu, lông mi thật dài che giấu khổ sở cùng ủy khuất nổi lên trong mắt, cô rút trong túi ra ít tiền bị mưa làm ướt, việc bị người khác khinh thường, cô gặp nhiều lắm, thật sự sớm cũng đã quen.
” Tôi xin lỗi, tiền hơi ướt một chút.” Cô có chút ngượng ngùng nói, kỳ thực cô đã gói tiền thật tốt, nhưng là, cô ở trong mưa quá lâu, cho nên, tiền đến cuối cùng vẫn là ướt.
“Cô chờ một chút. ” Nhân viên cửa hàng đưa ra hai ngón tay lấy tiền, ‘tiền cũng như người, dơ bẩn giống nhau’.
Cô ta đi vào, Lạc Tuyết vẫn đứng trước cửa, co rúm lại thân thể của chính mình, cô nhìn sắc trời đã tối, muốn sớm một chút trở về, cô lo lắng cho Tiểu Vũ, không biết một mình nó hiện tại thế nào.
Rất nhanh, cô nhân viên mang ra một bịch sữa. “Cầm đi, đây là tiền thối. ” Cô đưa tay ra, đem sữa bột cùng tiền đưa lại cho Lạc Tuyết, sau liền cách xa xa cô, giống như trên người cô có chất độc gì.
“Cám ơn.” Lạc Tuyết lấy sữa bột cẩn thận đặt ở trong áo mưa, sau đó mới đeo bao rác lên trở về nhà.
Cô biết, ngày mưa sẽ không ai ra ngoài. Cho nên, cô mới có thể nhặt được nhiều thứ, kiếm được càng nhiều tiền. Cô tiêu không nhiều tiền, chỉ cần chăm chỉ lượm ve chai cô có thể nuôi bản thân mình và cục cưng, cô sẽ không để bé chịu bất kì ủy khuất gì, tuy rằng vì bé, cô tiêu gần như toàn bộ tiền để dành của mình, làm cuộc sồng cô càng thêm khổ, nhưng cho đến giờ cô chưa bao giờ cho rằng bé là gánh nặng của mình,bé là một đưa trẻ bị bỏ rơi cô nhặt được, nhưng cũng là thân nhân duy nhất của cô, là tiểu thiên sứ của cô, nghĩ đến đây, cô càng cảm thấy mình có thêm động lực.
Thầm nghĩ sớm một chút về nhà, sớm một chút nhìn Tiểu Vũ của cô..
Vợ Cóc Của Hoàng Tử Ếch Vợ Cóc Của Hoàng Tử Ếch - Hạ Nhiễm Tuyết