Có người biết cách biến những trở ngại trong cuộc đời mình thành những bệ phóng, nhưng cũng không ít người lại biến chúng thành những viên đá chắn lối đi.

R. L Sharpe

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 135 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 756 / 3
Cập nhật: 2017-09-24 23:56:15 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Q.1 - Chương 26
ục cưng, mẹ biết con rất ngoan, con ngoan ngoãn ngủ đi, mẹ sẽ về nhanh thôi. ” Lạc Tuyết lôi kéo tóc mình khỏi đôi tay nhỏ bé, đặt cái tay bé bé xinh xinh kia vào trong chăn.
‘Kệ cô’, Đường Mặc Vũ dứt khoát nhắm lại hai mắt của mình, không thèm quan tâm nữa, ở cùng với cô gái này, anh tức muốn chết, cô muốn chết, tùy cô, miễn đừng liên lụy tôi là được.
Lạc Tuyết nhìn Đường Mặc Vũ nhắm lại hai mắt của mình, tưởng anh đã ngủ, cô đứng lên đi ra ngoài, cô lấy áo mưa cũ mặc ở trên người, bên ngoài mưa thật lớn, như nước sông đổ xuống, nước mưa quất mạnh vào người, thật đau.
Cô cầm lấy cái bao to lượm ve chai của mình, lại nhìn thoáng qua bên trong.Vì thời tiết xấu như vậy,nên mới có thể có nhiều thứ để nhặt, cô cần tiền, bởi vì cục cưng không thể không có có sữa bột, tuy cô đã quen chịu đói, nhưng mà đứa nhỏ, không thể để bé đói được.
Cô chạy vào trong màn mưa, không khỏi co rút thân mình, rất lạnh, cô gần như là ướt sũng, không ngừng về đi phía trước, trong mưa, cô cúi xuống, nhặt lên một cái chai đồ uống rỗng, quả nhiên, hôm nay có thể nhặt rất nhiều nha. Mặc dù có áo mưa, nhưng ao quần của cô cũng đã ướt đẫm, cô lau một chút nước mưa trên mặt, lại tiếp tục đi về phía trước.
Lúc này, Đường Mặc Vũ nghe tiếng mưa rơi bên ngoài, dùng sức lật người, nhưng anh cũng chỉ có thể cọ quậy đôi chút như trước, cô gái đáng chết, anh muốn đi tiểu, một người đàn ông 26 tuổi như anh, không lẽ bây giờ muốn anh tè vào tả sao, lại còn phải nhờ một cô gái thay tả dùm, nghĩ nghĩ đến đó anh có xúc động muốn đập đầu chết mà, nhưng là anh chỉ có thể cắn răng sống sót
Vì Đường gia của anh, cũng vì chính anh.
Còn cái cô kia đi đến nơi nào rồi nhỉ, mưa lớn như vậy, cô ta không lết ra ngoài sẽ chết sao? Tâm trạng anh lúc này thập phần buồn bực, bình thường anh rất ít khi nổi giận, bây giờ lại phiền hà không biết làm sao được, anh nắm lên một cái gối nhỏ ném xuống sàn.ngực không ngừng phập phồng, nếu không phải thân thể anh là như thế này, khả năng anh đã sớm hủy đi nhà này.
Mà anh tuyệt đối không thừa nhận, bản thân là vì lo lắng cái cô gái xấu xí kia, chẳng qua anh ở trong này một mình nhàm chán, anh chán ghét việc mình không thể cử động nhiều, không thể nói chuyện, thậm chí vô pháp biểu đạt tâm trạng bản thân.
Cái cô kia, mau về cho tôi, anh dùng lực nắm cái chăn trên người, muốn ngồi dậy, nhưng là thân thể này lại thật sự không làm được gì.
“A..” anh dùng lực cắn, la ó, âm thanh phát ra vẫn là tiếng trẻ con làm anh phát điên.
Cái cô kia, cô trở về cho tôi, trở về cho tôi, tôi không muốn một mình ngốc ở trong này,
Trở về cho tôi, mau một chút trở về.
Anh dùng lực nhắm lại hai mắt, một mình một người nằm trong cái nhà này, một mình một người hô hấp, hơn nữa tiếng mưa rơi bên ngoài, không ngừng vang, trận mưa này dường như không có ý dừng lại sớm, mưa vẫn cứ là rơi xuống, luôn luôn luôn luôn...
Vợ Cóc Của Hoàng Tử Ếch Vợ Cóc Của Hoàng Tử Ếch - Hạ Nhiễm Tuyết