Tôi tin những muộn phiền và thất bại đến với mình là nền tảng giúp tôi có thể cảm nhận cuộc sống ở một mức cao hơn.

Anthony Robbins

 
 
 
 
 
Tác giả: Mễ Nhạc
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 33 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 833 / 4
Cập nhật: 2017-09-25 02:26:44 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 25
uống xe, Lí Đình Ân hít sâu một hơi cho đến khi trong lòng bớt khẩn trương mới cùng người đàn ông bên cạnh bước vào sảnh lớn của khách sạn sáu sao.
Buổi tiệc của tổng tông ty lần này được tổ chức ở sảnh đại tiệc lầu 2, nghe đâu năm nay đã là lần tổ chức thứ bảy. Phàm Tu nói đêm nay anh đặc biệt cần một người bạn gái đi cùng, bởi vậy mới mời cô tham gia. Kỳ thật Lí Đình Ân cũng không biết tính chất của buổi đại tiệc này thế nào, chỉ nghĩ mình phải cẩn thận, không thể lại làm anh mất mặt.
Rút kinh nghiệm lần trước, lần này cô chọn một bộ lễ phục đơn giản.
Dù là đồng tổ chức buổi tiệc nhưng Phàm Tu nói sẽ về sớm. Xem ra anh không thích tiệc tùng kiểu này, nhưng cô nghĩ vẫn nên cẩn thận.
"Phàm Tu, hai người đến đây." Vừa thấy Phàm Tu xuất hiện cùng hôn thê, Đỗ Thiếu Bình sớm ra nghênh đón, tán thưởng nhìn Lí Đình Ân. Bộ lễ phục đơn giản làm nổi bật vẻ đẹp uyển chuyển động lòng người của cô. "Lí tiểu thư cũng đến, hôm nay cô thật đẹp." Chả trách anh họ anh lại động lòng với cô.
"Cám ơn." Cô nhẹ nhàng mỉm cười. "Hôm nay là buổi chiêu đãi lớn, người chủ sự chính là bác tôi." Đỗ Thiếu Bình giải thích sơ sơ, dù sao hôm nay là buổi tiệc rất quan trọng của gia tộc.
"Không cần trả lời cậu ta."
Mạnh Phàm Tu tỏ vẻ khó chịu, Lí Đình Ân cùng Đỗ Thiếu Bình bị bất ngờ, cùng lúc hỏi lại "Sao vậy?"
"Không cần hỏi lý do, tóm lại, lần sau nhìn thấy cậu ta thì không cần để ý." Mạnh Phàm Tu lạnh lùng nhìn bạn tốt, "Tên kia hôm nay có đến không?"
"Ai chứ?" Không rõ Phàm Tu đang hỏi ai. Ngữ khí lại giống muốn đánh người.
"Anh họ từ Mỹ về của cậu."
Đỗ Thiếu Bình không đổi thái độ "Cậu hỏi anh họ tớ làm gì...... A! Không lẽ vẫn còn khó chịu chuyện tớ nói lần trước?"
"Lần sau với cậu cũng sẽ thế." Anh khẽ cười lạnh.
Phàm Tu có ý gì chứ? Ở đây vẫn còn vị hôn thê đang chờ anh, chẳng nhẽ anh ta lại muốn giới thiệu với anh họ anh về vị hôn thê của anh ta sao? Đỗ Thiếu Bình cảm thấy thực khó hiểu.
"Chúng ta đi." Mạnh Phàm Tu kéo Lí Đình Ân đi thẳng tới trước.
Sao tự nhiên lại khó chịu với mình? Anh vô tội mà, đâu phải anh nhắc về anh họ mình, là cậu ta tự hỏi mà... Bất quá xem ngữ khí của Phàm Tu đáng sợ như vậy, thật may hôm nay anh họ không có mặt.
Nhìn bọn họ, Đỗ Thiếu Bình càng nghĩ càng thấy không đúng. Lần trước cũng là như vậy, Phàm Tu phản ứng rất kỳ quái. Giống như hắn đang ăn dấm chua, mà còn là cực kỳ chua...... Tên này không phải đã thật lòng với vị hôn thê rồi chứ?
Nghĩ vậy, anh tự gõ vào đầu mình, nhất thời bừng tỉnh. Lúc nãy anh nói như vậy, khó trách Phàm Tu tức giận.
Lí Đình Ân đối với kẻ dửng dưng quay lưng với bạn tốt cảm thấy rất hoang mang. "Phàm Tu, Đỗ tiên sinh không phải bạn tốt của anh sao? Sao đột nhiên lại tìm anh họ của anh ấy?" Nghe qua, Phàm Tu dường như đã từng có xích mích với anh họ của bạn rồi? Nghe khẩu khí chẳng lấy gì làm thân thiện.
Mạnh Phàm Tu mím môi. "Về sau em không cần để ý cậu ta, cũng không cần nói chuyện với cậu ta."
Anh thật có ý đó sao? "Vì sao?"
"Không cần biết lý do."
"Nhưng là......"
"Không nhưng nhị gì cả, chỉ cần không để ý đến cậu ta, nghe không hiểu sao?" Anh nhìn cô bực bội.
"Dạ, em biết rồi."
Tuy rằng rất muốn biết giữa bọn họ đã xảy ra chuyện gì, nhưng thấy anh không vui, cô cũng không muốn hỏi nhiều.
"Anh ra phía trước một chút, em sang quầy đồ ăn ăn chút gì đi."
"Được ạ."
Lí Đình Ân đi đến khu vực bày đồ ăn, thấy một dãy bàn dài hơn mười mét bày vô số các món ăn cực kỳ đẹp mắt, đủ món Âu đến Á, tần ngần không biết nên ăn gì trước. Trông món nào cũng rất ngon miệng.
Cô vừa đi vừa nhìn, cuối cùng dừng lại ở quầy điểm tâm, nhìn mấy món bánh ngọt đột nhiên thấy thực thèm.
Trong đại sảnh rất nhiều người, nhưng người đang ăn thì không bao nhiêu. Cô ngó thấy Phàm Tu cùng vài người khác đang đứng ở chính giữa sảnh nói chuyện. Đứng bên cạnh nhiều người càng thấy anh tỏa ra nét trầm tĩnh, anh tuấn mê người, làm cho cô nhịn không được thấy nao nao.
Mê muội nhìn một lúc lâu, cô mới giật mình thu hồi tầm mắt, sợ mình khi bị nhìn thấy không phải chảy nước miếng vì bánh ngọt mà là vì người nào đó.
"Lí Đình Ân, thật hay lại gặp cô."
Lí Đình Ân ngạc nhiên nhìn về phía người phụ nữ xinh đẹp đang đi về phía mình. Là Tiết Nhược Ngưng, cô ta cũng đến đây? Vẻ mặt cô ta chẳng khác trước, thoạt nhìn đã biết không có thiện ý rồi.
Tiết Nhược Ngưng lạnh lùng nhìn cô, "Thấy Phàm Tu còn ở cùng một chỗ với cô, tôi rất ngạc nhiên. Cứ nghĩ cả hai đã sớm hủy bỏ hôn ước rồi chứ."
Tiết Nhược Ngưng mặc bộ lễ phục rất gợi cảm. Đi cùng cô đêm nay là một người đàn ông lớn tuổi mà cô ta bắt cặp được hơn một tháng sau khi chia tay với Từ Chí Minh.
Cái gì mà ông trùm giới điện ảnh, cười chết người! Căn bản chỉ là một tên quỷ, nói cái gì mà đầu tư chụp ảnh để cho cô thành một ngôi sao sáng giá, kết quả cô phải tự bỏ tiền ra, lục tục xuất ra ba trăm vạn xong thì rốt cục cô cũng chịu không nổi mà đưa ra chia tay.
Lần này cô xem như mình không có mắt nhìn người, gặp phải đại hạn, tự trách mình hoa mắt vì ảo mộng nên mới tiền mất tật mang.
Hôm nay chủ ý tham dự buổi tiệc chỉ dành cho tầng lớp cao cấp này là để người ta thấy mình vẫn còn độc thân, kết quả là ngay tại đại sảnh đã thấy bạn trai cũ nắm tay Lí Đình Ân nói chuyện với Đỗ Thiếu Bình. Tức khí lập tức nổi lên, hận cũ thù mới trong lòng khiến cô quyết đấu tới cùng.
Lần trước nhìn thấy Lí Đình Ân, cô sớm biết đây chính là loại phụ nữ có vẻ ngoài hồn nhiên khơi gợi tính muốn bảo bọc của đàn ông, rồi dần dần lại khiến họ yêu thích. Quả nhiên, ngay cả Mạnh Phàm Tu cũng rơi vào lưới tình, bằng không anh đã chẳng chia tay cô.
Xem ra mặc kệ cô ta có phải hồ ly tinh hay không thì anh đã không thể thờ ơ nữa rồi.
Cô rất biết mình với Mạnh Phàm Tu chẳng có kết cục gì, nhưng nếu không có Lí Đình Ân, anh sẽ không dứt khoát vứt bỏ cô như vậy, cũng sẽ không hại cô gặp phải tên Từ Chí Minh lừa đảo, không bị tổn thất những ba trăm vạn.
Hết thảy đều là bởi Lí Đình Ân!
"Chẳng biết cô đã làm gì khiến Phàm Tu bị mê hoặc, không để tâm đến ba năm tình cảm với tôi, cương quyết chia tay. Tôi thật tiếc đã quá coi nhẹ cô. Cô với mẹ cô đều rất lợi hại, rất giỏi phá hoại tình cảm người khác"
Nghe người ta công kích mình ra mặt như vậy, Lí Đình Ân thật sự không biết nên nói cái gì.
Ba cũng từng nói qua, ông với mẹ của Phàm Tu cảm tình không tốt, sinh hạ anh xong là mỗi người một phòng, chỉ là không chính thức ly hôn thôi. Bởi vậy, không thể nói mẹ cô phá hoại tình cảm người khác, ngược lại bà còn dành cho ba anh nhiều tình yêu.
Chính là người ngoài không hiểu chuyện, cô cũng không cần phân bua.
Nhã Lâm có bảo, cô không thể quá yếu đuối để người ta khi dễ, vả lại lần trước cô cũng đã định mình phải nói thẳng với cô ta.
"Nếu đúng như cô nói, cô với Phàm Tu cùng một chỗ ba năm, như vậy tôi nghĩ cô đã không thật lòng với anh ấy. Phàm Tu không phải dạng người vô tình, nếu cô chân thành, anh ấy đã cảm nhận được."
Cái này là cô tự nhận ra. Chỉ cần đối với anh tốt một chút, thì dù anh không có vẻ gì nhiệt tình, nhưng rất nhiều điểm lại bộc lộ sự ôn nhu. Lần trước anh giúp cô hút độc ở vết thương chính là minh chứng.
"Chân thành sao?" Tiết Nhược Ngưng cười nhạt. "Đừng nói hay như vậy chứ, nghe cứ như cô thật lòng yêu anh ấy."
Quen nhau đến ba năm, cô còn không hiểu rõ được tên ấy. Nhưng dù thế nào, cũng không đến phiên cô ta dạy dỗ mình.
"Tôi thật lòng yêu anh ấy." Lí Đình Ân nói thẳng.
"Đừng làm người khác chết cười, cô mà thật tâm yêu anh ấy? Bị Phàm Tu chán ghét như vậy mà cô vẫn tìm mọi cách tiếp cận, thậm chí muốn cha anh ấy ép buộc đính hôn với cô, xem ra cô là vì gia sản nhà họ Mạnh mới có thể nén nhịn như vậy."
Vị Hôn Phu Tuyệt Tình Vị Hôn Phu Tuyệt Tình - Mễ Nhạc