Những người vĩ đại không những phải biết chớp lấy cơ hội mà còn phải biết tạo ra cơ hội.

C.C. Colton

Download ebooks
Ebook "Vị Hôn Phu Tuyệt Tình"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Mễ Nhạc
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 33 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 764 / 4
Cập nhật: 2017-09-25 02:26:44 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 7
ạnh Phàm Tu uống xong rồi, đặt ly lại trên bàn."Tôi đi gặp một người bạn, qua chào hỏi với anh ta một chút, cô cứ ở lại đây chờ tôi."
"Phàm Tu." Lí Đình Ân gọi lại khi anh bắt đầu rời khỏi."Thế còn......... em rất sợ nước, không muốn đứng gần ở bể bơi, em có thể sang bên kia chờ anh không?"
"Tùy cô." Nhìn anh rời đi, kỳ thật cô cũng có thể đi cùng anh, nhưng nếu mà anh muốn cô chờ anh thì cô phải ở đây chờ thôi.
Mạnh Phàm Tu đi đến góc sân, cảm thấy cô không còn nhìn thấy được anh nữa, mới bỏ thuốc ra hút.
"Để vị hôn thê xinh đẹp như vậy một mình ở lại nơi đó, không sợ cô ấy bị bắt cóc sao?"
Mắt nhìn người nói chuyện, anh tiếp tục hút thuốc.
Đỗ Thiếu Bình đi đến bên người bạn tốt, anh đồng thời cũng là chủ nhân của căn biệt thự, vì tiệc sinh nhật nên đêm nay anh mặc theo kiểu Anh chỉ trừ cái đầu vẫn đội cái đồ cổ trang, khí chất mang theo vẻ thanh cao sang trọng.
Vừa mới nhìn thấy Phàm Tu cùng vị hôn thê đến, nói thật, anh và mọi người ở đó đều há hốc miệng, kinh ngạc.
Anh quen biết Phàm Tu từ hồi học đại học mười năm trước, hai người còn có ý định hợp tác, nếu nói Tiết Nhược Ngưng là người tình của Phàm Tu thì cũng có thể nói anh là bạn chi giao của Phàm Tu.
Cũng chính là vì rất hiểu biết chuyện bạn tốt, nên thấy một tháng trước anh thấy ảnh bị cha cứng rắn bắt ép đính hôn, ảnh trông như thể khiếp sợ, giờ mang người đến thái độ lại lạnh lùng như vậy, anh thật không hiểu bạn tốt của mình đang suy nghĩ cái gì.
"Một mình đứng ở nơi đó, vẻ mặt trông lo lắng thế kia, thật là thương cảm nha." Đây không phải hắn lần đầu tiên anh gặp Lí Đình Ân, hai năm trước anh tới Mạnh gia thăm bệnh Bác Mạnh đã gặp qua cô, nhưng mà trông cô có vẻ đẹp hơn.
Mạnh Phàm Tu nhìn về phía người đang đứng ở dưới ngọn đèn, vẻ mặt có chút vô thố, không nói gì.
"Phàm Tu, vì sao hôm nay đột nhiên cậu muốn mang vị hôn thê tới vậy? Mình nghĩ chắc không phải vì muốn ọi người biết hôn thê của cậu xinh đẹp đến nhường nào đấy chứ?" Phàm Tu nói với anh là nửa năm sau sẽ huỷ bỏ hôn ước.
Anh cũng không biết bác Mạnh Tử đang suy nghĩ cái gì nữa, sao có thể muốn Phàm Tu lấy Lí Đình Ân được? Anh nghĩ nếu không phải bác Mạnh sinh bệnh thì chắc chắn Phàm Tu sẽ không đồng ý, vậy thì ép hai người ở cùng nhau là có dụng ý sao?"Mình nghĩ để cho cô ấy biết mình không thích hợp sống chung với cô ấy."
Đỗ Thiếu Bình suy nghĩ,"Mình biết, mà cậu không phải muốn cho chính cô ấy huỷ hôn trước thời gian đấy chứ?" Khó trách cậu mang người đến mà thái độ lại lạnh lùng như vậy, thì ra là thế.
"Thì nếu huỷ được, mình không cần phải ở cùng với cô ấy mấy tháng."
"Nói cũng đúng." Đỗ Thiếu Bình nhìn Lí Đình Ân,"Nhưng mà, Phàm Tu, cậu thật sự không thích vị hôn thê của cậu sao?"
"Sao lại hỏi vậy? Cậu hẳn là biết mình vì sao đồng ý đính hôn với cô ấy mà."
"Cái này đương nhiên mình biết, nhưng mà, nếu cô ấy không phải là con gái tình nhân bố cậu gặp bên ngoài, cậu vẫn ghét cô ấy sao? Ý mình là, trông cô ấy là một người rất đẹp, đơn thuần vô tư, lấy một cô gái như vậy, hẳn sẽ rất hạnh phúc."
Anh cảm thấy Lí Đình Ân tươi mát đẹp theo vẻ thanh thoát, có thể xem còn đẹp hơn cả mỹ nữ hàng đầu khéo miệng xã giao tốt như Tiết Nhược Ngưng, loại phụ nữ giống như Tiết Nhược Ngưng là một đoá hồng đẹp thì đẹp đấy, nhưng mà gai nó mà đâm vào sẽ rất mất nhiều máu, đưa mắt nhìn lại, đã có hàng dài người bao dưỡng cô ta, dù sao từ già đến trẻ không thiếu ai, nhưng không ai giống như Phàm Tu cả – một người tài giỏi đứng đầu cả một công ty lớn.
Vừa mới nghĩ đến Tiết Nhược Ngưng, Đỗ Thiếu Bình liền thấy cô ta đi về phía Lí Đình Ân, Mạnh Phàm Tu cũng thấy được.
"Phàm Tu, Tiết Nhược Ngưng đi qua kìa, cậu không nhìn qua một chút sao?" Cũng không hiểu có phải do Tiết Nhược Ngưng tối nay trang điểm quá đậm không mà, dưới ánh đèn, vẻ mặt cô ta thoạt nhìn có vẻ đáng sợ, giống y như một con rắn độc, đi săn con mồi vô tội, làm cho anh không khỏi cảm thấy lạnh cả người.
Trách không được có người dùng rắn rết để miêu tả mỹ nhân, Tiết Nhược Ngưng tuyệt đối là một nhân vật tiêu biểu.
"Không có gì." Ngữ khí anh vẫn lãnh đạm, nhưng đôi mắt đen lại nhìn nhanh về phía trước.
"Thật không có việc gì sao?" Đỗ Thiếu Bình phát hiện có rất nhiều người cũng nhìn hai người đó, như là đang chờ xem kịch vui."Cậu vừa mới dẫn vị hôn thê xinh đẹp đến thì đã cướp đi một nửa phong thái của mình, nhỡ may các cô ấy mà gây lộn, làm hỏng bữa sinh nhật của mình, mình nhất định đòi cậu bồi thường đấy." Lời này đương nhiên là nói giỡn, nhưng anh không nghĩ tới nó lại ứng như vậy.
"Phàm Tu không ở đây sao?"
Lí Đình Ân nhìn người đứng trước mắt, cao hơn cô ít nhất là nửa cái đầu, một mỹ nữ gợi cảm, vừa bước tới đã tìm đến cô hỏi Phàm Tu, hẳn cô ấy biết cô là ai.
"Vâng, anh ấy vừa mới nói muốn đi chào hỏi mấy người bạn."
Tiết Nhược Ngưng nguýt cô,"Thật không?" Trên thực tế cô đã nhìn theo Phàm Tu cùng cô gái này tiến vào biệt thự rồi, và vẫn để ý tới bọn họ, chờ đến vừa thấy Phàm Tu rời đi, cô mới xuất hiện.
"Xin hỏi cô là bạn của Phàm Tu sao?" Lí Đình Ân cảm thấy hình như đã gặp qua cô ta.
Vị Hôn Phu Tuyệt Tình Vị Hôn Phu Tuyệt Tình - Mễ Nhạc