Làm việc cật lực mà không có tài thì đáng xấu hổ, nhưng có tài mà không làm việc cật lực thì thật là bi kịch.

Robert Half

Download ebooks
Ebook "Vị Hôn Phu Tuyệt Tình"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Mễ Nhạc
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 33 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 769 / 4
Cập nhật: 2017-09-25 02:26:44 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 1
nh ấy đã về rồi!
Hơn chín giờ tối, ngồi trong phòng khách đọc sách, Lí Đình Ân nghe được tiếng mở cửa liền đặt quyển sách trên tay xuống, vui mừng chạy đến bên cửa, khuôn mặt thanh lệ, xinh đẹp động lòng người ngước lên nở nụ cười ôn hoà yếu ớt.
"Phàm Tu, hoan nghênh anh đã trở về."
Mạnh Phàm Tu liếc dung nhan diễm lệ kia bằng đôi mắt lãnh đạm, ánh mắt trầm tối không chút ấm áp, ý như muốn nói hành động này hàng ngày đều có rồi, không đáng để hưởng ứng, anh cởi giày da, đi đôi dép trong nhà đặt bên cạnh vào, nhanh chóng đi thẳng vào phòng ngủ của mình.
"Phàm Tu, anh ăn tối chưa? Em có nấu bữa tối rồi, em giúp anh đun nóng lại nhé?" Lí Đình Ân đi theo phía sau hỏi."Chỉ cần mười phút là xong ý mà."
Đi qua nhà ăn, Mạnh Phàm Tu nhìn vào bữa cơm tối mà chân vẫn không dừng bước, như cảm thấy người đàn bà đi phía sau thật phiền nên anh lạnh lùng buông một câu,"Không cần."
"Thế em giúp anh pha trà nhé?"
"Rầm!"
Đáp lại lời của cô là một tiếng đóng cửa thật to, lực đạo không nhỏ, xem ra đúng là không cần rồi.
Lí Đình Ân nhìn cái cửa phòng đã đóng, cũng giống như con người đằng sau nó, cả hai đều đối xử với cô thật lạnh lẽo, cô biết Mạnh Phàm Tu thực sự rất chán ghét cô, đó cũng là đương nhiên thôi, dù sao chẳng có người nào lại đi thích cha mình gặp gỡ một người phụ nữ ở ngoài cả.
Cha cô, hồi cô còn rất nhỏ đã phải đi xa, năm ấy cô mười tuổi, mẹ cô quen biết được bác Mạnh, bác Mạnh rất thương cô, cô cứ nghĩ bác Mạnh là người yêu của mẹ cô, sau mới biết được bác Mạnh đã có vợ và con, còn mẹ cô thì bị mọi người luôn miệng gọi là nhân tình.
Bốn năm sau, mẹ cô bệnh qua đời, trong tình cảnh người thân không ai muốn nhận nuôi cô, bác Mạnh đã thu dưỡng cô, còn mang cô về Mạnh gia, thoáng một cái cũng đã mười năm rồi.
Cô ở Mạnh gia hơn ba tháng, cho đến khi kì nghỉ hè tới, cô mới thấy Mạnh Phàm Tu, đứa con của bác ấy học bên Mỹ về nước.
Lần đầu tiên gặp mặt anh, cô cũng biết anh chán ghét cô, bởi vì đôi mắt đen lạnh lùng kia nhìn chằm chằm cô thật lâu, mà có lẽ là trừng cô thì đúng hơn, có chút hung dữ, nói tóm lại, anh nhìn cô cứ như muốn đòi mạng vậy, tim cô đập nhanh hơn, rồi thái độ cũng như lúc đầu, anh không nói gì mà xoay người rời đi.
Tuy biết anh chán ghét cô, nhưng mà cô vẫn rất thích anh, hơn nữa vừa mới tháng trước, họ đính hôn, cô cũng chuyển từ Mạnh gia tới ở nhà anh rồi.
Cô biết, sở dĩ anh đáp ứng chuyện đính hôn là vì bác Mạnh sinh bệnh, nhưng mà anh vẫn cố gây chuyện thêm một điều kiện – nếu nửa năm mà cô không chuyển đến ở với anh, hôn ước sẽ bị hủy bỏ.
Cô biết rõ anh thêm điều kiện đó là vì anh không muốn kết hôn với cô, nhưng cô cũng rất vui, bởi đây lần đầu tiên cô có thể đến gần anh như vậy, hơn nữa mỗi ngày cô đều có thể nhìn thấy anh, điều đó làm cho cô thực sự rất hạnh phúc, đương nhiên, cô phải nghĩ tới biện pháp làm cho anh không chán ghét cô, bỏ ý định huỷ hôn ước với cô nữa.
Bởi vì cô thật sự rất thích anh.
Nhưng mà đã một tháng trôi qua, anh ở chung với cô mà đối với cô "Trong ngoài cứ như băng", đừng nói là nửa năm, chỉ sợ là cho cô thêm một năm, thậm chí là mười năm nữa, chưa chắc anh đã thích cô.
Haiz, nên làm cái gì bây giờ?
Khẽ thở dài, cô cũng đã bất đắc dĩ có chút vô lực, rõ ràng gần như thế, mà cảm giác khoảng cách vẫn xa xôi, giống như cánh cửa trước mắt cô vậy, cô luôn bị bỏ lại bên ngoài một cách lạnh lùng.
"Đình Ân, Phàm Tu trở nên lạnh lùng như bây giờ, đều là lỗi của ta, năm đó ta với mẹ nó bất hoà, bởi vậy ta mới đem mọi thời gian vùi đầu vào công việc, mà mẹ của nó thì ngày nào cũng ra ngoài, thậm chí rất ít về nhà, chúng ta đã xem nhẹ nó, cho nên, ta hy vọng cháu có thể dạy con ta biết yêu, để cho nó được hạnh phúc."
Nhớ tới đêm đính hôn hôm trước, bác Mạnh nói chuyện với cô, nếu có thể, cô cũng muốn trao hạnh phúc cho người đàn ông có khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị kia, cô đoán rằng khuôn mặt điển trai kia mà cười tươi lên nhất định sẽ rất đẹp.
Đúng vậy, vì muốn nhìn thấy anh cười, vì muốn cho anh hạnh phúc, cô cần phải tỉnh táo lại.
Sau khi đả thông tinh thần, Lí Đình Ân đi đến phòng ăn, nhìn bữa tối trên bàn, tuy mỗi ngày cô đều chuẩn bị bữa tối, nhưng Phàm Tu chưa bao giờ ăn qua món cô nấu, xem ra đành phải đóng gói lại, biến nó thành bữa trưa mai của cô vậy.
Sáng hôm sau, lúc Mạnh Phàm Tu đi từ phòng ra, chuẩn bị đi làm thì trong nhà chỉ còn anh, anh biết Lí Đình Ân rời khỏi nhà rất sớm vì cô làm việc ở bệnh viện, nó cách nhà anh xa, ít nhất phải bắt hai tuyến xe liền.
Ở nhà lớn có phải sướng hơn không? Chuyển tới đây là cô tự chuốc lấy khổ về mình.
Thân hình cao lớn đi qua nhà ăn thì dừng bước, lạnh lùng nhìn vào bữa sáng trên bàn. Một tháng rồi, hẳn là biết rõ anh sẽ không ăn đồ cô làm, vì sao cô còn chịu khó dậy sớm làm làm gì, cả bữa tối cũng vậy.
Quên đi, cô thích làm thì làm, không liên quan tới anh, đối với anh mà nói, cô chỉ là khách trọ tạm thời thôi.
Không đáng để anh để ý tới, anh lạnh lùng ra khỏi cửa, đi làm.
"Đình Ân, cám ơn cô hôm nay đã giúp đỡ."
"Hứa chủ nhiệm, anh không cần khách khí như vậy, đây là phận sự của tôi mà."
"Từ nay về sau hội nghị toạ đàm về các bà mẹ, tôi có thể mời cô tới giúp đỡ nữa được chứ?"
"Đương nhiên là không vấn đề rồi."
Buổi chiều khoa phụ sản, ở đại sảnh tổ chức hội nghị toạ đàm về những người mới làm mẹ, thân là chuyên gia vật lý trị liệu, Lí Đình Ân đang ngồi hội đàm ở phía sau, dạy vài động tác giảm áp lực cho bà mẹ mới mang thai, động tác thả lỏng nhẹ nhàng, lần đầu tiên làm mẹ, có rất nhiều phụ nữ có thai cảm thấy đặc biệt lo lắng, bởi vậy những động tác chuyển động chậm thế này có thể tự thực hành ở nhà.
Sau khi hướng dẫn xong các động tác, Hứa chủ nhiệm khoa phụ sản một mình đi tới cảm ơn, làm Lí Đình Ân cảm thấy có chút không được tự nhiên, dù sao đây cũng là công việc của cô mà.
"Tóm lại, hôm nay cám ơn cô đã lại đây giúp đỡ."
Đối với lời cảm ơn của Hứa chủ nhiệm, cô chỉ mỉm cười.
Cô nhậm chức làm việc ở bệnh viện lớn này, đây là nơi bác Mạnh đã bỏ tiền ra thành lập, đến nay đã được hơn ba mươi năm, nó thuộc sở hữu của tập đoàn Mạnh thị, hai năm trước bác Mạnh sinh bệnh, rời khỏi thương trường để dưỡng bệnh, nên toàn bộ tập đoàn Mạnh thị giờ được giao cho người con quản lý, bởi vậy tổng giám đốc tập đoàn trước mắt là Mạnh Phàm Tu.
Một tháng trước, cô đính hôn với Mạnh Phàm Tu, không công khai, nhưng tin tức vẫn bị truyền trong bệnh viện, cũng bởi vậy nên Hứa chủ nhiệm mới đối xử với cô chuyên gia vật lý trị liệu nhỏ bé này khách khí như vậy, luôn miệng nói lời cảm tạ.
Cô biết ở trong bệnh viện, có rất nhiều người đối với thân phận phu nhân tổng tài tương lai của cô rất mẫn cảm, có bác sĩ khách khí giống Hứa chủ nhiệm, cũng có người chỉ trỏ, nói đó hiển nhiên chỉ là tin đồn.
Cô không thèm để ý người khác ở sau lưng cô nói gì, bởi vì cô thực sự thích công việc này, đối với cô mà nói, điều quan trọng nhất là thân thể của người bệnh có thể khôi phục khỏe mạnh.
Trở lại khoa hồi phục, vừa mới bước vào phòng, cô bạn tố Đinh Nhã Lâm đã nhanh chóng nhào tới, trao cô một vòng ôm thật chặt.
Vị Hôn Phu Tuyệt Tình Vị Hôn Phu Tuyệt Tình - Mễ Nhạc