Cái tốt đẹp nhất trong mọi cái là việc học. Tiền có thể bị mất, sức khỏe và sức mạnh có thể bị mất, nhưng những gì trong đầu bạn thì là của bạn mãi mãi.

Louis L’Amour

Download ebooks
Ebook "Vất Mộng Tàn"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Quỳnh Dao
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 4
Phí download: 1 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1444 / 11
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:30 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 2
háng hè qua mau như tên baỵ Trong vui đùa, ngày dài trở thành ngắn hơn những ngày tầm thường bình thản.
Chớp mắt đó, lá ngô đồng ngoài sân đã trở vàng. Ðầu tháng chín dương lịch là nhập học lại, Kiều và Tuyền bắt đầu sắp soạn hành lý, chuẩn bị trở lại Trùng Khánh.
Chiều này, một trận mưa thu rây rắc. Kiều đang ủi nốt cái quần tay chót để cho vào bọc thì Khiết Kỳ sẽ lén chạy đến, nhét một gói giấy hình chữ nhựt vào giò đồ ăn của chàng.
Kiều hỏi:
- Cái gì vậy em?
- Ðồ ăn mà anh thích nhứt để anh đem theo ăn.
Kiều nhìn giỏ đồ ăn đầy nhóc:
- Ăn hết thì chỉ còn có nước chết!
Khiết Kỳ mỉm cười, đi đến bên Kiều, đứng yên. Kiều nhìn nàng với hàng hàng lớp lớp câu nói đầy lòng song không rút ra được một câu nào để nói hết.
Khiết Kỳ gượng cười, nói trước;
- Ðến Trùng Khánh có một mình, xin giữ gìn ấm lạnh…
- Anh nhớ…
- Ðừng có quá ham chơị Ðến kỳ nghỉ đông, mau về liền!
- Yên tâm, anh sẽ bay về liền nếu là anh có cánh. Nhưng, Khiết Kỳ, chờ anh mỗi đêm, đêm đêm anh sẽ thả hồn về bên gối em.
- Tống Kiều!
Kỳ gọi nhỏ, ngã đầu vào ngực chàng. Kiều choàng ôm lấy nàng, cứ thế cả hại tựa vào nhau rất lâụ Có tiếng mưa rơi ngoài sân trong im lặng đó.
Sau cùng, Kỳ thở dài:
- Nếu có thể trở thành cái bóng của anh thì hay biết mấỵ Anh đi đâu, em theo đó, trọn đời trợn kiếp chẳng chia lìạ
- Khiết Kỳ! Em là cái bóng của anh thì anh phải là cái bóng của em.
- Là bóng của anh, chắc chắn em sẽ kiểm xoát anh một cách nghiêm ngặt. Nếu anh phản bội, sẽ bị em xét xử.
- Làm sao anh có thể phản bội em chớ?
- Ai biết? Anh đã có biệt hiệu quang vinh mà!
- Cái đó chỉ là nói chơi thôị
- Có thật thì anh cũng không nên vin vào đó. Từ ray, chỉ cần anh nhìn lại bóng anh tức là nhìn em. Có vậy, anh sẽ không dám làm điều gì không phải với em.
- Ðược rồi, anh nhớ lấy lời KHiết Kỳ là cái bóng của anh. Nhứt cử nhứt động của anh đều bị em giám thị!
Kỳ cười rồi, lại ngã tựa vào chàng.
- Kiều nói:
- Tới giờ anh phải đi, đố khỏi xấn bấn ở đây rồi lên xe không kịp. Ờ Thiệu Tuyền đâu rồi cà?
- Ảnh đi từ giã gốc dừa phía sau núi! Ảnh bảo, ở đây hai tháng ảnh đã làm bạn với gốc gừa nên trước khi đi phải có lời từ giã. Ảnh thiệt là người có ý.
- Ảnh là một người tốt, đa tình, si tình. Trong hàng bè bạn, anh thích ảnh nhứt. Bây giờ, đành là phải đi tìm ảnh.Xem ra thì ảnh với gốc dừa cũng khó nỗi chia tay huống chi là giữa chúng ta!
Kỳ giữ tay Kiều:
- Ðừng đi anh!
- Không kịp chuyến xe đó!
- Bữa nay không đi kịp thì mai đị
- Khiết Kỳ! Kiều đỡ mặt nàng, nhìn dán vào nàng.
- Nàng nói nhỏ:
- Anh có nghe chăng tiếng mưa rơỉ Mưa lớn thế kia, thôi mai hãy đi!
- Khiết Kỳ!
- Kiều anh, anh có biết bài từ này không? Ðể em đọc cho anh nghe nhá!
- Ðọc đi!
Thu sang với cả gió mưa
Làm xanh trở lại vườn xưa, ngô đồng.
Ngày mai mới phải sang sông.
Ðêm nay sao để phòng không hỡi chàng!
Kiều cúi xuống, hôn nụ hôn keo sơn gắn bó.
Bỗng có tiếng động rèm làm cho hai người đang dán chặt rời rạ Kiều lỏng tay, Kỳ đỏ mặt thối lui đứng bên cửa sổ.
Tuyền bước vào như chưa từng thấy gì hết. Áo choàng xanh của chàng đẫm ướt mưa thu, tóc chàng cũng ướt đẫm.
Kiều giã vờ nói:
- Coi anh đó! Tới giờ đi rồi mà bóng hình gì đâu chẳng thấỵ Trễ xe thì mình hỏi tội anh đó!
Tuyền trề môi:
- Hứ! Hổng biết ai làm mất thời giờ à nha! Tôi ra gốc dừa phía sau nói lời giã từ giữa bóng với hình. Càng từ giã càng thấy không rời ra được. Cho nên tôi nghĩ, đễ mai khô ráo rồi hẳn đi! Huống chi người ta đã nói:
- Ngày mai mới phải sang sôn, đêm nay sao để phòng không hởi chàng!
Khiết Kỳ đỏ mặt, kêu lên một tiếng, chạy vụt ra cửạ
Kiều gọi theo:
- Khiết Kỳ!
Nhưng nàng đã chạy khuất rồi, Kiều nói lời trách bạn:
- Coi anh đó!
- Còn trách tôi ư? Thôi thì anh chạy theo nàng đi! Tiếc rẻ một ngày sau cùng, đố khỏi ngày mai rồi cũng đi không được.
Tuyền vừa nói vừa đẩy Kiều ra, đoạn đóng chặt cửa phòng lạị Ðể cả người lẫn áo ngã vậ ra giường. Tuyền nhắm mắt, ngâm nhỏ:
- Ngày mai mới phải sang sông,
Ðêm nay sao để phòng không hởi chàng?
Tuyền lẩm bẩm:
- Ngọt ngào làm sao! Quyến luyến làm sao! Còn tả Một mình cô độc, cô độc một mình, cứ thế…
Ðêm ấy mưa lớn, Tuyền bị tiếng mưa làm cho thức giấc, mơ mơ màng màng gọi:
- Tống Kiều!
Không có tiếng hồi đáp. Tuyền trở mình, trong nhà tối om om, không trông rõ vật gì, Kề tay gối đầu, Tuyền lại gọi:
- Kiều ơi!
Vẫn không có tiếng người đáp. Tuyền nằm dài nghĩ ngợi rồi đưa mắt sang giường bên. Dần dần, mắt chàng quen với bóng đêm. Và chàng đã thấy giường Kiều bỏ trống.
Tuyền sững sờ nhìn đến màn trướng, thấy màn trướng run im.
Bấy giờ, Kiều đang nằm bên Khiết Kỳ. Khiết Kỳ co rút nhìn chàng, mặt đầy ngấn lệ. Chàng ôm siết tay nàng, tha thiết nòi:
- Khiết Kỳ! Hãy tin anh, Kỳ nghỉ tới chúng mình thành hôn!
- Tống Kiều! - giọng nàng có vẻ khiếp sợ- Em nay đã thuộc về anh, sớm muộn gì rồi cũng sẽ có việc xảy ra nhưng em quyết không hối hận. Nhưng, trăm lần ngàn lần, xin anh đừng phụ em.
- Em! Không tín nhiệm anh là anh có tộị Anh xin thề, nếu anh có lòng phụ bạc thì xin cho anh chết một cách thảm thương.
Kỳ bịt miệng Kiều bằng cách ấn môi nàng trên môi chàng. Cả hai hôn nhau đê mê.
Kỳ lại nằm ngay ra giường, nhìn ra khung cửa sổ tối om om nói:
- Em không hối hận đâu anh. Em đã chờ đợ bao lâu cái giây phút này, giây phút em là của anh, hoàn toàn thuộc về anh. Năm mười hai tuổi, em đã mộng được làm vợ anh. Nhưng em sợ làm sao! Sợ ở Trùng Khánh có biết bao nhiêu con gái! Sợ các nữ đồng học của anh! Sợ quá những điều ngoài ý! Giờ này thì em không sợ nữạ Em đã thuộc về anh rồị
- Phải đó, Khiết Kỳ, em là vợ của anh.
- Còn là cái bóng của anh nữa chớ!
- Phải, em là người vợ bóng!
- Không!
Kỳ nhéo Kiều:
- Ðừng có nói như vậy! Ðừng!...
- Em sợ gì? Lòng anh ở nơi này, vĩng viễn em không việc gì phải sợ.
Mãi đến khi ánh sáng trắng mờ khung cửa, Kỳ mới lắc lắc Kiều nói:
- Ði đi! Ðừng để cho người làm trong nhà trông thấy!
Kiều bước xuống giường, hôn Kỳ rồi chạy về phòng mình.
Tuyền trở mình, phát ra vài tiếng ư ử. Kiều nhìn Tuyền thấy Tuyến đang ngủ saỵ Thế là Kiều chui tọt vào mền, chờ trời sáng tỏ.
Trưa hôm sau, cả hai mới lên xe đi Trùng Khánh.
Xe chạy lắc lư, đường sình không ít nên xe chạy rất chậm.
Kiều và Tuyền ngã tựa thành xe, hoàn toàn trầm mặc, mỗi người theo đuổi một tâm sự riêng tư. Chẳng bao lâu, Kiều mở bọc hành lý rút ra một chiếc khăn taỵ Từ khăn, Kiều lại rút ra một tấm hình. Kiều đưa hình lên ngắm, hình của Khiết Kỳ chụp cở bốn sáụ
Nàng trắng như ngọc, môi mềm như nhung, đôi mắt to đen lay láy chứa chan tình. Ðây là hình Kỳ đã khẻ lén nhét vào bọc hành lý của Kiềụ Chàng lật ra mặt sau, đọc một bài thơ ngắn:
- Xe lắc lư hề ngựa phi phi
Nhớ theo chàng hề không thể quên
Chàng đi yên hề Tây về Tần
Nguyện làm bóng hề theo bên chàng
Chàng tựa bóng hề không thấy bóng
Chàng rọi sáng hề bóng linh động.
Ảnh ấy, thơ này làm cho hồn Kiều bay bổng. Tuyền đã nhìn hình, nhìn thơ, nhìn từ phía sau lưng Kiều nhìn tớị Tuyền gật đâu, vỗ vai Kiều:
- Anh thật đáng hãnh diện nhứt, muốn cái gì cũng đều nắm được vào taỵ
- Tông Kiều, lại viết thơ tình cho cái bóng của anh hả?
Tuyền vừa soi gương cạo râu vừa hỏị Kiều "ờ" một tiếng rồi vẫn tiếp tục ngồi viết.
Ðây là một căn phòng nhỏ do Kiều và Tuyền thuê của tư nhân ở ngoài trường. Trường có túc xá cho sinh viên nhưng cuộc sống có phần phức tạp, Kiều và Tuyền là sinh viên có hoàn cảnh tương đối dư dả nên mướn nhà ở riêng.
Gia đình Tuyền ở Côn Minh, thỉnh thoảng gởi tiền tiếp tế. Phần Kiều, tuy cha mẹ còn bị kẹt ở Bắc Bình song có người cô ở Thành đô cứ “ủng hộ đều đều”. Khá giả hơn các bạn lại chê túc xá lộn xộn. Kiều và Tuyền mướn phòng ở Tiểu Long Khảm, cách trường không ca lắm.
Tuyền tiếp:
- Nghe này Kiều, mình có hai vé.
- Ở.
- Saỏ Có đi xem chung không?
- Ờ.
Tuyền bực mình gắt:
- Nhưng anh có nghe gì không chớ?
Bấy giờ Kiều mới ngẩng lên hỏi lại:
- Chuyện gì?
Tuyền đi tới đặt tay lên vai Kiều:
- Tôi nói tôi có hai vé, anh viết nhanh lên rồi chúng mình đi xem kịch.
Kiều không thấy hứng thú lắm:
- Kịch ở đâủ
- Kháng kiến Ðường.
- Chắc cũng lại Chuyên Tiểu Ðường thủ vai chánh?
- Ðúng vậỵ Ði không?
- Ðược rồi, đợi mình kết thúc thơ đã.
Thơ viết xong, Kiều cho vào ohong bì dán lại, cùng Tuyền đi rạ Tuyền nhìn Kiều từ tận xuống dưới nói:
- Thay áo đi bồ!
- Mình không có chạy theo Chuyên Tiểu Ðường thì cũng không cần chú ý đến hình thức. - Kiều cười đáp, mặt khác lại ngắm nghía Tuyền tiếp-. Mày râu nhẫn nhụi, trông ra rất giống một công tử con nhà trọc phú. Nếu mình là Chuyên Tiểu Ðường thì chuẩn bị xiêu lòng đi là vừa!
- Ðáng tiếc anh không phải là Chuyên Tiểu Ðường.
Trong Kháng Kiến Ðường, khán giả mua vé vào xem ngồi chật nức. Bấy giờ là thời ky thoại kịch toàn thịnh. Tuyền có hai vé, lẽ dĩ nhiên là đã chọn chỗ rất tốt ở hàng thứ tư, để nhìn cho thật rõ, nghe thật rõ.
Chuyên Tiểu Ðường người dong dỏng cao, đúng thiệu “Trường túc”. Thân nàng lại thon thon, gầy gầy, mày đậm, mắt đen và to, môi mỏng nhưng có vẻ rắn chắc. Nét đẹp toàn diện ở nàng là cái vẻ “bốc lửạ” Ở nàng tuy có hơi thiếu phần nữ tính liễu bồ nhược chất song được cái hoạt bát có duyên.
Tiểu Ðường không lớn tuổi, nhiều nhất là khoảng hai mươị Giữa mắt và mũi của nàng, nét đẹp anh thư nhiều hơn nét đẹp kiều mỵ. Mắt nàng sắc sảo long lanh, mỗi quét mắt của nàng đều có sự gườm gườm lôi cuốn.
Dứt màn thứ nhứt, màn nhung buông xuống tiếng vỗ tay hoan hô vang dậỵ Tuyền kéo tay áo Kiều, nói nhỏ:
- Mình vô hậu trường chơi!
Tuyền chạy theo Tiểu Ðường khá lâu, song chỉ được nói đôi vâu với nàng ở hậu trường.
Kiều theo Tuyền bước vào hậu trường lộn xộn không chê được. Áo quần, tranh cảnh, đồ nghề hoá trang để loan khắp nơị Lại có khách đến tặng hoa, khán giả đến xin hình,mùi hoa, bóng người, tiếng hô lớn, tiếng gọi nhỏ của nhân viên sân khấu đang hì hục khuân vác hay chạy đi chạy lại làm thành một thứ âm thanh bát nháo mùi vị bát nháo, tình cảm bát nháọ
Kiều và Tuyền chen vào được thật không dễ. Chuyên Tiểu Ðường đã thay xong trang phục màn nhứt, đứng bên bàn hoá trang ở gần cửa ra vào nói chuyện với một người mặt nung núc thịt.
Tuyền cao mày nói nhỏ:
- Hắn ta là thổ địa Trùng Khánh đang lung lạc Chuyên Tiểu Ðường đấy!
Bây giờ, khối thịt ấy nói giọng như ra lịnh:
- Mình nói chắc nhá, cô Tiểu Ðường diễn kịch xong tôi đem xe lại rước.
- Hổng được. Em đã có hẹn khác rồị
- Coi kìa, cô cho tôi nở mặt một chút với chớ!
Tiểu Ðường lắc đầu nhưng khối thịt kia không để cho nàng kịp biện bạch!
- Ðừng nói nữa Tiểu Ðường, tôi đem xe lại rước cô ngaỵ
Nói xong hắn ta quay đi liền. Tiểu Ðường nhướng mày, tay xoa xoa lưng, mặt có sắc giận. Tuyền tằng hắng một tiếng, gọi!
- Tiểu Ðường!
Tiểu Ðường quay lại thấy Tuyền, cười ngay:
- À, ra là anh, anh Tuyền! Sao lại có ngày giờ đến thế, bộ ngày mai không có thi hả?
- Có thi cũng vẫn cứ lạị
Ðáp xong Tuyền kéo Kiều tới giới thiệu Tiểu Ðường nhìn Kiều từ dưới lên trên từ trên xuống dưới gật gật đầu hỏi:
- Ông đây mới tới lần thứ nhứt chắc?
- Không phải lần thứ nhứt mới tới xem vỡ kịch. Chỉ có lần thứ nhứt thử vào gặp trực tiếp cô thôị
- Ông với anh Tuyền đây là bạn học à?
- Là bạn học cũng lại là bạn thân với nhau nữạ Chúng tôi ở chung một phòng, tối ngày cứ nghe ảnh nhắc đến cô. Cho nên với cô tôi cũng thấy là quen.
- Thiệt hả?
Tiểu Ðường liếc qua Tuyền, trên môi nhếch nở nụ cườị Nàng đang muốn nói gì thêm, bỗng có người xộc đến nhắc nàng chuẩn bị ra sân khấụ Kiều nhìn sâu vào Tiểu Ðường, gấp rút nói:
- Cô Tiểu Ðường, ra rạp, chúng tôi sẽ trở lại tìm cô.
Trở về chỗ ngồi, Kiều bảo với Tuyền:
- Chạy theo con gái đừng có ấp a ấp úng làm như thần hồn nhát thần víạ Theo mình thấy thì không phải cái cô Chuyên Tiểu Ðường không để ý đến anh đâu!
- Nhưng anh nói ẩu! Ra rạp rồi làm sao tìm cô tả
- Thì cứ đến mời cô ta đi ăn.
- Anh quên cái thằng mập thổ địa hồi nãy à?
- Nếu không có can đảm chơi với tên đó thì anh chạy theo Tiểu Ðường làm gì?
Sau cùng, chưa dứt màn chót Kiều đã kê sát tai Tuyền bảo:
- Anh về gấp tìm cho được một chiếc xe nho nhỏ đưa lạị Bằng không thì kêu ngay ba chiếc xe bao đến cửa sau chờ.
Tuyền đi rồi, Kiều cũng lẻn ngay vào hậu trường. Chẳng bao lâu tiếng chuông rung hạ màn Tiểu Ðường từ sân khấu bước vào, vẫy tay chào Kiều…
Kiều sấn đến nắm tay nàng:
- Ðừng bôi bỏ hoá trang, đi ngay mới tránh được con dán khổng lồ làm phiền.
- Con dán khổng lồ?
Tiểu Ðường vừa hỏi lại thì cũng vừa nhớ ra ông khách phì nộn lúc nãỵ So ra, cách hình của Kiều không sai la mấy, nàng cảm thấy có phần bội phục anh chàng nầỵ
Nàng bước vào phòng háo trang chụp ngay áo choàng rồi cùng Kiều vụt ra cửa saụ Tuyền thuê được xe hơi chực sẳn rồi, cả ba vừa ngồ yên thì cũng vừa thấy xe của ông khách phì nộn trờ tớị Xe cả bva vọt chạy như bay, Tiểu Ðường quay nhìn lại chiếc xe kia, cất tiếng cười dòn dã.
Kiều nói:
- Ðừng cười, coi chừng ngày mai ông ta lại tới mè nheo với cô!
- Em chẳng sợ gì ông tạ - Tiểu Ðường hất mặt ngạo nghễ- Thử xem ông ta có thể ăn thịt em không cho biết!
- Ăn thịt cô chắc ông ta hư bột tiêu hóạ
Tiểu Ðường lại cười:
- Anh biết ngoại hiệu của em là gì không?
Kiều lắc đầu:
- Không.
- Nhiều người gọi em là “Con mèo ba tư”
Kiều bật cười:
- Ha…ha…con dán khổng lồ ăn thịt con mèo Ba Tư! Nhưng bị con “mèo ngạo” cắn cho một miếng đau điếng!
Cả ba đều cười ngiêng ngã.
Khuya lơ, Kiều và Tuyền mới về đến phòng nhỏ. Kiều nói:
- Cô Chuyên Tiểu Ðường nầy không phải khó gần như anh nói!
- Thật vậy - Tuyền cau mày, tỏ vẻ không hiểu- Ðêm nay nàng rất khác thường! Tôi hỏi anh nè, anh Kiều, anh làm cách nào để hẹn kéo nàng ra được?
- Có làm thế nào đâu! Mình bảo cô nàng theo mình đi mau thì nàng đi thôi!
- Tiểu Ðường theo anh à? Không cự tuyệt à? Không tìm cách thối thoát à?
- Không đâụ Tiểu Ðường rấn thẳng thắn, không màu mè chút nào hết. Mình bảo đi thì nàng lấy áo choàng rồi đi liền.
- Thật là lạ!
Tuyền nhìn Kiều suy nghĩ sâu xạ Kiều bước tới vỗ vai Tuyền:
- Nên cố gắng hơn. Chúc anh thành công, ngủ đi!
Tuyền vẫn nhìn Kiều cách sững sờ.
Kiều đứng trước bàn viết, cầm lấy khuôn kiếng. Bên trong mặt kiếng là hình của Khiết Kỳ. Kiều đặt hình lên môi hôn nhẹ rồi mới để hình xuống, đi thay đồ. Nằm lên giường, tựa hồ chàng ngủ được ngay, cất tiếng ngáy pho phọ Riêng Tuyền thì nằm ở giường bên, trăn trở suốt đêm cho đến lúc trời sáng.
Vất Mộng Tàn Vất Mộng Tàn - Quỳnh Dao