To choose a good book, look in an inquisitor’s prohibited list.

John Aikin

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 63 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 699 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 04:15:05 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 49
hương 49: Chuyện ngoài ý muốn (1)
Sau khi trả xong thù cũ, Cổ Linh cùng Lãnh Dật Hàn mang Hách Liên Ưng đang hấp hối quăng vào trong rừng sâu, rồi tránh binh lính tuần tra, lặng lẽ về quân doanh.
Cổ Linh trong lòng hưng phấn, báo thù xong quả thật rất thoải mái. Vật nàng mới chế tạo hiệu quả khá tốt, chỉ là vẫn cần phải cải tiến thêm một chút. Nghĩ vậy, lập tức bất chấp đã mệt mỏi cả đêm, nàng vội vàng đi tìm Đông Phương Ngọc, dẫn theo Lãnh Dật Hàn đang sa sầm mặt bên cạnh.
Trái với sự hưng phấn của Cổ Linh, “Như Hoa mỹ nhân” bây giờ, vẻ mặt u oán, trong lòng giận dữ. Hắn đã phải rất vất vả mới xin được thuốc giải từ Cổ Linh, công lực khôi phục, vốn định sau khi giáo huấn tên Hách Liên Ưng xong sẽ thừa lúc đêm không trăng, bốn bề vắng lặng, mang nương tử lén lúc trở về đình viện của hắn. Thật không ngờ, Cổ Linh cố ý đòi về, còn nói cái gì mà cả đêm không về, sẽ tổn hại danh dự.
Ban đầu, khi Cổ Linh vừa dứt lời, Lãnh Dật Hàn liền quyến rũ cười, nói: “Nương tử, người ta đã sớm là người của nàng. Nàng còn lo lắng vẩn vơ làm gì?” Nói xong, hắn chớp chớp mắt, trong ánh mắt rõ ràng hiện lên dòng chữ: Nương tử, trước mặt ta, nàng thật sự không cần phải lo đến vấn đề danh dự.
Nào ngờ, Cổ Linh lại xinh đẹp cười, đáp: “Ta nói là, làm tổn hại danh dự A Ngọc, hiểu chưa?” Ngụ ý, cô nương ta là phụ nữ đã có chồng, cho dù không nghĩ cho mình, cũng phải suy nghĩ cho phu quân.
Lời này của Cổ Linh khiến cho Lãnh Dật Hàn tức giận đến nỗi đỉnh đầu bốc hơi nước, nhưng lại không dám dùng vũ lực, đành phải ngậm ngùi từ bỏ “Ngày xuân cảnh đẹp” trong đầu, ngoan ngoãn trở về.
Thật không ngờ, vừa về đến nơi, Cổ Linh liền vội vã đi tìm Đông Phương Ngọc, còn làm ra vẻ “một ngày không gặp như cách ba thu”, mặc kệ hắn ở bên cạnh ăn dấm chua đến phồng má trợn mắt. Lãnh thiếu chủ trong lòng oán hận, thầm đem Đông Phương Ngọc nguyền rủa một hồi. Tên này hôm qua mới đánh nhau kịch liệt với Bách Quỷ, ta cầu cho ngươi bị thương đầy người! Hừ!
Lúc này, Đông Phương Ngọc đang ở trong lều trại của Vương Bình thái y, tất bật bắt mạch, viết đơn thuốc. Đoạn, nàng ngẩng đầu lên, nói: “Vương ngự y, tướng sĩ bị thương trên chiến trường hôm qua đa phần là ngoại thương, sau khi cầm máu xong thì không cần phải lo lắng nữa. Nhưng mà, thuốc cầm máu trong quân doanh lại không nhiều lắm, có lẽ chỉ khoảng ngày mười lăm sẽ dùng hết.”
“Quân sư nói đúng.” Vương Bình vuốt râu, vẻ mặt sầu lo, “Nhưng thuốc men tiếp viện nhất thời không thể đến kịp, ta cũng đang không biết phải làm thế nào.”
“Mấy ngày trước, ta thấy trên núi gần đây có thuốc cầm máu. Bây giờ có thể sai người hiểu biết dược liệu đi tìm trước, nếu không có việc gì thì ta cũng sẽ lên núi hái thêm.” Đông Phương Ngọc thản nhiên nói, ánh mắt bình tĩnh, không nhìn ra được suy nghĩ.
“Như thế thì vất vả cho quân sư quá.” Vương Bình lên tiếng, “Vậy thì, mấy ngày này, trước hết, ta sẽ dạy cho vài người nhận biết dược liệu…”
Vương Bình chưa dứt lời, Cổ Linh đã vén rèm tiến vào, vừa thấy Đông Phương Ngọc, nàng hồ hởi lên tiếng: “A Ngọc, việc lần này đặc biệt thuận lợi, chỉ là có vài thứ…” Đang nói, nàng đột nhiên dừng lại, vẻ mặt kinh ngạc: “A Ngọc, mặt nạ của ngươi đâu? Sao lại...”
Nàng chỉ mới vắng mặt có một ngày, A Ngọc thế nào mà ngay cả mặt nạ cũng không đeo? Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì? Nhìn tình hình này, chắc là A Ngọc vẫn khỏe đó chứ?
Đông Phương Ngọc bình tĩnh đáp: “Bị hư rồi, không đeo nữa.” Ngữ khí bình thản như thể đang nói “Hôm nay thời tiết đẹp, cho nên không mang ô”. Rồi, dừng một chút, nàng bổ sung tiếp: “Tên cũng đổi lại rồi, bây giờ là Đông Phương Ngọc.”
Đúng là phương thức trả lời điển hình của Đông Phương Ngọc. Cổ Linh nhún nhún vai, ra vẻ thật ra cũng chẳng sao cả, nói: “Vậy thì đừng đeo nữa.” Khuôn mặt này xinh đẹp hơn nhiều, nhìn cũng đã mắt.
Trong lòng Lãnh Dật Hàn nổi sóng không ít, không phải vì chuyện thân phận của Đông Phương Ngọc đã thay đổi. Tên là cái gì, chẳng có nghĩa lý gì cả, trên giang hồ, người dùng tên giả, nhiều lắm. Điều làm hắn kinh ngạc chính là, khuôn mặt của Đông Phương Ngọc, thật sự...
So với Lãnh thiếu chủ xinh đẹp, khuôn mặt này, có thể nói là mỗi người mỗi vẻ. Hơn nữa, người này chỉ lẳng lặng ngồi yên một chỗ như vậy, cũng đã có thể toát ra khí chất thanh nhã bất phàm.
Nhìn vẻ mặt hưng phấn của nương tử nhà mình, Lãnh thiếu chủ thầm kéo vang chuông cảnh báo cấp mười hai trong đầu. Vốn dĩ, hắn luôn cho rằng, hắn cùng Cổ Linh có quan hệ rất “mật thiết”. Hơn nữa, tiểu nha đầu này háo sắc như thế, dựa vào gương mặt đẹp trai ngời ngời của hắn, sớm muộn gì cũng có thể chiếm được trái tim nàng. Nhưng, hôm nay, tự nhiên lại xuất hiện một tình địch đẹp không kém, thử hỏi, hắn sao có thể không gấp gáp trong lòng?
Nghĩ đến đây, hắn lập tức nhỏ giọng, thì thầm nói: “Phu nhân, nàng không phải nói là trong người không được khỏe sao? Nàng vẫn là nên đi về nghỉ ngơi trước đi.” Nói xong, hắn nắm chặt tay Cổ Linh.
Đông Phương Ngọc nhìn thái độ của hắn, nhịn không được cảm thấy buồn cười, nói: “Nếu phu nhân không khỏe, thì bản quân sư sẽ bắt mạch cho nàng.” Nha đầu kia, chắc là cả đêm lo báo thù, không thèm nghỉ ngơi. Thật là không có chút tự giác nào của người sắp làm mẹ mà.
Dứt lời, nàng kéo tay Cổ Linh qua, đầu ngón tay đặt lên, hơi hơi nhíu mày. Một lát sau, nàng viết ra một đơn thuốc, đưa cho Lãnh Dật Hàn: “Phu nhân, thân thể của nàng không có gì đáng lo. Như Hoa cô nương, ngươi theo đơn thuốc này mà nấu, uống ba than là được rồi.”
Ánh mắt Lãnh Dật Hàn bốc hỏa, giỏi cho Đông Phương Ngọc nhà ngươi, lại còn dám sai bản thiếu chủ như nha hoàn! Trong lòng tức giận, nhưng hắn vẫn cười cười nhận đơn thuốc. Chỉ là, nụ cười kia, nhìn thế nào cũng thấy méo xệch.
Cổ Linh thầm cười trộm trong lòng, duyên dáng nói: “Người ta không muốn uống thuốc. A Ngọc, chàng cho ta ăn mấy món như lần trước được không? Được không ~?” Cổ Linh vừa nói vừa phe phẩy ống tay áo của Đông Phương Ngọc, bộ dạng hệt như một cô bé đang nũng nịu. Đông Phương Ngọc không động đậy, dùng ánh mắt bình tĩnh nói cho Cổ Linh biết: Miễn thương lượng!
Bên cạnh, Lãnh Dật Hàn bây giờ thật sự nhìn không nổi nữa. Nha đầu chết tiệt kia! Ngày thường nàng ta, nếu không phải trêu đùa mình, thì là cãi nhau, hoặc là khiến cho lửa dục của hắn nổi lên rồi lẻn chuồn mất. Sao chưa từng thấy nàng nũng nịu đáng yêu như vậy với hắn? Lập tức, hắn dùng sức kéo Cổ Linh lại, thanh âm trầm giận, lên tiếng: “Lại đây!”
Cổ Linh ngẩn ra, trừng mắt nhìn Lãnh Dật Hàn, định mở miệng nói thì đột nhiên cảm thấy đầu váng mắt hoa, thân mình mềm nhũn, ngã xuống!
Tuyệt Sắc Quân Sư Tuyệt Sắc Quân Sư - Đông Phương Thiên Thủy