Love is like a butterfly, it settles upon you when you least expect it.

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 63 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 699 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 04:15:05 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 31
hương 31: Bắc Minh trận đồ
“Uống trà thì không cần.” Mộ Dung Lạc Cẩn nhìn về phía Hách Liên Hồng, ừm, chính xác thì là ngọc bội trong tay Hách Liên Hồng, tao nhã mở miệng: “Có điều, Hách Liên hoàng tử có thể trả lại cho bổn công tử ngọc bội gia truyền đó được không? Đây là ngọc bội chỉ truyền cho con dâu của Mộ Dung gia.” Mộ Dung Lạc Cẩn dừng một chút, lên tiếng bằng giọng nói có vẻ như vô cùng đau khổ và tiếc nuối, “Tình cảm của Hách Liên hoàng tử, bổn công tử xin được nhận. Nhưng, thật có lỗi, đối với chuyện đoạn tụ, bổn công tử từ trước đến giờ đều không có hứng thú. Vậy nên, xin Hách Liên hoàng tử, có thể cho châu về Hợp Phố hay không?”
(Châu về Hợp Phố: Những cái quý giá không thể mất đi được, trước sau cũng quay về với chủ nó.
Do tích sau:
Thời Hậu hán, có tên thái thú bạo tàn, thường bắt dân đi lấy ngọc châu.
Vì thế, châu từ Hợp Phố sang hết quận Giao Chỉ.
Mãi sau, Mạnh Thường về thay chức thái thú, bỏ hết lề luật cũ, ngọc châu lại quay về Hợp Phố.
Lại truyền rằng, do sự cai trị hà khắc, thuế tô quá nặng, người làm nghề trai ngọc Hợp Phố bỏ quê, phân tán nhiều nơi.
Mãi sau, chính sách cai trị có nới lỏng, quan lại thanh liêm hơn, ít sách nhiễu dân chúng, những người làm nghề lấy hạt châu lại trở về Hợp Phố.)
Tuy ngoài miệng nói xin lỗi, nhưng trên vẻ mặt kia lại như rõ ràng viết lên mấy chữ: Mau trả lại cho ta đi, bản công tử không có hứng nói chuyện đoạn tụ với ngươi.
Hách Liên Hồng xám mặt tức giận. Trước kia, hắn và Mộ Dung Lạc Cẩn có quen biết ở trên chiến trường. Nhưng, đến tận lúc này, hắn vẫn không thể nào ngờ rằng đệ nhất công tử Thiên Hữu vang danh thiên hạ này lại có thể vô sỉ đến thế, có thể thản nhiên bêu xấu hắn là đoạn tụ! Dưới cơn nóng giận, những chuyện cũ đã từng nghe được, hắn đều quên hết, lập tức ra hiệu cho đám hắc y thị vệ đồng loạt xông lên, đánh thẳng vào Mộ Dung Lạc Cẩn.
Hách Liên Hồng giận dữ cười lạnh. Mộ Dung Lạc Cẩn, ta còn đang định giữ ngươi lại làm con tin để khiến Thiên Hữu nhục nhã một chút. Thế mà ngươi lại dám chán sống nói xấu bổn hoàng tử như vậy, chi bằng giờ ta tiêu diệt ngươi ở Bắc Minh. Bổn hoàng tử nhất định sẽ gửi ngọc bội cho người nhà ngươi đến nhận xác!
Hơn mười hắc y nhân cùng xông lên, người nào người nấy đều mang sát khí đằng đằng. Khuôn mặt của Mộ Dung Lạc Cẩn nửa ẩn nửa hiện dưới ánh sáng mờ ảo của cây đuốc, càng toát lên vẻ tuấn tú vô cùng. Không ai nhìn thấy hắn ra tay như thế nào, chỉ thấy Mộ Dung Lạc Cẩn tay cầm sáo ngọc, phi người lên cao, từ chiếc sáo ngọc xuất hiện tia chớp xé đôi bầu trời đêm. Một chiêu vừa đánh ra, phân nửa hắc y thị vệ ngã xuống đất, không dậy nổi. Lập tức, Mộ Dung Lạc Cẩn chuyển hướng, nhắm thẳng về Hách Liên Hồng, tuy không mang sát khí nặng nề nhưng vẫn toát lên uy lực có thể áp chế người khác.
Công phu của Hách Liên Hồng không địch lại Mộ Dung Lạc Cẩn nhưng cũng không kém hơn nhiều lắm. Hắn nhanh chóng nghiêng người né tránh, chụm tay đánh về phía Mộ Dung Lạc Cẩn, từ móng tay phát ra tia sáng xanh.
Mộ Dung Lạc Cẩn cầm cây sáo ngọc lia một cái, nhanh chóng giành lại ngọc bội của mình trong lúc Hách Liên Hồng đang vận công ra chiêu, khó khăn tránh né chiêu giết người của hắn. Nhìn lướt qua đám hắc y nhân đang tấn công tới, Mộ Dung Lạc Cẩn không có hứng thú đánh tiếp. Quan sát thấy một góc trống sơ hở, hắn liền nói: “Đa tạ ý tốt của Hách Liên hoàng tử. Nhưng tiếc là bản công tử còn có chuyện quan trọng, thứ lỗi không thể tiếp ngài.” Lời còn chưa dứt, người đã mất tung mất tích.
Hách Liên Hồng tức giận điên cuồng, biết rõ đuổi theo không kịp, vẫn cố sai người đuổi theo. Trong đêm tối, hắn âm thầm nghiến răng, Mộ Dung Lạc Cẩn, bổn hoàng tử sẽ không bỏ qua cho ngươi! Lần này, ta nhất định sẽ san bằng Thiên Hữu!
Lúc bấy giờ, sau khi bỏ rơi người nào đó, Đông Phương Ngọc không hề cảm thấy chút áy náy, lập tức hướng về phía đông nam mà đi. Chỉ trong vài phút, nàng đã tìm thấy lều trại của quân sư đương nhiệm quân Bắc Minh- Bách Quỷ lão nhân.
Lều trại của Bách Quỷ cũng không khó tìm. Trước kia, Đông Phương Ngọc cũng có quen biết hắn một chút, thù mới hận cũ đều đủ cả. Người này võ công cao cường, am hiểu cách dùng độc, là một kẻ nham hiểm giả dối. Hắn tự cho rằng bản lĩnh của mình lợi hại nên cũng không thèm khiêm tốn che giấu bản thân, lại thêm tính vô cùng thích hưởng lạc, hiển nhiên sẽ không chịu ở một lều trại bình thường. Đông Phương Ngọc phi thân thẳng đến đỉnh của chiếc lều to nhất, quả nhiên chính là nó.
Tuy Bách Quỷ không thèm che giấu bản thân nhưng khuôn mặt kia thì hắn đúng là không muốn giấu cũng không được, chỉ có thể suốt ngày đeo theo cái mặt nạ quỉ đã tạo nên danh hiệu “Bách Quỷ lão nhân”. Đông Phương Ngọc thầm hạ quyết tâm trong lòng, lần này chỉ cần có cơ hội, nàng nhất định phải cho hắn thành quỷ thật, đỡ phải luôn gặp cảnh âm hồn không tan.
Hiện tại, Bách Quỷ không ở trong lều. Đám binh lính ngoài cửa hoàn toàn không thành vấn đề với nàng. Bọn chúng còn chưa kịp nháy mắt, Đông Phương Ngọc đã có thể lách người, không một tiếng động đột nhập vào lều trại của Bách Quỷ.
Quả nhiên là vô cùng xa hoa, tráng lệ! Khoan hẵng nói đến diện tích mà chiếc lều nhỏ dành cho một người của nàng không tài nào sánh được, chỉ cần cách bố trí này thôi cũng đã có thể vượt qua nội thất của một cung điện cỡ nhỏ. Đồ đạc trong phòng không phải bằng vàng thì bằng bạc, trên nền còn trải một chiếc thảm lông cao cấp chuyên dùng cho hoàng gia. Loại thảm này khi dẫm lên thì mềm mịn vô cùng, chẳng hề phát ra một tiếng động nào, rất hợp cho thích khách đột nhập vào giữa đêm khuya như nàng. Chỉ có điều, chính giữa lều tự dưng lại đặt một cái lò luyện đan, nhìn rất vô duyên.
Sau khi quan sát kĩ lưỡng lều trại, lục lọi vài chỗ, Đông Phương Ngọc thuận lợi tìm thấy một chiếc hòm được giấu trên đầu giường Bách Quỷ. Dùng chìa khóa vạn năng tự chế, nàng mở hòm ra, phát hiện bên trong là mấy cuộn giấy làm bằng da trâu. Vừa lật ra, Đông Phương Ngọc nhịn không được cảm thán một tiếng rồi nhanh chóng xem qua một lần, âm thầm học thuộc. Sau đó, nàng đem trận đồ đặt lại trong hòm, xếp lại y như cũ xong xuôi thì nhanh chóng rời đi.
Bách Quỷ lão nhân này càng ngày càng âm hiểm. Lần này, e rằng hắn thật sự sẽ phải biến thành quỷ đây.
Tuyệt Sắc Quân Sư Tuyệt Sắc Quân Sư - Đông Phương Thiên Thủy