Hope is important because it can make the present moment less difficult to bear. If we believe that tomorrow will be better, we can bear a hardship today.

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 63 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 699 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 04:15:05 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 29
hương 29: Quân đội dưới lòng đất 1
Nghe câu nói có phần trẻ con của Đông Phương Ngọc, khóe môi Mộ Dung Lạc Cẩn hơi cong lên. Nụ cười trên gương mặt tao nhã chậm rãi nở rộ như hoa quỳnh lặng lẽ nở trong đêm. Hắn thoáng do dự, nhẹ nhàng rạch một khe hở, liếc mắt qua rồi lên tiếng bằng chất giọng khàn khàn: “Không cần phải đánh thuốc mê.”
Quả nhiên, rất nhanh sau đó, bên trong lều truyền đến tiếng thét thỏa mãn chói tai. Kế đến, thanh âm mị hoặc của nữ nhân vang lên: “Lão gia, ngài cũng thật lợi hại, người ta mém nữa là tưởng mình chết rồi.” Hách Liên Hồng nghe mỹ nhân khen ngợi, đắc ý lên tiếng: “Dĩ nhiên, ngươi không biết ta là ai sao!”
Trong chiếc lều hồng, nữ nhân đưa cánh tay vòng quanh cổ Hách Liên Hồng, nói: “Lão gia, ngày mai người có đến nữa không?”
“Ngày mai?” Tam hoàng tử Hách Liên Hồng nham hiểm cười, đặt tay trên cổ nữ nhân, nhẹ nhàng vuốt ve như một người tình dịu dàng, “Ngươi nghĩ đến ta như vậy thật sao? Không sợ đại hoàng tử của ngươi đau lòng ư?”
“Lão gia”, nữ nhân gồng người một chút nhưng liền khôi phục lại rất nhanh, thanh âm kéo dài yểu điệu vang lên, “Ngài sao nỡ nói vậy? Trong lòng người ta chỉ có mình ngài.”
“Thật không?” Năm ngón tay của Hách Liên Hồng chậm rãi xiết chặt, ánh mắt lộ rõ tia hung ác, nham hiểm, “Ngươi nghĩ rằng ta không biết gì sao? Đồ ngu Hách Liên Ưng này, hắn còn nghĩ rằng bổn hoàng tử cũng háo sắc như hắn, sẽ thua trong tay nữ nhân hay sao?”
Bên ngoài lều, Đông Phương Ngọc nghe thấy câu nói ngoài dự đoán của Hách Liên Hồng, thầm cười lạnh trong lòng. Xem ra, bất kể là quốc gia hay chủng tộc gì thì hoàng thất lúc nào cũng đều xấu xa. Vì tranh quyền đoạt lợi, có thể dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào. Chỉ đáng thương cho những quân cờ trong tay họ, sẽ không bao giờ có kết cục tốt đẹp.
“ Lão gia! Ngươi --” Nữ nhân trừng hai mắt hoảng sợ, tựa hồ không tin được nam nhân trước mặt chính là người vừa mới cùng nàng mây mưa, ân ái lúc nãy. Trong đêm yên tĩnh, nữ nhân nghe rõ ràng tiếng xương cổ rắc rắc vang lên, một chữ cũng không thốt lên được.
Hách Liên Hồng rút khăn ra xoa xoa tay, nhìn thi thể đang ngã trên giường, tựa hồ có chút tiếc rẻ, mở miệng: “Thật ra ngươi cũng không tệ, đáng tiếc, là do ngươi phò sai chủ!”
Dứt lời, hắn đứng dậy mặc quần áo, xoay người đi ra ngoài, hướng về một lều trại cách đó không xa.
Đông Phương Ngọc và Mộ Dung Lạc Cẩn không hẹn mà đưa mắt nhìn nhau, lặng lẽ đứng dậy đuổi theo.
Lúc này, đối với người của Hách Liên gia, Đông Phương Ngọc vô cùng ác cảm trong lòng. Đầu tiên là chuyện Cổ Linh bị Hách Liên Ưng hãm hại, suýt nữa phải chịu nhục. Hôm nay, lại tới Hách Liên Hồng, có thể không do dự bóp chết người vừa ân ái với mình, máu lạnh và độc ác đến cực điểm.
Có điều, Hách Liên Hồng có thể phát hiện gian tế bên người, không bị sắc đẹp mê hoặc, thủ đoạn tàn nhẫn quyết đoán, so với tên Hách Liên Ưng kia rõ ràng mạnh hơn không ít. Chẳng trách mà hắn có thể nắm giữ binh quyền của Bắc Minh. Người này thâm hiểm, giảo hoạt, thật là một đối thủ không tệ.
Đáng tiếc, dám đắc tội của người của ta, chỉ có thể trách ngươi xui xẻo. Đông Phương Ngọc nhìn bóng dáng Hách Liên Hồng, ánh mắt hơi nheo lại, để lộ một tia nguy hiểm.
Đến bên ngoài lều, Hách Liên Hồng không đi thẳng vào mà ở ngoài cửa sờ soạng một hồi. Sau khi vài tiếng gõ vang lên, nghe được thanh âm ầm ầm cửa mở, hắn mới lắc mình đi vào.
Mộ Dung Lạc Cẩn nhỏ giọng giải thích: “Cái cơ quan này, lần trước ta cũng có tới được đây nhưng vẫn chưa vào được.”
“Chúng ta đi ra đó xem sao.” Đông Phương Ngọc yên lặng đến bên ngoài lều, nhìn kỹ xuống dưới, nàng phát hiện lều trại này thì ra chỉ là lớp ngụy trang. Bên trong lều là một gian nhà đá, cơ quan ở cửa tựa như mật mã máy tính ngày nay. Mỗi lần đi vào đều dùng phương thức khác nhau. Nếu có ai đó lén tiến vào, cho dù lúc ấy không bị bắt thì cũng sẽ bị phát hiện.
Đông Phương Ngọc nhíu mày suy tư trong chốc lát rồi đánh vài cái. Đợi cửa cơ quan mở ra, nàng lắc mình tiến vào. Phía sau, Mộ Dung Lạc Cẩn bám sát theo nàng, không quên thấp giọng hỏi: “Đông Phương, chúng ta cứ tiến vào như vậy sao? Nếu sau khi rời khỏi đây chúng ta bị Hách Liên Hồng phát hiện thì không phải đã bứt dây động rừng sao?”
Đông Phương Ngọc cười nhẹ: “Không lo, ta có cách. Cứ di vào trước rồi nói sau.”
Mộ Dung Lạc Cẩn kinh ngạc trong lòng, nghĩ rằng quân sư quả nhiên đại tài, lại có cách phá cơ quan này. Lúc trước, sau khi do thám trở về, hắn từng cẩn thận nghiên cứu tìm tòi rất lâu nhưng đều không nghĩ ra cách nào có thể giữ nguyên hiện trạng của cơ quan. Không thế ngờ rằng, Đông Phương chỉ nhìn một cái liền lập tức hiểu được điều ảo diệu trong đó.
Trong lòng bội phục một chút, hắn lặng lẽ theo sát nàng tiến vào, ngây thơ không hề biết rằng mình đã bị người nào đó xếp vào danh sách chuẩn bị lợi dụng.
Nhà đá không lớn, bố trí giống như một thư phòng bình thường. Một tảng đá xanh lộ ra trên chiếc bàn đang chất tán loạn một đống sách. Cạnh bàn là một bình sứ trắng to, đựng đầy tranh vẽ thiếu nữ. Trên chiếc giường dựa vào tường là bộ chăn mền dúm dó, có vẻ như đã lâu không ai đụng vào.
Bên trong phòng vô cùng yên tĩnh, như thể chưa từng có ai đến. Hách Liên Hồng tựa hồ bốc hơi, mất tung mất tích.
Đông Phương Ngọc phóng tầm mắt từ nóc nhà đến góc tường. Sau khi nhìn chung quanh một vòng, nàng mỉm cười. Xem ra Hách Liên Hồng này rất xảo quyệt, đúng là một đối thủ đáng gờm.
Căn phòng thoạt nhìn rất đơn giản, không có chút khác thường, có thể thấy hắn đã thiết kế vô cùng tinh vi. Đáng tiếc là, bảo dưỡng không đủ. Đông Phương Ngọc thầm tiếc rẻ trong lòng, tên Hách Liên Hồng này thật đúng là không biết trân trọng của quý, chẳng thèm lau chùi tử tế. Nghĩ xong, nàng yên lặng lắng nghe thanh âm bánh răng va vào nhau vang lên từ tứ phía, tựa hồ tiếng dã thú mài răng chuẩn bị cắn người.
Mộ Dung Lạc Cẩn trước kia chưa từng tiến vào sâu bên trong nên khi nhìn thấy hang động trước mặt, hắn không khỏi kinh ngạc. Rõ ràng là Hách Liên Hồng đã thông qua mật đạo này để đến nơi khác. Hắn chợt liếc nhìn Đông Phương Ngọc đang quấn kín cả thân người, chỉ để lộ ra đôi mắt còn sâu hơn đáy hồ Mộ Dung sơn trang, sáng hơn những ngôi sao trên bầu trời đêm, vừa trong suốt lại vừa lạnh lùng. Đôi mắt ấy cứ thản nhiên khắc sâu vào lòng hắn.
Lúc này, trong con ngươi kia đang ẩn ý cười vui vẻ, khiến cho người nhìn thấy bất chợt nghe tim mình rung động.
Tựa hồ cảm nhận được ánh mắt kì lạ của Mộ Dung Lạc Cẩn, Đông Phương Ngọc đột nhiên quay đầu lại, cất giọng nghi vấn: “Mộ Dung tướng quân, có chuyện gì sao?”
Mộ Dung Lạc Cẩn nhanh chóng hoàn hồn, ho nhẹ một tiếng để che lấp thần thái mất tự nhiên vừa rồi, giả vờ, hỏi: “Đông Phương huynh đã tìm được cửa vào động rồi sao?”
“Ừm, phải thử đã. Huynh đi theo ta đi, trăm ngàn lần không được bước sai đâu đấy.” Đông Phương Ngọc thản nhiên trả lời. Cửa này dùng cách bước chân dựa trên bắc đẩu thất tinh cùng bát quái trận tạo thành, đặt trên sàn nhà, có lẽ là đi thông xuống lòng đất hoặc một hang núi bí mật nào đó.
Mộ Dung Lạc Cẩn bước theo Đông Phương Ngọc rất tự nhiên, cẩn thận đạp lên các tảng đá xanh dưới nền. Trái hai bước, phải một bước, tiến ba bước, lùi một bước, tất cả các tảng đá đều được đạp qua một lần, sau đó đứng ở trung tâm dùng sức đạp mạnh vào một tảng đá bên phải.
Âm thanh rầm rầm vang lên, toàn bộ sàn nhà dần tách ra, để lộ một đoạn thang đá hẹp.
Tuyệt Sắc Quân Sư Tuyệt Sắc Quân Sư - Đông Phương Thiên Thủy